<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499</id><updated>2011-07-08T09:49:51.238+09:00</updated><category term='video'/><category term='mom'/><category term='education'/><category term='Chép'/><category term='Khanh'/><category term='pix'/><category term='poem'/><category term='papa'/><category term='lễ hội'/><category term='đi chơi'/><category term='study'/><category term='Japan'/><title type='text'>Chep-kun's Family</title><subtitle type='html'>How many years can a mountain exist
Before it's washed to the sea?
Yes, 'n' how many years can some people exist
Before they're allowed to be free?
Yes, 'n' how many times can a man turn his head,
Pretending he just doesn't see?
The answer, my friend, is blowin' in the wind...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>313</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2294888205003441689</id><published>2010-10-05T16:55:00.002+09:00</published><updated>2010-10-05T17:02:09.450+09:00</updated><title type='text'>Hãy tôn trọng thời thơ ấu</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;"Hãy tôn trọng trẻ em. Hãy bớt tỏ ra như là bố mẹ của chúng. Đừng xâm phạm sự cô đơn của chúng. ..Hãy tôn trọng trẻ em, tôn trọng chúng đến cùng, song hãy tôn trọng cả bản thân chúng ta nữa....Công việc luyện rèn một cậu bé gồm có 2 điểm sau đây: nuôi dưỡng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;cái tự nhiên &lt;/span&gt;của cậu bé và chỉ luyện rèn riêng cái đó mà thôi; nuôi dưỡng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;cái tự nhiên&lt;/span&gt; của cậu bé, song ngăn chặn phản ứng náo động, sự dại dột và sự đùa nhả của cậu bé; hãy nuôi dưỡng bản tính của cậu bé &lt;span style="font-style: italic;"&gt;và trang bị cho bản tính ấy sự nhận thức phù hợp với ngay chính hướng phát triển của bản tính ấy&lt;/span&gt;."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Ralph Waldo Emerson&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2294888205003441689?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2294888205003441689/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2294888205003441689' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2294888205003441689'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2294888205003441689'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2010/10/hay-ton-trong-thoi-tho-au.html' title='Hãy tôn trọng thời thơ ấu'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3122614407623651367</id><published>2010-10-02T15:33:00.003+09:00</published><updated>2010-10-02T15:39:43.233+09:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);font-size:130%;" &gt;"Có một nguy cơ luôn tồn tại rằng tính độc lập (tức không bị lệ thuộc) ở một cá nhân càng cao thì năng lực xã hội ở người đó càng giảm đi. Anh ta càng tự lập thì anh ta có thể càng trở nên tự mãn; thậm chí anh ta còn có thái độ cách biệt và lãnh đạm. Thái độ đó thường khiến một cá nhân trở nên vô cảm trước những mối quan hệ với người khác, đến nỗi anh ta phát triển một ảo tưởng rằng có thể thực sự đứng vững và hành động đơn độc- một dạng bệnh điên chưa được đặt tên và là nguyên nhân của phần lớn những đau khổ có thể chữa khỏi của thế giới này."&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;John Dewey - &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dân chủ và giáo dục&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3122614407623651367?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3122614407623651367/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3122614407623651367' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3122614407623651367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3122614407623651367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2010/10/co-mot-nguy-co-luon-ton-tai-rang-tinh.html' title=''/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7237599450393812429</id><published>2010-10-01T13:59:00.001+09:00</published><updated>2010-10-01T14:01:04.917+09:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;p style="font-weight: bold;"&gt;"Ở đời, người ta thường gắn cho những đứa trẻ biết vâng lời người              lớn hoặc không muốn bay ra khỏi cái khuôn khổ suy nghĩ của người lớn,              cái nhãn hiệu “trẻ ngoan”. Đứa trẻ nào có ý chí riêng, chủ trương rõ              rệt ý chí đó và có hành động cá tính thì thường bị coi là “trẻ hư”.             &lt;/p&gt;             &lt;p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhưng tôi thì nghĩ ngược lại. Tôi đặt hy vọng vào những “đứa trẻ              hư” đó. Bởi vì ở ý nghĩa thật sự, chúng là “trẻ tốt” đầy đủ cá tính              và nhiều tiềm năng phát triển."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Honda Soichiro&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7237599450393812429?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7237599450393812429/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7237599450393812429' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7237599450393812429'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7237599450393812429'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2010/10/o-oi-nguoi-ta-thuong-gan-cho-nhung-ua.html' title=''/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4161051245598821009</id><published>2009-07-27T11:53:00.004+09:00</published><updated>2009-07-29T10:10:35.527+09:00</updated><title type='text'>Trở về</title><content type='html'>"Cuộc đời là những chuyến đi", đó là điều mà mọi người thường nói. Nhưng mama nghĩ: người ta chỉ nhận ra hạnh phúc thực sự của cuộc sống vào những thởi điểm trở về nhà. Và cả gia đình mình đang chuẩn bị trở về nhà với ý nghĩa ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến đi của mama với dự định ban đầu chỉ là 2 năm, thế mà cuối cùng dài ra thành 6 năm. 6 năm cũng đủ để cho a single girl biến thành a wife, rồi thành a mother của 2 nhóc. 6 năm đủ để cho cả gia đình mình gắn bó với Kyoto, yêu mến nơi này với con sông Kamo hiền hoà, và 4 mùa cảnh sắc chẳng đâu đẹp bằng. Xa Kyoto sẽ thấy buồn lắm, nhớ lắm. Nhưng cho dù ở đây, gia đình mình có nhiều bạn bè tốt, các con được đến nhà trẻ với môi trường giáo dục đáng tin cậy, môi trường sống và chất lượng dich vụ không có gì phải phàn nàn, và rất rất nhiều những điều tốt đẹp khác, thì nơi đây vẫn không phải là nơi gia đình mình thuộc về nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình mình sẽ trở về nơi có ông bà nội ngoại đang chờ đón từng ngày, nơi có các bác các cô các chú, các anh chị em họ hàng thân thích đông đến mức mà các con chưa thể nhớ hết ngay được. Nơi ấy có thể không bằng nước Nhật về điều kiện sống, về chất lượng giáo dục. nhưng ở nơi ấy có tình yêu thương của mọi người. Nơi ấy là Quê hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm xúc trước lúc trở về nhà thật lẫn lộn. Phải chia tay với những gì đã gắn bó với mình suốt một thời gian dài không phải là điều dễ dàng. Những con đường hàng ngày vẫn đưa đón con đi học leng keng tiếng tàu điện, những khuôn mặt của các thầy cô và các bạn của con, những lễ hội mùa hè hay những lễ hội thể thao, những ngày đông tuyết lạnh cóng hay những ngày hè oi bức, cả những ngày mưa làm cả nhà mình đi xe đạp đến là vất vả. Tất cả rồi sẽ trở thành những ký ức xa xăm. Và một ngày nào đó khi các con lớn lên, bố mẹ sẽ kể lại cho nghe nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời có bao lâu mà cứ đi xa mãi. Cuộc đời có bao lâu mà cứ dong ruổi mãi trên những chuyến đi. Hãy trở về nhà thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4161051245598821009?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4161051245598821009/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4161051245598821009' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4161051245598821009'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4161051245598821009'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/07/tro-ve.html' title='Trở về'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-9094999552496399388</id><published>2009-07-23T22:06:00.003+09:00</published><updated>2009-07-23T22:32:16.565+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><title type='text'>Lễ hội mùa hè</title><content type='html'>Lễ hội mùa hè năm nay cũng giống như mọi năm, được tổ chức vào dịp tháng 7 cho cả 2 nhà trẻ Yosei nyuji và nhà trẻ yosei. Trời nóng nực, lại thêm những trận mưa làm cho không khí càng oi bức. Hôm đấy papa bận nên chỉ có mama đưa 2 anh em đi. Lễ hội bắt đầu lúc 6h chiều. Mama đến đón 2 anh em lúc 5h, vội vàng về nhà ăn cơm để quay lại nhà trẻ cho kịp giờ. Trên đường về mama đã dặn trước anh Kiên là hôm nay phải ăn cơm nhanh nhé, để còn đi lễ hội. Thế là 2 anh em ăn ngoan lắm, vèo một cái mỗi người hết một bát cơm, rồi mama cũng ăn qua loa để đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà đến nơi cũng đã quá 6h, hình như cả 3 mẹ con không được xem màn khai mạc. Thôi đành dẫn 2 anh em đi chơi các trò. Đầu tiên là trò làm quạt giấy uchiwa. Mỗi anh em được phát 1 cái uchiwa rồi có thể dán hay vẽ lên đó để trang trí. Khanh thì chỉ thích cầm bút màu vẽ ngệch ngoạc thôi. Hôm nay được mama mặc cho bộ jimbei nhìn rất hợp cảnh nhé. Ai nhìn cũng khen kawaii~. Anh Kiên thì mải mê dán hết hình nọ đến hình kia lên quạt. Mama vừa phải bế em Khanh, vừa phải khoác cái túi đựng camera và máy quay phim nặng trịch. Mama cũng muốn quay phim lắm, nhưng không thể làm được trong không gian chật và nóng, rồi lại còn phải để mắt 2 anh em nữa. Cuối cùng chỉ chụp vội vàng mấy cái ảnh để làm kỷ niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SmhgspOIpFI/AAAAAAAABxU/smCczP_9bGo/s1600-h/3817.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SmhgspOIpFI/AAAAAAAABxU/smCczP_9bGo/s400/3817.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361641676480226386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Smhglt1zc8I/AAAAAAAABxM/VGtNR0NGan4/s1600-h/3823+copy.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Smhglt1zc8I/AAAAAAAABxM/VGtNR0NGan4/s400/3823+copy.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361641557461267394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sau đấy anh Kiên còn được chơi trò ném bóng, câu cá, câu bóng, nhưng mama không chụp thêm được cái ảnh nào. Đến 7h mama với em Khanh lại còn phải ngồi làm uketsuke đóng hanko cho các anh chị và các bạn vào chơi nữa. Em Khanh cứ giữ khư khư cái con dấu, đóng lung tung lên cái quạt mà anh Kiên nhờ cầm hộ. Đến lúc về đến nhà anh Kiên cứ phàn nàn là tại sao cái quạt lại nhem nhuốc như thế.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Smhgd5G4HDI/AAAAAAAABxE/RsF3ywW-0eo/s1600-h/3831+copy.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Smhgd5G4HDI/AAAAAAAABxE/RsF3ywW-0eo/s400/3831+copy.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361641423046712370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hôm nay mama còn gặp cô Azuma trước đây phụ trách lớp của Kiên nữa. Năm nay cô xin nghỉ nên không còn đi làm nữa. Gặp lại cô chỉ muốn chụp ảnh và hỏi chuyện cô mà anh Kiên chẳng nhận ra cô gì cả, cứ kéo tay mama đòi đi. Mama chỉ kịp bảo cô là cả nhà mình sắp về Việt nam, và muốn xin địa chỉ của cô. Cô bảo sẽ đưa địa chỉ cho cô Ishii sau. Thế có chán không cơ chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến gần 8h thì anh Kiên cứ đòi đi về. Trời thì mưa lất phất. Đứng ngoài sân còn bị bao nhiêu muỗi đốt nữa chứ. Sắp đến màn bắn pháo hoa rồi mà lại không được xem, mama đành cho 2 anh em về nhà sớm để nghỉ ngơi. Mama cũng thấy mệt vì cả ngày làm đủ thứ, 2 anh em cũng mệt muốn về đi ngủ sớm. Lễ hội mùa hè năm nay là lễ hội cuối cùng của 2 anh em đấy. Sau này về Việt nam, ngồi ôn lại những kỷ niệm thì sẽ lại thấy nhớ những lễ hội như thế này lắm đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-9094999552496399388?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/9094999552496399388/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=9094999552496399388' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9094999552496399388'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9094999552496399388'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/07/le-hoi-mua-he.html' title='Lễ hội mùa hè'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SmhgspOIpFI/AAAAAAAABxU/smCczP_9bGo/s72-c/3817.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1711802967906996044</id><published>2009-07-10T13:05:00.009+09:00</published><updated>2009-07-10T13:28:06.078+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Các tác phẩm mới</title><content type='html'>Dạo này Chép rất hứng thú với trò xếp hình bằng block. Cứ xếp xong hình nào là phải bắt mama chụp ảnh bằng được rồi mới phá đi. Mama cũng thích chụp lại các tác phẩm của Chép, rồi dần dần sẽ có được 1 bộ sưu tập kha khá cho mà xem. Với lại tác giả chẳng mấy khi xếp lại tác phẩm lần thứ 2 cả đâu.&lt;br /&gt;Dưới đây là một số các tác phẩm được thực hiện trong tuần trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Cả nhà nắm tay nhau&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt; (&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;new version&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-94geS7I/AAAAAAAABws/T2tGvybRpHg/s1600-h/3594.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 117px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-94geS7I/AAAAAAAABws/T2tGvybRpHg/s320/3594.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356678777153670066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Cả nhà nắm tay nhau&lt;/span&gt; (old version)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla_OJZX7HI/AAAAAAAABw8/bzEqrhw-ZUc/s1600-h/3481.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 122px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla_OJZX7HI/AAAAAAAABw8/bzEqrhw-ZUc/s320/3481.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356679056565202034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;"&gt;Con bò &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(đấy là tên do Kiên đặt, còn mama lại nhìn thấy giống con bọ cánh cam hơn nhỉ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-4lNtOQI/AAAAAAAABwk/dvFJzBctKwg/s1600-h/3591.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 194px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-4lNtOQI/AAAAAAAABwk/dvFJzBctKwg/s200/3591.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356678686075336962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Con cá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-zAmhTjI/AAAAAAAABwc/VfiZlv95vbA/s1600-h/3593.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 129px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-zAmhTjI/AAAAAAAABwc/VfiZlv95vbA/s200/3593.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356678590347955762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Con bọ dừa !?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; (nhìn ngang)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-ipOJSgI/AAAAAAAABwQ/6VgVBswT9zs/s1600-h/3595.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 149px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-ipOJSgI/AAAAAAAABwQ/6VgVBswT9zs/s200/3595.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356678309193796098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Con bọ dừa &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(nhìn từ đằng sau)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-d0HIg4I/AAAAAAAABwI/1K-pHsS4Yig/s1600-h/3599.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 182px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-d0HIg4I/AAAAAAAABwI/1K-pHsS4Yig/s200/3599.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356678226217829250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1711802967906996044?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1711802967906996044/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1711802967906996044' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1711802967906996044'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1711802967906996044'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/07/cac-tac-pham-moi.html' title='Các tác phẩm mới'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sla-94geS7I/AAAAAAAABws/T2tGvybRpHg/s72-c/3594.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3969224171309671635</id><published>2009-06-29T10:16:00.004+09:00</published><updated>2009-06-29T10:46:51.760+09:00</updated><title type='text'>Những video clips đáng nhớ của MJ</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=JHJRMsdcC40"&gt;I Want You Back&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé 10 tuổi Michael Jackson trình diễn ca khúc "I Want You Back" cùng các anh em trong nhóm Jackson 5 trong show của Ed Sullivan năm 1968.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=C-blEgMyJwU"&gt;Billie Jean&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Michael biểu diễn "Billie Jean" tại chương trình kỷ niệm 25 năm thành lập hãng đĩa Motown, hãng đĩa đầu tiên Michael gia nhập với các anh em trong nhóm Jackson 5. Đây là lần đầu tiên Michael trình diễn điệu nhảy Moonwalk trước công chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=PD6uz7BrBvU"&gt;Remember The Time&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Màn trình diễn "Remember The Time" năm 1993 ở lễ trao giải thưởng âm nhạc Soul Train. Michael bị trật mắt cá chân nên không thể nhảy, nhưng Michael vẫn ngồi trên chiếc ngai vàng Pharaoh và dành cho khán giả màn trình diễn không chê vào đâu được. Sau đó Michael ngồi trên xe lăn ra nhân 3 giải thưởng danh giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=nvWMLAWrEjU"&gt;They Don't Care About Us&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Video clip "They Don't Care About Us" phiên bản trong tù. Có lẽ mọi người không lạ gì với phiên bản "They Don't Care About Us" quay ở Brazil, nhưng Michael còn thực hiện một video khác của ca khúc này lấy bối cảnh trong tù, với những hình ảnh khá nhạy cảm của các em bé bị bỏ đói, cảnh sát đánh đập người dân, các vụ thả bom... Video clip này đã bị cấm trình chiếu trên MTV còn một số đài khác chỉ dám chiếu vào lúc nửa đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=zxKvN44wGqg"&gt;Black or White, Will You Be There&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Màn trình diễn ca khúc "Black or White" và "Will You Be There" của Michael lại lễ trao giải thưởng MTV năm 1992.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=IjmalHcQh54"&gt;You were there&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ca khúc "You were there" dành tặng cho Sammy Davis Jr. Michael chỉ biểu diễn ca khúc này duy nhất một lần tại buổi lễ sinh nhật lần thứ 60 của Sammy Davis.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=oOC8VuF38IE"&gt;Smooth Criminal&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Màn trình diễn "Smooth Criminal" tại Bucharest, Rumani trong tour diễn vòng quanh thế giới Dangerous năm 1992. Trong màn trình diễn này Michael thực hiện cú đổ người 45 độ về phía trước nhờ vào chiếc giầy nam châm chống trọng lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=BmMRFIj_-8g"&gt;Cheater&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là ca khúc rất hay của Michael nhưng không phải ai cũng biết đến, "Cheater". Ca khúc này nằm trong album Bad nhưng hồi đó không được phát hành, sau này "Cheater" được phát hành trong bộ đĩa "The Ultimate Collection" của Michael.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=kOG8lwvVSmo"&gt;The Way You Make Me Feel&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Michael trình diễn ca khúc "The Way You Make Me Feel" cùng Britney Spears tại chương trình kỷ niệm 30 năm ca hát của Michael.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: WTT&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3969224171309671635?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3969224171309671635/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3969224171309671635' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3969224171309671635'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3969224171309671635'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/nhung-video-clips-ang-nho-cua-mj.html' title='Những video clips đáng nhớ của MJ'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1262389262115816155</id><published>2009-06-27T14:58:00.002+09:00</published><updated>2009-06-28T15:58:04.283+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='video'/><title type='text'>Video ngày Mẹ cùng Kiên đến lớp (Hoikusanka)</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ZIs_TMlCcx0&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ZIs_TMlCcx0&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Video này mama vừa quay hôm 26/6 vừa rồi. Hôm đấy là ngày Bố mẹ cùng đến lớp với con, chơi với con và ăn trưa cùng con ở nhà trẻ. Đầu tiên cả lớp Sakura của Kiên ra chơi ở ngoài sân. Nhiều trò lắm, nào là lấy xẻng xúc cát, nặn dango bằng cát, pha nước hoa quả bằng bột phẩm màu của cô,...Kiên chạy chơi hết trò này đến trò khác. Hôm nay có mama chơi cùng nên Kiên vui lắm, làm cái gì cũng là để cho mama. Chơi xong thì quần áo cũng ướt và lấm lem hết cả. Thay quần áo xong thì chuyển sang phần chơi ở trong lớp. Kiên hý hoáy với khu đồ hàng nấu ăn, một lúc sau thì còn mặc thêm cả váy vào nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó đến phần làm đồ thủ công. Hôm nay các cô hướng dẫn bố mẹ làm 1 chiếc sổ bọc bằng bìa vải. Miếng vải thì bố mẹ đã chuẩn bị sẵn để đem đi. Cách làm cũng đơn giản. Kiên giúp mama quết hồ để dán miếng vải lên tấm bìa. Cuối cùng là viết tên Kiên vào 1 miếng label để các cô dùng bàn là dính lên mặt vải. Thành phẩm vẫn chưa được đem về vì còn phải đợi các cô hoàn thành nốt công đoạn cuối cùng đấy nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11h30 đến giờ ăn cơm trưa. Hôm nay menu của Kiên ngon lắm: có cá hồi rán, salát rau trộn vừng, cơm trộn gobo, súp miso. Bố mẹ cũng có 1 đĩa riêng mỗi thứ một ít để nếm. Đầu bếp là ông Hayashi-san mà Kiên có vẻ rất yêu quý, hôm nào đi về cũng vẫy tay rồi chào rõ to. Món ăn thì ngon nhưng Kiên ăn không tập trung. Mama lại phải bón cho từng thìa. Nhìn bạn gái bên cạnh ăn thêm cơm và rau mà Kiên vẫn chưa ăn hết một nửa thức ăn. Bạn Ichi và Hibiki còn chạy lung tung khắp phòng làm Kiên cứ mải nhìn theo, ra vẻ cũng muốn làm như thế lắm. Vì mải quay đầu nhìn nên Kiên làm đổ hết bát súp ra quần áo, mama phải dẫn Kiên về phòng thay quần áo khác. Việc này làm mama bực mình lắm. Cuối cùng khi các bạn đã ăn xong hết thì chỉ còn Kiên và Ichi vẫn ngồi ăn. Kiên chắc chỉ ăn xong trước bạn Ichi khoảng 1 thìa cơm gì đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12h mama tạm biệt Kiên để Kiên chơi nốt buổi chiều ở nhà trẻ. Kiên khóc không muốn cho mama đi làm cô giáo phải bế Kiên dỗ dành. Thôi cố gắng lên con trai. Ngày mai là thứ 7 cả nhà mình tha hồ có nhiều thời gian mà chơi với nhau nhỉ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1262389262115816155?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1262389262115816155/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1262389262115816155' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1262389262115816155'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1262389262115816155'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/video-ngay-me-cung-kien-en-lop.html' title='Video ngày Mẹ cùng Kiên đến lớp (Hoikusanka)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7580443534357746330</id><published>2009-06-23T15:25:00.011+09:00</published><updated>2009-06-24T15:23:25.658+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='education'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Japan'/><title type='text'>Một nền giáo dục đáng mơ ước?</title><content type='html'>Nếu so sánh chất lượng nhà trẻ của Nhật với Việt nam thì tất nhiên ai cũng có thể nghĩ ngay rằng nhà trẻ của Nhật thì tốt hơn hẳn. Ở Nhật không hề có chuyện cô giáo đánh đập các cháu, cô giáo ăn bớt khẩu phần ăn của cháu, cũng không có chuyện bố mẹ phải "chạy" xin cho con vào trường tốt. Ở đây mama có thể yên tâm khi gửi các con đi nhà trẻ. Mỗi ngày đến lớp đối với con là một niềm vui. Thậm chí, ngày chủ nhật ngủ dậy, con hỏi sao hôm nay không đi nhà trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nhà trẻ các cô dạy con biết ngăn nắp, biết hoạt động tập thể, biết sáng tạo qua những trò nặn đất sét hay vẽ tranh, rồi chạy nhảy ngoài trời, học hát. Với môi trường như thế này, mama có thể nghĩ là con sẽ được rèn luyện và phát triển tốt, cả về tinh thần lẫn thể chất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thế này đã phải là cách giáo dục tốt nhất chưa? Câu trả lời là CHƯA khi mama được đưa đi tham quan 1 nhà trẻ với một phương pháp giáo dục hoàn toàn khác ở ngay Kyoto.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà trẻ đấy có tên gọi là &lt;a href="http://www.syushiti.jp/officialsite/welcome"&gt;Syushichi Hoikujo&lt;/a&gt;（朱七保育所）.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ được cô Fujimoto giới thiệu về một mô hình giáo dục ở bậc nhà trẻ hoàn toàn khác với các tiêu chuẩn thông thường, và khi thấy cô gợi ý về ngày Open day của nhà trẻ thì bố mẹ muốn đến tham quan ngay. Nhưng vì ngày Open Day chính thức thì bố mẹ lại có việc bận, nên cô Fujimoto đã sắp xếp 1 buổi thăm quan khác, chỉ có riêng cô và bố mẹ đến thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9h45p bố mẹ và cô đã có mặt ở nhà trẻ. Từ cổng bước vào, mama đã thấy 1 khung cảnh hoàn toàn khác so với nhà trẻ của Khanh và Kiên. Giữa sân có "núi" đất cao, rồi có cái cầu trượt tự tạo bằng gỗ rất đơn sơ. Khung cảnh này được tái tạo giống như trường học của nước Nhật vài chục năm trước. Cả cô lẫn trò đang nghịch đất, nghịch bùn, người lấm lem. Cô Fuji bảo đây là công trình do phụ huynh và nhà trường tự làm, và thỉnh thoảng được sửa sang lại. Các cháu chơi toàn bằng tay, không hề có dụng cụ đồ chơi kiểu như xẻng hay thùng được bán đầy ngoài cửa hàng. Tiếc là lúc bọn trẻ chơi thì không chụp được ảnh, vì cô hiệu trưởng vẫn chưa đến để xin phép.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCCRvkQxVI/AAAAAAAABv4/hQhukcORJiw/s1600-h/IMG_3540.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCCRvkQxVI/AAAAAAAABv4/hQhukcORJiw/s400/IMG_3540.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350419598654096722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Toàn bộ các gian nhà được làm bằng gỗ, giống như khung cảnh của nước Nhật thời xa xưa. Sàn gỗ và cầu thang gỗ sẽ được các anh chị lớp 5 tuổi lau vào buổi sáng. Các thùng đựng đồ quần áo cũng đều là các thùng gỗ, chứ không phải là rổ nhựa như ở nhà trẻ của Kiên. Tất cả tạo nên một không gian gần gũi với thiên nhiên, không hề có dấu ấn của những sản phẩm công nghiệp tiện nghi thường thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCB7j4piRI/AAAAAAAABvw/c7LbkYP6EWE/s1600-h/IMG_3548.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCB7j4piRI/AAAAAAAABvw/c7LbkYP6EWE/s400/IMG_3548.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350419217561258258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mama đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Vào đến khu nhà bếp thì thấy ngay mấy cái đựng cơm (ohitsu) bằng gỗ như hình dưới. Cơm nấu xong, được cho vào những cái ohitsu này rồi mới xới ra cho các cháu ăn. Đây là nồi đựng cơm truyền thống của Nhật, được làm bằng gỗ, có nắp đậy. Cơm đã nấu xong, cho vào hộp gỗ này sẽ có tác dụng hút nước từ hạt cơm, nhờ thế mà hạt cơm sẽ ngon hơn. Thế mới biết thế nào là sự cầu kỳ của người Nhật trong nghệ thuật ẩm thực. Dường như thấy mama vẫn chưa tin lắm vào công dụng của nó, một cô nấu bếp còn bê hẳn một chiếc ohitsu có đựng cơm vừa nấu xong để mama ăn thử. Gạo mà các cô nấu là gạo xát thô, ăn vào đã có cảm giác khang khác so với gạo thường, ăn xong thì thấy có vị ngọt. Mặc dù không cảm nhận được rõ ràng hiệu quả của chiếc ohitsu này, mama vẫn muốn đem 1 chiếc về Việt nam để dùng. Mà giá của nó không hề rẻ tí nào, 1 chiếc như thế này cũng hơn 9000 yên, vì chỉ có các nghệ nhân mới có thể làm ra được.&lt;br /&gt;Gần ngay chiếc bàn đặt ohitsu này, mama còn nhìn thấy 2 lọ mơ muối, giống như ở Việt nam mọi người vẫn hay ngâm mơ cả năm để lấy nước uống. Cô hiệu trưởng giải thích đây là những quả mơ được hái từ ngoài vườn kia, ngâm cho các cháu uống. Mama chỉ còn biết trầm trồ thán phục về việc có thể được uống nước mơ ở nhà trẻ như thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBtLdzryI/AAAAAAAABvo/vxhchCQaof4/s1600-h/IMG_3556.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBtLdzryI/AAAAAAAABvo/vxhchCQaof4/s400/IMG_3556.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350418970488057634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Khu nhà bếp không rộng lắm, có cửa làm bằng kính trong suốt để từ bên ngoài có thể nhìn vào được. Điều đặc biệt nữa là nhà bếp được sắp xếp nằm ở vị trí mọi người phải đi qua để lên tầng 2, chứ ở nhà trẻ của Kiên thì mama chưa bao giờ được thăm quan cái nhà bếp cả. Nhìn vào bếp thì có thể nhận ngay ra là rất nhiều rau. Cô Fuji giải thích là rau ở đây được chọn là những loại rau ít dùng hoá chất, và tất cả thức ăn đều được nấu bằng tay, chứ không mua sẵn. Những nhà trẻ nào chất lượng không tốt thì có thể hay dùng những nguyên liệu được chế biến sẵn ở siêu thị hay đồ đông lạnh, còn ở đây thì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCAoeGt5rI/AAAAAAAABvI/rH3wnUbfl5A/s1600-h/IMG_3574.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCAoeGt5rI/AAAAAAAABvI/rH3wnUbfl5A/s400/IMG_3574.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350417790080509618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đến 10h có một lớp được đi dạo. Mama thắc mắc là tại sao chẳng có ai đội mũ cả, thì cô hiệu trưởng trả lời rằng như thế để cho trẻ gần gũi với thiên nhiên, rèn luyện thể lực. Mama thấy thật khâm phục quá vì trời cực kỳ nắng nóng. Thảo nào mà cả trường đứa nào đứa nấy đen trùi trũi và trông rất rắn rỏi. Trẻ em ở đây cũng ăn mặc quần áo rất giản dị, không hề có hình character của phim hoạt hình như superman hay Anpanman, bởi những hình ảnh đấy tác động không tốt đến trẻ. Rồi không có trẻ nào mặc bỉm cả, chỉ mặc pant thôi. Vì nếu mặc bỉm trẻ sẽ không cảm nhận được lúc nào đã shikko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBf97arKI/AAAAAAAABvg/7weTDJyjvjs/s1600-h/IMG_3544.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBf97arKI/AAAAAAAABvg/7weTDJyjvjs/s400/IMG_3544.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350418743515851938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đến giờ tập rizumu (thể dục theo nhịp) của các lớp. Ở đây mama được chứng kiến các động tác chạy, vừa chạy vừa nhảy cao, rồi vừa chạy vừa nhảy dây theo nhịp đàn piano. Cô hiệu trưởng cũng phân tích tác dụng của việc tập theo nhịp, nhưng để giải thích cặn kẽ thì mất rất nhiều thời gian. Người ta đã nghiên cứu và chỉ ra rằng tuỳ theo nhịp điệu mà lượng hormon của cơ thể sản sinh ra cũng khác nhau. Việc tập này giúp tạo tư thế tốt cho cơ thể, và giúp trí não phát triển. Cô còn chỉ cho bố mẹ 1 em bị bệnh bại não nhưng đã tập đi được và theo được các bạn ở tất cả các động tác, chỉ có điều em di chuyển chậm hơn. Nhìn em cố gắng tập động tác vừa chạy vừa nhảy dây mà thấy xúc động ghê. Các bạn thì chạy còn em cứ cố gắng từng bước một, dừng lại để bước qua dây, rồi lại khập khiễng đi tiếp, cho đến hết 1 vòng mới thôi. Mama cũng cảm thấy là để tập cho trẻ bị bại não có thể đi lại gần được như bình thường thế này quả là 1 kỳ công. Cô hiệu trưởng lại chỉ sang 2 em khác mắc bệnh tự kỷ. Mặc dù có khiếm khuyết nhưng các em đều được tham gia vào môi trường học tập và rèn luyện giống như các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBN80p1cI/AAAAAAAABvY/8GIufNJcK1w/s1600-h/IMG_3561.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCBN80p1cI/AAAAAAAABvY/8GIufNJcK1w/s400/IMG_3561.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350418433981404610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cô hiệu trưởng đang dẫn mama lên thăm quan phòng của lớp 5 tuổi. Ở đây trẻ được chơi ngoài trời là chính, bởi cô giải thích là trẻ từ 0 đến 6 tuổi phải được học ngoài thiên nhiên, được trải nghiệm bằng những gì thực tế nhất, đấy mới là cách để phát huy trí não của trẻ. Còn những việc dạy đơn thuần như dạy con số hay dạy chữ, đấy chỉ là việc dạy một cách khiên cưỡng, vì học xong trẻ có thể quên ngay. Nhưng ở đây, ngoài các hoạt động ngoài trời thì trẻ cũng có 1 số hoạt động ở trong nhà, như vẽ tranh, hay khâu vá. Cô cho xem mỗi trẻ có 1 hộp riêng đựng kéo, kim khâu và chỉ khâu. Những chiếc rẻ lau sàn là do các em tự mình khâu viền lại, rồi nếu dùng lâu chỗ nào bị rách thì các em tự mình khâu lại chỗ đó. Mặc dù đường khâu còn vụng về nhưng trẻ mới 5 tuổi dùng được kim để khâu thế này thật đáng ngạc nhiên. Việc này cũng giúp trẻ có được tinh thần trách nhiệm đối với những đồ vật của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các phòng học ở đây cũng không hề đươc trang trí gì, hầu như để mộc mạc và giản dị, với các đồ đạc đều bằng gỗ. Dường như môi trường ở đây không hề có dấu ấn của các sản phẩm công nghiệp thời hiện đại ở một nước Nhật văn minh. Các phòng cũng không hề có bất cứ một loại đồ chơi bằng nhựa nào, bởi những đồ chơi đấy được cho là không tốt cho sự phát triển của trẻ. Các cô giáo ở đây cũng không có ai son phấn cả, bởi trẻ em, nhất là akachan nếu sờ vào sẽ không tốt. Đúng là 1 môi trường no chemical.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCA3_pPxxI/AAAAAAAABvQ/oK19m18dyVI/s1600-h/IMG_3563.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCA3_pPxxI/AAAAAAAABvQ/oK19m18dyVI/s400/IMG_3563.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350418056781743890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Có lẽ hôm nay cô được tiếp 2 vị khách đặc biệt từ Việt nam nên cô dẫn đi tham quan cả 1 nơi chưa bao giờ được dành để tham quan. Ngay cả cô Fuji đi cùng cũng chưa bao giờ được biết. Đấy là 1 gian phòng washitsu khá rộng dùng để uống trà đạo. Các cô giáo ở đây sẽ pha trà đạo theo đúng kiểu syado để các cháu thưởng thức. Và lớp 5 tuổi khi chuẩn bị tốt nghiệp ra trường sẽ ngủ lại 1 đêm ở căn phòng này. Ở trong 1 không gian như thế này hẳn sẽ làm cho tâm hồn người ta trở nên thuần khiết hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCAXoUmTtI/AAAAAAAABvA/FovqW6PZYOg/s1600-h/IMG_3584.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCAXoUmTtI/AAAAAAAABvA/FovqW6PZYOg/s400/IMG_3584.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5350417500765310674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đến 11h30 các cháu chuẩn bị ăn trưa. Tất cả các món ăn được bày ra 1 cái đĩa to cho mỗi cháu 1 đĩa, và các cháu ăn bốc, không hề dùng thìa hay dĩa. Bốc từ cơm, cho đến rau, cá, kể cả soup miso. Mama được giải thích là khi bốc bằng tay thì các cháu mới cảm nhận được bằng các đầu ngón tay những thứ khác nhau, và kích thích sự phát triển của trí não. Lớp 0 tuổi cũng tương tự, cô thì nhón thức ăn nhét vào mồm cháu, còn cháu thì bốc được cái gì thì bốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mô hình giáo dục gần gũi với thiên nhiên kiểu này làm mama nhớ đến phương pháp giáo dục của &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Jean-Jacques_Rousseau"&gt;Jean Jacques Rousseau&lt;/a&gt;. Ông cũng quan niệm là phải giáo dục trẻ trong môi trường thiên nhiên, với những gì gần gũi nhất, thực tế nhất, bằng trải nghiệm của bản thân, chứ không phải bằng sách vở, và những kiến thức trìu tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mô hình này cũng làm mama nhớ lại cái thời trẻ con, chỉ toàn chơi đồ hàng bằng lá cây, viên sỏi, chứ đâu có những đồ chơi cầu kỳ, nhiều tính năng như bây giờ. Cái nào tốt hơn cái nào thì cũng phải nghiên cứu mới biết được, hoặc nhiều khi cũng là do quan điểm của mỗi người. Nhưng phải công nhận rằng giáo dục theo cách như thế này sẽ làm đứa trẻ khoẻ mạnh về thể chất, trong sáng về tâm hồn, và có một tuổi thơ với đúng nghĩa của nó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7580443534357746330?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7580443534357746330/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7580443534357746330' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7580443534357746330'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7580443534357746330'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/mot-nen-giao-duc-ang-mo-uoc.html' title='Một nền giáo dục đáng mơ ước?'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SkCCRvkQxVI/AAAAAAAABv4/hQhukcORJiw/s72-c/IMG_3540.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3672271719667557367</id><published>2009-06-20T22:20:00.004+09:00</published><updated>2009-06-22T13:01:42.939+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mom'/><title type='text'>Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjzjvHwlZ-I/AAAAAAAABu4/CrmEOT8i5hk/s1600-h/219E4CS2NVL._SL500_AA140_.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 140px; height: 140px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjzjvHwlZ-I/AAAAAAAABu4/CrmEOT8i5hk/s320/219E4CS2NVL._SL500_AA140_.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5349400856085489634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Một cuốn tiểu thuyết của Haruki Murakami. Phải công nhận rằng cuốn này hay và sâu sắc hơn Rừng Nauy rất nhiều. Murakami đã dẫn người đọc vào những cung bậc rất sâu trong suy nghĩ, tình cảm của con người. Không phải ai cũng có thể viết về những chiều sâu tâm tưởng bằng một giọng văn hết sức giản dị, gần gũi như vậy. Hoá ra cuộc đời này, đôi khi người ta cứ đi tìm một cái gì đó ở phía Tây mặt trời. Liệu có cái gì ở phía tây mặt trời? Người ta có thể có tất cả: hạnh phúc gia đình, tiền bạc, sự kính trọng,.. nhưng sao vẫn thấy một cái gì đó không đủ. Nên cứ phải đi tìm mãi. Rồi cuối cùng như một người dân sống ở thảo nguyên Siberi, vứt bỏ mọi thứ để đi về phía mặt trời ở phía Tây, đi mãi, đi mãi, không ăn không uống, cho đến lúc gục xuống đất và chết. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết, mà rất có thể được lấy khuôn mẫu từ chính tác giả, đã gần như vứt bỏ đằng sau lưng gia đình và sự nghiệp để đi tìm cho mình cái phần thiếu hụt ấy ở người bạn gái bí ẩn từ hồi còn trung học. Nhưng rồi sự biến mất không một lời giải thích của cô bạn gái đã làm cho anh đứng lại và nhìn về phía đằng sau lưng mình, nơi đó có sự hiện diện của tình yêu thương gia đình và những gì thực tại nhất. Còn đằng trước anh, liệu có cái gì không? Chưa chắc. Mà nếu có cái gì đó thì nó cũng chỉ dành cho anh, cho riêng anh mà thôi. Mà giờ đây anh không thể chỉ sống cho riêng mình. Kết thúc của cuốn tiểu thuyết là nhân vật chính trở về với gia đình của mình, sống trong thực tại và hiện tại. Nhưng biết đâu sau này, thể nào cũng có lúc anh lại thấy cuộc sống của mình thiếu thiếu một cái gì đó và lại đi tìm....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Copy from Yahoo 360 blog)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 51, 255);"&gt;Đã đặt mua cuốn 1Q84, cuốn tiểu thuyết mới xuất bản của Haruki Murakami. Nhưng không biết đến lúc nào mới bắt đầu đọc được đây. Phải đến cả năm nay chả động tay vào một cuốn sách (truyện) nào. Suốt ngày "đầu tắt mặt tối" với chuyện ở lab, chuyện con cái, nhà cửa. Đành rằng công việc nào chẳng có niềm vui trong đấy, công việc nào chẳng có ý nghĩa của nó, nhưng chẳng có gì có thể sánh được với thú vui của việc nằm đọc một cuốn sách hay. Hy vọng rằng thờì gian sắp tới mình sẽ sắp xếp được cuộc sống một cách tốt hơn, để có thời gian và tâm hồn enjoy những sở thích và thú vui của riêng mình. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3672271719667557367?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3672271719667557367/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3672271719667557367' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3672271719667557367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3672271719667557367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/phia-nam-bien-gioi-phia-tay-mat-troi.html' title='Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjzjvHwlZ-I/AAAAAAAABu4/CrmEOT8i5hk/s72-c/219E4CS2NVL._SL500_AA140_.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2418497208628977510</id><published>2009-06-13T15:30:00.005+09:00</published><updated>2009-06-13T16:10:55.449+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Càng lớn càng hư</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjNQ-Je00wI/AAAAAAAABuw/dtT0bBNZSYo/s1600-h/3433.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px; height: 181px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjNQ-Je00wI/AAAAAAAABuw/dtT0bBNZSYo/s200/3433.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5346706211246232322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Trẻ con càng lớn thì càng biết nhiều, mà càng biết nhiều thì càng hư. Thật chẳng sai tí nào. Em Khanh ngày trước thì bố mẹ bón cho cái gì là ăn cái đấy, đặt nằm ngủ là ngủ, đến giờ chơi là ngồi chơi một mình. Chỉ trừ lúc em ốm chứ còn nuôi em thấy nhàn hơn anh Kiên hồi trước. Tưởng là con gái thì sẽ ngoan lắm đây, bé thì lúc nào cũng nghe lời bố mẹ, bố mẹ không phải quát mắng nhiều như cái anh cả kia, lớn lên thì sẽ nhặt rau, nấu cơm, rửa bát giúp mẹ, mẹ sẽ không phải lúi húi một mình trong bếp nữa. Đang hí hửng tưởng cô con gái yêu sẽ ngoan lắm thì dạo này hư rồi. Tại vì con gái lớn hơn rồi, biết nhiều hơn hồi trước rồi. Mới 1 tuổi rưỡi mà đã hư thế này, sang giai đoạn 2 tuổi thì sẽ bực mình nhiều đây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:trebuchet ms;" &gt;Con gái rất hay ngúng ngoẩy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Cái kiểu ngúng ngoẩy này đúng là của cái "đồ con gái". Đang ăn được nửa bữa cơm thì quay ra ngúng ngoẩy, không chịu ăn nữa, đầu lắc lia lịa. Rồi chỉ tay sang bát cơm của anh Kiên hay của papa đòi ăn cái món trong đấy cơ. Papa đành phải làm thế này: xúc thìa cơm từ bát của Khanh, rồi vòng sang bát của papa, giả vờ như vừa xúc từ đấy rồi mới bón cho Khanh. Thế mới chịu ăn. Rồi con gái bây giờ cũng biết món nào ngon để kén chọn rồi. Đang ăn thịt mà chuyển sang rau luộc thì đừng hòng ăn. Rau thì phải nấu canh, mà canh thì phải thật ngon, có hương vị kiểu như canh thịt nạc hay canh miso, chứ canh suông thì cũng chả thích, thế nào cũng ngúng ngoẩy không chịu ăn. Có khi cho vào mồm rồi, nhai được vài cái rồi thì nhả hết ra, rơi hết ra quần áo, rơi cả xuống sàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:trebuchet ms;" &gt;Rất hay lành chanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Đây cũng là cái tính kiểu con gái (hoá ra con gái "tệ" hơn con trai nhiều nhỉ, hay là mama thiên vị?). Anh đang chơi thì cứ xông vào giật đồ chơi rồi phá của anh, làm anh cáu lên đánh cho một phát vào đầu. Chơi đồ của mình thì không thích cứ phải thích cái gì anh đang chơi mới được. Nhưng giật được rồi thì lại vứt đấy, chả thèm chơi nữa. Con gái đúng là chỉ giành giật cho "sướng" thôi chứ có ý thích về cái đồ chơi đấy đâu, nên mới gọi là lành chanh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Thấy anh Kiên mặc quần áo, đi giầy để chuẩn bị đến trường là cũng cuống quýt đòi papa phải mặc quần áo cho mình, mồm thì cứ hét lên kiểu rất ghen tị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:trebuchet ms;" &gt;Rất hay ăn vạ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Vì con lành chanh nên nhiều lần bị anh Kiên ẩn hay đánh, và chỉ chờ có thế là con nhệch mồm ra ăn vạ ngay, mắt thì quay ra cầu cứu mama. Nhệch mồm ra nhưng mắt vẫn ráo hoảnh, có tí nước mắt nào đâu. Hoặc lần nào giật đồ chơi của anh bị mama mắng thì cũng mếu máo. Mama phải mắng con như thế để anh Kiên thấy là bố mẹ công bằng, ai hư thì sẽ bị mắng, chứ con có bị oan ức gì đâu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:trebuchet ms;"&gt;Rồi đỉnh điểm là có lúc con giận hờn cái gì là con ngồi khóc rất dai, khóc mà chẳng rõ nguyên nhân. Kiểu khóc này của con làm mama rất bực, vì chẳng biết con khóc vì cái gì. Dỗ con kiểu gì con cũng lắc đầu. Bế lên cũng vẫn khóc. Bầy đồ chơi cũng không thèm. Mama hát cũng không xong. Rồi, con cứ khóc một lúc đi. Cứ mỗi lần ngoạc mồm ra là 2 dòng nước mắt lại tong tỏng rơi xuống. Cứ thế giàn giụa nước mắt. Cái mồm lại còn nhòn nhọt nữa, nhìn ghét thế không biết. Đúng lúc đang ngoạc mồm ra thì anh Kiên chìa ra cho 1 tờ giấy màu. Cái mồm vẫn cứ ngoạc ra mà chưa kịp đóng lại. Mama bảo "Khanh arigato anh Kiên đi". Như mọi lần là thế nào cũng toe toét rồi gật đầu một cái. Nhưng lần này vì đang hờn dỗi nên chẳng muốn cám ơn cám iếc gì, cái mồm vẫn cứ há ra như cái chữ 0 một lúc làm mama phát phì cười. Rồi được vài giây, nhớ ra là đang khóc, lại tiếp tục khóc, tay vẫn cầm tờ giấy màu. Sau đấy thì anh Kiên hát bài "Con cò bé bé, nó đậu cành tre...". Nghe anh Kiên hát thì bắt đầu nín khóc, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào anh, 2 hàng nước mắt vẫn đọng trên má. Cái mặt thì làm ra vẻ "người ta đang khóc còn hát cái nỗi gì" làm mama cứ nằm mà ôm bụng cười nhìn con. Thế là con nín khóc, bắt đầu trèo lên người mama để chơi. Mama để ý cứ phải tầm 8h rưỡi tối trở đi là con mới ngoan, chứ con trước đấy là hay dở trò lắm.&lt;/span&gt; Không hiểu là vì cái lẽ làm sao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2418497208628977510?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2418497208628977510/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2418497208628977510' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2418497208628977510'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2418497208628977510'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/cang-lon-cang-hu.html' title='Càng lớn càng hư'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjNQ-Je00wI/AAAAAAAABuw/dtT0bBNZSYo/s72-c/3433.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-485202887394530457</id><published>2009-06-09T11:50:00.003+09:00</published><updated>2009-06-11T13:14:00.879+09:00</updated><title type='text'>Những trò mới</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjCC6p2LtjI/AAAAAAAABuQ/oy6fOAe53Sg/s1600-h/3481.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 152px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjCC6p2LtjI/AAAAAAAABuQ/oy6fOAe53Sg/s400/3481.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5345916701865915954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đây là tác phẩm của anh Kiên, một tác phẩm thực sự mà mẹ không cần phải đặt trong dấu ngoặc kép nữa. Tác phẩm được đặt tên là "Nhà mình 4 người đang nắm tay nhau". Tự nhiên, sáng ra, vừa mới chui ra khỏi chăn, Kiên đã đi lấy những miếng nhựa yêu thích này rồi bắt đầu xếp. Đầu tiên Kiên xếp 2 hình ở giữa, Kiên gọi đấy là mama đang nắm tay Kiên. Mama vẫn đang nằm trong chăn, nhỏm dậy xem thì tròn xoe mắt vì sự sáng tạo bất ngờ của con trai. Rồi mama bảo Kiên đi tìm các miếng ghép khác để xếp papa và em Khanh nữa. Kiên xếp papa đang nắm tay mama, với toàn miếng ghép màu xanh (chắc tại papa đen, hihi), rồi còn thừa miếng màu nào thì Kiên xếp nốt thành em Khanh. Em Khanh thì nắm tay anh Kiên. Thật tuyệt. Một tác phẩm hoàn hảo mà đến mama cũng chưa nghĩ ra được. Mama đánh giá cao tính nghệ thuật và ý nghĩa của tác phẩm đấy.&lt;br /&gt;----------------------&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Dạo này 2 anh em có rất nhiều trò mới để nghịch, mà toàn bằng những thứ hết sức đơn giản, nhưng nghịch và hò hét vui lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cắt giấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Anh Kiên bây giờ biết dùng kéo để cắt giấy rồi. Chỉ có điều vẫn hay cầm kéo vung vẩy trước  mặt em, trông rất nguy hiểm, nên mama không muốn cho anh Kiên chơi kéo gần em. Giấy để cắt thì là bất kể loại giấy báo nào không dùng đến. Có lần tự động lấy giấy cắt bị mama mắng nên bây giờ muốn cắt giấy nào là xin phép mama đàng hoàng. Trên giấy có đủ hình linh tinh, hình tròn, hình vuông, hình tam giác. Anh Kiên cứ ngồi cắt theo những hình ấy. Rồi học cả chữ số trên báo nữa. Bây giờ Kiên nhớ được chính xác số 3 và số 8 rồi. Còn các số khác thì vẫn còn hay quên. Cắt được hình nào thì bắt đầu lấy tay vo viên lại, lấy nước bọt nhấm nhấm rồi viên viên thành dango (viên bột). Cái kiểu này chắc là  học ở nhà trẻ đây. Cái trò cắt giấy này cũng hay, Kiên ngồi im chơi, nhà yên tĩnh được 1 tí, nhưng sau khi chơi xong thì sàn nhà đầy giấy vụn. Mama toàn phải giục mãi Kiên mới nhặt hết các giấy cho vào túi rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Gấp hình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Papa lấy giấy màu hay giấy báo gấp thành hình máy bay để Kiên ném lung tung khắp nhà, vừa ném vừa cười khanh khách. Rồi còn có kiểu phi máy bay vào người em nữa. Có lần papa gấp cho cái máy bay bằng giấy lịch, to đùng, phi trúng vào người đau lắm, nên mama lại bắt anh Kiên chỉ được ném về phía tường thôi. Có lẽ phải học thêm cách gấp 1 số hình nữa để Kiên chơi nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thổi túi bóng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước mua được 2 quả bóng về thổi lên cho anh em mỗi người một quả. Chơi được mấy hôm thì vỡ. Papa nghĩ ra cách lấy túi nilon mỏng (loại hay để sẵn ở siêu thị để đựng đồ) thổi hơi rồi buộc túm vào, thế là anh Kiên có 1 "quả bóng bay" trong suốt. Tung lên tung xuống, chạy đuổi bắt chán thì 2 bố con còn nghĩ ra trò hay hơn. Để 1 vật nhỏ lên trên túi bóng, rồi lấy 2 tay vỗ 2 bên bụp một cái, thế là cái vật đó bay bắn lên cao. Kiên khoái chí, làm đi làm lại không biết bao nhiêu lần. May mà Kiên vỗ nhẹ nên đồ chơi đặt bên trên không bay cao và xa lắm, chứ papa thì còn cho nó bay trúng cả cái bóng đèn, hay là đặt cái giỏ ở xa để ngắm cho rơi trúng cái giỏ nữa. Hoá ra là papa còn khoái chơi hơn cả con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chơi thuyền&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cái bể bơi bằng nhựa, mua từ hồi anh Kiên mới sinh để anh Kiên nghịch nước, mới được lấy ra thổi lên cho 2 anh em chơi. Không ngờ 2 anh em lại thích đến thế. Em ngồi trong, còn anh ở bên ngoài kéo "thuyền" đi khắp nhà. Có lúc kéo nhanh làm em ngã dúi dụi. Hay có khi anh Kiên còn nhấc cao 1 đầu lên làm em Khanh suýt ngã ra ngoài. May mà bây giờ em Khanh cũng phản xạ nhanh hơn rồi nên lồm cồm bò ra ngoài được. Hay cả 2 anh em ngồi trong, em ôm người anh, còn anh thì giả vờ cầm dây phi như phi ngựa. Cái trò này 2 anh em chơi cùng được với nhau nên Khanh thích lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là các trò trong nhà thôi, nhưng nhà mình chật nên không có không gian để chơi. Chơi một lúc thì nhà cửa lanh tanh bành hết cả lên. Ra công viên, chơi ở bên ngoài trời vẫn dễ chịu và thoải mái hơn. Em Khanh thì nghịch cát, còn anh Kiên thì đủ các trò, trèo leo, trượt, chạy nhảy, đá bóng, xe đạp, xích đu, bây giờ trò nào Kiên cũng chơi được hết rồi. Kể cả cái jungle gym bây giờ Kiên cũng treo được cao rồi, chứ không rón rén như trước kia nữa. Dù sao thì con vẫn đang ở độ tuổi phải có bố mẹ canh chừng bên cạnh chứ chưa chơi được một mình như các anh chị lớn. Bao giờ con lớn, đi chơi được 1 mình thì bố mẹ nhàn hơn nhỉ. Mẹ thì lúc nào cũng chỉ mong được đến lúc nhàn nhã thôi. Bao giờ cho đến lúc ấy nhỉ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-485202887394530457?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/485202887394530457/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=485202887394530457' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/485202887394530457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/485202887394530457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/nhung-tro-moi.html' title='Những trò mới'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SjCC6p2LtjI/AAAAAAAABuQ/oy6fOAe53Sg/s72-c/3481.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-712033424059832651</id><published>2009-06-02T16:03:00.002+09:00</published><updated>2009-06-02T16:30:25.219+09:00</updated><title type='text'>Côn trùng đốt</title><content type='html'>Sang hè rồi nên bắt đầu thấy nhiều muỗi, kiến và các loại côn trùng. Đến chiều mà không đóng cửa sổ là thế nào muỗi cũng bay vào nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời nắng và khô ráo nên ở nhà trẻ, 2 anh em toàn được chơi ở ngoài sân và vườn. Mama cũng thích các con được vận động ở ngoài trời lắm, nhưng khổ cái là toàn bị muỗi đốt. Anh Chép thì toàn bị đốt vào mặt. Chưa khỏi vết đốt này thì đã có thêm vết đốt khác. Các cô cũng bôi thuốc tiệt trùng vào vết muỗi đốt nhưng không hết ngay được. Da của Chép lại không nhanh lành nên vết muỗi đốt mà cũng phải vài ngày mới hết. Nhìn mặt trông lấm tấm vết muỗi đốt buồn cười lắm. Mà muỗi ở nhà trẻ nhìn toàn là muỗi to. Muỗi bay cả vào trong phòng đốt các cháu. Các cô có treo các lọ cắm que hương đuổi muỗi ở nhiều chỗ nhưng chắc cũng không có tác dụng nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Khanh thì còn bị đốt tệ hơn. Tuần trước bị sưng ở gót chân, nhưng mama không để ý. Papa nói mới biết. Sau đó thì nó cũng hết dần. Vài hôm sau thì lại bị sưng ở bàn tay trái, sưng căng cả bàn tay lên như quả bóng. Mama vội đưa đi khám. Ông bác sĩ bảo "chắc là đi nhà trẻ phải không, bị côn trùng đốt đấy" rồi cho thuốc bôi và thuốc uống chống dị ứng. 2 hôm sau thì cũng đỡ. Bàn tay gần trở lại bình thường thì mới nhìn thấy rõ vết châm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi đến sáng hôm nay thì lại chuyển sang bàn tay phải. Lần này thì con sưng to hơn lần trước. Chắc là sưng thế này con khó chịu và ngứa lắm, lại không cầm nắm được cái gì. Thảo nào đêm qua con ngủ không ngon giấc. Mama đành phải đến nhà trẻ nói chuyện cụ thể với cô xem thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama bảo cô chắc là do côn trùng đốt nhưng không biết là con gì. Có phải ong không? Cô bảo chắc không phải ong, vì ong đốt thì Khanh sẽ khóc ngay vì đau. Hay là kiến? Muỗi? Cô bảo những bạn khác cũng bị đốt nhưng chỉ vết bé thôi, chứ không sưng như Khanh thế này. Papa thì nghĩ là da con nhạy cảm hơn bình thường, nên cho dù có bị muỗi hay kiến đốt thì cũng sưng to lên như vậy. Cô bảo sẽ bôi thuốc tiệt trùng và theo dõi. Vì bàn tay bị sưng của con cũng hơi nóng nữa. Nếu tiến triển xấu đi thì chắc là nên đến bệnh viện khám.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổ thân con gái. Nhiều lúc muốn mặc quần áo dài cho con để tránh muỗi đốt, thì con lại bị nóng, vã hết mồ hôi ra. Mặc quần áo cộc thì lại sưng hết cả tay cả chân lên như thế này. Mà mùa hè thì mới chỉ bắt đầu thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-712033424059832651?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/712033424059832651/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=712033424059832651' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/712033424059832651'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/712033424059832651'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/06/con-trung-ot.html' title='Côn trùng đốt'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8540246963715927841</id><published>2009-05-31T14:39:00.003+09:00</published><updated>2009-06-01T14:07:26.997+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Kế tiếp chuyện về anh Kiên</title><content type='html'>1. Ngang như cua&lt;br /&gt;Kiên nhiều lúc rất bướng bỉnh, bố mẹ có bảo gì là cứ thích nói ngược lại. Vẫn biết là cái tuổi này thì trẻ con như thế là bình thường, nhưng nhiều lúc thấy bực mình lắm cơ, ngang như cua ấy.&lt;br /&gt;Mama: Kiên, sao con lại tranh giành đồ chơi của em thế. Con phải nhường em chứ.&lt;br /&gt;Kiên: iya, iya (không thích)&lt;br /&gt;Mama: Con là anh trai thì phải biết nhường em chứ. Thế ai là anh trai?&lt;br /&gt;Kiên: Khanh-chan.&lt;br /&gt;Mama: Thế Kiên thì sao?&lt;br /&gt;Kiên: Kiên là akachan (vừa nói vừa nằm vào lòng mẹ như em bé)&lt;br /&gt;Mama: thế được rồi, Kiên làm akachan nhé. Akachan thì không được ăn nhiều này, không được đi xe đạp này, thế có được không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tiếng Việt ngọng&lt;br /&gt;2 mẹ con đang đi đến trường, thấy đằng xa có cái xe ôtô chở rác...&lt;br /&gt;Mama: Kiên ơi, đằng kia có xe gomi syusyusha (xe thu gom rác) kìa.&lt;br /&gt;Kiên: đúng rồi, xe gomi syusyusha. Nhìn xa trông bé nhỉ.&lt;br /&gt;Mama: ừ, nhìn từ xa thì bé nhưng lại gần chắc là to đấy.&lt;br /&gt;Kiên: bùn cười nhờ&lt;br /&gt;Mama: chẳng có gì buồn cười cả&lt;br /&gt;Kiên: không bùn cười nhờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Lúc nào cũng là Hôm qua...&lt;br /&gt;Kiên vẫn chưa phân biệt thời gian trong quá khứ và thời tương lai một cách chính xác. Chẳng hạn nói về điều gì trong quá khứ thì toàn là hôm qua thế này, hôm qua thế nọ.&lt;br /&gt;Tự nhiên sáng ra, vừa mới chui đầu ra khỏi chăn đã tuôn ra 1 tràng: Hôm qua &lt;span style="font-style: italic;"&gt;ná &lt;/span&gt;(từ thêm vào của người dân vùng Kansai), ông bà &lt;span style="font-style: italic;"&gt;ná&lt;/span&gt;, dì Hương béo béo &lt;span style="font-style: italic;"&gt;ná&lt;/span&gt;, sang đây nhờ. Tại sao?&lt;br /&gt;Mama: con kinh nhỉ, lại nói dì Hương là béo béo cơ à. Ông bà và dì Hương sang đây thăm Kiên mà.&lt;br /&gt;Kiên: Tại sao?&lt;br /&gt;Mama: vì ông bà và dì Hương nhớ Kiên nên muốn gặp Kiên mà.&lt;br /&gt;Kiên: à, thế à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Con trai hư là tại bố&lt;br /&gt;Nhiều khi papa rất hay "phát ngôn" những từ nghe rất "phản cảm" nhé. Kiên nghe được 1 lần là từ lần sau nhớ ngay, áp dụng ngay. Đây đang là ở Nhật, nên con biết mấy từ đấy thì chỉ có papa dậy, không còn ai khác.&lt;br /&gt;Chẳng hạn như, đang chơi với em Khanh, thấy em Khanh lấy mất đồ chơi, Kiên lập tức giằng lại, mắng em vài câu rồi kết thúc bằng &lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;"&gt;"Hít le Khanh"&lt;/span&gt;. Mama nghe thấy Kiên nói lần đầu tiên, ngạc nhiên quá hỏi lại: Kiên, sao con lại nói em thế. Con học của ai đấy?&lt;br /&gt;Kiên (trả lời tỉnh bơ): papa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi lần khác, mama đang nằm cho Kiên và Khanh ngủ, papa ngồi phòng ngoài. Khanh mãi không chịu ngủ, cứ bò đi bò lại khắp nơi. Kiên tức quá, gọi papa:&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;"&gt;Papa ơi, vào mà xứ lý Khanh đi này&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama đưa kéo cho Kiên cắt giấy. Kiên định cắt cái hình tròn, nhưng hình tròn có sẵn trên giấy bé quá, Kiên không cắt được đành đưa cho mẹ nhờ mẹ cắt hộ. Mama cầm kéo cắt cho Kiên. Kiên nhìn thấy mama cắt được liền buông 1 từ gọn lỏn: &lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;"&gt;"Chính xác"&lt;/span&gt;. Mama phì cười, quay sang papa: Đấy, chắc nó lại học được cái từ này từ anh nhỉ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8540246963715927841?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8540246963715927841/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8540246963715927841' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8540246963715927841'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8540246963715927841'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/ke-tiep-chuyen-ve-anh-kien.html' title='Kế tiếp chuyện về anh Kiên'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3212593759934828674</id><published>2009-05-28T15:06:00.002+09:00</published><updated>2009-05-28T15:26:18.092+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Mất chiếc áo khoác</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sh4r8L-szgI/AAAAAAAABuA/6dx4I5lHxcw/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 256px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sh4r8L-szgI/AAAAAAAABuA/6dx4I5lHxcw/s320/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5340754521115905538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chiếc áo khoác mà Kiên đang mặc trong ảnh là chiếc áo các cô chú bác ở Kyoto tặng Kiên hồi sinh nhật 1 tuổi. Nhưng áo này size 95 nên phải đến hồi 2 tuổi rưỡi Kiên mới diện được. Mama thấy con trai mặc rất hợp, lại là quà tặng nên định sau này giữ lại làm kỷ niệm.&lt;br /&gt;Thế mà đợt cuối đông vừa rồi, mặc đến nhà trẻ rồi treo ở mắc áo, đến chiều đến đón Kiên chẳng thấy chiếc áo đâu nữa. Bảo cô thì cô nói sẽ tìm lại ở nhà trẻ xem sao. Nhưng 1, 2 tuần sau thấy cô bảo vẫn chưa tìm thấy, cô sẽ hỏi các bà mẹ khác xem có ai cầm nhầm không. Rồi đến vài tuần sau cô vẫn bảo là chưa thấy đâu cả. Đến tận bây giờ là được vài tháng rồi, thì hình như là cô quên hẳn, không nói tới nữa. Chẳng lẽ mama lại thỉnh thoảng phải nhắc lại cô, thấy cũng ngại. Chắc có ai đó cầm nhầm về nhà, giặt xong rồi cất đi, vì đã sang hè, nên không để ý rồi. Tiếc thật. Mà cái áo đấy có ghi tên Kiên cơ đấy. Ở Nhật này thì chẳng có chuyện "cầm nhầm" đồ của nhau nên cũng chẳng nên nghĩ nhiều, nhưng vẫn thấy tiêng tiếc. Nhớ lại ngày xưa dì Thu đi nhà trẻ ở Việt nam, thỉnh thoảng lại thấy mất cái áo len hay cái gì đó, về nhà cứ mách mẹ là "cô giáo lấy của con". Buồn cười không cơ chứ. Nhưng trẻ con thì có biết nói dối đâu, nên có khi thế thật ấy chứ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3212593759934828674?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3212593759934828674/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3212593759934828674' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3212593759934828674'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3212593759934828674'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/mat-chiec-ao-khoac.html' title='Mất chiếc áo khoác'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sh4r8L-szgI/AAAAAAAABuA/6dx4I5lHxcw/s72-c/2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4842776262115111958</id><published>2009-05-23T23:08:00.003+09:00</published><updated>2009-05-24T13:59:31.235+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chuyện trước lúc đi ngủ</title><content type='html'>Bây giờ, sau lúc tắt đèn đi ngủ là mama lại nằm nói chuyện với Chép một lúc. Lúc thì mama kể chuyện, lúc thì mama hỏi chuyện linh tinh để Chép trả lời. Kể chuyện thì mama vẫn hay kể đi kể lại truyện Pinôkiô hay truyện Cô bé quàng khăn đỏ. Còn chuyện linh tinh thì có nhiều chuyện để nói lắm, nào là chuyện ở nhà trẻ hôm nay ăn món gì, hay chuyện hôm nay Kiên đã hư vì không tự xúc cơm ăn. Nhiều hôm papa cứ phải nhắc là 2 mẹ con thôi không nói chuyện nữa để ngủ. Gớm, cả một ngày có khi chỉ có mỗi cái lúc tắt đèn đi ngủ này là thảnh thơi nhất để nói chuyện ấy chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chẳng hạn như...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama đang kể cho Kiên nghe truyện Cô bé quàng khăn đỏ, đến đoạn cô bé xách giỏ bánh đi vào rừng, khi đi qua chỗ những cây dâu tây chín đỏ, cô bé đã không nghe lời mẹ dặn mà dừng lại ăn dâu tây. Cô bé ăn hết quả này đến quả khác, đến lúc lạc sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Thế là cô bé gặp chó sói,...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây mama dừng lại hỏi Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thế nếu là Kiên thì con có dừng lại ăn dâu tây không, hay là đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Kiên ăn dâu tây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhưng như thế là không nghe lời mẹ dặn đấy&lt;/span&gt;. Mama lại hỏi lại: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thế Kiên ăn hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên (vẫn khăng khăng): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên ăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhưng nếu Kiên ăn là sẽ gặp chó sói đấy. Thế Kiên quyết định ăn hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên (vẫn không thay đổi ý định): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên ăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thì đành chịu rồi. Cả bố lẫn mẹ đều buồn cười vì thấy Kiên tham ăn quá. Dâu tây là một trong số những món khoái khẩu của Kiên mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1 tháng sau...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama (lại tiếp tục kể lại truyện Cô bé quàng khăn đỏ): ...&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé xách giỏ bánh đi vào trong rừng. Dọc đường cô bé thấy có rất nhiều cây dâu tây, quả to, chín mọng, cô bé định dừng lại ăn. Thế nếu là Kiên thì con sẽ ăn hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên đi tiếp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama (ngạc nhiên lắm): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thế Kiên không thích ăn dâu à? Dâu ngon và to lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thế là hư. Kiên đi tiếp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama (đành phải thay đổi nội dung một chút): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé quàng khăn đỏ cũng quyết định là sẽ nghe lời mẹ dặn, không ăn dâu mà đi tiếp. Đi được một đoạn, cô bé lại thấy bên đường có rất nhiều zeri (một loại thạch), nào là zeri cam này, zeri dâu này, zeri táo này. Thế Kiên sẽ dừng lại ăn zeri hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên đi tiếp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama (vẫn chưa thấy thuyết phục con trai thay đổi quyết định nên vẫn tiếp tục muốn thử con trai thêm 1 lần nữa): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé quàng khăn đỏ cũng quyết định không ăn zeri mà đi tiếp. Đi được một đoạn nữa, cô bé lại thấy bên đường có rất nhiều ice-cream&lt;/span&gt; (toàn món Kiên cực kỳ thích). &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thế Kiên sẽ dừng lại ăn hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên đi tiếp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vẻ như hôm nay không có món gì làm cho con trai thay đổi quyết định được. Dạo này con trai biết phân biệt thế nào là hư, thế nào là ngoan rồi mà. Cô bé quàng khăn đỏ không nghe lời mẹ dặn mà dừng lại ăn dâu thì là hư, nếu nghe lời mẹ, không la cà dọc đường thì là ngoan. Không tự xúc cơm ăn thì là hư, tự xúc ăn thì là ngoan. Kiên đánh em hay giành đồ chơi thì hư, yêu em và nhường em đồ chơi là ngoan,...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một hôm khác...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn truyện Cô bé quàng khăn đỏ, vẫn đoạn dừng lại ăn dâu hay đi tiếp. Mama hỏi Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên dừng lại ăn dâu hay đi tiếp?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Papa (đang ở bên cạnh chen ngang vào): &lt;span style="font-style: italic;"&gt;vừa đi vừa ăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là Kiên trả lời: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;đi là ăn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần thì Kiên vẫn cứ trả lời là "vừa đi vừa ăn", thế có chán không cơ chứ, hỏng hết cả truyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một chuyện khác...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để Kiên thực sự bắt đầu ngủ, mama kết thúc bằng cách chúc Kiên ngủ ngon: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mama chúc Kiên ngủ ngon. Kiên chúc mama đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chúc mama ngủ ngon.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên chúc papa và em Khanh nữa đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chúc Papa ngủ ngon. Chúc em Khanh ngủ ngon. Chúc tàu điện ngủ ngon.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;ừ đúng rồi, trời tối rồi, tàu điện chắc cũng về đi ngủ rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tàu điện ngủ đi, Kiên vỗ lưng cho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên vỗ lưng cho tàu điện ngủ nữa cơ à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;vì tàu điện hôm nay ngoan mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Thế à, tàu điện ngoan thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bởi vì là nhớ, tàu điện đánh răng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;tàu điện có răng à? Răng ở chỗ nào nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Răng ở bên trong ý&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tàu điện làm gì có răng. Nhưng tàu điện ngoan vì chở hành khách.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;giống xe bus và ôtô nhỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; ừ, nhưng tàu điện chở được nhiều người hơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;vì tàu điện dài hơn mà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên và mama cứ nói chuyện theo kiểu này thì chẳng biết đến lúc nào mới bắt đầu ngủ được. Mama đành phải bắt Kiên "chúc ngủ ngon" lại một lần nữa rồi nằm im để ngủ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4842776262115111958?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4842776262115111958/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4842776262115111958' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4842776262115111958'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4842776262115111958'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/chuyen-truoc-luc-i-ngu.html' title='Chuyện trước lúc đi ngủ'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-5071412656782284983</id><published>2009-05-17T16:23:00.017+09:00</published><updated>2009-05-20T14:32:52.075+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Costume Museum</title><content type='html'>Một ngày thứ 7, hai vợ chồng gửi con đi nhà trẻ rồi tham gia một chương trình đến thăm Bảo tàng trang phục (風俗博物館) ở Kyoto, do 1 hội tình nguyện viên tổ chức. Thực ra nếu không vì cái nội dung giới thiệu là sẽ được mặc thử kimono thì mình cũng không quan tâm đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng hoá ra ngoài việc được khoác thử cái kimono vào người thì còn được nghe giới thiệu về phong tục truyền thống của hoàng gia Nhật bản thời đại Heian khá thú vị, mà suốt bao nhiêu năm học tiếng Nhật và sinh sống ở Nhật rồi mình vẫn chưa hiểu gì mấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nghe giới thiệu, dù chỉ là những nét cơ bản thôi cũng có thể thấy được sự tỉ mỉ đến từng chi tiết trong các quy định hà khắc của Hoàng gia. Từ cách ăn mặc quần áo bao nhiêu lớp, màu gì và hoa văn gì cho phù hợp với địa vị, với thời tiết trong năm, cho đến cách để tóc, tóc dài của phụ nữ nếu đã có chồng thì để một chút vạt tóc ra đằng trước, còn nếu chưa có chồng thì phải để ra sau lưng. Rồi cách sắp đặt bày biện các món ăn, mà tất cả các đồ dùng từ nhỏ nhất đều có tên gọi riêng. Mấy bà người Nhật tham gia còn lấy giấy bút ra ghi lại những tên gọi đấy, chứ mình thì chịu. Có ghi lại thì cũng không thể nào mà nhớ được. Ảnh phía dưới tái hiện lại quang cảnh các bà các cô trong Hoàng gia ngồi sau một bức rèm để xem các trò biểu diễn ở ngoài sân. Cũng sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu người giới thiệu không nói thêm là: trong số những vạt áo để lộ ra bên ngoài, có cái là người thật ngồi đằng sau, nhưng có cái chỉ là tượng trưng, tức là chỉ có quần áo xếp như vậy nhưng không hề có người ngồi. Sự bày đặt như vậy sẽ khiến từ bên ngoài nhìn vào có sự cân đối, hài hòa và hiểu (nhầm) rằng đang có nhiều người thưởng thức chương trình. Thế mới hiểu các truyền thống và quy tắc của Nhật mang đậm tính hình thức đến thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_IjV6IhGI/AAAAAAAABsQ/qjIbERghSkM/s1600-h/1066.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_IjV6IhGI/AAAAAAAABsQ/qjIbERghSkM/s400/1066.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336704592959276130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tất cả khung cảnh sinh hoạt của Hoàng gia thời kỳ Heian đều được tái hiện lại bằng mô hình thu nhỏ. Trong đó có gian phòng tái hiện cảnh ở cữ của phụ nữ trong Hoàng gia. Tất cả mọi người đều mặc trang phục màu trắng, mọi đồ vật đều được bọc vải trắng. Nghe hướng dẫn viên giải thích là ngay cả khi Masako-vợ của thái tử Naruhito hiện thời, khi sinh công chúa Aiko ở trong 1 bệnh viện công của thành phố vào năm 2001, thì căn phòng cũng được bày biện chỉ 1 màu trắng như thế này. Quả là không hề thấy dễ chịu, thoải mái một chút nào. Chẳng thế mà cô Masako không thể chịu đựng nổi quá nhiều những quy tắc bất di bất dịch của Hoàng gia (mình mà là cô ấy thì chẳng đời nào lại chịu đổi cái cuộc sống tự do của Oxford hay Havard lấy hàng tá những cái quy định này làm gì)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_I3hDKOoI/AAAAAAAABsY/pjPowEPkfhI/s1600-h/1071.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 277px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_I3hDKOoI/AAAAAAAABsY/pjPowEPkfhI/s400/1071.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336704939547310722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một gian phòng khác tái hiện cảnh có người chết. Tất cả bao trùm một màu đen. Người Nhật quan niệm màu trắng là hiện thân của sự sống, còn màu đen là hiện thân của sự chết. Một phụ nữ sống trong Hoàng cung khi cảm thấy mình sắp chết thì sẽ làm lễ cắt tóc. Đây là lần cắt tóc duy nhất trong đời. Bà sẽ đưa tóc qua một tấm mành để 1 nhà sư ở phía bên kia có thể cắt tóc mà không nhìn thấy được mặt. Làm như thế để sau khi chết, linh hồn được siêu thoát lên cõi niết bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_JMBFleGI/AAAAAAAABsg/7C_UtSmntR4/s1600-h/1084.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 226px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_JMBFleGI/AAAAAAAABsg/7C_UtSmntR4/s400/1084.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336705291744802914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Dưới đây là màn khoác thử kimono. Đây chỉ là lớp ngoài cùng của bộ trang phục truyền thống của Hoàng gia, nên chỉ đơn giản là khoác vào người, chứ không mặc cầu kỳ, thắt dây obi như kimono vẫn thường thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAEZCf5NtI/AAAAAAAABtI/uq6eR_iDauU/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 318px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAEZCf5NtI/AAAAAAAABtI/uq6eR_iDauU/s320/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336770386647922386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Trông mình như 1 cô gái trong cung cấm nhỉ, hehe. Có điều hồi đấy phụ nữ chắc chẳng ai hé miệng ra cười bao giờ. Lúc nào cũng là 1 khuôn mặt trắng bệch và chiếc miệng được bôi đỏ chót, chúm chúm lại.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAEGWvoxuI/AAAAAAAABtA/DbrOXCP2vxw/s1600-h/3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 297px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAEGWvoxuI/AAAAAAAABtA/DbrOXCP2vxw/s320/3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336770065665148642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bộ kimono của nam thì mặc phức tạp hơn. Mấy bà Nhật loay hoay mãi mới mặc được cho papa. Hừm, trông papa mặc chẳng hợp chút nào. Phụ nữ được yêu cầu ngồi thấp hơn đàn ông. May mà mình không phải là người của Hoàng gia, nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAD4_S1szI/AAAAAAAABs4/VN2MFtgxbc0/s1600-h/4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 270px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ShAD4_S1szI/AAAAAAAABs4/VN2MFtgxbc0/s320/4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336769836032045874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-5071412656782284983?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/5071412656782284983/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=5071412656782284983' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5071412656782284983'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5071412656782284983'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/costume-museum.html' title='Costume Museum'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sg_IjV6IhGI/AAAAAAAABsQ/qjIbERghSkM/s72-c/1066.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-95021432304806902</id><published>2009-05-16T13:55:00.002+09:00</published><updated>2009-05-16T14:24:29.764+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Đối đáp</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold; font-family: trebuchet ms;"&gt;1. Ai...nhất...?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Nhà mình ai lớn nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Papa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Đúng rồi. Thế nhà mình ai bé nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Khanh-chan&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Nhà mình ai đen nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Papa và Kiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Nhà mình ai trắng nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama và em Khanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Nhà mình ai ngoan nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên-chan&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt; (trả lời rõ to)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Hừm, thế nhà mình ai hư nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;em Khanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Thỉnh thoảng em Khanh mới hư thôi mà. Thế nhà mình ai nói to nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên-chan&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt; (trả lời lí nhí ra vẻ ngượng ngịu)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama: Nhà mình ai đáng sợ nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt; (vừa nói vừa cười nheo mắt)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Papa chen ngang:   đến bố mày còn sợ nữa là&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama:  Thế nhà mình ai kawai (dễ thương) nhất nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên:    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: trebuchet ms;"&gt;Mama&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt; (con trai biết nịnh mama thế chứ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-family: trebuchet ms;"&gt;2. Tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên bắt đầu trước:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Nhà mình có 4 người nhỉ (vừa nói vừa giơ 4 ngón tay ra)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Mama: ừ, đúng rồi, nhà mình có 4 người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên: tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Mama: vì nhà mình có papa, mama, Kiên và Khanh là 4 người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên: tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Mama: vì mama sinh ra Kiên và em Khanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên: tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Mama: vì mama yêu Kiên và yêu em Khanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên: à thế à (ngừng một lúc). Thế còn papa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms; color: rgb(0, 0, 0);"&gt;Mama: ừ, mama cũng yêu cả papa nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0); font-family: trebuchet ms;"&gt;Kiên: tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: trebuchet ms;"&gt;Đến đây thì mama cũng không nhớ là đã trả lời Kiên thế nào nữa, hay là mama đã không trả lời được nhỉ, hêhê.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-95021432304806902?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/95021432304806902/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=95021432304806902' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/95021432304806902'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/95021432304806902'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/oi-ap.html' title='Đối đáp'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6124075627320002030</id><published>2009-05-14T10:28:00.004+09:00</published><updated>2009-05-14T11:50:25.501+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Và em đã tự đứng lên...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sgt0V164fQI/AAAAAAAABrg/OdEKnzUz_-4/s1600-h/IMG_3387.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sgt0V164fQI/AAAAAAAABrg/OdEKnzUz_-4/s400/IMG_3387.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5335486102150610178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Động tác yêu thích của em Khanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ngày 11/5/2009 quả là một ngày đáng nhớ - em Khanh đã tự đứng được mà không phải vịn tay vào cái gì, mặc dù chỉ được mấy giây thôi, nhưng em đã làm đi làm lại như thế nhiều lần. Hôm đấy mama đi vắng cả ngày nên chỉ nghe papa kể lại thôi. Con gái không biết điều này làm cả nhà vui thế nào đâu. Bằng tuổi con thì anh Kiên đã đi vững rồi, còn các bạn trong lớp con thì đã đi được từ lâu mặc dù kém con mấy tháng. Mama biết là con gái chậm mà, nhưng "đến hẹn lại lên" con nhỉ. Dạo này mama thấy con gái tiến bộ nhiều lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đã biết bò bằng đầu gối rồi (yotsubai) mặc dù trước đó con đã có thể ngồi hay vịn đứng. Lẽ ra theo tiến trình đúng thì phải là bò-ngồi-vịn đứng, thì tiến trình của con lại là ngồi-vịn đứng-bò. Nhưng không sao, từ nay biết bò rồi thì cơ bụng và chân của con sẽ cứng cáp hơn nhiều đấy. Tư thế này rất tốt cho sự phát triển của cơ thể, tạo sự cân bằng để sau này con có thể đi được. Con biết bò bằng đầu gối rồi nhưng thỉnh thoảng vẫn cứ bò bằng bụng, như là để đỡ tốn sức hay sao ấy. Nhưng việc con biết bò bằng đầu gối quả là một điều nằm ngoài dự đoán của bố mẹ. Bố mẹ cứ nghĩ đến tuổi này rồi thì con sẽ bỏ qua giai đoạn bò để tập đi luôn rồi cơ đấy (kiểu như ở VN gọi là trốn bò ấy). Thế mà con không "trốn" đâu, con quyết tâm phải vượt qua cái bài "bò đầu gối" này. Kiểu phát triển của con đúng là chẳng giống ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này con biết đòi nhiều thứ lắm. Đang ăn cơm thì lại chỉ tay vào cốc nước để đòi uống nước, uống nước xong thì lại chỉ tay vào món nọ hay món kia đòi ăn. Rồi có khi lại chỉ tay lên cao, chỗ mama hay cất bánh kẹo hay hoa quả để đòi ăn món khác. Vừa chỉ tay, mồm vừa nói "măm, măm" hay "ưm ưm".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cũng đã hiểu nghĩa được một số từ mà bố mẹ nói. Bảo tắt đèn đi ngủ là con ngửa đầu, chỉ tay vào bóng đèn. Bảo chuẩn bị mặc áo khoác là con chỉ tay vào chỗ mắc quần áo. Bố mẹ mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài là con vẫy tay baibai ngay. Papa còn kể là ở nhà trẻ con đã biết chỗ cất giầy của con rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con biết nhìn và bắt chước một số trò anh Kiên chơi đấy. Chẳng hạn như bỏ cái gì vào hộp, hay đẩy ôtô chuyển động. Dạo này còn thích nấp sau cánh cửa để ú oà. Thấy mọi người có vẻ sợ là cười khoái chí lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cũng tự bám vào cái xe micky và đẩy đi khắp nhà. Mỗi tội là vẫn chưa biết chỉnh hướng, nên cái xe mà đâm vào tường không đi được nữa chịu, lại é é kêu để gọi mọi người đến quay xe cho. Có hôm anh Kiên nhiệt tình đi quay xe cho em suốt. Em lái xe chạm vào đâu là anh hăng hái quay xe cho em để em đẩy đi. Thỉnh thoảng cũng ra dáng ông anh chu đáo đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama đang cứ lo là con có khi phải 2 tuổi mới biết đi như dì Hương ấy. Thế nhưng con cố gắng vượt dì đi nhé. Cháu là phải hơn dì chứ. Nhưng cái khoản đầu to thì không cần hơn đâu con ạ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6124075627320002030?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6124075627320002030/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6124075627320002030' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6124075627320002030'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6124075627320002030'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/va-em-tu-ung-len.html' title='Và em đã tự đứng lên...'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sgt0V164fQI/AAAAAAAABrg/OdEKnzUz_-4/s72-c/IMG_3387.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8314843480131193357</id><published>2009-05-13T12:38:00.003+09:00</published><updated>2009-05-13T13:37:39.915+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chỉnh đốn lại anh cả (tiếp)</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ghen tị với em&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Từ chuyện ăn cơm muốn được mẹ xúc cho như em Khanh, chuyện gì anh Kiên cũng so sánh với em, rồi ghen tị ra mặt. Thấy mẹ nói với em Khanh "lại đây mama bế nào" thì anh Kiên đang ở đâu lại chạy ngay vào ngồi chắn ở giữa đòi mẹ bế hoặc đu luôn lên người mẹ. Thấy em đang ngồi ghế ăn cơm, anh Kiên cũng chạy vào đòi ngồi cái ghế đấy, bắt em Khanh phải ra ngoài. Em Khanh vẫn còn bé, chưa biết gì nên phải chịu anh, chứ khi nào em lớn vài tuổi nữa thì 2 anh em lại tranh giành nhau to ấy chứ. Mà không biết lúc đấy anh Kiên lớn hơn rồi thì có biết nhường nhịn em gái không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ chơi thì em giật của anh, anh lại giật lại của em, chẳng mấy khi nhường em bao giờ. Bố mẹ cứ nói đến mỏi cả mồm "con nhường cho em đi, con là anh trai cơ mà", nhưng chẳng có tác dụng gì. Kiên lúc nào cũng trả lời thẳng cánh: "iya iya". Rồi có khi lại cho cái ô tô chạy chèn cả vào bàn tay của em. Bị bố mẹ nhắc nhở nhiều quá về việc "phải nhường cho em, phải yêu em, không được làm em khóc, không được đánh em" nên anh Kiên nhiều lúc tỏ ra không thích cô em gái tí nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố mẹ cũng biết ý, nên em Khanh mà hư là cũng lớn tiếng quát em Khanh ngay, để anh Kiên biết là đứa nào hư thì cũng sẽ bị mắng, không phải chỉ riêng gì anh Kiên đâu. Hôm nọ, thấy em Khanh hư, papa bảo "để papa xử lý". Một lúc sau, đến giờ đi ngủ, em Khanh vẫn chưa chịu nằm xuống mà cứ bò lổm ngổm khắp nơi, anh Kiên thấy thế gọi papa đang ở phòng ngoài "papa ơi, vào xử lý em Khanh đi", làm mama chết cười vì khả năng bắt chước như 1 con vẹt của con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Luôn phải hỏi đi hỏi lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mama rất ghét và rất bực mình với cái kiểu này của con. Mời con ăn cái gì thì cứ phải mời đến 3, 4 lần. Lần thứ nhất con bảo là không ăn. Mời lần thứ 2 vẫn cứ bảo là không ăn. Nhưng mama mà cất đi định không cho ăn nữa là thế nào cũng "á, Kiên ăn, Kiên ăn". Đã nhắc con mãi là "ăn thì phải bảo ngay là ăn, đừng có cái kiểu như thế nữa", nhưng cái tính vẫn chưa suy xuyển tí nào. Papa ra lệnh là từ nay chỉ nói 1 lần thôi, không ăn là kiên quyết không cho ăn nữa, nhưng mà khổ, thế thì có mà chả ăn được cái gì. Vụ này vẫn chưa biết cách giải quyết thế nào đây. Mà hầu như chuyện gì cũng thế chứ không phải riêng cái vụ ăn uống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama đến đón con ở nhà trẻ, giục con mỏi mồm là đứng lên xếp đồ chơi để đi về mà phải đến vài lần con cũng chưa chịu làm. Chắc tại vẫn muốn chơi tiếp. Rồi mama phải bảo "mama đi về trước đây, baibai nhé" thì mới vội vội vàng vàng vứt đồ chơi vào giỏ để đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi hay có kiểu giục đi shikko (đi tè) thì không chịu đi ngay, cứ mải chơi, đến lúc chạy vào toilet thì luôn ở trong tình trạng kéo quần xuống không kịp. Ở nhà thì toilet ngay gần, chạy vào cũng vẫn kịp, mặc dù cũng có vài lần ướt ra quần. Nhưng hôm nào đang ở ngoài đường thì có phải lúc nào cũng thấy ngay cái toilet trước mặt đâu. Thấy con túm túm tay vào quần, mama hỏi con có muốn đi shikko không, thì con cứ lắc đầu không. Đến lúc mặt nhăn nhó bảo mama là muốn đi shikko thì 2 mẹ con chạy đi tìm cái toilet đến 5 phút mà vẫn chưa đến nơi. Con chịu không được nữa thế là tè luôn ra quần, ngay giữa đường. Hoặc có hôm thì papa cho tè luôn bên vệ đường, gần đường sắt. Hôm qua đi học, 2 bố con nhìn thấy một con wanchan (con chó) unchi ngoài đường, papa bảo Kiên "thế là ngoan hay hư", Kiên trả lời "thế là hư, phải về nhà đi vào toilet chứ", papa lại hỏi "thế hôm nọ đứa nào đi shikko ngoài đường nhỉ", Kiên nhớ lại chuyện hôm nọ thì thấy ngượng lắm. Không biết từ nay về sau có rút kinh nghiệm không.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8314843480131193357?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8314843480131193357/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8314843480131193357' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8314843480131193357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8314843480131193357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/chinh-on-lai-anh-ca-tiep.html' title='Chỉnh đốn lại anh cả (tiếp)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6415030748415951089</id><published>2009-05-06T21:23:00.004+09:00</published><updated>2009-05-06T22:00:50.869+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chỉnh đốn lại anh cả</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SgGJyQ45HEI/AAAAAAAABrY/DNOrhhdXbXc/s1600-h/3374.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 291px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SgGJyQ45HEI/AAAAAAAABrY/DNOrhhdXbXc/s400/3374.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5332694930403433538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Anh cả Kiên đã thực sự chia tay được với Tom and Jerry, chia tay với màn hình tivi và máy tính, nhưng đấy mới chỉ là một phần nhỏ trong số những cái "hư" của anh Kiên thôi. Bây giờ mama mới hiểu ra rằng muốn luyện một thói quen tốt cho trẻ phải bắt đầu từ lúc còn bé, chứ để càng lớn càng khó bảo, khó sửa và khó bỏ. Các cụ có nói "dạy con từ thuở còn thơ" cấm có sai, nhưng chính xác hơn nữa thì có khi phải là "dậy con từ lúc dưới 3 tuổi" ấy. Dạo này mama thấy anh Kiên khó bảo kinh khủng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Không tự xúc ăn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hơn 1 tuổi con đã biết cầm thìa xúc ăn rồi, thế mà đến tận bây giờ, cứ ăn cơm ở nhà là bắt mama bón. Ớ lớp thì tất nhiên là con vẫn tự xúc ăn, nhưng ở nhà thì hoàn toàn không. Mama chiều con, muốn con ăn được nhiều, muốn con ăn gọn gàng sạch sẽ không bị rớt ra ngoài, muốn con ăn nhanh để con dọn dẹp, nên đã "thoả hiệp" bón cho con ăn.Và đấy là sự bắt đầu, là nguyên nhân của tình trạng "mama phải bón cho ăn" kéo dài đến tận bây giờ. Cũng có thể có nguyên nhân từ phía em Khanh, con thấy bố mẹ bón cho em nên cũng muốn được như thế, muốn được giống như em. Cũng chính vì thế mà mama muốn "chiều" con một chút. Nhưng mama thấy là cái thói quen xấu này càng ngày càng ngấm vào người con. Cứ đến bữa cơm thì bắt đầu mè nheo, không chịu ngồi vào ghế ngay , rồi đặt bát cơm trước mặt con là con ngúng nguẩy, kêu "mama, bón cho Kiên". Mama thì bón cho con từng thìa một, còn con thì chẳng chú ý vào thức ăn, chơi cái nọ, mó cái kia, có lúc lại còn nằm dài ra nhà, hoặc đang ăn thì chạy vào phòng trong lấy đồ chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà hôm nào không có mama ở nhà thì thấy papa bảo là con ăn ngoan lắm. Papa cứ để trước mặt con 1 bát cơm và 1 bát thức ăn là con ngồi tự xúc, ăn hết. Vì papa còn phải bón cho em Khanh, có ai để con mè nheo nữa đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế có nghĩa là "con hư tại mama" rồi, papa vẫn bảo thế. Đành phải chỉnh đốn con cái vụ ăn uống này thôi. Đã bắt đầu việc bắt con tự xúc ăn 2 hôm nay rồi, và hôm đầu tiên thì con khóc sưng mắt. Nhưng khóc rồi thì con vẫn phải ăn, con có không ăn thì mama cũng quyết tâm để cho con nhịn 1 bữa. Sau đấy thì con cũng tự ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến tối, 2 mẹ con nằm cạnh nhau, mama bảo "&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên không tự ăn thế là hư đấy&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;tại sao&lt;/span&gt;?&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;vì Kiên lớn rồi, Kiên 3 tuổi rồi còn gì, thì Kiên phải tự xúc ăn chứ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;ah, thế à. Thế em Khanh không tự xúc ăn, em Khanh hư&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mama: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;em Khanh còn bé lắm, chưa biết tự xúc đâu. Khi nào em Khanh lớn như anh Kiên, biết cách cầm thìa ăn cơm mà em Khanh không tự ăn thì mới hư.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Kiên: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;à thế à. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con ngày càng hay so sánh, và ngày càng thể hiện rõ sự ghen tị với em. Nếu bố mẹ có mắng con, mà sau đấy không mắng em Khanh vì 1 lỗi tương tự là thế nào con cũng nhắc nhở "Bố mẹ mắng đi", hoặc quát cả em thay bố mẹ theo kiểu "anh Kiên quật cho bây giờ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(còn nữa)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6415030748415951089?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6415030748415951089/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6415030748415951089' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6415030748415951089'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6415030748415951089'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/05/chinh-on-lai-anh-ca.html' title='Chỉnh đốn lại anh cả'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SgGJyQ45HEI/AAAAAAAABrY/DNOrhhdXbXc/s72-c/3374.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-5139231425508474709</id><published>2009-04-30T10:11:00.002+09:00</published><updated>2009-05-06T14:59:32.081+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Koi-nobori 2009</title><content type='html'>Vào thời gian này ở Nhật sẽ thấy rất nhiều koi-nobori (những dải hình cá chép) treo ở khắp nơi như trước cửa các gia đình, ở các khu mua sắm hay ở trường học. Bởi ngày 5/5 hàng năm là ngày lễ dành cho trẻ con (giống như ở VN là ngày 1/6). Koi-nobori bao giờ cũng gắn hình con cá chép màu đen, to nhất tượng trưng cho ông bố trong gia đình, sau đó là hình cá chép màu đỏ hay xanh, tượng trưng cho những đứa con trai. Nhà nào có nhiều con trai thì treo thêm nhiều hình cá chép, với ước mong những đứa con luôn có sức khoẻ và sự mạnh mẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua là ngày lễ, được nghỉ nên cả nhà mình đi chơi ở Takatsuki, tham gia lễ hội Koi-nobori trên sông Akura-gawa, nơi có treo 1000 dải koi-nobori đủ sắc màu sặc sỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3486867427/" title="Koinobori- Akutagawa,Takatsuki by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3567/3486867427_9a2f293f61_b.jpg" alt="Koinobori- Akutagawa,Takatsuki" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3486867791/" title="Koinobori - Akutagawa, Takatsuki by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3406/3486867791_ceb121919d_b.jpg" alt="Koinobori - Akutagawa, Takatsuki" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chương trình lễ hội bắt đầu từ 10h sáng với nhiều tiết mục âm nhạc và dancing nghe có vẻ rất thú vị, nhưng cả nhà mình đến nơi thì cũng đã 12h trưa, đúng giờ nghỉ ăn trưa. Khắp nơi mọi người trải bạt ra ngồi ăn, ở các quán lưu động bán mì xào, takoyaki hay cơm hộp, người xếp hàng dài chờ mua. Papa cũng tìm được 1 chỗ mát để trải bạt ra ngồi, còn mama thì chạy đi mua đồ ăn. Nhưng nhìn các dãy dài xếp hàng mà ngán ngẩm quá. May thế nào mà mama lại nhìn thấy sát dãy xếp hàng có mấy bà bán cơm, chạy vội sang mua ngay được 3 hộp trong số 4 hộp cuối cùng còn lại. May thế cơ chứ. Giá mà có thời gian chuẩn bị cơm từ nhà thì đỡ mệt hơn kiểu ăn uống như thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1h30 chiều các tiết mục lại bắt đầu. Có dàn nhạc của một đội trung học biểu diễn, rồi đến tiết mục bamboo dance của Philippines, street dance, đánh trống,...Nhất là màn đánh trống khá ấn tượng với 1 tay trống nhí đánh rất hăng say và bài bản. Mama đang mải quay video màn đánh trống thì nghe thấy tiếng gọi "mama, mama" như của anh Chép. Hoá ra là anh Chép chạy đi tìm mama một mình, papa không theo kịp, nên anh Chép cứ vừa đi vừa gọi trong cái rừng người đông như kiến ấy. May mà mama nghe thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Nhật quả là biết thu hút khách từ các tiết mục lễ hội truyền thống, đem lại lợi ích cả về mặt văn hoá lẫn kinh tế, thật đáng để học tập.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-5139231425508474709?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/5139231425508474709/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=5139231425508474709' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5139231425508474709'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5139231425508474709'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/koi-nobori-2009.html' title='Koi-nobori 2009'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3567/3486867427_9a2f293f61_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1127673537007851328</id><published>2009-04-25T13:20:00.003+09:00</published><updated>2009-04-26T21:09:25.600+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Hiroshima- địa danh lịch sử</title><content type='html'>Trong chuyến sang Nhật lần này, ông đề xuất được đi Hiroshima, mặc dù Hiroshima cũng cách Kyoto đến cả vài trăm km. Hiroshima, chứ không phải thủ đô Tokyo, bởi đó là địa danh đã đi vào lịch sử nhân loại với vụ nổ bom nguyên tử năm 1945. Nếu Nagasaki gần hơn thì có lẽ là ông cũng đã muốn đi cả Nagasaki nữa cũng nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là papa "nhận được lệnh" lên đường đưa ông đi Hiroshima. Ông sẽ đi theo kiểu hơi "bụi" một chút, tức là 11h đêm sẽ lên bus từ Kyoto, 6h sáng đến Hiroshima, chơi một ngày, rồi đến tối lại lên bus quay lại Kyoto. Kể ra thì con cháu cũng hơi phân vân, không biết ông có đi được theo kiểu này không. Nhưng phần vì đi shinkansen hơi tốn tiền, phần vì bus đêm đi khá thoải mái, phần nữa là vì ông lại muốn "khám phá", muốn "thử sức" nên quyết định cuối cùng là sẽ đi bus. Bà ngoại thì không theo được ông nên chỉ có papa và ông ngoại đi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng thì ông cũng đặt chân lên thành phố Hiroshima, đi thăm Công viên tưởng niệm hoà bình, đến tận nơi vị trí quả bom nguyên tử thả xuống, xem toà nhà nổi tiếng còn sót lại sau vụ nổ bom, xem Viện bảo tàng có lưu giữ những hình ảnh và đồ vật đã bị cháy, bị biến hình sau vụ nổ để tận mắt chứng kiến sự kinh hoàng của chiến tranh. Và đây chính là điểm đến có ý nghĩa nhất đối với ông trong suốt toàn bộ chuyến đi. Bởi địa danh này gắn liền với lịch sử, chứ không chỉ đơn thuần là 1 trong số rất nhiều những "di sản văn hoá" mà ông đã từng ghé thăm. Và thế là ông sẽ có nhiều chuyện để kể với bạn bè của ông khi trở về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A-bomb Dome, toà nhà còn sót lại sau vụ nổ bom, mặc dù nó chỉ cách trung tâm của vụ nổ có 150m.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3470424814/" title="A-bomb Dome- Hiroshima by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3642/3470424814_49f327f3f7_b.jpg" alt="A-bomb Dome- Hiroshima" height="auto" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đài tưởng niệm các nạn nhân của vụ nổ bom nguyên tử&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3470421430/" title="Peace Memorial Park- Hiroshima by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3522/3470421430_7afc84d11f_b.jpg" alt="Peace Memorial Park- Hiroshima" height="auto" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Cổng hoà bình" có ghi chữ "hoà bình" bằng tất cả các thứ tiếng trên thế giới. Ông tìm mãi mới thấy chữ hoà bình bằng tiếng Việt.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3469608571/" title="Peace Memorial Park-Hiroshima by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3591/3469608571_0465f8a9b2.jpg" alt="Peace Memorial Park-Hiroshima" height="500" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Papa với ông còn kịp ghé vào Thành Hiroshima&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3470423792/" title="Hiroshima Castle by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3488/3470423792_7dc531d9e4_b.jpg" alt="Hiroshima Castle" height="auto" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thăm đảo Miyajima với cổng đền nổi tiếng, một trong 3 nơi được coi là đáng đi nhất của nước Nhật (Nihon sankei)&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3470434888/" title="Miyajima- Hiroshima by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3595/3470434888_7f8bdabd34_b.jpg" alt="Miyajima- Hiroshima" height="auto" width="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiroshima cũng là điểm đến cuối cùng trong chuyến sang Nhật chơi lần này. Giờ này thì ông bà đã bay được khoảng 2 tiếng rồi. Ông bà sẽ lại trở về với khung cảnh quen thuộc ở Hà nội, ồn ào đấy, bụi bặm đấy nhưng là going home. Ông sẽ lại được vác vợt đi đánh tennis hàng sáng và bà thì có thể sang buôn chuyện dưa cà dưa lê với các bà hàng xóm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cháu sẽ sớm có ngày trở về nhà với ông bà, ông bà đừng buồn nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1127673537007851328?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1127673537007851328/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1127673537007851328' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1127673537007851328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1127673537007851328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/hiroshima-ia-danh-lich-su.html' title='Hiroshima- địa danh lịch sử'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3642/3470424814_49f327f3f7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1076281376697068383</id><published>2009-04-23T16:08:00.003+09:00</published><updated>2009-04-24T14:33:08.154+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Nara thanh bình và cổ kính</title><content type='html'>Nara nằm ngay cạnh Kyoto nên nếu không đến đây thì quả là một thiếu sót. Bởi trước cả Kyoto, Nara đã từng được chọn là thủ đô của nước Nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuống ga Nara, đi bộ một lúc là sẽ thấy ngay một khung cảnh đầy màu xanh, với thảm cỏ trải rộng có những chú shika đang nhởn nhơ gặm cỏ hay túm tụm lại khi có khách du lịch cho ăn bánh senbei. Quần thể công viên Nara này còn bao gồm các ngôi chùa và đền nổi tiếng, viện bảo tàng, hồ nước. Việc lựa chọn đi Nara vào ngày thường quả là một quyết định đúng đắn, vì như thế sẽ ít khách du lịch hơn, sẽ tha hồ ngắm khung cảnh bát ngát trong sự yên tĩnh và khoáng đạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ngoại và papa cũng mua 1 xấp bánh senbei cho lũ shika. Bọn này sống hoang dã nhưng có vẻ như đã quen với việc được khách du lịch cho ăn. Vừa cầm gói bánh từ cửa hàng ra là chúng đã bám theo để xin ăn. Có người còn bị chúng cắn luôn cả tờ giấy hướng dẫn du lịch đang cầm ở tay nữa. Những biển hiệu giao thông có hình shika để cảnh báo cho lái xe phải cẩn thận nếu có shika chạy qua đường chắc chỉ có thể thấy ở Nara.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3459317830/" title="Deers in Nara by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3520/3459317830_2670e8a294_b.jpg" alt="Deers in Nara" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vào năm 710, Nara được chọn làm nơi để xây dựng kinh đô, có tên là Heijou. Thời đó kinh đô Heijou được xây dựng dựa trên nguyên mẫu kinh đô Trường An của nhà Đường bên Trung quốc, và phồn thịnh trong khoảng 70 năm. Thời kỳ này đạo Phật rất được coi trọng.&lt;br /&gt;Khoảng giữa thời đại Nara liên tục xảy ra mất mùa, dịch bệnh hoành hành khiến nhiều người chết, tranh chấp nổ ra giữa tầng lớp quý tộc và tăng lữ. Thiên Hoàng Shoumu là người tin tưởng Phật pháp nên đã cầu nguyện chư Phật để trấn an lòng bách tính, bảo vệ quốc gia. Ngài cho xây ngôi chùa &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Toudai-ji&lt;/span&gt; (Đông Đại Tự) ở Nara, trong điện chính chính thờ tượng Đại Phật bằng đồng dát vàng cao 16m. Đây làngôi chùa chính của phái Phật giáo Hoa Nghiêm ở Nara. Chùa được Thiên Hoàng Shoumu phát nguyện xây dựng vào năm 745, điện Phật chính thờ Đại Phật Tỳ Lô Giá Na (Đại Phật Nara), sau bị thiêu hủy trong cuộc binh biến do Danjou Hisahide gây ra. Chùa được trùng tu thời Edo và là công trình gỗ lớn nhất Nhật Bản, nổi tiếng với nhiều tượng Phật là tài sản văn hóa của đất nước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà chụp ảnh bên ngoài chùa Toudaiji.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3459318796/" title="Todai Temple by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3512/3459318796_744fe57b2b_b.jpg" alt="Todai Temple" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức Đại Phật ở đây quả là khổng lồ, với khuôn mặt dài hơn 5m, riêng cái tai đã dài hơn 2m. Phía bên ngoài có để 1 bức tượng gỗ của 1 nhà truyền giáo Phật pháp nổi tiếng thời đó, mà bây giờ người Nhật tin rằng nếu bị đau yếu ở đâu trên cơ thể thì đến đây, sờ vào phần đó trên bức tượng thì sẽ khỏi bệnh. Bà ngoại đang bị đau chân và đau răng. Sờ vào chân tượng thì dễ rồi, nhưng chẳng có cách nào sờ được vào răng của ngài cả. Thôi, bà ngoại đành ráng chịu vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi lang thang trong quần thể công viên này rộng lớn này phải mất khá nhiều thời gian. Thấy trên bản đồ có đánh dấu 2 cái hồ nước nên papa dẫn cả nhà đi tìm. Hoá ra 1 trong 2 cái hồ nước này rất đẹp, nếu không đến thì thật đáng tiếc. Giữa hồ có 1 gian nhà bằng gỗ, có thể đi cầu sang. Cũng có thể thuê thuyền để chèo quanh hồ, giống như ở Hồ Tây ở Hà nội vậy. Vẫn là 1 khung cảnh vắng vẻ, tĩnh mịch.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3458505119/" title="Nara by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3634/3458505119_55d9fa04ae_b.jpg" alt="Nara" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa Kofukuji cũng nổi tiếng với tháp 5 tầng và tháp 3 tầng.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3458505571/" title="Kofuku Temple (Nara) by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3512/3458505571_3e78b18eeb.jpg" alt="Kofuku Temple (Nara)" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1076281376697068383?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1076281376697068383/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1076281376697068383' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1076281376697068383'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1076281376697068383'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/nara-thanh-binh-va-co-kinh.html' title='Nara thanh bình và cổ kính'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3520/3459317830_2670e8a294_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1645445744718112196</id><published>2009-04-19T22:00:00.004+09:00</published><updated>2009-04-23T11:56:09.374+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Ngày thứ 7 ở Koryuji và Arashiyama</title><content type='html'>Ngày thứ 7, bà giáo tiếng Nhật của papa rủ cả nhà đi chơi. Cô hẹn ở ga Kitano-Habubaicho để đi theo tuyến Arashiyama line. Đã vài lần đi Arashiyama rồi nhưng chưa bao giờ mama đi theo đường này. Dọc tuyến đường sắt này có rất nhiều các ngôi chùa nổi tiếng như Koryuji, Myoshinji, Ryoanji, và cuối cùng là Arashiyama. Nhưng để dừng lại ở tất cả các điểm nổi tiếng ấy thì không đủ thời gian, và cũng tốn kém vì chỗ nào cũng mất phí. Cuối cùng mọi người quyết định là sẽ ghé vào Koryuji rồi sau đó đến thẳng Arashiyama.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Kyoto thì có quá nhiều chùa nổi tiếng, nhưng Koryuji thì nổi tiếng vì có bức tượng phật là bảo vật quốc gia. Khu vườn phía trước chùa chính rộng và rất đẹp. Cô giáo giải thích là "ở Kyoto thì ít công viên nên những khu vườn trong chùa này được tự do đi lại như công viên, không thu phí". Cô nói vậy chứ mama thấy ở Kyoto có khá nhiều công viên cho trẻ con đấy chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi qua mấy gian lễ rất lớn thì mới thấy chỗ thu vé ở sâu phía trong. Chỗ này chỉ bán vé cho khách vào xem bảo vật quốc gia thôi. Vé chỗ này những 700 yên/người, đắt hơn tất cả các điểm thăm quan khác của Kyoto. Đến đây thì cô bảo cô ngồi ngoài vì cô đã đi nhiều lần rồi. Vé đắt vậy thì cô vào xem nhiều làm gì. Vào đến nơi thì chỉ thấy đúng 1 gian phòng, bày khá nhiều tượng phật xung quanh. Có 12 vị la hán, rồi phật bà quan âm, ông thiên lôi. Đối với những người không hiểu phật pháp như mama thì đúng là đọc chẳng hiểu gì, nhìn tượng phật cũng không hiểu đây là nhân vật nào, và các hoạ tiết điêu khắc có ý nghĩa gì. Nhưng có mấy bức tượng được xếp vào là bảo vật quốc gia thì đúng là đáng để chiêm ngưỡng. Những bức tượng này được làm bằng gỗ, có kích thước lớn, và chạm trổ tinh vi. Không hiểu sao ngày xưa người ta có thể làm được những tác phẩm như vậy. Rất tiếc ở đây không được chụp ảnh nên có muốn xem lại thì chỉ có cách đến trả 700 yên để được xem tận mắt thôi. Đúng là một kiểu kinh doanh rất hiệu quả của người Nhật. Xem hết 1 lượt rồi vẫn muốn ngồi lại để được đắm mình vào một không gian được bao quanh bởi các bức tượng trầm mặc và yên tĩnh. Không biết cõi niết bàn của những vị bồ tát hay la hán này thế nào nhỉ. Dọc đường ra bên ngoài có treo 10 điều răn của phật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô và đứa cháu 2 tuổi đang ngồi đợi trên bãi cỏ, dưới tán cây. Chỗ ngồi này thật mát mẻ, thoáng đãng và dễ chịu. Cả nhà ngồi xuống chuyện trò với cô. Hoá ra chủ đề mà cô quan tâm là về cuộc chiến tranh Việt nam. Cô đã sang VN 2 lần rồi, đã vào đến Củ chi để chui xuống tầng hầm hẹp đến mức mà những người béo như cô khó có thể chui vào được, rồi nếm loại sắn là thức ăn hồi đấy của những chiến sĩ cộng sản rồi, thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh ở SG mà những bức ảnh phần lớn là của phóng viên ảnh nổi tiếng của Nhật bản chụp. Cô còn đọc Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm bằng tiếng Nhật rồi, đã sang thăm trường Chu Văn An ở HN là nơi ĐTT theo học hồi cấp 3 rồi, đã gặp gỡ và nói chuyện với bà mẹ VN anh hùng nào đó có đến 7 người con trai chết trong chiến tranh rồi. Cuộc chiến tranh VN đem lại nhiều ám ảnh đối với thế hệ của cô, vì hồi đó ngày nào Nhật cũng đưa tin về cuộc chiến tranh trên các chương trình thời sự. Rồi những xác lính Mỹ chết trận, trước khi được đưa về quê nhà ở Mỹ, được chở đến Yokohama để thẩm mỹ lại xác cho đẹp. Nước Nhật, người Nhật hồi đấy cũng kiếm được nhiều tiền nhờ cuộc chiến tranh này. Rồi cô bảo người VN chịu nhiều đau thương trong chiến tranh, nhưng những bà mẹ Mỹ có con chết trong chiến tranh cũng đau khổ nhiều lắm. Thì đúng rồi, cuộc chiến nào mà chẳng gây ra tổn thất cho cả 2 bên. Cô là một người nói khá nhiều, lại về hưu rồi nên có nhiều thời gian. Cứ ngồi nói chuyện với cô cả ngày thế này cũng không hết chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa Koryuji, nơi có bức tượng phật là bảo vật quốc gia&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454849632/" title="Koryuji Temple by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3410/3454849632_568a17af29_b.jpg" alt="Koryuji Temple" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người tiếp tục lên tàu đến Arashiyam để ăn trưa. Ăn xong thì đi Monkey Park. Chỗ này có nhiều khỉ sống hoang dã, chắc Kiên thích lắm đây. Nhưng cô giáo thì bảo cô sợ khỉ lắm, mọi người thích đi thì cô đi cùng thôi, chứ đến Arashiyama nhiều lần rồi nhưng cô cũng chưa bao giờ lên đến chỗ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoá ra là khỉ sống ở trên đỉnh núi. Để trèo lên đến tận nơi thì đường dốc và khá dài. Thằng cháu cô mới 2 tuổi, không chịu đi bộ, lại còn kêu sợ khỉ nên cô cứ phải vừa leo núi vừa bế cháu, đến là mệt. Chẳng bù cho Kiên dắt tay bà đi phăm phăm, 2 bà cháu lên đến đỉnh núi trước tiên. Bà cứ khen mãi thằng cháu đi bộ giỏi quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường lên Monkey Park ở Arashiyama&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454849644/" title="Đường lên công viên khỉ by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3333/3454849644_2b85940fd5_b.jpg" alt="Đường lên công viên khỉ" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn khỉ ở vườn bách thú thì không sao chứ nhìn khỉ chỉ cách mình có vài bước chân cũng thấy hơi ghê ghê. Người ta bảo không được nhìn thẳng vào mắt khỉ, không thì nó sẽ tấn công mình. Bọn khỉ này chả sợ độ cao gì cả, cứ chạy băng băng ở dốc núi hay ngồi thu lu ở mép đá. Khắp nơi có các nhân viên đứng để canh trừng lũ khỉ, và cho bọn khỉ ăn để chúng vào chụp ảnh với du khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đỉnh núi Arashiyama, nơi có các chú khỉ sống hoang dã&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454849738/" title="2825 by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3347/3454849738_da760813b2_b.jpg" alt="2825" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đỉnh núi có 1 gian nhà để du khách vào ngồi nghỉ và cho khỉ ăn. Bọn khỉ bám trên hàng rào sắt, quăng người từ chỗ nọ sang chỗ kia để xin thức ăn, thỉnh thoảng còn shikko bừa bãi nữa chứ. Mama nói đùa là bây giờ thì người biến thành động vật để cho các chú khỉ tự do bên ngoài nhìn ngắm rồi. Mà đúng là bọn khỉ này sướng thật, sống tự do với thiên nhiên, chả phải lo nghĩ gì.  Mama mua 1 túi khoai lang để Chép và papa cho khỉ ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chép cho khỉ ăn khoai lang&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454849658/" title="Kiên cho khỉ ăn khoai by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3344/3454849658_f999e77083_b.jpg" alt="Kiên cho khỉ ăn khoai" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó cả nhà còn đi dạo 1 lúc trong khu rừng tre của Arashiyama. Tre ở đây cứ già là sẽ bị chặt đi để được trồng bằng những cây tre mới, nên tất cả mới có cùng một mầu xanh đẹp như vậy. Chỉ tiếc là đã hết mùa sakura nên không được ngắm Arashiyama với sắc mầu sakura nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rừng tre ở Arasiyama&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454864412/" title="Trong rừng tre Arashiyama by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3587/3454864412_a8ae1e16df_b.jpg" alt="Trong rừng tre Arashiyama" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chép đứng cạnh 1 chiếc xe kéo dành cho khách du lịch, giống kiểu xích lô của Việt nam&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3454864374/" title="Xe người kéo đặc trưng của Kyoto by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3388/3454864374_2a61e246d3.jpg" alt="Xe người kéo đặc trưng của Kyoto" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1645445744718112196?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1645445744718112196/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1645445744718112196' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1645445744718112196'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1645445744718112196'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/ngay-thu-7-o-koryuji-va-arashiyama.html' title='Ngày thứ 7 ở Koryuji và Arashiyama'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3410/3454849632_568a17af29_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1988743262763616943</id><published>2009-04-17T13:30:00.003+09:00</published><updated>2009-04-17T14:04:10.725+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Mùa xuân của ông bà ở Kyoto</title><content type='html'>Kyoto với 1 môi trường sống hoàn toàn khác hẳn với những gì đã quen thuộc với ông bà ở Hà nội, nhưng chính vì thế mà ông bà có nhiều cái để "khám phá" (từ mà bà hay dùng để nói về ông khi ông muốn đi chơi thật nhiều, trải nghiệm thật nhiều những điều mới mẻ ở một nơi xa lạ này).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đây khác Hà nội vì thay vì đi xe máy hay ôtô, ông bà phải đi bộ, đi bus hay đi tàu. Ở nhà, ông bà có riêng khoảng thời gian dành cho việc đi dạo bộ để giữ gìn sức khoẻ, nhưng ở đây thì có khi phải đi bộ suốt cả ngày. Đi bộ ra ga, ra bến bus, đi nhà trẻ, đi chợ, và nhất là những lúc đi bộ ngắm cảnh đền, chùa hay các khu thăm quan nổi tiếng. Đi bộ nhiều đến nỗi mà bà chỉ chăm chăm tìm chỗ nào có ghế để ngồi nghỉ, rồi cho ông muốn đi đâu xem thì đi, bà ngồi đợi. Nhưng có lẽ ông bà thích nhất là đi bộ ra bờ sông Kamogawa vào lúc sáng sớm. Con cháu vẫn còn đang ngủ thì ông bà đã dậy mở cửa đi từ lúc nào rồi. Ra sông ngắm hoa, và ngắm cá chép. Bây giờ hoa tàn gần hết rồi thì có cá là mối quan tâm lớn nhất của ông bà. Thì ở VN làm gì có chỗ nào nhìn được cá rõ đến thế, gần đến thế và nhiều đến thế. Ông bà nhìn những con cá chép to hàng bao nhiêu kg ấy thì suýt xoa rằng chẳng bao giờ mua được ở VN con cá như thế, rồi có mua được thì cũng phải hàng bao nhiêu trăm nghìn 1 kg, đắt lắm, quý lắm. Cứ thế. Đi đến đoạn sông nào là ông bà cũng phải ngó xuống tìm xem có cá không. Đi vào chùa hay đền mà có ao thì cũng lại tìm cá. Có lẽ cá là chủ đề lớn nhất của ông bà trong những chuyến đi dạo hay đi chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang đây, thay vì đi ôtô thì ông đi xe đạp, mặc cho con cháu ngăn cản vì sợ ông lâu ngày không đi, đường xá lại không thông thuộc, xe lại đi làn bên trái chứ không đi bên phải như ở VN. Nhưng ông vẫn cứ đi. Ông tự tin là ông đi được. Ông bảo đi xe đạp ở đây sướng lắm, đi đến đâu thì vứt xe ở đấy, không cần khoá mà chẳng sợ mất, lại không phải mất tiền gửi xe. Xe đạp lại được đi trên vỉa hè rộng, chẳng phải tránh ôtô hay xe máy như ở VN, nên đi dễ lắm. Có hôm trời mưa ông còn đạp xe 1tay cầm ô nữa. Thế có nguy hiểm không cơ chứ. Nhưng vẫn là cái tính "thích mạo hiểm và muốn khám phá" của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang đây ông bảo đi đến đâu cũng thấy di sản văn hoá thế giới. Sao mà lắm di sản thế. Từ 1000 năm hay hàng trăm năm trước mà người ta vẫn gìn giữ được, ghê thật. Ở VN thì chẳng giữ được gì, nghĩ mà tiếc. Ông trầm trồ trước các di sản, còn bà thì đi chơi theo kiểu "đến nơi chụp được cái ảnh là xong, đi làm gì lắm, chỗ nào chẳng giống chỗ nào". Chịu bà. Cho nên bà hay ngồi ngoài. Hoặc là mua vé 500 yên rồi bà vào những cũng chỉ đi loanh quanh được một tí là lại tìm ngay chỗ nào để ngồi xuống. Cả nhà trêu bà "bà đi thế thì mới chỉ hết 200 yên thôi, làm sao mà hết 500 được".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn hơn 1 tuần nữa là ông bà về Việt nam rồi. Chắc là ông bà cũng nhớ phở VN này, nhớ ôtô hay xe máy ở VN này, hay đơn giản là được ngồi bàn ăn bằng ghế ở VN thay vì ngồi chiếu như ở đây này. Thời gian còn lại ông bà tranh thủ đi chơi thật nhiều, thưởng thức thật nhiều vào nhé. Không sau này về VN rồi lại ngồi ngớ những ngày ở Kyoto tuyệt đẹp đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3446623445/" title="Yasaka shrine by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3608/3446623445_b93286260e_b.jpg" alt="Yasaka shrine" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Ông bà trước cổng đền Yasaka&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3447436452/" title="2470 by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3554/3447436452_9db4acdc32.jpg" alt="2470" width="373" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ông bà rung chuông để lễ theo phong tục của người Nhật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3447436756/" title="2478 by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3312/3447436756_df2eb41ff0_b.jpg" alt="2478" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bên trong đền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3447438798/" title="Heian jingu by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3323/3447438798_2500b50549_b.jpg" alt="Heian jingu" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ông bà ngồi ngắm cá trong vườn của đền Heian, khu đền lớn nhất của Kyoto&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3446626575/" title="Chùa bạc by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3409/3446626575_95314bf215_b.jpg" alt="Chùa bạc" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ông bà ở phía trong chùa Bạc, ngôi chùa nổi tiếng với hình cát được cào phẳng và khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/hungnc77/3446624847/" title="2506 by Chep-kun, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3629/3446624847_8bd6f31477.jpg" alt="2506" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một mình ông đang "khám phá" thiên nhiên&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1988743262763616943?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1988743262763616943/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1988743262763616943' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1988743262763616943'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1988743262763616943'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/mua-xuan-cua-ong-ba-o-kyoto.html' title='Mùa xuân của ông bà ở Kyoto'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3608/3446623445_b93286260e_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2713325898122158411</id><published>2009-04-13T11:30:00.003+09:00</published><updated>2009-04-13T12:02:33.155+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Hanami</title><content type='html'>Sau 1 tuần bận rộn, cuối tuần vừa rồi cả nhà mình cũng đi hanami được một cách thư thái. Mà không đi nhanh thì sakura cũng rụng hết mất. Sakura dọc bờ sông mà cũng đã rụng mất một nửa, và chuyển sang lá xanh nhiều rồi. Hôm nay cả nhà đi dọc bờ sông và ngắm hoa ở Vườn thực vật. Chỗ này có khu sakura rủ rất đẹp. Có lẽ loại hoa này lâu tàn hơn các loại khác. Khắp nơi mọi người ngồi ngắm hoa và ăn uống rất đông, tìm mãi mới được một chỗ ngồi đẹp dưới tán hoa, ngồi xuống mà hoa rủ xuống tận mặt. Em Khanh thì cứ túm cành hoa rồi vặt hoa xuống nghịch. Đến lúc cả nhà đứng lên thì cành hoa cũng bị em vặt mất gần một nửa, nhưng bảo mãi em không được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3434385030/" title="IMG_2422 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3298/3434385030_5da8f29dc7_b.jpg" alt="IMG_2422" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3433573851/" title="IMG_2337 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3544/3433573851_e849043421_b.jpg" alt="IMG_2337" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà bây giờ hôm nào cũng đi dạo ra bờ sông để ngắm hoa và ngắm cá chép. Cứ sáng sớm ra là ông bà đã dậy đi rồi. 8h sáng về nhà ăn sáng rồi lại đi tiếp đến tận chiều mới về. Bà xách theo cơm hộp đi để ăn dọc đường, chứ bà không thích vào quán ăn, vừa kêu đắt vừa kêu là ăn không hợp. Có hôm 2 ông bà cũng bị đi lạc ở bờ sông, nhưng may mà cũng tìm được đường về. Bây giờ thì ông bà tự tin là sẽ không bao giờ bị lạc đường nữa vì đã quen thuộc với các đoạn sông và nhánh sông rồi. Không khí và quang cảnh 2 bên bờ sông làm ông bà thích lắm. Hoa sakura thì nở rộ 2 bên bờ sông, dưới lòng sông thì tràn ngập hoa cải vàng, rồi chim chóc, cá nữa, tha hồ mà ngắm, không sợ không khí ô nhiễm, không sợ xe cộ qua lại.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3435837487/" title="IMG_2446 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3562/3435837487_5c2e607271_b.jpg" alt="IMG_2446" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn rất nhiều ảnh đẹp nữa chưa kịp post, còn bao nhiêu chỗ vẫn chưa kịp đi. Phải đi gấp gáp tranh thủ thôi, trong tháng 4 này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2713325898122158411?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2713325898122158411/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2713325898122158411' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2713325898122158411'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2713325898122158411'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/hanami.html' title='Hanami'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3298/3434385030_5da8f29dc7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-9153376005513019544</id><published>2009-04-07T14:22:00.002+09:00</published><updated>2009-04-07T14:39:17.122+09:00</updated><title type='text'>Khai giảng năm học mới</title><content type='html'>Sau gần 1 tuần nghỉ ngơi và đi chơi với ông bà thì 2 anh em cũng đã bắt đầu buổi học đầu tiên của năm học mới vào hôm qua. Năm học của Nhật bắt đầu vào tháng 4 nên khắp nơi thấy nhộn nhịp lễ khai giảng để nhập học cho học sinh mới.&lt;br /&gt;Từ tháng 4 này, em Khanh chuyển sang lớp tanpopo của nhà trẻ Yosei nyuji, còn anh Kiên chuyển sang lớp sakura của nhà trẻ Yosei. Hai trường khác nhau nhưng ở ngay gần nhau.&lt;br /&gt;Từ tháng 4 các cô giáo cũng được phân công nơi công tác mới, cô thì chuyển sang trường khác, cô thì chuyển sang lớp khác, cô thì nghỉ hưu. 1 tin vui với Kiên là cô Ishii yêu quý được chuyển sang nhà trẻ Yosei của Kiên, nhưng có điều là cô phụ trách lớp khác. Nhưng như thế cũng là tốt lắm rồi, vì cô vẫn có thể gặp Kiên và chơi với Kiên hàng ngày. Còn cô Azuma thì nghỉ việc. Cô Hara của em Khanh thì chuyển sang nhà trẻ khác. Hôm chia tay cô khóc, mama cũng chẳng kịp xin địa chỉ của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đầu tiên vào lớp mới, mama đưa Kiên còn papa thì đưa em Khanh. Bao nhiêu là thủ tục, bao nhiêu là những cái mới phải làm quen. Mama phải chuẩn bị cho anh Kiên 1 hộp bút 16 màu, một hộp đất nặn, 1 hộp case đựng đất nặn, 1 lọ hồ dán, 1 cái cốc và 1 bàn chải đánh răng. Tất cả được ghi tên đầy đủ để đánh dấu. Bởi vì các cô sẽ dậy vẽ, dậy nặn đất sét và dậy cách đánh răng. Sáng ra anh Kiên đeo balô có đầy đủ những thứ ấy, vẻ mặt hăm hở lắm. Nhưng đến nơi thì bắt đầu thuỗn ra vì thấy khung cảnh lạ quá, đông các bạn quá, mà toàn là các anh chị lớn hơn. May mà vẫn có bạn Masayo, bạn Icchi, bạn Hibiki, bạn Ta để chơi cùng. Các cô tập hợp tất cả các cháu để giảng giải cái gì đó, mỗi cháu được đeo 1 cái nafuda ghi tên họ trên cánh tay, có lẽ vì các cô chưa nhớ hết tên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama về đến nhà thì thấy papa kể chuyện đưa em Khanh vào lớp mới. Khanh khóc ghê lắm vì toàn cô giáo lạ. Cô nào bế cũng lắc đầu rồi khóc, chỉ sang papa bế là lại cười tươi tỉnh. Chắc con gái cũng phải mất cả ngày hôm nay để làm quen đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 năm học mới lại bắt đầu. Mong các con sẽ nhanh chóng quen với bạn mới, cô giáo mới và học được nhiều điều mới.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-9153376005513019544?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/9153376005513019544/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=9153376005513019544' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9153376005513019544'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9153376005513019544'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/khai-giang-nam-hoc-moi.html' title='Khai giảng năm học mới'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3288891962427639442</id><published>2009-04-02T23:42:00.003+09:00</published><updated>2009-04-05T11:38:32.004+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Ông bà và dì Hương ở Kyoto</title><content type='html'>Ông bà và dì Hương sang Kyoto đã được đúng 1 tuần rồi mà mama chưa có thời gian để update blog. Dì Hương chỉ có đúng 8 ngày ở Nhật nên phải tận dụng thời gian đưa ông bà và dì đi chơi. Giờ này thì dì đang vi vu ở Tokyo rồi, sáng mai mới về đến nhà để ngày kia quay lại SG.&lt;br /&gt;1 tuần vừa rồi cả nhà cũng đi chơi được nhiều nơi, nhưng có vài hôm thời tiết xấu. Hoa sakura vẫn chưa nở nhiều, hầu như mới chỉ nở khoảng 30-50% nên chưa thấy đẹp.&lt;br /&gt;Post tạm vài cái ảnh của 1 tuần vừa rồi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa Kyomizu, Kyoto&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3410858465/" title="Kyomizudera by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3409/3410858465_42934d1b11_b.jpg" alt="Kyomizudera" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà rửa tay trước khi vào chùa (Kyomizu, Kyoto)&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3410846291/" title="Kyomizudera by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3349/3410846291_77f3a6a51f_b.jpg" alt="Kyomizudera" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chùa Ninnaji, Kyoto&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3411672272/" title="Ninaji by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3655/3411672272_5b69232172.jpg" alt="Ninaji" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành Osaka, Osaka&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3411655564/" title="Osaka Castle by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3379/3411655564_eb692454cc_b.jpg" alt="Osaka Castle" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kobe harbor, Kobe city&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3411646034/" title="Kobe harborland by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3385/3411646034_e6a1279691_b.jpg" alt="Kobe harborland" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công viên tưởng niệm trận động đất hansin ở Kobe năm 1995&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3410843865/" title="Kobe- Earthquake Memorial Park by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3624/3410843865_e95303a2dd_b.jpg" alt="Kobe- Earthquake Memorial Park" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chinatown ở Kobe, một trong 3 khu chinatown lớn nhất ở Nhật&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3411683206/" title="Kobe-China Town by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3612/3411683206_584e77c810.jpg" alt="Kobe-China Town" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3288891962427639442?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3288891962427639442/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3288891962427639442' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3288891962427639442'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3288891962427639442'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/04/ong-ba-va-di-huong-o-kyoto.html' title='Ông bà và dì Hương ở Kyoto'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3409/3410858465_42934d1b11_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4698986508497606839</id><published>2009-03-28T15:13:00.003+09:00</published><updated>2009-03-28T16:12:55.592+09:00</updated><title type='text'>Những kỷ niệm buồn ở nhà trẻ</title><content type='html'>Nghe cái tiêu đề như vậy có vẻ hơi khó hiểu, nhưng mama muốn kể lại những tai nạn nhỏ của các con ở nhà trẻ suốt gần 3 năm qua. Lẽ ra mama không muốn nhắc đến đâu nếu như nó không xảy ra khá nhiều lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên là anh Chép bị ngã từ trên bàn thay bỉm cao gần 1m ở nhà trẻ, lúc đấy con mới có 6 hay 7 tháng tuổi gì đó. Cô giáo của con là cô Shimako, 1 cô giáo đầy kinh nghiệm trong công việc mà bố mẹ vẫn tin tưởng và ngưỡng mộ phong cách của cô. Mama đang ở trường thì cô gọi điện, nói là con bị ngã, mama phải đến trường để cùng cô đưa con đi bệnh viện khám. Mama liên lạc ngay với papa để bố mẹ cùng đến trường xem thế nào. Mama lo quá. Lúc đến nơi thì con đang ngủ trưa. Cô kể lại sự việc và liên tục xin lỗi. Lúc đấy cô đang thay bỉm cho con ở trên bàn, cô vừa quay đi vứt cái tã, chỉ vài giây thôi thì con đã lật người lại, vượt qua cái chắn cạnh bàn và rơi xuống đất. Cũng may là con hơi bám được vào cạnh bàn và rơi người xuống chứ không bị đập đầu. Nhưng cái bàn khá cao so với người con. Sau đó cô có theo dõi các biểu hiện của con, mặc dù không thấy có gì khác thường, cô vẫn liên lạc ngay với bố mẹ để đưa con đi khám. Papa nhìn qua thấy con không sao nên quay lại trường, chỉ có mẹ và cô đưa con đi bằng taxi. Cô địu con sau lưng, đi gấp gáp, mái đầu bạc trắng, lưng cong cong làm mama thấy cô như là 1 người bà hơn là 1 cô giáo. Cô tự địu con, chứ không cho mẹ bế, vì cô nghĩ đấy là bổn phận là trách nhiệm của cô, là lỗi của cô. Mama cứ đi theo sau cô như thế đến bệnh viện. Đến nơi cô trình bày rõ ràng với bác sĩ, bác sĩ khám xong thì kết luận là không có vấn đề gì. May mắn là con không bị làm sao. Cô vẫn tiếp tục xin lỗi. Cô bảo 30 năm trong nghề chưa bao giờ cô để xảy ra những việc như thế này, thế mà đến lúc cô đã quá lão luyện trong nghề rồi, đã gần đến tuổi nghỉ hưu rồi mà còn để xảy ra lỗi đáng tiếc. Cô bảo sẽ sắp xếp lại phòng, sẽ kê lại cái bàn thay bỉm để không để xảy ra sự việc tương tự nữa. Thực lòng là mama chỉ lo lắng cho con, chứ không trách cô nhiều, bởi sự việc xảy ra ngoài mong muốn, và do 1 lỗi sơ xẩy rất nhỏ của cô, hơn nữa con ở tầm tuổi đấy chân tay không lúc nào ngừng nghỉ, làm người lớn nhiều khi cũng không theo kịp. Nhưng trong lòng mama vẫn thầm mong các cô luôn cẩn thận hơn để các cháu không bao giờ bị ngã như thế nữa, mama nghĩ trong lòng chứ không nói ra. Sau đấy thì cô Shimako cũng chuyển sang nhà trẻ khác. Suốt thời gian cô chăm sóc anh Chép có bao nhiêu kỷ niệm vui và thân thiết, nhưng cũng có 1 chuyện không vui như vậy mà bây giờ mama mới kể ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ 2 là em Khanh. Cô Hara bảo là cô đang bế em trên tay, định đặt em xuống sàn, nhưng ở khoảng cách khoảng 20cm cô bị tuột tay và em bị đập mông xuống sàn. Có lẽ là em không bị đau, nhưng do bất ngờ nên em sợ, khóc kinh lắm, khóc đến mức ngừng thở một lúc, mặt tím xanh đi. Cô lại xin lỗi. Còn mama hỏi lại xem em có bị va vào đầu không. Chắc là em không sao đâu, nhưng tại lúc khóc, mặt em xanh đi nên cô cũng lo lắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ 3 vẫn là em Khanh. Hôm đấy lớp rất vắng vì có đến 6 bạn nghỉ ốm, nên chỉ còn Khanh và 2 bạn khác đến lớp. Lúc đến đón Khanh, bố mẹ lại phải nghe cô xin lỗi vì hôm nay Khanh nghịch cái ghế, rồi nhét tay qua khe thế nào mà bị kẹp, chỗ móng tay hơi bị chảy máu. Các cô đã lau cồn rồi nhưng vẫn còn vết máu khô. Đến 1 tuần sau chỗ móng tay của con vẫn chưa khỏi hẳn. Khổ thân con. Chắc lần này khá đau đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ 4 và thứ 5 thì vẫn là em Khanh, và 2 lần này chỉ cách nhau có đúng 1 ngày. Khanh đang trong giai đoạn vịn đứng và tập đi, mà lại hay có kiểu vịn đứng lên rồi cứ thế đứng, bỏ 2 tay ra. Những lúc như thế nếu không có bố mẹ đỡ là ngã rồi. Cho nên hôm đấy ở nhà trẻ, Khanh cũng vịn đứng lên rồi ngã ra phía sau, va đầu vào cái thanh gỗ. Các cô bảo đã chườm mát cho con 30 phút rồi, nhưng mama vẫn thấy hơi sưng. Rồi chỉ 2 ngày sau, cô lại đến xin lỗi vì cô không để ý nên Khanh bị 1 bạn khác đẩy ngã. Khổ thân con gái của mama, ngã liên tục mà lại toàn bị va đầu. Còn mama có cảm giác không hiểu sao dạo này các cô có vẻ làm việc không được tập trung cho lắm. Cứ mỗi lần đến đón con mà thấy cô lại gần rôi "ano~" là mama biết ngay là có chuyện rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần đây, đi họp cho các con, được nghe cô thông báo về ảnh hưởng kinh tế, phải cắt giảm 1 số khoản mà từ trước đến nay nhà trẻ vẫn cung cấp, nhưng cô cũng bảo nhà trẻ luôn cố gắng để không làm giảm chất lượng giáo dục. Nói đến chất lượng của nhà trẻ là mama lại nghĩ ngay đến những lần con bị ngã. Chất lượng là thể hiện ở đó đấy. Kinh nghiệm và sự thành thục trong công việc của các cô sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự an toàn và quá trình phátt triển của các cháu. Dù sao thì ở đây bố mẹ cũng được thông báo đầy đủ và chân thực về những sự việc xảy ra. Mama chỉ mong sao mỗi ngày con đến trường là mỗi ngày bố mẹ cảm thấy yên tâm và tin tưởng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4698986508497606839?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4698986508497606839/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4698986508497606839' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4698986508497606839'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4698986508497606839'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/nhung-ky-niem-buon-o-nha-tre.html' title='Những kỷ niệm buồn ở nhà trẻ'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8290373851455821804</id><published>2009-03-23T10:47:00.013+09:00</published><updated>2009-03-23T11:29:54.931+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Em tập làm cảnh sát</title><content type='html'>Sau xe kyukyusya (xe cứu thương) thì anh Chép say mê xe patoka (xe cảnh sát) và shirobai (xe máy của cảnh sát). Đi ngoài đường mà nhìn thấy xe cảnh sát đi lòng vòng để kiểm tra khu vực là thế nào cũng chỉ tay rồi kêu to "patoka, patoka", đến mức chú cảnh sát ngồi trong xe cũng để ý thấy và vẫy tay chào lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn từ xa đã thích thế rồi, thế mà hôm nay anh Chép còn được ngồi hẳn vào trong xe nữa cơ đấy. Thế mà trông cái mặt cứ thừ ra, vừa ngạc nhiên, vừa căng thẳng, chẳng thấy tươi tắn tí nào. Chắc tại xung quanh nhiều chú cảnh sát quá, các chú còn mở cửa xe cho Chép ngồi lên. Cái xe thì to quá, Chép ngồi trước vô lăng trông lọt thỏm, nhưng vẫn biết cầm cái vô lăng xoay xoay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsiYeUquI/AAAAAAAABq4/ZGtW0yvkdaU/s1600-h/IMG_1517.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 396px; height: 265px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsiYeUquI/AAAAAAAABq4/ZGtW0yvkdaU/s400/IMG_1517.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316196485586791138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsXA5xrII/AAAAAAAABqw/j3IVcLXvChw/s1600-h/IMG_1514.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 399px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsXA5xrII/AAAAAAAABqw/j3IVcLXvChw/s400/IMG_1514.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316196290280926338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Papa cũng cho em Khanh vào ngồi thử.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsEsFP46I/AAAAAAAABqg/DRxT-uvyI6Q/s1600-h/1521.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 404px; height: 286px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsEsFP46I/AAAAAAAABqg/DRxT-uvyI6Q/s400/1521.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316195975454253986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Ngồi trên cái shirobai này mới oách chứ. Chép được khoác cái áo xanh của cảnh sát, đội mũ cảnh sát, trông ra dáng lắm, mỗi tội cái mặt thì vẫn hết sức căng thẳng. Ở chỗ người lạ là con trai vẫn nhát lắm. Cái xe to đùng nhưng Chép-kun vẫn cố cầm vào cái tay lái&lt;br /&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Scbr3pRIN-I/AAAAAAAABqQ/8I9-gzg-7PI/s1600-h/IMG_1522.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Scbr3pRIN-I/AAAAAAAABqQ/8I9-gzg-7PI/s400/IMG_1522.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316195751360477154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbrxM-NbZI/AAAAAAAABqI/z0itmfDrqIE/s1600-h/IMG_1523.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbrxM-NbZI/AAAAAAAABqI/z0itmfDrqIE/s400/IMG_1523.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316195640685718930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cho papa và em Khanh ghé vào một tí.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Scbrp3aJCoI/AAAAAAAABqA/qH6wek6TYUI/s1600-h/IMG_1525.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Scbrp3aJCoI/AAAAAAAABqA/qH6wek6TYUI/s400/IMG_1525.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316195514638207618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em Khanh cũng được đội mũ của cô cảnh sát đây này. Mũ của con gái thì tròn tròn hơn. 2 cái mũ này được làm riêng để đội cho các cháu nên nhỏ hơn mũ bình thường, nhưng may mà vẫn đội vừa vào cái đầu to của con gái. Em Khanh chẳng thấy sợ gì cả, chỉ trố mắt ra nhìn thôi. Anh Chép thì suốt từ nãy vẫn cứ ngồi im ở tư thế ấy, không nhúc nhích tẹo nào.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbqcluY_HI/AAAAAAAABp4/rSqQxqgrUbA/s1600-h/IMG_1526.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbqcluY_HI/AAAAAAAABp4/rSqQxqgrUbA/s400/IMG_1526.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5316194187041373298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;2 chiếc xe này được đưa lên tận tầng 3 của toàn nhà Miyakomesse để trưng bày trong ngày giáo dục an toàn giao thông hôm thứ 7 vừa rồi. Cả nhà đi xem chương trình ca nhạc Live Kids rồi mới đến đây, đúng vào lúc chuẩn bị kết thúc chương trình. May mà vẫn còn chụp được vài cái ảnh và không phải xếp hàng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8290373851455821804?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8290373851455821804/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8290373851455821804' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8290373851455821804'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8290373851455821804'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/em-tap-lam-canh-sat.html' title='Em tập làm cảnh sát'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/ScbsiYeUquI/AAAAAAAABq4/ZGtW0yvkdaU/s72-c/IMG_1517.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8922048619420347804</id><published>2009-03-10T14:08:00.009+09:00</published><updated>2009-03-18T13:49:52.068+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Khám sức khỏe 3 tuổi</title><content type='html'>Hôm qua (17/3) mama vừa đưa anh Kiên đi khám sức khỏe 3 tuổi ở hokensyo (kiểu như phòng y tế quận). Trước khi đi mama mới đọc các giấy tờ hướng dẫn, may quá là còn giở ra đọc thì mới biết là phải lấy nước tiểu vào buổi sáng để xét nghiệm, nhưng còn phần tự kiểm tra thị giác và thính giác thì không kịp làm trước khi đi rồi, thôi để sau vậy. Phần này bố mẹ phải tự làm ở nhà cho con theo chỉ dẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng ở nhà trẻ anh Kiên lại có chương trình đi dạo cả buổi sáng, đem obento đi ăn rồi mới về. Sáng ra mama phải chuẩn bị 1 hộp bento, 1 bình nước, 1 hộp đựng khăn lau tay, 1 hộp đựng dĩa, 1 túi quần áo để thay. Tất cả cho cái 1 cái balô con để Kiên đeo đằng sau lưng. Hôm nay cả lớp đi dạo ở bờ sông kamogawa. Đến 1h chiều mama đến đón Kiên để đi khám thì Kiên đang ngủ trưa. Thấy cô bảo là đi dạo về mệt quá nên Kiên ngủ ngon lắm. Con trai vẫn còn chưa tỉnh ngủ, nhưng biết được đi khám thì có vẻ thích lắm.  Mama hỏi Kiên có ăn hết obento không, Kiên bảo Kiên ăn hết, nhưng kêu mệt thì omotai (nặng quá). Chắc là cái balô đeo sau lưng nhiều đồ nên hơi nặng. Mama hỏi: thế lúc về có nặng không? Kiên bảo không. Chắc ăn hết obento nên đỡ nặng nhỉ. Lần đầu tiên mama làm obento cho Kiên đi ăn với các bạn đấy, toàn những thứ Kiên thích: onigiri (cơm nắm), trứng chim cút, xúc xích, chikuwa rắc nori, xúp lơ luộc, măng xào. Kiên ăn hết thế là mama mừng lắm rồi. Dạo này Kiên thích ăn obento lắm. Bữa chiều mà được mama làm cơm xếp vào obento là thế nào cũng kêu "yatta" cho mà xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ khám hôm nay cũng đông, gặp cả bạn Hibiki cùng lớp cũng đến khám. Mẹ bạn ấy bảo sáng ra đã chuẩn bị obento cho bạn ấy rồi nhưng bạn ấy lại bị kaze nên phải nghỉ ở nhà. Kiên cầm cái thẻ khám số 21 cứ nhìn số đọc rồi nhìn khắp nơi xem có số 1 và số 2 không. Trong lúc chờ gọi vào khám thì mama và Kiên phải đọc được đến gần chục quyển truyện tranh khác nhau. Kiên cứ chạy đi chạy lại lấy hết quyển này đến quyển khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là khám chung chung, rồi đo chiều cao cân nặng, khám mắt và cuối cùng là tâm sinh lý.&lt;br /&gt;Khám chung chung: Nói chung các nhân viên y tế ở đây cũng chỉ hỏi qua loa về tình trạng phát triển của trẻ xem có vấn đề gì không, nhất là bố mẹ có cảm thấy căng thẳng trong việc chăm sóc con cái hay không. Mới đầu vào khám Kiên có vẻ e dè, được hỏi tên, tuổi thì mãi không nói. Rồi Kiên được đưa cho 5 miếng gỗ xếp thành hình giống như yêu cầu thì Kiên xếp được ngay. Cái này đối với con chắc là sở trường, vì ở nhà con còn tự nghĩ ra đủ hình mà xếp cơ mà. Rồi vẽ hình tròn, vòng từ trái sang phải như các bạn nhật, chẳng có gì khó.&lt;br /&gt;Chiều cao, cân nặng: Kiên ở mức trung bình, cao gần 95cm và nặng 13.8kg (hôm nọ ở nhà trẻ cân được 14kg cơ đấy)&lt;br /&gt;Khám răng: Kiên có đủ 20 chiếc răng nhưng 2 răng cửa ở hàm trên có dấu hiệu bị sâu, và răng ở hàm dưới hơi có cao răng. Mama được khuyên là nên đưa con đi khám nha khoa.&lt;br /&gt;Khám tâm lý: Kiên lại tiếp tục được kiểm tra 1 số bài và lần này thì con trả lời nhanh chứ không rụt rè như lúc đầu nữa. Chẳng hạn như chỉ tên đồ vật, chỉ khuôn mặt với các trạng thái vui buồn ngạc nhiên khác nhau, chỉ hình to nhỏ,...Kiên được khen là giỏi quá.&lt;br /&gt;Khám xong 2 mẹ con còn đi chợ mua thức ăn rồi mới về nhà. Hôm nay Kiên được mẹ cho đi chơi thảnh thơi thế này thích lắm, lại còn được về nhà sớm hơn em Khanh nữa chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đỏ và vàng&lt;br /&gt;Dạo này con trai chỉ thích có 2 màu đỏ và vàng, chỉ đúng 2 màu đấy thôi. Ở nhà mà chọn bút màu để vẽ là cũng chỉ đúng 2 màu đấy. Chơi xếp hình bằng những miếng nhựa có 3 màu xanh, đỏ, vàng thì con cũng chỉ chọn miếng màu đỏ và vàng để xếp. Con tự xếp được nhiều hình lắm. Xếp xong thì con cất các miếng đỏ và vàng vào hộp, còn miếng màu xanh thì vứt ra ngoài. Mama bảo xếp chung vào nhưng nhất định con không chịu nghe. Hộp của con chỉ có đúng 2 màu đấy thôi, không thể khác. Đến nhà trẻ chơi con cũng chọn các loại tàu, xe màu vàng và đỏ rồi nằm bò ra sàn chơi. Đỏ thì con vẫn rất thích rồi vì đấy là màu của xe cứu hoả, con thì lúc nào cũng chỉ xe cứu hoả thôi. Còn màu vàng thì mama cũng không hiểu tại sao con lại thích đến thế. Để xem sau này sở thích của con có thay đổi không nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính hiếu thắng&lt;br /&gt;Con trai có cái tính làm cái gì cũng muốn mình phải làm trước. Đi ra khỏi nhà, xuống cầu thang cũng phải là mình đi trước tiên. Rồi ở nhà trẻ về là cũng phải lên xe đạp cùng mama đi trước em Khanh và papa, rồi giục mama phải đi thật nhanh để papa không đuổi kịp. Papa mà xuất phát trước là thế nào cũng mếu máo. Bây giờ đến giai đoạn 2 anh em bắt đầu thi nhau ăn và tranh nhau ăn. Muốn cho anh Kiên uống sữa là cho vào bình để 2 anh em thi xem ai uống xong trước. Thế là anh Kiên cũng nằm khểnh ra như em để tu bình. Em Khanh thì hiển nhiên là uống rất nhanh rồi, vèo 1 cái hết bình 100cc, làm anh Kiên mặt phụng phịu rồi quay ra nhìn em tức tối, đến mức mà còn định đánh em nữa. Mama đành vội vàng đi rót thêm cho em Khanh 50cc nữa để em thi tiếp với anh. Nhưng mama vừa cầm bình cho em uống vừa rút ra để ngăn không em uống xong trước anh, chứ không chỉ loáng cái là lại hết. Cuối cùng thì anh Kiên cũng uống xong trước, mặt giãn ra tươi tỉnh, rồi kêu "Kiên-chan hayai yo, akachan hayai nai desyo" (Kiên nhanh còn akachan thì không nhanh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phân biệt trái phải&lt;br /&gt;Kiên được dậy đâu là bên trái, đâu là bên phải rồi đấy. Đi xe đạp lúc nào rẽ trái thì Kiên bảo rẽ trái, lúc rẽ phải thì Kiên bảo rẽ phải. Lúc đầu chưa hiểu lắm thì cứ rẽ trái rồi tiếp theo là rẽ phải, rồi lại rẽ trái, cứ thế. Nhưng bây giờ thì có vẻ chuẩn hơn rồi. Hỏi chân trái, chân phải, tay trái, tay phải là trả lời đúng ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vỉa hè ở đây được chia làm 2 bên, một bên màu trắng dành cho người đi bộ, và 1 bên gạch đỏ dành cho người đi xe đạp. Mama đèo Kiên đi xe đạp, đi bên đường màu đỏ. Kiên bảo:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mama, bên này là xe đạp, bên kia không phải nhé. Mama đi bên này nhé. Đi bên kia không được đâu. Như thế thì Kiên yêu. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Con trai dài giọng ra giảng giải ghê không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên vừa đánh răng xong, đang nằm trong chăn với mẹ. Mẹ nói chuyện với Kiên bảo: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ông bà đi dạo này, rồi về ăn cơm, chắc là bây giờ cũng đi ngủ rồi đấy&lt;/span&gt;. Kiên bảo: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;đánh răng nữa chứ&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là 1 số tác phẩm mà Kiên tự xếp. Những miếng nhựa này bây giờ là trò Kiên say mê nhất, cứ mày mò cả buổi tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;đây là đường tàu&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26t8Uqk9I/AAAAAAAABpo/e1QdHbUNSsY/s1600-h/1399.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 91px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26t8Uqk9I/AAAAAAAABpo/e1QdHbUNSsY/s320/1399.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5313608433816736722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;đây là đường hầm cho xe chạy qua&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26p8WnuSI/AAAAAAAABpg/DeS4A73wWh0/s1600-h/1404.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 291px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26p8WnuSI/AAAAAAAABpg/DeS4A73wWh0/s320/1404.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5313608365105461538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;còn đây thì Kiên gọi là pháo hoa, lại còn dùng cái hộp để xếp cho dễ nữa chứ&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26jlX3FXI/AAAAAAAABpY/6k8HnxRmGGE/s1600-h/1400.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 186px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26jlX3FXI/AAAAAAAABpY/6k8HnxRmGGE/s320/1400.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5313608255857431922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8922048619420347804?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8922048619420347804/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8922048619420347804' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8922048619420347804'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8922048619420347804'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/kham-suc-khoe-3-tuoi.html' title='Khám sức khỏe 3 tuổi'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sb26t8Uqk9I/AAAAAAAABpo/e1QdHbUNSsY/s72-c/1399.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6740648464588901279</id><published>2009-03-08T22:14:00.003+09:00</published><updated>2009-03-09T11:25:42.921+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Một ngày ở công viên Umekouji</title><content type='html'>Mama dự định đưa 2 anh em đi chơi công viên Umekouji từ lâu rồi mà đến hôm nay mới thực hiện được. Công viên này ở gần ga Kyoto, nên nhà mình đi bus 206 rồi xuống đi bộ 15phút là đến nơi. Công viên này có tàu điện chạy nên chắc anh Chép sẽ thích lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đầu mới vào cổng thì thấy 1 khu đất rộng mênh mông cho trẻ con chơi đủ các trò và chạy nhảy. Đi vào sâu hơn 1 chút thì cũng mới chỉ thấy cây, mà toàn là cây chưa mọc lá nên không thấy đẹp. Có 1 con suối (chắc là nhân tạo) và bãi đá, cho anh Chép và em Khanh xuống sờ nước, nhặt sỏi một tí. Nhưng em Khanh cầm viên sỏi thì cho ngay vào mồm cắn và mút nên đành phải tịch thu của em. Công viên này ngay cạnh ga Kyoto nên từ trong công viên có thể nhìn thấy rất nhiều đường ray, tàu và shinkansen chạy ngược chạy xuôi liên tục. Anh Chép ngồi nhìn thích quá, cứ tàu chạy qua thì bảo là tàu, shinkansen chạy qua thì chỉ shinkansen. Rồi đếm tàu. Có lẽ cho anh Chép ngồi mãi thế này cả ngày cũng không chán, đến lúc bắt đi tiếp thì cứ nhăn nhó không chịu. Phải đi tìm cái chỗ đoàn tàu của công viên để đi chứ, không cứ ngồi nhìn mãi thế này thì chán chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi một lúc lâu nữa thì cũng đến cái chỗ cần phải đến. Đây là khu bảo tàng tàu chạy bằng hơi nước. Anh Chép nhìn thấy cái bánh xe khổng lồ của tàu hơi nước để ngay phía ngoài cửa đã tần ngần đứng xem rồi. Kiểu này vào trong thì chắc "choáng" lắm đây, đúng sở trường và niềm đam mê của con là tàu điện. Vé người lớn 400 yên/người, còn trẻ em trên 4 tuổi thì 200 yên. Thế là cả anh Chép và em Khanh đều được free, may quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên trong trưng bày những mô hình tàu chạy bằng hơi nước, màn hình chiếu lịch sử ra đời và sự phát triển, mô hình hoạt động thu nhỏ mà bấm nút start là nó sẽ xuỳnh xuỵch chạy như thật, và có cả 1 cái đầu tàu thật để chui vào kéo còi tàu, kéo phanh hay quay bánh lái. Anh Chép chui vào chui ra mấy lần, còn em Khanh thì chẳng ngại gì cả kéo còi tàu kêu liên tục. Tiếng còi tàu này rất quen thuộc nếu hay xem các phim thời chiến tranh những năm 45 gì đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tưởng chỉ có mỗi mấy giàn phòng trưng bày này, thế mà đi sang khu bên cạnh thì có cả 1 không gian mênh mông trưng bày rất nhiều các chiếc tàu thực sự sản xuất theo các năm. Mọi người có thể trèo vào bên trong của các khoang lái tàu, vặn cái nọ hay cái kia hay nhìn ngắm. Anh Chép lại mắt tròn mắt dẹt. Rồi có cả các mô hình thu nhỏ để cho các cháu chơi. Nhưng được 1 lúc thì anh Chép đòi được đi tàu thật cơ. Nhưng đến 1h30 mới mở cửa để khách lên tàu, trong lúc chờ đợi thì tranh thủ ăn đã. Anh Chép mải giục đi tàu nên chẳng ăn được mấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoá ra là được đi 1 cái tàu hơi nước thực sự. Nhân viên xúc than cho vào lò, đun nóng lên rồi khói phun ra mù mịt, hơi nước phun ra phía dưới làm mấy đứa trẻ đứng gần xem sợ quá chạt dạt ra, còn bố mẹ thì phì cười. Nhà mình xếp hàng mua được vé ngay gần đâu nên được đi chuyến đầu tiên. Anh Chép lên tàu nhưng vẻ mặt lại bắt đầu hơi căng thẳng. Tàu rú còi to và chuyển bánh. Tưởng là sẽ được đi vòng quanh cái công viên này thế mà vừa mới chạy được mấy phút đã thấy tàu dừng lại, rồi chạy ngược trở về. Thỉnh thoảng những chiếc tàu tokyu thời hiện đại chạy vụt qua ngay trước mặt. Một sự so sánh quá rõ ràng. Chiếc tàu hơi nước vẫn chậm chạp, lại rú còi và nhả khỏi để cập bến. Anh Chép có vẻ như cũng thoả mãn rồi nên ra ngồi ghế đá ăn uống và ngắm chiếc tàu hơi nước đi những chuyến sau. Mỗi lần đi là lại nhả bao nhiêu khói đen lên trời, chắc ô nhiễm lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay có vẻ như anh Chép ngập trong các loại tàu. Ngồi ghế đá vừa được ngắm tàu hơi nước, vừa được ngắm tokkyu và shinkansen, đúng là chẳng có gì bằng. Đến lúc bảo anh Chép đi tiếp sang chỗ khác thì anh ấy cứ hỏi đi hỏi lại là có phải đi về không vì anh ấy vẫn chưa muốn về "mama, về ka?". Mama bảo đi tiếp ra ngoài kia chơi thôi, rồi hôm nào lại quay lại đây đi tàu nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía bên ngoài có khu vui chơi cho trẻ con, nhưng anh Chép kêu mệt nên chỉ trượt vài cái rồi thôi. Rồi 2 anh em nằm ghế chơi cho đỡ mệt. Em Khanh ngồi xe đẩy lâu bây giờ được đứng xuống bám vào ghế thì thích lắm, tay cầm cọng cỏ thỉnh thoảng lại đưa lên mồm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi từ sáng mà đến tận 5h chiều cả nhà mình mới về đến nhà. Người vui nhất hôm nay chắc là anh Chép, đến tối về đến nhà vẫn chỉ bắt mama vẽ cái shinkansen, tokkyu với cái tàu hơi nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 bố con trước khu trưng bày một loạt các đầu tàu hơi nước thuộc các năm sản xuất khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338051034/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3586/3338051034_27f97d6ab7_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chép và papa bên trong khoang lái&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338050970/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3643/3338050970_9966871816_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338051044/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img style="width: 528px; height: 782px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3393/3338051044_a8eb20ebd6_b.jpg" alt="梅小路公園" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 bố con cùng làm lái tàu. Đây có lẽ là niềm mơ ước thời thơ ấu của anh Chép đây.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338051064/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3399/3338051064_0082692b1a_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 anh em nằm nghỉ và nghịch cây cỏ, thật dễ chịu.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338051078/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3326/3338051078_42099d54f3_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338051094/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3543/3338051094_55f69445c1_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3338059216/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3635/3338059216_54d35b1b7d_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ngồi xuống bãi cỏ cho thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3337228381/" title="梅小路公園 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3572/3337228381_5d085fa5ee_b.jpg" alt="梅小路公園" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6740648464588901279?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6740648464588901279/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6740648464588901279' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6740648464588901279'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6740648464588901279'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/mot-ngay-o-cong-vien-umekouji.html' title='Một ngày ở công viên Umekouji'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3586/3338051034_27f97d6ab7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-9171599685742321069</id><published>2009-03-07T21:51:00.004+09:00</published><updated>2009-03-07T22:57:37.478+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><title type='text'>Lễ hội đón xuân 7/3</title><content type='html'>Hoa ume nở nghĩa là mùa xuân đã sang rồi. Nhưng thời tiết u ám vẫn tiếp tục kéo dài, những ngày nắng đẹp vẫn hiếm hoi, và nhiều loại cây vẫn chưa đâm chồi nảy lộc. Nhưng tháng 3 có lẽ là tháng đánh dấu sự chuyển mùa rõ rệt. Hy vọng đến cuối tháng sẽ được ngắm những bông sakura trong nắng ấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tháng 3, nhà trẻ của 2 anh em cũng tổ chức Lễ hội đón xuân (haru wo yobukai), cũng là lễ hội đánh dấu sự kết thúc của năm học, và chuẩn bị cho ngày khai giảng lên lớp mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã được cô dặn từ trước là phải đưa 2 anh em đến nhà trẻ trước 9h nên hôm nay cả nhà phải ăn sáng vội vàng rồi đi ngay. Đưa 2 anh em vào lớp rồi bố mẹ lên phòng hall nơi tổ chức lễ hội. May mà bố mẹ đến sớm nên được ngồi ở hàng đầu tiên, vị trí quá đẹp để quay phim chụp ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiết mục đầu tiên là các cô chiếu video clip của lớp 1 tuổi, sau đó đến video clip của lớp 0 tuổi (là lớp komomo của em Khanh và lớp omomo của bạn Doanh). Bố mẹ được nhìn thấy con gái leo cầu thang này, nghịch cát này, ngồi xe ra ngoài đi dạo này và nhún nhảy khi các cô hát. Cũng chỉ có vài giây thôi. Các cô quay video theo kiểu cứ lia cái máy quay nên nhìn hơi chóng mặt và không rõ lắm. Nhưng được nhìn thấy những hình ảnh của con ở nhà trẻ, khoẻ mạnh và vui vẻ, vận động nhiều thế là vui rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiết mục thứ 3 là tiết mục của lớp 2 tuổi- lớp của anh Kiên đây. Bố mẹ hồi hộp giương cái máy quay phim về phía cửa ra vào để xem con trai sẽ tiến ra sân khấu như thế nào. Mãi mà chẳng thấy các cháu và cô đâu. Hoá ra là các cháu vẫn đang lục tục kéo từ dưới tầng 1 lên. Vì các cô ở trên tầng không liên lạc được với phía dưới nên các "diễn viên" chưa kịp chuẩn bị. Rồi sau đó là tiếng nhảy uỳnh uỳnh. Nhóm đầu tiên ra sân khấu là nhóm kaeru(ếch) biểu diễn tiết mục đoàn tàu, nhưng không có Chép. Nhóm thứ 2 là nhóm obake (ma) vẫn chưa thấy Chép. Đến nhóm thứ 3 là nhóm usagi (thỏ) thì mới thấy Chép-kun. Con trai đội cái mũ tai thỏ màu hồng trông hay ghê. Mới ra sân khấu, nhìn thấy cả bố lẫn mẹ ngồi ở phía dưới thì đã làm trò, nấp sau các bạn để bố mẹ không nhìn thấy. Mama thấy con bắng nhắng thế, nghĩ là hôm nay chắc con sẽ không bị căng thẳng gì đâu, sẽ biểu diễn ra trò đây. Thế mà chỉ ngay sau khi cô xếp lại hàng, để Kiên đứng lên phía trước, rồi làm đoàn tàu đi 1 vòng thì con trai mặt nghệt ra, chả thấy hào hứng gì cả. Đến lúc tất cả 3 nhóm ra sân khấu hát 1 bài thì con trai vẫn chả hát, vẻ mặt rất ngây ngô. Bố mẹ ở dưới cứ ra hiệu cho con để con tự tin hơn nhưng con vẫn không nhúc nhích. Nhiều bạn khác cũng có tình trạng tương tự, khi thấy ở phía dưới có nhiều khán giả quá nên căng thẳng chả làm được trò gì. Có bạn Piro-chan nhìn thấy mẹ ở phía dưới thì gào toáng lên mama, rồi chạy luôn xuống phía mẹ. Mẹ bạn ấy sợ quá phải trốn đi nhưng bạn ấy lại càng gào to hơn, làm tiết mục phải gián đoạn mất một lúc. Chỉ có vài bạn là biểu diễn rất tự tin và tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp theo là tiết mục của phụ huynh, mama và các phụ huynh khác lên hát bài "chisana sekai" (it is a small world). Lớp của Kiên bây giờ ngồi xuống phía dưới để nghe. Tưởng là Kiên sẽ hào hứng nghe mama hát vì mama và Kiên vẫn hát bài này ở nhà, nhưng con trai vẫn giương cặp mắt tròn xoe lên nhìn ra vẻ rất lạ lẫm. Thế mà ở nhà thì cứ khăng khăng đòi sẽ lên sân khấu hát cùng mama cơ đấy. Con trai vẫn chưa tự tin ở chỗ đông người nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng là tiết mục kịch do các cô biểu diễn. Kiên cùng bố mẹ ngồi phía dưới xem, bây giờ mới thấy cái mặt giãn ra một tí. Sau buổi biểu diễn thì Kiên cùng các bạn về lớp ăn cơm trưa, bố mẹ ở lại nghe giới thiệu về nhà trẻ mới mà Kiên sẽ nhập học từ tháng 4. Nhà trẻ này nằm ngay cạnh nhà trẻ bây giờ. Kiên sẽ được lên lớp 3 tuổi. Ở đây thì Kiên là lớn nhất nhưng sang nhà trẻ mới thì Kiên lại là bé nhất, vì trên Kiên sẽ là các anh chị lớp 4 tuổi và 5 tuổi. Cô hiệu trưởng và hiệu phó cũng giải thích các quy định mới của nhà trẻ mới (có lẽ gọi là mẫu giáo thì đúng hơn). Sẽ là 1 môi trường mới với nhiều thử thách mới với con trai đây. Hy vọng là con sẽ sớm hoà nhập được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là 1 số hình ảnh của lễ hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên và các bạn làm đoàn tàu.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3334548203/" title="1373 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3630/3334548203_afe1e06824_b.jpg" alt="1373" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Diễn viên" nào mặt cũng nghệt hết cả ra.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3335384218/" title="1371 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3389/3335384218_41a2a5182e_b.jpg" alt="1371" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơi căng thẳng nhưng vẫn biết làm dáng trước ống kính&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3334548351/" title="1376 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3583/3334548351_1a4ebbd126_b.jpg" alt="1376" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn đang hát mà Kiên chẳng hát theo gì cả.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3335388132/" title="1378 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3405/3335388132_f2645dedab_b.jpg" alt="1378" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên và các bạn về lớp để chuẩn bị ăn trưa. Cả lớp đang chăm chú nghe cô đọc truyện trong lúc chờ thức ăn.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3334545887/" title="IMG_1396 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3662/3334545887_1792cf7cb3_b.jpg" alt="IMG_1396" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại vẫn vẻ mặt nghệt ra. Chắc hôm nay con trai thấy nhà trẻ nhộn nhịp quá, đông người quá, khác hẳn mọi khi nên căng thẳng quá đây mà. Thấy cô bảo em Khanh cũng không ăn nhiều bằng mọi hôm vì thấy không khí xung quanh khác quá.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3335382898/" title="IMG_1395 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3310/3335382898_a1fab6334d_b.jpg" alt="IMG_1395" width="560" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-9171599685742321069?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/9171599685742321069/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=9171599685742321069' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9171599685742321069'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/9171599685742321069'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/le-hoi-on-xuan-73.html' title='Lễ hội đón xuân 7/3'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3630/3334548203_afe1e06824_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4469918719946553507</id><published>2009-03-05T10:16:00.005+09:00</published><updated>2009-03-07T22:58:22.617+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Hina-matsuri: ngày lễ dành cho con gái</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sa8pUvdHxqI/AAAAAAAABoU/6KwSfFUHqgw/s1600-h/223.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sa8pUvdHxqI/AAAAAAAABoU/6KwSfFUHqgw/s400/223.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5309507922005837474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nguồn: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;color:green;" &gt;dejikameiroiro.cocolog-nifty.com/.../&lt;wbr&gt;17/223.jpg&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;Ngày 3/3 hàng năm là ngày lễ hina-matsuri, lễ cầu chúc cho các bé gái luôn mạnh khỏe. Cũng có nơi tổ chức theo lịch âm, nhưng lịch dương chắc phổ biến hơn. Vào ngày này các gia đình có bé gái sẽ bầy nơi thờ lễ như ảnh chụp trên, nhưng chắc không phải gia đình nào cũng có điều kiện bày biện đầy đủ như thế vì nghe nói là đắt lắm, phải mấy chục man ấy. Rồi xung quanh sẽ gắn những cành đào vì tháng 3 là tháng của hoa đào (ume). Món ăn truyền thống của ngày này là chirashi-zushi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJsxBuu56I/AAAAAAAABpI/cQbbo8_1Vw4/s1600-h/IMG_1345.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px; height: 134px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJsxBuu56I/AAAAAAAABpI/cQbbo8_1Vw4/s200/IMG_1345.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5310426500157073314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm nay hina-matsuri vào thứ 3 ngày 3/3. Đầu tiên mama cũng không để ý nhưng đưa Khanh đến nhà trẻ cô đã nói chuyện về ngày hina-matsuri rồi. Mama hỏi thế buổi trưa ở nhà trẻ Khanh có được ăn món chirashi-zushi không, cô bảo nếu ăn buổi trưa thì đến tối lại ăn lần nữa, như thế sẽ bị lặp lại, nên ở nhà trẻ không làm món ấy. Mama bảo cô thế thì tối nay mama sẽ làm cho Khanh ăn nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJsfoCav-I/AAAAAAAABpA/VYtRCKv7gmM/s1600-h/1347.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px; height: 183px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJsfoCav-I/AAAAAAAABpA/VYtRCKv7gmM/s200/1347.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5310426201202540514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Buổi sáng các cô có màn biểu diễn múa, mặc kimono truyền thống cho các cháu xem. Thấy cô bảo Khanh xem hào hứng lắm, ngồi vỗ tay suốt. Tối nay mama làm món chirashi-zushi nhưng nguyên liệu thì mua sẵn, chỉ rán thêm trứng, luộc tôm để rắc lên trên. Nhưng tôm làm xong thì anh Chép nhón ăn hết, cuối cùng chỉ còn mỗi trứng để rắc. Ăn xong cơm thì có món bánh sakura và bánh ngọt, em Khanh cũng được nếm một tí.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJtfS9ABoI/AAAAAAAABpQ/ZT6S8UppBtM/s1600-h/1349.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px; height: 166px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SbJtfS9ABoI/AAAAAAAABpQ/ZT6S8UppBtM/s200/1349.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5310427295054300802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhân ngày lễ hina, cả nhà mình cùng chúc cho em Khanh luôn mạnh khỏe, ăn khỏe và lớn nhanh, đừng bao giờ ốm để bố mẹ lo lắng nhé. Còn ngày lễ dành cho con trai là ngày 5/5, anh Chép chờ thêm 2 tháng nữa nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4469918719946553507?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4469918719946553507/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4469918719946553507' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4469918719946553507'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4469918719946553507'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/hina-matsuri-ngay-le-danh-cho-con-gai.html' title='Hina-matsuri: ngày lễ dành cho con gái'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/Sa8pUvdHxqI/AAAAAAAABoU/6KwSfFUHqgw/s72-c/223.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2506714654060825276</id><published>2009-03-04T16:16:00.004+09:00</published><updated>2009-03-05T12:51:15.144+09:00</updated><title type='text'>It is a small world</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/R90EyyAFZX8&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/R90EyyAFZX8&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;Đây là bài hát mama sẽ hát cùng với các phụ huynh khác trong ngày Lễ đón xuân vào ngày 7/3 tới. Bài hát này dễ hát mà thật hay và ý nghĩa. Đây cũng là ý tưởng được đưa ra vì ở nhà trẻ Chép cũng có đến 7 quốc tịch khác nhau: Nhật, Nigieria, Mali, Ai cập, Hàn quốc, Hà lan và Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nhà mama tập hát lại mà Chép thích ngay. Chép hát theo và gần thuộc hết lời của đoạn 1 rồi, còn nhạc thì khá là chuẩn. Em Khanh nghe mama hát thì đung đưa người theo. Mama chép lại lời ra đây để nhớ nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;１番&lt;br /&gt;世界中どこだって　笑いあり涙あり&lt;br /&gt;みんなそれぞれ助け合う&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;世界はせまい　世界は同じ&lt;br /&gt;世界はまるい　ただひとつ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;２番&lt;br /&gt;世界中誰だって　微笑みあえば仲良しさ&lt;br /&gt;みんな輪になり手をつなごう&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;世界はせまい　世界は同じ&lt;br /&gt;世界はまるい　ただひとつ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;３番&lt;br /&gt;限りない空と海　星影のうつくしさ&lt;br /&gt;それは一人語りかける&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;世界はせまい　世界は同じ&lt;br /&gt;世界はまるい　ただひとつ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;４番&lt;br /&gt;隔たりを取り除き　友情の橋をかけ&lt;br /&gt;手と手をつなぎつくろう&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;世界はせまい　世界は同じ&lt;br /&gt;世界はまるい　ただひとつ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;５番&lt;br /&gt;世界中誰でもが　自由を求める&lt;br /&gt;その叫びがこだまする&lt;br /&gt;小さな世界&lt;br /&gt;世界はせまい　世界は同じ&lt;br /&gt;世界はまるい　ただひとつ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's a world of laughter&lt;br /&gt;A world of tears&lt;br /&gt;It's a world of hopes&lt;br /&gt;And a world of fears&lt;br /&gt;There's so much that we share&lt;br /&gt;That it's time we're aware&lt;br /&gt;It's a small world after all&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There is just one moon And one golden sun&lt;br /&gt;And a smile means&lt;br /&gt;Friendship to ev'ryone&lt;br /&gt;Though the mountains divide&lt;br /&gt;And the oceans are wide&lt;br /&gt;It's a small world after all&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's a small world after all&lt;br /&gt;It's a small world after all&lt;br /&gt;It's a small world after all&lt;br /&gt;It's a small, small world&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2506714654060825276?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2506714654060825276/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2506714654060825276' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2506714654060825276'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2506714654060825276'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/it-is-small-world.html' title='It is a small world'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7287606214579568661</id><published>2009-03-03T12:22:00.002+09:00</published><updated>2009-03-03T13:13:31.522+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Con trai lúc 3 tuổi</title><content type='html'>Vẫn là nội dung mama tổng kết từ hôm đi họp lớp cho Kiên. Các cô có nói về những đặc điểm của độ tuổi lên 3 cho phụ huynh nghe. Mama ghi lại ra đây để từ đó ngẫm nghĩ về cách chơi, cách giáo dục thế nào cho phù hợp và có hiệu quả với Kiên nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Đây là thời kỳ mà khi trẻ làm bất cứ việc gì cũng muốn thể hiện suy nghĩ của bản thân. Đặc biệt là rất ghét bị người lớn ra lệnh. "Zibun de ~ suru" (để tự con làm~), cái tư tưởng muốn tự mình quyết định rồi làm ngày càng trở nên rõ ràng. Vì thế rất hay nói "iya" (không thích) khi bị người lớn nói phải làm gì, mà thích tự mình nói "suru" (con làm~) hơn. Chẳng hạn, khi bị bố mẹ nói là "con hãy dọn dẹp vào đi" thì sẽ nói ngay là "iya" (không thích), nhưng nếu nói với trẻ là "con sẽ dọn cho mẹ cái nào nhỉ?" thì trẻ sẽ nói "kore" (cái này) và bắt đầu tự mình dọn. Nếu bố mẹ nói với con không phải là "hãy làm cái này, cái kia đi" mà nói theo kiểu "con định làm thế nào?" để cho con tự mình quyết định, hay nói cho con những suy nghĩ của người lớn kiểu như là "mẹ nghĩ là con nên làm như thế này này", để cho trẻ tự mình nghĩ nên làm như thế nào thì tự nhiên trẻ sẽ làm thôi.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;--&gt; Kiên: Đúng là ở nhà mama hay bắt con làm cái này cái kia bằng kiểu ra lệnh, "Kiên dọn đồ chơi vào cho mama đi", hay "Kiên đi shikko đi" "Kiên nhường đồ chơi cho em đi". Và tất nhiên là con chả vui vẻ, iya iya rồi bỏ đấy chẳng chịu làm. Cái gì mama cũng thấy con làm trái lại. Nên muốn con làm gì thì mama nói ngược lại, thế là con lại làm. Nhưng con rất hăng hái nếu được mama nhờ Kiên giúp, chẳng hạn như lấy giúp cái giấy ăn, lấy giúp cái oshirifuki cho em Khanh, đóng cửa tủ giúp mama, gấp quần áo giúp mama. Con hăng hái làm và tỏ ra là mình đã là người lớn, sai 1 phát là "hai" rõ to. Làm xong mà được khen là sướng lắm, rồi hay có kiểu tự mình nói "Kien-chan sugoi deshyo" (Kiên giỏi không). Tức là con thích tự mình làm, tự mình giúp người khác chứ không thích bị sai bảo, đúng như cô nói. Thôi được rồi, từ nay mama sẽ phải thay đổi cách nói với con một chút để con có thể làm mọi thứ mà không có cảm giác bị sai bảo. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.  Đặc điểm về thể chất thì ở độ tuổi này, trẻ dần dần vừa làm cái này vừa làm cái kia được. Chẳng hạn, vừa nâng chân lên vừa nhảy, vừa xoay giấy vừa cắt bằng kéo. Nếu quan sát trẻ vận động như thế thì sẽ nhìn thấy rõ là trẻ đã trưởng thành lên như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;--&gt; Đối với Kiên thì mama cũng chưa quan sát kỹ xem con đã làm được gì hơn, nhưng dạo này con rất thích dùng kéo để cắt, nhưng được một lúc là lại đem ra nhờ mama cắt cho hình này hình kia. Nếu vừa làm cái này, vừa làm cái kia thì con chỉ có giỏi vừa ăn vừa chơi thôi. Lúc nào cũng phải đem cái ôtô ra nghịch thì mới chịu ăn, hoặc lại vừa ăn vừa đọc sách nữa chứ. Cái khoản tivi và hoạt hình thì bị cắt hẳn rồi, nhưng lại chuyển sang đọc sách. Chỉ có 1 đối sách duy nhất là phải nấu món gì thật ngon, cho con ăn vào lúc thật đói thì may ra con mới chịu ngồi yên ở bàn để ăn. Mà có phải lúc nào mama cũng nấu thật ngon được đâu cơ chứ. Mệt quá!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Thế giới những trò chơi bắt chước của trẻ ngày càng rộng lớn hơn. Ở tuổi này trẻ thích chơi trò đóng giả, chẳng hạn như đóng giả làm mẹ, làm bác sĩ,..., bắt chước hệt như người lớn làm.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;--&gt; Có lần đến đón Kiên thấy Kiên đang đeo 1 đống dây đeo trên cổ, rồi đi khám bệnh cho búp bê, cũng áp vào nghe nghe, rồi chăm sóc búp bê như em bé. Ở nhà papa cũng làm cho 1 cái dây đeo giống thế rồi, 1 đầu có gắn cái núm nhựa giả vờ làm cái tai nghe, nhưng Kiên lại dính cái núm nhựa đấy vào cái ghế nhựa, rồi đeo lủng lẳng cả cái ghế nhựa vào người, rồi đến giả vờ khám cho papa, áp cả cái ghế nhựa vào người papa để nghe. Con với cái cứ như hề ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Ở tuổi này trẻ bước vào giai đoạn rất thích bạn bè. Trẻ cùng chơi với các bạn, hay chơi 1mình mà có các bạn chơi bên cạnh thì cũng thấy an tâm để chơi.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;--&gt; Kiên vẫn chơi với các bạn suốt và có 1 vài bạn thân ở nhà trẻ. Nhưng ở nhà thì Kiên chưa biết chơi với em gái đâu nhé. Hay khái niệm bạn và em gái thì khác nhau nhỉ. Kiên hay trành choẹ với em lắm, chưa biết nhường đồ chơi cho em mấy. Em gái thì con bắt nạt được chứ bạn bè ờ nhà trẻ thì có nhiều đứa to khoẻ hơn làm sao mà dám làm gì cơ chứ. Mama mong con ngày càng biết yêu em và chiều em nhé.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7287606214579568661?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7287606214579568661/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7287606214579568661' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7287606214579568661'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7287606214579568661'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/03/con-trai-luc-3-tuoi.html' title='Con trai lúc 3 tuổi'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-175740874163683351</id><published>2009-02-27T14:59:00.002+09:00</published><updated>2009-02-27T15:37:43.818+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Cuộc chiến với chiếc tivi (phần 2)</title><content type='html'>Con bắt đầu biết chú ý đến chiếc tivi khi papa thử cho con xem phim hoạt hình T&amp;amp;J từ hồi con mới 1 tuổi rưỡi. Đầu tiên là con tò mò, có khi thấy sợ nhưng rồi con nhanh chóng thích xem, xem những tập ngắn, xem đi xem lại vẫn thấy thích, rồi chuyển sang phải xem tập mới thì mới thấy thích, rồi bây giờ là phải xem thể loại tập dài như là phim ấy. Con tập trung kinh khủng, vừa xem vừa cười khanh khách, rồi còn nhớ nội dung để diễn tả cho mama, hay bắt chước một số hành động hay âm thanh của các nhân vật trong phim. Ngoài phim T&amp;amp;J thì con không thích các thể loại phim khác. Nhưng cứ nhìn thấy trên màn hình vi tính có hiện ra cái hình chiếu video clip nào có cái hình tam giác play là thế nào cũng di chuột vào cái tam giác đấy để bật lên xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cũng thích xem tivi vì bản thân mama cũng nghiện món tivi của Nhật. Tivi của Nhật có nhiều kênh, nhiều chương trình giải trí hấp dẫn khủng khiếp. Có thời kỳ hôm nào mama cũng phải xem, cứ tối là phải vừa bật tivi lên vừa xem vừa ăn. Thế cho nên là con cũng được xem ké. Con cũng thích các chương trình động vật, các game show. Mỗi hôm một chương trình khác nhau nên xem chẳng bao giờ thấy chán. Lúc đấy mama cũng được cô giáo cảnh bảo không nên cho con vừa ăn vừa xem, nhưng mama chưa biết làm cách nào để cai nghiện cho con, cho cả mama nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nhà mình chuyển nhà, mama đã định vứt hẳn chiếc tivi đi, nhưng phần vì chưa vứt được (ở Nhật muốn vứt là phải mất tiền), phần vì vẫn còn luyến tiếc nên nó vẫn được giữ lại. Tuy nhiên, nó không còn được để ở vị trí trung tâm nữa. Nhà chật nên nó được giúi vào một góc, hơi khuất. Giai đoạn đấy bố mẹ bận đủ thứ việc, từ sáng đến tối nên chả có thời gian đâu mà nghĩ đến chiếc tivi nữa. Về đến nhà là lao vào cơm nước, cho Kiên ăn, Khanh ăn, rồi lại dọn nhà vì đồ đạc vẫn ngổn ngang. Nên tự dưng chiếc tivi bị quên lãng. Cho đến tận bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama không ngờ là mình có thể tách rời cái tivi một cách dễ dàng đến thế. Bây giờ hầu như mama mù tịt về các tin tức ở Nhật, từ vụ bắt 85 người Việt nam liên quan đến đường dây ăn trộm ở Tokyo, xét xử quan chức của PCI, hay tin nóng hổi của giới geinojin ở Nhật, hoàn toàn mama không biết một tí gì, chỉ biết được cái tít qua các trang web đưa tin của Việt nam thôi. Hoá ra sống mà không có cái tivi cũng chả sao, hơi lạc hậu một tí nhưng lại được cái nhẹ nhàng, đơn giản. Papa cũng từng nói về gia đình 1 người bạn Nhật ở lab chẳng bao giờ biết đến xem tivi là gì, lúc đấy mama thấy ngạc nhiên lắm, vì tivi cũng có bao nhiêu thứ bổ ích đấy chứ. Nhưng rồi mama cũng nghĩ bổ ích thì có đấy, nâng cao hiểu biết thời sự đấy, nhưng cũng có đầy chương trình chỉ để giết thời gian. Bây giờ cả nhà mình gần như không biết đến sự hiện diện của cái tivi nữa, mama thấy mừng lắm. Nhất là con trai, không còn nhớ để đòi bật tivi như trước đây nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng khoản nghiện T&amp;amp;J thì vẫn rất nặng. Về đến nhà là đòi bật. Đến bữa ăn là đòi bật. Rồi còn mặc cả là "bật cho xem thì mới ăn". Mama sai lầm là đã nhân nhượng con, vì muốn con ăn cho xong bữa nên toàn chặc lưỡi bật lên cho con xem. Thế là mama thì đứng xúc cho con từng thìa một, con thì dán mắt vào màn hình. Như thế thì con cũng có biết là đang ăn cái gì để thưởng thức đâu cơ chứ. Tình trạng này càng kéo dài càng nghiêm trọng nên cách đây khoảng 2 tuần mama kiên quyết không bật cho con xem, mà bắt con ngồi ở ghế để ăn xong rồi mới xem. Lúc đấy con đã khóc rất kinh khủng, nhưng mama mặc cho con khóc. Khóc chán xong thì cũng phải ăn. Nhưng ăn xong thì mama vẫn bật cho con xem như đã hứa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng bây giờ phải chuyển sang bước tiếp theo là bắt con đoạn tuyệt hoàn toàn với T&amp;amp;J. Sẽ rất khốc liệt đây. Được mấy ngày hôm nay rồi. Con cũng có nhắc đến việc cho con xem T&amp;amp;J nhưng mama sẽ nói lảng sang chuyện khác, gợi ý cho con chơi trò khác hay bảo con đem sách ra để mama đọc cho nghe. Con bắt đầu hứng thú với việc đọc sách rồi nên con quên ngay bạn T&amp;amp;J, cả buổi tối không thấy đòi nữa. Hoặc con đòi xem thì mama đánh lạc hướng bằng cách cho con ăn kẹo, rồi đọc truyện. Thế là con bị lôi kéo ngay. Ăn nhiều kẹo còn tốt hơn là xem tivi, hehe (không biết mệnh đề này có sai lầm không nhỉ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama cũng định là buổi tối thì sẽ cất hẳn cái máy tính đi, không để con nhìn thấy nữa, nhưng thỉnh thoảng còn chat nói chuyện với ông bà, để ông bà ngắm cháu nên cũng không cất hẳn đi được. ông bà cũng lo cho thằng cháu bị nghiện tivi nên đang gợi ý là chỉ chat vào một số ngày nhất định trong tuần thôi, chẳng hạn như thứ 3, 5, 7 gì đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama biết là cách nuôi dậy con nhiều khi hơi bị cứng nhắc, ngay cả chuyện xem tivi này. Không phải mama sẽ mãi mãi, hoàn toàn không cho con xem một chút nào nữa. Chắc hẳn là không phải thế rồi. Nhưng để con biết hứng thú, biết quan tâm đến những trò khác, biết vận động đầu óc, rồi dần dần con trưởng thành, biết tự chủ trong cuộc sống của mình, biết nên xem bao nhiêu là đủ, xem cái gì là cần thiết, để không bị lệ thuộc vào nó, thì bây giờ mama buộc phải cứng nhắc như thế. Tất cả cũng là vì tương lai của con thôi, con trai ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc chiến sẽ vẫn còn tiếp tục...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-175740874163683351?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/175740874163683351/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=175740874163683351' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/175740874163683351'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/175740874163683351'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/cuoc-chien-voi-chiec-tivi-phan-2.html' title='Cuộc chiến với chiếc tivi (phần 2)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-5531758677901037189</id><published>2009-02-26T15:29:00.003+09:00</published><updated>2009-02-26T16:12:35.953+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Cuộc chiến với chiếc tivi (phần 1)</title><content type='html'>Hôm thứ 3 vừa rồi mama đi họp lớp cho anh Chép, được các cô thuyết giảng về tác hại của chiếc tivi mà mama thấy sợ quá, thấy cần phải lên kế hoạch và quyết tâm tách con trai ra khỏi chiếc tivi (mà cụ thể là bạn Tôm và Jerry), không thì bố mẹ sẽ làm hỏng con mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên là phải kể xem tivi (kể cả video, DVD,...) có những tội gì nào. Khi còn ở độ tuổi akachan (em bé) hay mẫu giáo, nếu cho trẻ xem tivi thì trẻ sẽ ngoan ngoãn, hiền lành ngồi im xem nên bố mẹ nhàn (giống hệt nhà mình, nhất là từ hồi có em Khanh, bố mẹ muốn Chép ngồi im 1 chỗ không phá phách thì lại bật T&amp;amp;J lên cho xem). Trẻ thích tivi sẽ dần trở nên thụ động, thích được người khác bày cho chơi, bình thản và thản nhiên trước những kích động mạnh hay mới mẻ đang nhìn thấy, và không tự chơi. Đến tuổi tiểu học, trung học, từ chỗ thích tivi trẻ sẽ trở nên thích chơi game, chơi net, trẻ sẽ trở nên yếu kém về những trò vận động, yếu kém về khả năng tự suy nghĩ, và thản nhiên trước những kích động mạnh. Rồi đến tuổi trưởng thành, trẻ sẽ trở thành người ngại làm việc, ngại giao tiếp, và do ít kinh nghiệm nên không tự tin vào bản thân. Chỉ đọc qua những điều này thôi là mama đã thấy sợ và lo lắng quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây là 10 check points liên quan đến mức độ nghiện tivi. Mama cũng áp dụng trả lời với anh Kiên xem thế nào nhé:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. Tắt tivi đi là không thích: 〇&lt;/span&gt; (nếu đã bật cho con xem rồi mà tắt đi là thế nào cũng kỳ kèo để được xem thêm, có khi là chảy nước mắt luôn)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. Chậm phát triển ngôn ngữ　×  &lt;/span&gt;(ngôn ngữ của con thì mama chưa thấy có gì đáng lo lắm)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3. Khó hướng ánh mắt để nhìn　×&lt;/span&gt; (mắt con khá tinh, nhìn máy bay bay chỉ có 1 cái chấm nhỏ mà con cũng nhìn thấy, nhưng nhiều lúc cứ hay thẫn thờ người ra lắm, chả hiểu là nghĩ cái gì)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4. Hay nói nhiều âm lạ　△  &lt;/span&gt;(nhiều lúc con bắt chước tiếng động hay gì đó mà mama cũng chả hiểu là con muốn diễn tả cái gì)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5. Không quan tâm đến trẻ khác　×&lt;/span&gt;  (ngược lại là đằng khác, con rất hay quan sát người khác và các bạn khác chơi, sau khi nhìn kỹ rồi con bắt chước theo)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. Sợ mọi người　△&lt;/span&gt;  (có vẻ như con vẫn nhát, ở chỗ đông người chưa chủ động hoà đồng ngay, có thể là vì mama cũng ít đưa con đi chơi, và môi trường là ở Nhật nên dù sao mẹ con mình không hoà đồng hoàn toàn được )&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;7. Ngoài lúc xem tivi thì hầu như không cười　×&lt;/span&gt;  (điều này cũng không đúng, con cười nhiều, có lúc cười nhăn nhở, thấy tàu điện chạy qua cũng nói "buồn cười nhờ" mà mama chả thấy buồn cười gì cả)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;8. Cứ chỉ lặp đi lặp lại một trò chơi　△ &lt;/span&gt;(hừm, có vẻ hơi đúng, vì con rất hay chơi mỗi trò ôtô và tàu điện, cứ nằm dài ra nhà rồi cho xe chạy qua chỗ này chỗ khác)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;9. Không quan tâm đến truyện tranh　×  &lt;/span&gt;(hồi trước là thế nhưng dạo này con thích mama đọc cho nghe lắm, kể cả truyện bằng tiếng Việt, nhiều hôm mãi chẳng cho đi ngủ)&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;10. Cứ liên tục nói về nội dung các chương trình của tivi　△&lt;/span&gt; (hơi hơi đúng, con mà xem xong T&amp;amp;J là thế nào cũng bắt chước mấy cái tiếng kêu trong phim, rồi miêu tả xem Tôm chạy đuổi theo J thế nào, nghe phát chán)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả là có 1 dấu &lt;span&gt;〇&lt;/span&gt;&lt;span&gt;, 4 dấu △&lt;/span&gt;&lt;span&gt; và 5 dấu ×&lt;/span&gt;&lt;span&gt;. Như &lt;/span&gt;thế có nghĩa là mức độ nghiện tivi của con cũng chưa đến mức nghiêm trọng lắm, nhưng nếu không can thiệp ngay thì sẽ nhanh chóng trở thành nghiêm trọng, con sẽ dính chặt lấy cái màn hình vi tính đến lúc không thể gỡ ra được.&lt;span&gt; Mama thấy cần phải làm ngay cái gì đó để tách con ra khỏi T&amp;amp;J và đã thu được một số kết quả, ngay trước cả khi tham gia buổi họp này cho con. &lt;/span&gt;&lt;span&gt;Nhưng sau buổi họp này thì mama thấy cần phải kiên quyết hơn, cứng rắn hơn trước những đòi hỏi của con. Về những tiến bộ ban đầu, mama sẽ viết cụ thể vào phần sau.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-5531758677901037189?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/5531758677901037189/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=5531758677901037189' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5531758677901037189'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5531758677901037189'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/cuoc-chien-voi-chiec-tivi-phan-1.html' title='Cuộc chiến với chiếc tivi (phần 1)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6339177651540363661</id><published>2009-02-23T22:22:00.011+09:00</published><updated>2009-03-08T23:08:21.898+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Mùa hoa mơ hoa mận</title><content type='html'>Tiết trời vẫn lạnh nhưng cây cối đã đâm chồi, hoa đã nở báo hiệu xuân sang. Tháng 2 là tháng của hoa mận hoa mơ nên mọi người cũng rủ nhau đi ngắm hoa. Hoa ume (dịch là mận hay mơ nhỉ) không nở rộ như hoa anh đào nên phải nhìn gần mới thấy đẹp, chứ chụp lên ảnh không thấy đẹp mấy. Thấy nhà bạn Kuma đi ngắm hoa ở KitanoTenmangu nên nhà mình cũng đến đấy xem. Địa điểm này cũng không quá xa nên đi thấy tiện.&lt;br /&gt;Khu đền này khá rộng và có hẳn một khu vườn riêng trồng ume. Đầu tiên là vào đền lễ. Mọi người chờ xếp hàng dài để rung chuông, nhưng nhà mình có trẻ em, ngại xếp hàng lắm. Mama và anh Chép chỉ tung đồng xu và lễ thôi, chứ không rung chuông. Anh Chép phải cầm 2 tay 2 đồng xu để tung thì mới chịu. Hôm nay em Khanh cũng không được ngồi xe đẩy nên phải bế suốt.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKpHHRfazI/AAAAAAAABoE/fTCqTaGOQYA/s1600-h/IMG_1236.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKpHHRfazI/AAAAAAAABoE/fTCqTaGOQYA/s400/IMG_1236.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305989250672454450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Được một lúc thì em Khanh có vẻ chú ý đến các bông hoa. Chỉ ngón tay bé xíu vào hoa, rồi túm lấy bông hoa để ngắt.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKogo-qv6I/AAAAAAAABn8/k-q57vy9CcU/s1600-h/IMG_1247.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKogo-qv6I/AAAAAAAABn8/k-q57vy9CcU/s400/IMG_1247.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305988589705412514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hoa ume trông cũng gần giống như cành đào Tết ở nhà ấy nhỉ. Hôm Chủ nhật cả nhà đi chơi thì trời không có nắng, se se lạnh, dự báo thời tiết là chiều có mưa nên cứ vừa phải ngắm hoa vừa nhìn trời. May mà hôm đấy đến 5h chiều mới mưa nên vẫn ngắm hoa và chụp ảnh thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKoEF6b0HI/AAAAAAAABn0/3W17yDnLsL8/s1600-h/IMG_1254.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKoEF6b0HI/AAAAAAAABn0/3W17yDnLsL8/s400/IMG_1254.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305988099256078450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Anh Chép hôm nay không hiểu ăn gì mà chạy lắm thế, chạy khắp nơi. Thỉnh thoảng còn cứ sờ tay vào người qua lại, mama bảo không được sờ thì lại càng sờ, làm mama toàn phải xin lỗi người ta. Rồi lại đến trò vặt hoa. Thấy cành hoa nào thấp là chạy lại vặt. Bị mama nhắc thì lại cười nhăn nhở rồi chạy ra chỗ khác. Mãi mới túm lại để chụp 1 kiểu ảnh.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKnzK8-HjI/AAAAAAAABns/ruqVvDoPkTI/s1600-h/IMG_1256.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKnzK8-HjI/AAAAAAAABns/ruqVvDoPkTI/s400/IMG_1256.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305987808551116338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em Khanh được ngồi nghỉ thấy rất thoải mái, còn thè cái lưỡi ra. Thỉnh thoảng còn được cho đứng xuống đất chơi nên thích lắm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKnSryWTvI/AAAAAAAABnk/bvObKH-b6WE/s1600-h/IMG_1281.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKnSryWTvI/AAAAAAAABnk/bvObKH-b6WE/s400/IMG_1281.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305987250429251314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đây là khu vườn trồng ume, có bán vé riêng. Mỗi vé lại được đổi lấy bánh và chè để vừa ngồi nghỉ, vừa ăn bánh vừa ngắm hoa. Anh Chép và em Khanh chén bánh ngon lành. Chè cũng được làm từ vị ume, uống hơi chua chua thế mà anh Chép thích lắm, uống hết cả cặn. Riêng khu vườn này trồng khoảng 1000 cây, nếu tính toàn bộ đền là 2000 cây, với khoảng 50 loại ume khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKmlWczY7I/AAAAAAAABnc/LpP4eTudKVE/s1600-h/IMG_1309.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKmlWczY7I/AAAAAAAABnc/LpP4eTudKVE/s400/IMG_1309.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305986471607624626" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đi hết khu vườn thì có 1 cây cầu đỏ bắc ngang. Anh Chép sau đấy chạy qua cầu, sang bên kia mà mama đuổi mãi không kịp. Papa thì đang phải bế em Khanh vì em ngủ rồi. Chỗ này lại cao nên có vẻ như nguy hiểm, thế mà mama mãi mới túm được anh Chép.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKl5UA38YI/AAAAAAAABnU/TRcmg45jbxo/s1600-h/IMG_1325.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKl5UA38YI/AAAAAAAABnU/TRcmg45jbxo/s400/IMG_1325.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305985715039367554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em Khanh nằm ngủ luôn rồi này. Sau đấy cả nhà đi bus về hyakumanben ăn trưa rồi mới về nhà. Về đến nhà một lúc lâu sau thì mưa to. Thế là nay quá, vẫn đi chơi được mà không bị mưa. Anh Chép thì hào hứng lắm sau 1 ngày đi chơi. À, mama với anh Chép còn rẽ qua mua takoyaki cho anh Chép nữa vì cả ngày đi chơi anh Chép đã ăn được mấy đâu. Nhưng takoyaki thì chén ngon lành lắm. Tự dưng dạo này cả nhà mình lại thích cái món này.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKk775ibxI/AAAAAAAABnM/N5d8eoiOONA/s1600-h/IMG_1329.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKk775ibxI/AAAAAAAABnM/N5d8eoiOONA/s400/IMG_1329.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305984660594126610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6339177651540363661?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6339177651540363661/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6339177651540363661' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6339177651540363661'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6339177651540363661'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/mua-hoa-mo-hoa-man.html' title='Mùa hoa mơ hoa mận'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaKpHHRfazI/AAAAAAAABoE/fTCqTaGOQYA/s72-c/IMG_1236.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6205731744987440805</id><published>2009-02-22T21:48:00.004+09:00</published><updated>2009-02-22T22:45:18.279+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Họp phụ huynh cho em Khanh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaFWHmyEe3I/AAAAAAAABnE/jCi0pgZ9wSc/s1600-h/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 306px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaFWHmyEe3I/AAAAAAAABnE/jCi0pgZ9wSc/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5305616524688784242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tóc có một dúm mà cũng buộc được lên, cái mồm thì dẩu ra trông "ghét" không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hôm thứ 6 vừa rồi lớp Omomo của em Khanh tổ chức họp phụ huynh. Họp từ 5h chiều mà đến tận 7h kém mới xong. Bao nhiêu là nội dung. Papa thì phải đón cả Khanh và Kiên về trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là phụ huynh trình bày về tình hình của con cái lúc ở nhà, những điều vui, dễ thương của con mình, hay những vấn đề đáng lo lắng. Mama đến hơi muộn một tí nên không được nghe các bà mẹ khác nói về con mình ra sao. Vừa đến là thấy cô bắt trình bày ngay. Khanh thì tất nhiên là mama lo lắng vì thấy con chậm hơn các bạn khác, nhưng gần đây con vịn đứng được rồi thì mama thấy vui và yên tâm hơn nhiều. Còn về vấn đề ăn uống thì mama thấy không có gì phải lo lắng cả. Về điểm này thì 2 cô phụ trách hoàn toàn đồng ý và rất hào hứng kể chuyện ăn của Khanh ở lớp. Cứ mới chỉ nhìn thấy cô khoác cái yếm vào là Khanh biết ngay là sắp được ăn, nhưng thấy cô lại cho bạn khác ăn trước là thế nào cũng kêu "e- e-". Khanh mà chịu đựng được thì cũng chỉ chờ được sau 1 bạn là cùng, chứ không chờ lâu hơn được đâu. Cô bảo thế đấy. Con gái mama ở nhà cũng có khác gì đâu. Cho ăn hết phần của mình rồi mà nhìn thấy anh Chép ăn hay bố mẹ ăn là lại bò lại kêu e e để xin. Về khoản nấu cho Khanh thì từ khi cô bảo Khanh được 1tuổi nghĩa là cũng kết thúc giai đoạn ăn dặm, thì có thể nấu cho Khanh ăn cùng với bố mẹ, không nhất thiết phải nấu riêng nữa. Thế là mama cũng cắt khẩu phần ăn riêng của Khanh mà nấu chung với cả nhà luôn, thấy đỡ mất thời gian hơn nhiều. Mà con gái hình như thích ăn như thế hơn thì phải. Có bà mẹ cũng than phiền cái khoản nấu đồ ăn dặm cho con, nên toàn dùng babyfood, làm mọi người cười ồ lên. Bạn Chelsy người Nigieria thì cũng ăn khoẻ, có khi còn hơn Khanh nhiều (mẹ bạn ấy cũng to thế kia cơ mà). Mẹ bạn ấy còn cho bạn ấy ăn cả các món có hạt tiêu cay theo kiểu Nigieria mà bạn ấy vẫn ăn ngon lành. Còn các cô thì quá ngạc nhiên nhưng cũng phải công nhận là mỗi gia đình có kiểu nuôi dạy và chăm sóc con cái khác nhau, và tất nhiên là mỗi nước cũng vậy. Cô lại quay sang hỏi ở VN thế nào (có vẻ như 2 bà mẹ ngoại quốc rất được các cô và mọi người quan tâm). Mama bảo cô là ở Việt nam, trẻ ăn cháo đến năm 3 tuổi chứ không ăn cơm sớm như ở Nhật. Mà cháo thì tất cả trộn lẫn vào với nhau chứ không để riêng ra như ở đây. Hồi Khanh về VN cũng được bà nấu cháo trộn các thứ vào nhau như thế cho ăn. Cô hỏi thế Khanh có ăn không. Mama bảo Khanh ăn chứ, ăn hết, nhưng có khi chẳng biết mùi vị cái gì ra cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần thứ 2 là các cô trình bày về tình hình của các cháu ở nhà trẻ. Cô Hara thì thấy các cháu không chỉ phát triển về cơ thể mà còn phát triển rất rõ về nhận thức và tình cảm. Như Khanh mà có cô của lớp khác sang bế là thế nào cũng khóc. Nhưng sau đó thì đến giai đoạn biết tự chơi, cô muốn đi đâu thì nói là cô ra ngoài một tí là các cháu có vẻ như cũng hiểu hết. Các cô bảo "đừng bao giờ nghĩ rằng trẻ không hiểu gì cả, chúng hiểu hết đấy". Vì thế khi muốn trẻ chờ thì hãy nói với trẻ rằng "mẹ đang bận cái này, con chờ một chút", rồi khi xong việc hãy bế trẻ lên và nói "con ngoan quá, mẹ cám ơn con vì đã chờ mẹ", như thế trẻ sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Khi thay bỉm cho trẻ cũng vậy, vừa thay vừa nhẹ nhàng nói chuyện với con, chứ cô ví dụ luôn 1 bà mẹ trong lớp cứ thay bỉm cho con là nâng một phát cái mông của con lên, nhét cái bỉm vào, làm cả lớp lại cười ầm lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô Sasada thì trình bày rất dài về cách nuôi dạy con cái. Tóm lại là những ý như thế này:&lt;br /&gt;- Có rất nhiều sách dạy cách nuôi dạy con cái. Tất cả những điều viết trong các cuốn sách ấy đều đúng, nhưng không phải tất cả đều phù hợp với gia đình của mình. Các bà mẹ hãy đọc và lựa chọn những gì phù hợp với gia đình mình, với con của mình.&lt;br /&gt;- Hãy để con mình được trải nghiệm nhiều thứ, đừng có lúc nào cũng nói "không được" với con. Kể cả bị ngã, bị đau thì cũng hãy để trẻ được trải qua để biết thế nào là đau. Kể cả những cái gì nguy hiểm (tất nhiên là trong giới hạn) cũng nên để cho trẻ biết.&lt;br /&gt;- 3 năm đầu đời là giai đoạn bản lề cho cả cuộc đời. Giai đoạn này là nền tảng để hình thành nhân cách khi trẻ trưởng thành. Bố mẹ hãy thể hiện tình yêu thương với con mình, chứ thấy con chơi 1 mình thì không nên kệ con chơi mà hãy bế con âu yếm con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần thứ 3 là đọc truyện tranh. Cô đọc cho phụ huynh nghe 2 quyển, để xem cảm nhận của phụ huynh khi nghe truyện là gì, từ đó áp dụng cho việc đọc sách cho con nghe ở nhà. 2 quyển truyện này rất hay, để hôm nào mama mượn về nhà đọc cho Khanh và Kiên nghe. Nhưng mama cũng bảo cô là hình như Khanh chẳng quan tâm gì đến truyện tranh cả. Mama có đọc cho nghe thì toàn giằng xuống rồi nhìn ngắm như 1 thứ đồ chơi, được một tí là vứt sang chỗ khác. Chắc phải từ từ thì con mới thích nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần cuối cùng là cô hiệu trưởng thông báo chính sách mới của nhà trẻ từ tháng 4. Từ trước đến nay nhà trẻ đều cung cấp cho các cháu yếm quàng cổ và khăn lau tay khi ăn, nhưng trong điều kiện kinh tế khó khăn (khiếp, ảnh hưởng cả tới các cháu), và sự chênh lệch giữa nhà trẻ công và nhà trẻ tư (nhà trẻ tư thì thường phụ huynh phải chịu nhiều khoản chi phí hơn), nên từ tháng 4 thì phụ huynh phải tự chuẩn bị cho con mình yếm quàng cổ và khăn lau tay. Các cô cũng cho xem mẫu và dặn thêm là có thể mua khăn ở cửa hàng 100Y shop cho rẻ. Đấy, thế là ít nhất mama cũng phải chuẩn bị cho Khanh 5, 6 bộ vì mỗi ngày phải đem đến lớp 2 bộ. Lại phải chuẩn bị khâu khâu vá vá đấy, phiền nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần sau thì lại họp phụ huynh cho anh Chép, không biết là có thêm chính sách nào nữa không đây.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6205731744987440805?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6205731744987440805/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6205731744987440805' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6205731744987440805'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6205731744987440805'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/hop-phu-huynh-cho-em-khanh.html' title='Họp phụ huynh cho em Khanh'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SaFWHmyEe3I/AAAAAAAABnE/jCi0pgZ9wSc/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4406795022605705021</id><published>2009-02-20T11:54:00.002+09:00</published><updated>2009-02-20T12:18:50.387+09:00</updated><title type='text'>Hãy nhẹ nhàng với con đi</title><content type='html'>Dạo này mama rất hay cáu gắt với con trai. Tội nghiệp con. Chẳng hạn như bài vở mà không xuôn xẻ hay có việc gì đang phải lo lắng, suy nghĩ là thế nào mama cũng rất dễ cáu. Cái tính xấu này của mama chưa sửa được mà có khi ngày càng nghiêm trọng lên thì phải. Vì cuộc sống cứ càng ngày lại càng có bao nhiêu thứ phải lo lắng mà con. Rồi mama lại đem cái lo lắng ấy về nhà, và trút một phần lên con trai bé bỏng. Con chỉ hơi làm trái ý mama một tí là bị quát rồi. Con chơi với em mà giành đồ chơi, rồi ẩn em ngã là lại bị quát nữa. Rồi sáng ra mà con cứ lằng nhằng không chịu ăn sáng ngay để con đi học là con cũng sẽ bị mắng. Rồi còn bao nhiêu lý do khác để con có thể bị mắng nữa. Mẹ thật khâm phục những bà mẹ nào dịu dàng, biết bảo ban con nhẹ nhàng mà không phải quát mắng. Mama thì chưa làm được như thế đâu con ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lúc mama cũng cố gắng để làm cho cái đầu bớt căng khi về đến nhà, thảnh thơi đi, đỡ mệt đi để có thể ngồi đọc truyện cho con nghe, chơi với con một cách vui vẻ. Nhiều hôm mấy mẹ con chơi với nhau vui ơi là vui, đọc truyện Pinôkiô hay vẽ tàu điện. Con có vẻ bắt đầu hứng thú với những câu chuyện bằng tiếng Việt rồi đấy. Mới chỉ đọc cho con có vài lần là con đã nhớ tên bạn Pinôkiô mũi dài và bắt mama đọc tiếp những đoạn còn đang đọc dở. Mama cũng cố gắng mỗi ngày mượn 1 quyển truyện khác nhau ở nhà trẻ về để đến tối đọc cho con nghe. Mama cũng đọc lại sách xem ở độ tuổi lên 3 này thì nên chơi và dạy con những gì. Nhưng mama vẫn chưa thực hiện được 1 phần nhỏ những điều viết trong các cuốn sách ấy. Mama cũng mua cho con cái gậy và quả bóng chày mà con rất thích, rồi đồ chơi thổi bong bóng xà phòng nữa để cuối tuần cả nhà ra công viên chơi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quát mắng không phải là một phương pháp giáo dục tốt, chắc hẳn là như thế rồi. Nhưng để có thể bảo ban con một cách nhẹ nhàng thì mama cần phải rèn luyện thêm. Không thì mama sẽ biến thành 1 bà già cáu có và đáng ghét mất.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4406795022605705021?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4406795022605705021/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4406795022605705021' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4406795022605705021'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4406795022605705021'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/hay-nhe-nhang-voi-con-i.html' title='Hãy nhẹ nhàng với con đi'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4193651091039696966</id><published>2009-02-15T22:38:00.007+09:00</published><updated>2009-02-15T22:56:08.468+09:00</updated><title type='text'>Tình yêu còn sống hay đã chết?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SZgcbnO6MBI/AAAAAAAABm8/jZ3_4nJB16w/s1600-h/frozen-flickr-com.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 213px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SZgcbnO6MBI/AAAAAAAABm8/jZ3_4nJB16w/s320/frozen-flickr-com.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5303019821942321170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hôm nay đọc được một bài rất hay trên Vietimes nói về tình yêu nên muốn copy lại vào blog.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;&lt;strong&gt;Mỗi một năm, nhân loại lại có một ngày Tình yêu. Ngày này, đối với hầu hết mọi người là ngày để cho họ một lần nữa đặt lại câu hỏi: “Tình yêu còn hay đã chết?”. Và có không ít người đã từng kêu lên: Tình yêu đã chết lâu rồi. Nhưng cũng rất nhiều người tin chắc rằng: Tình yêu chỉ là ảo ảnh trong cuộc sống này mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;Chúng ta từng đọc rất nhiều những cuốn sách, những bộ phim… về tình yêu. Nhưng chúng ta không tin đó là sự thật có trên thế gian này. Chúng ta cho đó chỉ là khát vọng của con người về tình yêu mà thôi. Nhưng thực tế, nhiều người chúng ta đã đi qua những ngày tháng của một tình yêu như thế. Vậy tại sao chúng ta lại không tin? Bởi chúng ta muốn những ngày tháng đó phải được kéo dài mãi mãi trong suốt cuộc đời mình với một người yêu cụ thể bằng xương bằng thịt và không được phép đổi thay. Chính vì thế mà khi những ngày tháng kỳ diệu của tình yêu đó đã không còn thì chúng ta lại rơi vào một thực trạng vô cùng thảm hại. Thay vào những ngày tháng kỳ diệu trước đó là sự ngờ vực và đôi khi thù hận. Và không ít người trong chúng ta ở trong thảm cảnh đó lại cho rằng những ngày tháng diệu kỳ bên người đàn bà hay đàn ông của mình chỉ là sự giả dối và nhầm lẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Chính chúng ta mới là những kẻ nhầm lẫn chứ những ngày tháng diệu kỳ trước đó là có thật. Chúng ta là con người, và trong chúng ta lúc nào cũng ẩn giấu những con thú của chủ nghĩa sở hữu. Chủ nghĩa sở hữu đã vật chất hóa tình yêu mà lẽ ra nó chỉ là sự tinh thần hóa mà thôi. Tôi có hỏi nhiều người đàn ông, đàn bà và thấy rằng: trong cuộc đời, họ đã yêu không chỉ một người đàn bà hay một người đàn ông. Và với những người đàn bà, đàn ông khác nhau ấy, họ vẫn yêu với một niềm mê đắm, đầy dâng hiến trong một thời gian nào đó cho dù dài hay ngắn. Thế nhưng, khi người đàn bà hay người đàn ông rời xa họ thì họ lại cho rằng những gì cả hai người mê đắm và hiến dâng chỉ là ảo ảnh thậm chí là giả dối. Và đến người đàn ông, đàn bà sau đó họ lại yêu đắm mê và dâng hiến. Cả hai không giả dối. Cả hai đã mê đắm và dâng hiến thật. Nhưng cả hai đã không “tinh thần hóa” vĩnh viễn tình yêu của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;Họ đã “vật chất hóa” tình yêu ấy. Thuật ngữ “vật chất hóa” mà tôi đang nói đến không phải là một dục vọng. Trong trường hợp này, “vật chất hóa” đối với bạn là người yêu của bạn phải là người có nét mặt ấy, giọng nói ấy, chiều cao ấy… à nếu khác đi thì bạn không chịu nổi và không chấp nhận. Và khi bạn yêu người khác thì bạn lại “vật chất hóa” nét mặt, giọng nói, chiều cao…khác. Nhưng bạn phải thừa nhận với tôi rằng bạn vẫn mang một tình cảm như thế. Tôi cũng là người trải qua những trạng thái ấy. Nhưng tôi không thể nói dối rằng người tôi đang yêu lúc này thì tôi không yêu bằng người tôi đã yêu cách đây 30 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;Có một người tôi đã yêu và một năm sau khi chia tay người đó tìm tôi và nguyền rủa tôi đã yêu cô một cách giả dối vì cô nhận ra cô ấy bỏ tôi đi mà tôi không hề đau đớn. Quả thực tôi không đau đớn mặc dù rất buồn. Vì những ngày chúng tôi hạnh phúc bên nhau đẹp đẽ và mạnh mẽ hơn tất cả những đau đớn sau đó. Và tôi chỉ sống với những ngày tháng hạnh phúc đó. Tại sao chúng ta lại không lưu giữ lại những ngày tháng đắm mê và hạnh phúc mà lại trách móc, nguyền rủa và thù hận nhau. Tại sao chúng ta lại không thừa nhận những ngày tháng đắm mê hạnh phúc với người mình yêu lại không phải là tình yêu đích thực. Hiện thực cũng cho thấy có biết bao người đàn ông, đàn bà sống mãi với ký ức của những ngày tháng hạnh phúc với người đàn ông, đàn bà trước đó của mình trong khi họ vẫn sống hạnh phúc với mối tình hiện tại. Một mối tình đẹp trong quá khứ của chồng ta, của vợ ta không thể là sự xấu xa đối với cá nhân ta. Bởi tất cả những vẻ đẹp và sự dâng hiến trong tình yêu chỉ thuộc về cái đẹp và mãi mãi như thế. Nếu chồng ta, vợ ta tôn trọng vẻ đẹp và sự dâng hiến đắm mê với người yêu xưa cũ của mình thì chồng ta, vợ ta sẽ tôn trọng tình cảm mà họ đang có với ta.&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 102, 0);"&gt;Cũng như một cái cây không phải ngày nào hoa cũng nở rộ. Chúng ta không thể nghi ngờ hay nguyền rủa cái cây kia khi nó phải sống qua những ngày đông giá lạnh. Điều quan trọng nhất của cái cây là nó chứa đựng bản chất của những mùa hoa trong từng thớ gỗ của nó mà không hề thay đổi. Nó chỉ đợi một ngày đẹp trời là bừng nở những bông hoa. Và mùa hoa đầu hay mùa hoa cuối của một cái cây không bao giờ được so sánh mùa nào là hoa thật còn mùa nào là hoa giả cho dù những bông hoa của mùa sau không bao giờ nở ở cùng một chỗ nhất định trên cành giống màu hoa trước. &lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Và đời sống của chúng ta cũng vậy, cho dù có những đổi thay nhưng nó phải luôn luôn chứa đựng trong nó vẻ đẹp và sự dâng đắm mê hiến như là bản chất ra hoa của những cái cây. Khi chúng ta hiểu vậy, chúng ta sẽ không rơi vào tuyệt vọng yếu hèn và cũng không ghen tuông một cách vô lối với người mình đang yêu về một quá khứ của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 153);"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255);"&gt;Khi hiểu vậy, chúng ta sẽ tin vào sự kỳ diệu trong cuộc sống quá nhiều mệt mỏi này. Và chúng ta sẽ sống trong náo nức dù là những náo nức âm thầm để đợi một ngày kỳ diệu tình yêu hiện ra. Với ý do đó, chúng ta sẽ không bao giờ thấy cuộc sống này tẻ nhạt hay tuyệt vọng. Tình yêu không bao giờ chết cũng như phép thiêng trong cuộc sống này không bao giờ mất đi. Và có thể nó chỉ hiện ra trong cuộc đời ta với một khoảnh khắc thì vẻ đẹp và sự đắm mê của nó vĩnh viễn ở lại trong ta và mãi mãi là tài sản vô giá của ta. Nếu chúng ta thấu hiểu được điều đó, chúng ta đã quá đủ hạnh phúc để bước đi trên thế gian này cho đến khi nằm xuống.&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;&lt;strong&gt;Hạnh Nguyên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn http://vietimes.vietnamnet.vn/vn/nguoiquansat/6278/index.viet&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4193651091039696966?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4193651091039696966/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4193651091039696966' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4193651091039696966'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4193651091039696966'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/tinh-yeu-con-song-hay-chet.html' title='Tình yêu còn sống hay đã chết?'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SZgcbnO6MBI/AAAAAAAABm8/jZ3_4nJB16w/s72-c/frozen-flickr-com.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6358145258251436711</id><published>2009-02-07T15:18:00.007+09:00</published><updated>2009-02-13T13:19:35.629+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Con gái của mẹ đã tiến bộ như thế nào</title><content type='html'>Con gái của mama dạo này tiến bộ nhiều lắm nhé. Làm mẹ phải ngạc nhiên đấy. Vì tiến trình phát triển của con gái có vẻ chậm hơn so với mức tiêu chuẩn, chậm hơn so với anh Chép (tất nhiên là thế rồi vì lúc nào anh Chép cũng như con choi choi ấy), nên mẹ không khỏi lo lắng, sốt ruột, và cũng chính vì thế mà mỗi bước tiến bộ của con làm mẹ thấy vui hơn rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thì mama có thể chắc chắn một điều là con gái không bị bệnh gì về thần kinh, về cơ vận động mà chỉ đơn giản là con có tiến trình phát triển riêng của con và mama phải kiên nhẫn để dõi theo tiến trình ấy. Để nói được một điều chắc chắn ấy quả là không đơn giản chút nào. Con thì phải trải qua bao nhiêu xét nghiệm chiếu, chụp này nọ, còn mama thì phải qua bao nhiêu giây phút lo lắng mà chẳng biết làm gì ngoài việc cầu trời phật phù hộ cho con gái của mama. Rồi thì tất cả cũng đã qua với một kết quả ngọt ngào nhất là con gái của mama hoàn toàn bình thường. Hai chữ "bình thường" ấy sao mà đáng quý đến thế. Nó đem đến cho cả nhà mình sự bình yên, con gái ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ trong 2, 3 tháng vừa qua mà con đã làm thêm được rất nhiều nhé. Con vẫn bò (trườn) khắp nhà để chơi, nhưng sau đó thì con vịn lên cái ghế của anh Chép rồi chổng mông lên như thế này này. Cái mông lại còn ngoáy bên nọ ngoáy bên kia nữa chứ. Lần đầu tiên thấy con làm được như thế là bố mẹ thấy mừng lắm rồi. Cái ghế này cũng không cao lắm nên con vịn được dễ dàng. Rồi dần dần con thành thạo hơn, vịn được khéo hơn, nhanh hơn, rồi cứ mải mê chơi với cái ghế đấy suốt cả buổi tối. Thò ngón tay qua khe ghế, hay sờ vào hình bạn gấu vẽ trên ghế. Đầu tiên thì con chống đầu gối rồi dần dần chân thẳng ra và nâng được mông cao lên. Động tác này là tốt cho cơ bụng của con, để con có thể bò được bằng đầu gối. Nhưng rồi suốt 1 thời gian mama vẫn không thấy con bò bằng đầu gối gì cả. Papa thì nói đùa rằng "con gái tôi không bao giờ muốn bò bằng đầu gối đâu". Mà ở Việt nam cũng có khái niệm "trốn bò" đấy thôi. Hay là con trốn bò thật nhỉ. Thực ra ở độ tuổi này, bò rất tốt cho sự phát triển cân bằng của cơ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0qB6Ec3BI/AAAAAAAABm0/D3Gqs__Ul_U/s1600-h/IMG_0689.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0qB6Ec3BI/AAAAAAAABm0/D3Gqs__Ul_U/s400/IMG_0689.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5299938548741102610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hết vịn vào cái ghế thì con vịn sang cái hộp đồ chơi. Thực sự là nhà kiểu Nhật thì không có nhiều chỗ cho con vịn. Chỉ có cái ghế, cái đồ chơi này mà lại có vẻ hơi thấp, rồi có cái tủ quần áo nữa. Trông cái người thì cong ra, cái mông thì chổng lên, cái mặt thì vênh lên làm "mặt xấu". Đây là cái kiểu mặt xấu mama dậy cho đấy, trông rõ là buồn cười.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0p0Q5p-tI/AAAAAAAABms/ft0xLKdGugs/s1600-h/12.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 386px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0p0Q5p-tI/AAAAAAAABms/ft0xLKdGugs/s400/12.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5299938314351672018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bây giờ con ngồi thạo rồi, đang bò là tự ngồi lên được ngay, ngồi vững lắm, 2 tay cầm 2 đồ chơi để chơi được. Con ngồi chơi một mình thì không sao nhưng nếu ngồi gần anh Chép là thế nào cũng có chuyện. Anh trai thì thỉnh thoảng cũng biết pha trò cho em cười sằng sặc đấy, nhưng nhiều lúc trành choẹ với em, thấy em lấy mất đồ chơi thì phải giằng ngay lại bằng được, nên em đang ngồi bị anh đẩy cho ngã luôn ra nhà. Khổ thân em, lúc đấy mà bố mẹ không để ý là thế nào cũng bị đổ kềnh ra. Cái đầu thì to rồi nên anh có khi chỉ hơi chạm 1 tí là cũng có thể nghiêng ngả người rồi ngã bổ chửng. Lúc đấy anh thì bị mắng nên mếu máo khóc, còn em thì ngã đau nên cũng ăn vạ khóc to lên. 2 anh em làm thành dàn đồng ca, đến đau cả đầu.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0pu7R_r7I/AAAAAAAABmk/r9demSB5jss/s1600-h/13.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 318px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0pu7R_r7I/AAAAAAAABmk/r9demSB5jss/s400/13.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5299938222648831922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Con gái còn tiến bộ thêm một bước nữa là vịn đứng thẳng người lên rồi. Cứ tường thuật kiểu này lại làm mama nhớ đến cái hình tiến hoá của khỉ thành người mà ngày xưa học ở trường ấy. Khỉ thì mất đến bao nhiêu triệu năm ấy nhỉ, thế mà con gái chỉ mất có vài tháng thôi mà, mama còn sốt ruột cái nỗi gì. Thế mama lại đi so sánh con với khỉ à. Bây giờ biết vịn đứng rồi thì con thích vịn đứng lắm. Ngồi một tí không chịu là vịn đứng lên ngay. Có khi lại chỉ bám có 1 tay vào tủ rồi đứng nghịch. Mama chỉ sợ anh Chép lại gần con lúc đấy thì con lại ngã. Tuy biết ngồi và vịn đứng nhưng bác sĩ vẫn khuyên là nên cho con bò, bò vượt chướng ngại vật nhiều hơn là ngồi hay vịn đứng như thế.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0pJizIRgI/AAAAAAAABmc/GVWJJn9lspA/s1600-h/11.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 294px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0pJizIRgI/AAAAAAAABmc/GVWJJn9lspA/s400/11.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5299937580421760514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đấy, con gái 1 tuổi đầu mà làm được như thế rồi đấy. Đối với các bà mẹ khác thì có thể đây là điều bình thường, nhưng đối với mama thì điều bình thường này quả là 1 điều kỳ diệu con gái ạ. Con gái cố gắng lên nhé. Mẹ mong lắm sớm đến ngày được nhìn thấy con gái đi vững trên 2 bàn chân xinh xinh của mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6358145258251436711?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6358145258251436711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6358145258251436711' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6358145258251436711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6358145258251436711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/02/con-gai-cua-me-tien-bo-nhu-nao.html' title='Con gái của mẹ đã tiến bộ như thế nào'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SY0qB6Ec3BI/AAAAAAAABm0/D3Gqs__Ul_U/s72-c/IMG_0689.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-528281088514601565</id><published>2009-01-31T13:26:00.003+09:00</published><updated>2009-01-31T16:10:45.805+09:00</updated><title type='text'>Các con chọn gì trong ngày thôi nôi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SYP5BbhBqAI/AAAAAAAABmU/9LxfpEi0Z24/s1600-h/Framed+image1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 308px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SYP5BbhBqAI/AAAAAAAABmU/9LxfpEi0Z24/s400/Framed+image1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5297351389679298562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Rồi sau này các con sẽ trở thành những người như thế nào? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Vào ngày con tròn 1 tuổi, bố mẹ thường hay đưa ra một số đồ cho con chọn, xem con có thiên hướng gì về sau. Điều này chưa chắc đã đúng mà chỉ là một phong tục dân gian thôi, nhưng hoá ra phong tục này không chỉ có ở Việt nam mà Nhật bản hay Hàn quốc cũng có. Có lẽ đây là 1 kiểu bói toán được du nhập từ Trung Quốc(?). Ở Nhật bản người ta gọi phong tục này là erabi-tori. Những đồ vật cũng được quy định khác nhau tuỳ theo vùng miền, và có lẽ cũng thay đổi theo thời gian. Nhưng về cơ bản những thứ hay được dùng là cuộn chỉ hay sợi chỉ (tượng trưng cho sự trường thọ, sống lâu), gạo (tượng trưng cho sự đủ ăn, hay thiên hướng làm nông nghiệp), tiền (tượng trưng cho sự giầu có, hay thiên hướng làm thương nhân, buôn bán, hoặc có khi người ta cũng dùng bàn tính), bút và vở (tượng trưng cho thiên hướng học hành giỏi giang). Hoặc người ta lại dự đoán thiên hướng nghề nghiệp của đứa trẻ qua việc cho chọn bàn tính (thiên hướng làm kế toán), bút chì (thiên hướng làm nhà văn) hay cái kéo (thiên hướng làm nhà tạo mẫu, thiết kế hay làm đẹp). Nói chung là tuỳ theo quan điểm của bố mẹ, chứ chẳng có quy tắc cụ thể nào. Ở Việt nam thì mama cũng không rõ là có quy định những thứ gì nữa, nhưng cứ thử cho vui xem thế nào thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày sinh nhật 1 tuổi của anh Kiên, sau khi đã tiệc tùng no say rồi thì bố mẹ nhớ ra là phải thử cho con chọn xem thế nào. Bố mẹ đem ra vài thứ, cũng chả rõ là nó tượng trưng cho cái gì cụ thể: 1 cái bút, 1 cái thìa, 1 cái que nhựa đồ chơi,  lại 1 cái dài dài đồ chơi nữa (bố mẹ để nhiều cái dài dài thế để cho nó giống với cái bút đấy), 1 cái kẹo (thay cho gạo), 1 tờ tiền 1000Y (chắc ngày xưa người ta dùng vàng nhỉ), 1 cái ôtô đồ chơi mà con vẫn thích. Xếp tất cả các thứ ra rồi cho con ở cách xa khoảng 3m, con bò nhanh như "tên bắn" đến (phải nói là con bò nhanh thật) rồi 1 tay lấy ngay chiếc bút, còn tay kia lấy ngay cái que nhựa. Để mama "phán" xem là con trai mama có thiên hướng gì nhé: vì con lấy chiếc bút nên có vẻ con cũng ham học đấy, nhưng sau đó con lại còn thích cả chiếc que nhựa đồ chơi, nghĩa là con cũng ham chơi nữa. hừm, sau này không biết là con có chăm chỉ học hành không nhỉ. Sau đó bố mẹ lại thử 1 lần nữa, cho con ra xa để con bò lại gần xem lần thứ 2 thì con chọn cái gì. Lần này thì bố mẹ được 1 phen cười vỡ bụng vì con chọn ngay tờ tiền 1000Y. Chắc là sau này con trai sẽ giầu có đấy, bố mẹ chả phải sợ đâu. Mẹ cười to quá làm con trai sợ không biết chuyện gì đang xảy ra nên mếu luôn. Cái đoạn này cũng được quay video hết rồi, để vài chục năm nữa xem lại xem có đúng không nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lượt em Khanh 1 tuổi thì hôm sinh nhật em, bố mẹ quên mất việc này. Để đến hôm sau vậy (chắc là bói chệch 1 ngày vẫn "thiêng" thôi). Em Khanh là con gái nên bố mẹ để hơi khác một chút: 1 cái bút, 1 cái thước kẻ, 1 lọ nước hoa, 1 cái gương, 1 thỏi son (toàn những đồ con gái xem con gái của mama sau này có điệu đà không nhé), 1 cái bánh, 1 cái bàn tính, 1 tờ tiền yên (lần này papa rút trong ví ra cả tờ 1 man nhé). Em Khanh được đặt ra xa một chút để bò gần lại, nhưng lần này hơi khác ở chỗ là mama phải giữ chặt anh Kiên không để anh Kiên xông vào cướp, còn papa thì quay video. Đến nơi thì cái em Khanh chọn đầu tiên là cái bánh (cái này thì không hề nằm ngoài dự đoán của bố mẹ nhỉ, em thì chỉ có ăn là nhất thôi, papa bảo đúng là con pig), rồi 1 tay cầm bánh 1 tay chọn thêm cái bút. Phù, thế là mama thở phào nhẹ nhõm rồi, con gái không chỉ biết có ăn mà còn chăm chỉ học hành nữa. Đúng rồi con nhỉ, có học thì mới có cái mà ăn, mà có ăn thì mới có sức mà học, "có thực mới vực được đạo" ấy mà. Vẫn muốn thử lần thứ 2 nên mama lại bế em Khanh ra xa, nhưng tay em vẫn cầm chặt cái bánh không chịu bỏ ra, mama chỉ lấy được mỗi cái bút. Lần thứ 2 thì em chọn cái bàn tính điện tử, chứ không hề để ý đến tờ tiền nhé. Chắc con gái có khiếu kinh doanh, làm kế toán hay đếm tiền đây. Thế cũng không đến nỗi tồi, nhất là trong thời buổi này "phi thương bất phú" con nhỉ. Sau này con cố gắng học thật giỏi ở trường, ra ngoài xã hội thì làm ăn giỏi, kiếm được nhiều tiền, để có nhiều cái mà ăn nhé. À mà con gái chẳng để ý gì đến son phấn làm đẹp nhỉ, chắc là mải học mải làm ăn quá đây. Con gái cũng nên điệu đà một chút chứ, nếu không thì đầu to, răng khểnh, trán dô thế kia nhỡ sau này ê sắc thì khổ. Hêhê.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-528281088514601565?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/528281088514601565/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=528281088514601565' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/528281088514601565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/528281088514601565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/cac-con-chon-gi-trong-ngay-thoi-noi.html' title='Các con chọn gì trong ngày thôi nôi'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SYP5BbhBqAI/AAAAAAAABmU/9LxfpEi0Z24/s72-c/Framed+image1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8223014775471933923</id><published>2009-01-27T16:06:00.003+09:00</published><updated>2009-01-27T16:19:13.877+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='poem'/><title type='text'>Thơ xuân khai bút</title><content type='html'>Xuân ơi, đừng đến nhé&lt;br /&gt;Cho ai đó nhớ quê&lt;br /&gt;Nhớ mưa phùn ngày Tết&lt;br /&gt;Đền chùa toả khói hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân ơi, đừng đến nhé&lt;br /&gt;Cho ai thấy lẻ loi&lt;br /&gt;Ngắm người đi chơi Tết&lt;br /&gt;Mỗi bóng mình với ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân ơi, đừng đến nhé&lt;br /&gt;Cho ai thấy già thêm&lt;br /&gt;Tất bật lo cơm, áo&lt;br /&gt;Hằn sâu khoé mắt em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân ơi, đừng đến nhé&lt;br /&gt;Bởi đến rồi lại đi&lt;br /&gt;Mùa xuân đâu ở lại&lt;br /&gt;Như bóng câu qua thềm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay Xuân đừng đến vội&lt;br /&gt;Để người mãi chờ mong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Xuân Kỷ Sửu 2009&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8223014775471933923?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8223014775471933923/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8223014775471933923' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8223014775471933923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8223014775471933923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/tho-xuan-khai-but.html' title='Thơ xuân khai bút'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-6984912520245218165</id><published>2009-01-26T22:57:00.006+09:00</published><updated>2009-03-07T22:59:25.993+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><title type='text'>Đón Tết Kỷ Sửu 2009</title><content type='html'>Tối 30 Tết cả nhà đi dự party đón Giao thừa của KG như mọi năm. Năm ngoái em Khanh còn bé quá chưa đi được nhưng năm nay cả nhà mình đi được rồi. Có hơi vất vả một tí, vì bố mẹ mỗi người phải phụ trách 1 đứa, chả ăn được mấy cũng chả nói chuyện được mấy. Nhưng lâu ngày gặp bạn bè cũng thấy vui, được nghe các cô chú ca hát cũng thấy có không khí xuân lắm. Kiên thì chỉ ăn được có vài miếng rồi chạy đi lung tung, rồi papa phải phục vụ hết đi shikko rồi lại đòi đi unchi, mệt cả người. Đến lúc muốn chụp ảnh cả nhà thì phải đi tóm cổ mãi mới lôi vào được, cứ đòi đi tìm bánh kẹo và dưa hấu để ăn. Chỉ có em Khanh là ngoan, ăn hết cháo đem ở nhà đi, lại uống hết bình sữa, rồi cứ thấy có ca nhạc là vỗ tay, đập chân có vẻ enjoy lắm.&lt;br /&gt;Về đến nhà là gần 11h, hai anh em đặt xuống giường là ngủ ngay, chả cần phải ru với vỗ, vì buồn ngủ quá rồi. Kiên buồn ngủ quá thì dọc đường về cứ cáu loạn cả lên, papa có đi trước một tí cũng cáu, gào khóc toáng lên ngoài đường. Vì buồn ngủ quá đây mà. 2 đứa ngủ rồi thì bố mẹ vẫn đủ thời gian để gọi điện chúc tết ông bà nội ngoại, thắp hương cúng tất niên và ăn tất niên nữa (vì lúc nãy đã ăn được mấy đâu, về đến nhà mới thấy đói). 12h ở Nhật nhưng mới là 10h ở Việt nam, chưa đến giao thừa, nhưng chẳng thức được, ngày mai bố mẹ có nhiều việc lắm, chứ có được nghỉ Tết như ở Việt nam đâu.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3Dpvtt6EI/AAAAAAAABmE/M9ir_E787kI/s1600-h/IMG_1147.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3Dpvtt6EI/AAAAAAAABmE/M9ir_E787kI/s400/IMG_1147.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295603858807842882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm nay nhà mình có mâm ngũ quả rất đẹp, có chuối, bưởi, táo, quýt và quả kanki. Papa lại còn đi bẻ 1 cành quất ở dưới tầng lên nữa (kiểu như đi hái lộc ở Việt nam ấy nhỉ, ai mà cũng hái như papa thế này thì cái cây quất của bà chủ nhà chắc trụi luôn).&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3B3x7X-kI/AAAAAAAABls/lURmpwHaI6k/s1600-h/IMG_1165.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3B3x7X-kI/AAAAAAAABls/lURmpwHaI6k/s400/IMG_1165.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295601900896909890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Tết năm nay bố mẹ vẫn cố gắng để làm đủ các món như mọi năm. Tiếp nối truyền thống của ông bà nội ngoại nhỉ. Có các món này thì mới thấy có không khí Tết một chút, cho dù là ở xa quê. Papa nói phải "quan trọng là cái không khí ấy".&lt;br /&gt;Bánh chưng thì đi đặt, bánh gói bằng lá chuối nhưng ăn cũng ngon lắm, anh Chép hào hứng ăn hết 1 miếng. Xôi gấc, thịt chân giò luộc, thịt gà luộc, canh măng, giò xào, nem là bố mẹ làm. Món giò xào của papa thành công mỹ mãn vì mua được thịt thủ lợn, các món khác cũng đều ngon cả. Trước khi ngồi vào mâm, bụng đói meo, tưởng ăn được nhiều lắm, thế mà cũng chỉ hết được 1/10. Chắc mâm này phải ăn hết mấy ngày Tết mới hết ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3DH4Pq5oI/AAAAAAAABl8/AMFiKFxDZ5I/s1600-h/IMG_1154.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3DH4Pq5oI/AAAAAAAABl8/AMFiKFxDZ5I/s400/IMG_1154.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295603276982183554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Anh Chép thò cả tay vào bốc bánh chưng ăn. Cả bữa anh ấy chỉ ăn được 1/8 cái bánh chưng, vài miếng giò xào và vài cái măng, rồi lại chạy loăng quăng, đem truyện tranh ra đọc. Chả bù cho em Khanh, đã ăn hết cháo rồi mà thấy cả nhà ăn lại bò ra, trèo lên chân papa, mồm kêu "măm măm". Papa đành phải gỡ thịt gà bón thêm cho, hết miếng nào là lại thấy "măm măm" đòi ăn miếng khác. 2 anh em, đứa thì phải chạy theo bón cho từng miếng, đứa thì cứ bám lấy đòi ăn, đuổi đi không đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3CX6Hg2xI/AAAAAAAABl0/7J2fD1z2_d4/s1600-h/IMG_1153.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3CX6Hg2xI/AAAAAAAABl0/7J2fD1z2_d4/s400/IMG_1153.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295602452851120914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sang năm mới, chúc ông bà nội ngoại luôn khoẻ mạnh, chịu khó tập thể dục, giao lưu và đi chơi đây đó cho khoẻ người. Chúc cả nhà mình luôn có sức khoẻ, nhiều niềm vui, nhiều may mắn trong năm mới Kỷ Sửu 2009. Có thể đây là cái Tết cuối cùng phải xa nhà nhỉ. Mong lắm được đón Tết với ông bà và mọi người ở nhà, để được thưởng thức cái không khí Tết thực sự là Tết rồi đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-6984912520245218165?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/6984912520245218165/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=6984912520245218165' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6984912520245218165'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/6984912520245218165'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/n-tt-k-su-2009.html' title='Đón Tết Kỷ Sửu 2009'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SX3Dpvtt6EI/AAAAAAAABmE/M9ir_E787kI/s72-c/IMG_1147.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-3361439615506244911</id><published>2009-01-23T15:21:00.007+09:00</published><updated>2009-01-23T16:13:30.557+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Sinh nhật 1 tuổi của em Khanh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXltCIGqfxI/AAAAAAAABkc/WuuKV88KJgc/s1600-h/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px; height: 176px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXltCIGqfxI/AAAAAAAABkc/WuuKV88KJgc/s200/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294382720253329170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Khanh-chan, cả nhà chúc mừng sinh nhật 1 tuổi của con yêu. Hôm nay ở lớp các cô và các bạn cũng tổ chức tanyobi cho con nhỉ. Thấy cô bảo là từ sáng con đã rất phấn khích rồi, chắc con biết hôm nay là sinh nhật của con mà. Nhưng mà ở nhà trẻ thì chỉ có bánh cake và nến tượng trưng thôi, con chả ăn được. Con là cứ phải cái gì ăn được cơ. Nhìn thấy đồ ăn một cái là vận động nhanh hẳn lên, mặt mũi tươi tỉnh hẳn lên. Mama cứ đùa là sao con giống dì Hương thế: đầu to và tham ăn. Sau này khéo 2 dì cháu lại chứ tranh nhau ăn ấy chứ nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXltKJSaGDI/AAAAAAAABkk/Q_fSAhc7BXY/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px; height: 179px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXltKJSaGDI/AAAAAAAABkk/Q_fSAhc7BXY/s200/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294382858009974834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hôm nay mama làm tặng con 1 cái bánh cake nho nhỏ. Bánh cake thì ngọt lắm nên chắc con chỉ ăn được quả dâu tây thôi. Mama làm thêm mấy bát zeri dâu và cherry cho anh Chép nữa, chắc là anh Chép sẽ thích.&lt;br /&gt;Bữa tối nay có món hamburger thịt bò cho cả 2 anh em. Em Khanh thì ăn nhiệt tình lắm, nhưng anh Chép thì phải bón cho từng thìa, mà cứ ngúng ngoẩy đòi ăn xúc xích ở trong tủ lạnh. Mama bón mãi cho anh Chép chẳng hết bát cơm nên đành phải đi rán thêm xúc xích. Ăn tối xong vẫn chưa được lấy bánh cake ra ngay vì còn phải đợi papa đến 8h30 mới về. Anh Chép đã phát hiện ra cái bánh cake để trên cao nên cứ tí lại đòi lấy xuống. Còn em Khanh trong lúc chờ đợi cũng phải chén thêm 2 hộp sữa chua.&lt;br /&gt;Papa vừa mở cửa vào là anh Chép nói ngay "papa ăn bánh kê-ki đi". Vừa để cái bánh ra bàn là anh Chép đã xông đến định nhón quả dâu, rồi em Khanh cũng bám lấy cái bàn để với bánh. Mama phải giữ cả 2 anh em không cho động vào bánh để papa còn đi tìm nến. Nhưng tìm mãi chả thấy đâu, chán thế, đành phải bắt đầu mà không có nến. Vì em Khanh muốn ăn lắm rồi. Đến chụp ảnh cũng chẳng chụp được nghiêm chỉnh, vì nhoáng 1 cái là hai anh em bốc mấy quả dâu ăn luôn. Em Khanh thì 2 tay 2 quả to đùng, cho vào mồm luôn cả 1 quả, mama sợ con nghẹn phải móc mãi mới ra rồi bón cho từng miếng. Anh Chép cũng ăn nhanh chả kém, nhoáng một cái là 2 anh em ăn hết cả dâu trên bánh và dâu thừa trong khay. Bánh cake thì nhoe nhoét kem, phần cho bố mẹ.&lt;br /&gt;Đến tiết mục zeri đem ở trong tủ lạnh ra. Mama đang định bầy mấy quả cherry lên để chụp ảnh thì anh Chép cứ đòi lấy ăn. Bầy 3 quả thì đến lúc giơ máy ảnh lên là chỉ còn 1 quả, chả chụp được đẹp. 2 anh em ăn cứ nháo nhào cả lên. Em Khanh ăn bao nhiêu dâu tây, nước dâu chảy bẩn hết cả áo mới vừa thay. Anh Chép có dĩa cũng chẳng chịu cầm, cái gì cũng bốc tay bẩn hết cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXlocy_NVsI/AAAAAAAABkM/jGhkV25zJoE/s1600-h/Framed+image2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXlocy_NVsI/AAAAAAAABkM/jGhkV25zJoE/s400/Framed+image2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294377680883242690" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Em Khanh đang chồm đến cái bánh đây này. Mama phải giữ em thật chặt để cho papa còn chụp ảnh trước khi em cướp được quả dâu tây.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXloYPAIomI/AAAAAAAABkE/aE7wQVpYH5Y/s1600-h/Framed+image1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 318px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXloYPAIomI/AAAAAAAABkE/aE7wQVpYH5Y/s400/Framed+image1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294377602503975522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trông con gái như bà cụ non ấy nhỉ. Thích vịn đứng lên để chơi lắm, nhưng ở nhà chỉ có cái đồ chơi này là hơi cao 1 tí để em vịn, nhưng cứ phải gù gù lưng ấy.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXlp0m-3YbI/AAAAAAAABkU/7gT1K1VgmGo/s1600-h/Framed+image3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 317px; height: 317px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXlp0m-3YbI/AAAAAAAABkU/7gT1K1VgmGo/s400/Framed+image3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5294379189489066418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đây là lời chúc của mama nhân dịp Sinh nhật 1 tuổi của con gái (còn papa chúc thế nào thì kệ papa)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đứng lên nào con gái&lt;br /&gt;Hãy tự mình bước đi&lt;br /&gt;Đi rồi con sẽ thấy&lt;br /&gt;Phía trước có bao điều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi con còn thơ bé&lt;br /&gt;Mẹ dắt từng bước con&lt;br /&gt;Nếu chẳng may vấp ngã&lt;br /&gt;Mẹ nâng dậy, con yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này con khôn lớn&lt;br /&gt;Vững bước trên đường đời&lt;br /&gt;Có ngã cũng đừng sợ&lt;br /&gt;Tự đứng dậy nhé con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ dù không cạnh bên&lt;br /&gt;Vẫn dõi theo con đấy&lt;br /&gt;Con gái đi vững bước&lt;br /&gt;Mẹ mỉm cười phía sau.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;CHÚC CON GÁI MAU BIẾT ĐI CON NHÉ!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-3361439615506244911?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/3361439615506244911/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=3361439615506244911' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3361439615506244911'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/3361439615506244911'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/sinh-nht-1-tui-ca-em-khanh.html' title='Sinh nhật 1 tuổi của em Khanh'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXltCIGqfxI/AAAAAAAABkc/WuuKV88KJgc/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-478154882517449800</id><published>2009-01-19T23:09:00.008+09:00</published><updated>2009-03-07T22:59:25.994+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><title type='text'>Triển lãm tranh</title><content type='html'>Thứ 7 vừa rồi cả nhà lại được đi xem tranh của anh Kiên dự triển lãm. Anh Kiên có nhiều tác phẩm lắm rồi. Chắc ở nhà trẻ tuần nào anh chẳng "sáng tác" ra được 1 cái. Mỗi người còn có 1 ngăn riêng để đựng các tác phẩm của mình. Đến cuối năm thì các cô sẽ "bàn giao" lại hết cho phụ huynh. Năm ngoái mama đã được đem về nhà 1 cái phong bì cỡ lớn đựng tất cả các tác phẩm của anh Chép trong năm 2008. Mama đã đem hết về Việt nam cất ở nhà ông bà rồi. Sau này anh Kiên mà có phòng riêng thì treo tất cả lên để trang trí nhé. Hoặc mama sẽ làm riêng cho con 1 phòng trưng bày các "tác phẩm nghệ thuật theo trường phái trìu tượng" nhỉ. Biết đâu sau này người ta biết đánh giá đúng các tác phẩm của con, hehe.&lt;br /&gt;Không biết sau 1 năm thì tác phẩm của anh Kiên có gì mới không nhỉ. Còn em Khanh thì bé quá, chưa vẽ được gì nên các cô chỉ chụp ảnh em và các bạn để dự triển lãm thôi.&lt;br /&gt;Phong trưng bày vẫn được bố trí giống như năm ngoái, các tranh được chia theo độ tuổi, từ 0 đến 5 tuổi. Tranh của anh Kiên thuộc lớp 2 tuổi, mặc dù anh Kiên đã lên 3 rồi cơ đấy. Mẹ và anh Kiên đang đi tìm xem tranh của anh Kiên treo ở đâu nào. Nhưng anh Kiên chẳng tìm thấy vì tranh treo cao quá, mà anh Kiên cũng chẳng có hứng thú đi ngắm tranh, chỉ nhìn 1 tí là lại chạy nhảy đi lung tung.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSNZytatfI/AAAAAAAABjk/HSP9WHnAnew/s1600-h/IMG_0921.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSNZytatfI/AAAAAAAABjk/HSP9WHnAnew/s400/IMG_0921.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293010936315688434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em Khanh thì được papa cho nằm luôn xuống sàn để bò, tranh thì chả ngắm, nhưng thấy papa chụp ảnh thì cười tươi lắm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSNL0rvIMI/AAAAAAAABjc/LgiPLSLGeIk/s1600-h/IMG_0917.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSNL0rvIMI/AAAAAAAABjc/LgiPLSLGeIk/s400/IMG_0917.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293010696327340226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đây, tác phẩm của anh Kiên đây rồi. Hỏi anh Kiên là "con vẽ cái gì đấy" thì Kiên trả lời là "hikoki"(máy bay). Mama nhìn chẳng thấy giống cái máy bay gì cả. Mà nhìn cái tranh này mama nhớ ngay đến cái tranh con vẽ năm ngoái, cũng hao hao như thế. Cái màu đỏ là cái con vẽ năm nay, cái màu xanh ở dưới là cái con vẽ năm ngoái. Con vẽ cách nhau 1 năm sao mama thấy giống nhau thế nhỉ. Kể ra con vẽ được 2 cái tranh gần giống nhau thế là giỏi đấy. Nhưng cái tranh năm ngoái thì con bảo là con cua, còn tranh năm nay con lại bảo là cái máy bay. Đúng là tranh trìu tượng, hiểu thế nào mà chả được, con nhỉ. Bây giờ cứ cầm bút vẽ là thế nào con cũng bảo con vẽ máy bay, tàu điện hay ôtô, hoặc bắt bố mẹ vẽ cho xem. Hôm nọ con vẽ cái đường ray tàu điện giống lắm, cũng kẻ 2 đường song song rồi các thanh ở giữa, y như thật ấy.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSLWCL4GCI/AAAAAAAABjU/ABGxs0_2MFk/s1600-h/IMG_0923.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSLWCL4GCI/AAAAAAAABjU/ABGxs0_2MFk/s400/IMG_0923.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293008672727242786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSOT4I5zSI/AAAAAAAABjs/woxf2I4_zyA/s1600-h/IMG_60941.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 289px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSOT4I5zSI/AAAAAAAABjs/woxf2I4_zyA/s400/IMG_60941.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293011934205562146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mama và em Khanh bên dưới tác phẩm của anh Kiên. Các tác phẩm của các anh chị khác cũng trìu tượng không kém nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSLA-So6bI/AAAAAAAABjM/xaqxYNeIC8U/s1600-h/IMG_0925.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSLA-So6bI/AAAAAAAABjM/xaqxYNeIC8U/s400/IMG_0925.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293008310904613298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Papa còn cho em Khanh đứng 1 tí để chụp ảnh, nhưng chỉ được mấy giây thôi là phải đỡ em rồi. Đây là các tác phẩm của các anh chị 4, 5 tuổi. Phải công nhận là trẻ con Nhật vẽ rất tốt, biết tưởng tượng và thể hiện ý tưởng bằng màu sắc. Không biết sau này 2 anh em về Việt nam thì có được học vẽ ở mẫu giáo không nhỉ. Chẳng biết ngày xưa mama được dạy vẽ thế nào, chứ bây giờ chưa chắc mama đã vẽ được như các bạn 4, 5 tuổi này đâu.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSKvk91A6I/AAAAAAAABjE/UQFDfVypBtY/s1600-h/IMG_0929.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSKvk91A6I/AAAAAAAABjE/UQFDfVypBtY/s400/IMG_0929.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293008012048663458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đến lúc sang Qanat chơi thì lại được thưởng thức gian trưng bày tranh dự thi theo chủ đề "Vẽ từ nội dung các câu chuyện" của các anh chị tiểu học. Tranh ở đây mới gọi là đáng ngạc nhiên chứ. Mới học tiểu học gì mà vẽ giỏi thế không biết. Bế em Khanh đi xem tranh một lúc thì em luôn mồm "măm măm măm". Đang thưởng thức nghệ thuật thì con lại chỉ nghĩ đến ăn. Chán quá.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSKVnTnm7I/AAAAAAAABi8/oZxT7-c8UVo/s1600-h/IMG_0937.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSKVnTnm7I/AAAAAAAABi8/oZxT7-c8UVo/s400/IMG_0937.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5293007566000331698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-478154882517449800?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/478154882517449800/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=478154882517449800' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/478154882517449800'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/478154882517449800'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/trin-lm-tranh.html' title='Triển lãm tranh'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXSNZytatfI/AAAAAAAABjk/HSP9WHnAnew/s72-c/IMG_0921.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8375239000694193070</id><published>2009-01-16T22:32:00.005+09:00</published><updated>2009-01-16T23:29:51.497+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>5 ngày nữa em Khanh tròn 1 tuổi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCNE-aIxZI/AAAAAAAABis/qy7wWvqP3Ls/s1600-h/25.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCNE-aIxZI/AAAAAAAABis/qy7wWvqP3Ls/s200/25.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5291884678771950994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Con gái của bố mẹ ơi, con sắp tròn 1 tuổi rồi đấy. 1 năm vừa rồi quả là vất vả con gái nhỉ, vì biết bao nhiêu lần phải đi khám này, phải nằm viện này, phải cuống cuồng lên những lúc con sốt hay ho này. Mong rằng con gái lên 2 thì phải cứng cáp hơn nhé, khỏe hơn nhé, chóng biết đi để còn chơi nhiều trò với anh Chép nữa nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 tuổi con đã có 8 cái răng rồi. Rằng hàm trên thì "to như bàn cuốc", răng hàm dưới thì nghiêng bên nọ nghiêng bên kia, chẳng thẳng hàng gì cả. Mama trêu là sau này khéo lại tốn tiền $ để mà chỉnh lại hàm răng ấy chứ. Nhưng được cái răng của con sắc lắm, cắn anh Chép thì anh Chép cũng phải sợ. Mà lâu lâu rồi chưa thấy con mọc thêm răng nhỉ. Con gái xem thế nào đi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCM59VBweI/AAAAAAAABik/IG1dMHKUsv8/s1600-h/17.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px; height: 200px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCM59VBweI/AAAAAAAABik/IG1dMHKUsv8/s200/17.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5291884489503523298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;1 tuổi con đã biết chắp tay itadakimasu trước lúc ăn cơm, biết vẫy tay để baibai này, nhất là lúc nào nghe giọng bà ngoại bảo "vẫy tay chào bà đi" là thế nào con cũng vẫy ngay, con nghe giọng bà tinh thế. Nhưng lúc bố mẹ bảo con vẫy tay chào bố mẹ lúc đưa con đi nhà trẻ là thế nào con cũng lắc đầu, hoặc không chịu vẫy. Chắc là con không thích chia tay bố mẹ nhỉ. Con còn biết đưa tay lên mồm "oa oa oa" để nghịch này, biết vỗ tay này. Con bắt đầu thích bắt chước và làm theo bố mẹ rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCM0AylOYI/AAAAAAAABic/LiZvp4QhREU/s1600-h/18.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 200px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCM0AylOYI/AAAAAAAABic/LiZvp4QhREU/s200/18.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5291884387353573762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Con đã biết tự cầm bình sữa để ăn rồi. Lúc đầu cầm bình bé, sau cầm được cả bình to. Nhưng con lười lắm, có bố mẹ cầm hộ là bỏ tay ra ngay. Bình to thì cầm được một lúc, mỏi tay quá thỉ chả cầm được nữa, quay ra nghịch bình sữa, lăn bên nọ bên kia hay cầm ngược cả đi. Con cầm thanh cà rốt hay thanh bánh dài là ăn nhanh lắm. Ăn gần hết rồi, chỉ còn một mẩu bé tí là con biết chuyển sang tay bên kia để ăn nốt. Đúng là về cái khoản ăn của con thì mama không có gì phải phàn nàn. Nếu có phàn nàn thì chắc là chỉ lo con ăn nhiều quá, đầy bụng thì lại không tốt đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con thích tranh giành đồ chơi với anh Chép lắm, nhưng lấy được của anh xong thì con chẳng thèm chơi mà vứt đấy luôn, rồi lại xông vào tranh tiếp đồ chơi khác mà anh đang chơi. Anh Chép nhiều lúc bực mình với em lắm, cứ hét toáng lên "akachan, akachan, a~ka~chan~" nhưng akachan nghe có hiểu gì đâu, cứ mặc kệ, xông vào tranh tiếp. Bị anh đẩy ra thì thế nào cũng khóc. Mà toàn những cái ôtô yêu quý của anh Kiên, anh có cho em 1 cái thì em lại chả cần, cứ phải tranh cái mà anh đang chơi mới chịu. Đúng là con gái lành chanh lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con chưa tự ngồi được, chưa vịn đứng được nên tất nhiên là con chưa đi được. Thế là hơi bị chậm đấy con gái nhé. Được 1 tuổi rồi là con phải cố gắng thật nhiều đấy. Nhưng thực ra cũng có vài lần con đã tự ngồi được rồi. Con ngồi chơi được 1 lúc, 2 tay cầm 2 đồ chơi, chứ không phải chống tay xuống. Ngồi trên xe đẩy đến nhà trẻ thì con ngồi suốt, nhìn ngó xung quanh, mặc dù trời rất lạnh, cái gì cũng làm con lạ lẫm. Khi nào con ngồi vững mà ngồi được ghế xe đạp thì đi lại đỡ mất thời gian nhỉ. Nhưng đợt này đang lạnh quá, ngồi xe đạp rét lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sinh nhật con gái năm nay gần với Tết nguyên đán nhỉ. Ăn sinh nhật và ăn Tết luôn. Nhưng đợt này mama vẫn bận quá con gái ạ nên chắc là chả làm cái gì cầu kỳ được đâu. Thôi được rồi, hôm đấy mama sẽ cho ăn thoả thích thật nhiều nhé, ăn tuỳ ý con nhé. Con gái của mama chỉ có ăn là nhất thôi. Sang tuổi mới bố mẹ chỉ cầu mong con luôn khỏe mạnh và chóng biết đi con nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8375239000694193070?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8375239000694193070/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8375239000694193070' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8375239000694193070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8375239000694193070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/5-ngy-na-em-khanh-trn-1-tui.html' title='5 ngày nữa em Khanh tròn 1 tuổi'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SXCNE-aIxZI/AAAAAAAABis/qy7wWvqP3Ls/s72-c/25.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-706184392859120228</id><published>2009-01-15T22:40:00.004+09:00</published><updated>2009-01-15T23:25:05.253+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chuyện anh Kiên (tiếp)</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Papa không được đi trước&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Sáng ra mama đèo Kiên đi học bằng xe đạp, còn papa đưa em Khanh đi bộ bằng xe đẩy. Cả nhà thì đã hay dậy muộn mà anh Kiên thì cứ lề mề chẳng chịu ăn sáng cho nhanh, không chịu đi tè, rồi để mama phải chạy theo mặc quần áo, đi tất, đội mũ cho. Mất bao nhiêu là thời gian. Bảo mãi vẫn không chịu nhanh lên cho gì cả. Nhưng cứ dọa "Khanh-chan ăn xong trước rồi đi trước nhé" là thế nào cũng cuống lên cho mà xem. "akachan, saki ni ittara akan" (akachan không được đi trước), rồi rối rít ăn và mặc quần áo.&lt;br /&gt;Lúc đi học về cũng thế. Cả nhà đi ra ngoài cửa để đi về nhưng cứ nhất định phải đi trước. Ai đi trước cũng không cho. Papa có đẩy xe của em đi trước để về cho nhanh vì phải đi bộ thì Kiên dậm chân ăn vạ ngay "papa saki ni ittara akan", gào rõ to giữa sân nhà trẻ. Papa phải dừng lại đợi cho Kiên chạy lên trước thì mới chịu. Ra ngoài đường rồi mà mama chưa kịp cho ngồi lên xe đạp để về mà thấy papa đi trước là thế nào cũng lại gào lên y như thế, có khi ngồi trên ghế của xe đạp mà cứ đung đưa, đòi mama phải đi nhanh lên, làm mama luống cuống chỉ sợ ngã. Mama đã giải thích mãi là xe đạp thì đi nhanh hơn, con để papa đi trước thì mama cũng đuổi theo được ngay, nhưng cũng nhất định không chịu, đòi phải được xuất phát trước cơ. Rồi thấy được đi trước papa và akachan là thế nào cũng cười khoái trí lắm. Rất hay có kiểu chành choẹ với em từng tí một như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chả biết có tin được không&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Dạo này Kiên hay kể chuyện ở nhà trẻ cho mẹ nghe lắm, kể thì cứ dài dòng văn tự, kiểu như là ano na, xong lại êtô na. Ví dụ như ta-chan na kyowa na sanrinsya ni na notteiru na (bạn ta-chan hôm nay đi xe đạp ba bánh), toàn na là na, nghe nhiều lúc đến phát mệt lên được. Mà nhất là trước khi đi ngủ, cứ véo von như thế, mãi chả ngủ được. Dạo này lại còn kể cho mama như thế này nữa chứ, chả biết là có thật không: "Ishii sensei cấu Kiên". Mama ngạc nhiên hỏi lại "sao Ishii sensei lại cấu Kiên?", Kiên bảo "vì Kiên hư", "thế thì sensei cấu là đúng rồi" (ôi trời,mama đành phải nói thế). Kiên phải ngoan nhé. Hôm khác thì vẫn kể là cô Ishii cấu, mà còn cấu vào tai nữa, đau nữa mới chết chứ. Cái này thì mama làm sao mà biết được là có đúng hay không nhỉ. Có hôm Kiên lại kể "Ishii sensei không tôn-tôn (vỗ lưng) cho Kiên ngủ trưa, vì sensei bảo sensei không tôn tôn đâu, sensei mệt rồi". Khổ thân con trai, hôm nào mà không được cô tôn-tôn cho thì chắc là khó ngủ lắm. Buổi tối lúc nào cũng phải "mama tôn tôn shitê" thì mới ngủ cho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chẳng ra Nhật cũng chẳng ra Việt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ nói thì tốt hơn nhiều rồi, nhưng mà có kiểu nửa Nhật nửa Việt, đi tắm thì "issyo ni kyukysha patoroka tắm này" (tức là cho cả xe cứu thương và xe cảnh sát (đồ chơi) tắm này), "cơm tabenai" (không ăn cơm đâu), "ima đi ngủ shinaiwa" (bây giờ không đi ngủ đâu). Nhưng buồn cười nhất là kiểu nói tiếng Việt ngữ pháp đảo lộn lung tung cả. Muốn mama bóc kẹo cho thì "mama kẹo bóc", muốn xin kẹo mút thì toàn nói thành "mút kẹo", sửa mãi mà lần sau vẫn cứ nói y như cũ. Nhưng bây giờ Kiên có thể nói được nhiều chuyện với bố mẹ bằng tiếng Việt rồi.Để lúc nào mama nhớ ra thì lại viết tiếp nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-706184392859120228?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/706184392859120228/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=706184392859120228' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/706184392859120228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/706184392859120228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/chuyn-anh-kin-tip.html' title='Chuyện anh Kiên (tiếp)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1429563242191708418</id><published>2009-01-04T14:29:00.004+09:00</published><updated>2009-01-04T14:51:04.507+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chuyện anh Kiên lúc lên 3</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SWBNzzDForI/AAAAAAAABhQ/p4Nqqk-ZcQ0/s1600-h/11.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 325px; height: 306px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SWBNzzDForI/AAAAAAAABhQ/p4Nqqk-ZcQ0/s400/11.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5287311514804789938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CLEGIAN%7E1%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:usefelayout/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Font Definitions */  @font-face 	{font-family:SimSun; 	panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; 	mso-font-alt:宋体; 	mso-font-charset:134; 	mso-generic-font-family:auto; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;} @font-face 	{font-family:"\@SimSun"; 	panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; 	mso-font-charset:134; 	mso-generic-font-family:auto; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;}  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:SimSun;} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman";} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên quát em&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Chuẩn bị đi ngủ, mẹ hay hỏi Chép: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“con đã mặc bỉm chưa?&lt;/span&gt;”.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Hôm nay Chép quay sang cao giọng quát em Khanh &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“akachan đã mặc bỉm chưa?”&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;akachan mặc rồi&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Chép lại quay sang mama quát: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;mama đã mặc bỉm chưa?&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Mama: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;mama lớn rồi, không phải mặc nữa.&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên cãi lại:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Kiên lớn rồi&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Mama : &lt;span style="font-style: italic;"&gt;không, Kiên vẫn còn bé lắm.&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên thấy em Khanh chuẩn bị ngủ mà vẫn e e khóc thì bảo &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“akachan lại bắt đầu đấy&lt;/span&gt;”, đúng là cái giọng của mẹ hay bố lúc mắng Kiên. Rồi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“akachan hư, mama mắng đi”.&lt;/span&gt; Anh Kiên hay quát nạt em lắm. bố mẹ quát Kiên thì Kiên quát akachan. Ở nhà Kiên vẫn lớn hơn akachan mà.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;Thấy em Khanh khóc, anh Kiên lại quát&lt;span style="font-style: italic;"&gt; « nín ngay » &lt;/span&gt;rõ to. Rồi thấy mama đang hát cho em Khanh nghe cũng cao giọng quát&lt;span style="font-style: italic;"&gt; « mama nín ngay ».&lt;/span&gt; Đúng là cái đồ chưa nói sõi tiếng Việt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Muốn cho Kiên ăn nhiều cơm, mama hay bảo: "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nếu Kiên ăn nhiều cơm thì sẽ ookikunaru (lớn đấy)&lt;/span&gt;". Nhưng Kiên hay bảo là Kiên lớn rồi, rồi đem cái ghế con ra xếp chồng lên cái ghế của Kiên, đứng lên 2 cái ghế cho mama xem Kiên cao như thế nào. Mama đang ngồi, đứng dậy cho Kiên thấy là mama cao hơn cả Kiên đứng trên ghế: “&lt;span style="font-style: italic;"&gt;đấy, Kiên vẫn bé lắm, nhìn mama cao chưa này&lt;/span&gt;”. Kiên nhìn thấy mama cao quá thì hihì cười.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên học đếm và cộng trừ&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Có vẻ như con trai đã học được phép cộng trừ đến 5. Papa luyện bằng cách đếm kẹo. Hồi trước xin kẹo toàn xin 2 cái, nhưng bây giờ chuyển sang xin 5 cái, vì cậu biết 5 là nhiều hơn 2 mà. Xoè cả 5 đầu ngón tay ra. Nhưng papa chỉ đưa cho có 4 viên. Kiên đếm đi đếm lại thấy chỉ có 4 thì quay sang bảo papa là &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“thiếu 1 viên”&lt;/span&gt; rồi chìa 1 ngón tay ra bắt papa phải đưa thêm cho đủ. Đếm đủ 5 viên là cậu cười tươi lắm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên có 5 cái ôtô to, mama bảo &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"cho em Khanh mượn 1 cái thì Kiên còn mấy cái?"&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên xòe 4 ngón tay ra.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Mama bảo : &lt;span style="font-style: italic;"&gt;cho em Khanh mượn tiếp 2 cái nữa thì Kiên còn mấy cái?&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên nghĩ 1 lúc rồi xoè 2 ngón tay ra, mà chỉ nghĩ trong đầu thôi, chứ không đếm nhé. Con trai mama giỏi phết nhỉ (lại khen con rồi, hehe)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Mama hỏi tiếp: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;con cho em Khanh mượn thêm 1 cái nữa thì con còn mấy cái?&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Kiên xoè 1 ngón tay ra.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên biết nịnh nọt &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;Bây giờ Kiên thuộc giai điệu bài hát “Gà mà không gáy…” nên thỉnh thoảng lại ngân nga hát. Lời thì chưa chuẩn lắm, toàn hát kiểu &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“lalalala…..con gà con”&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;Nhớ nhất là đoạn “con gà con” hay “con gà cha”. Nhưng papa thì toàn hát kiểu &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« gà mà không gáy là con gà toi » &lt;/span&gt;nên Chép cũng hay bắt chước &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« con gà toi »&lt;/span&gt;, mama sửa mãi mới hát đúng thành &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« con gà con »&lt;/span&gt;. Nhưng lúc nào muốn nịnh papa làm cho cái gì là thể nào cũng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« gà mà không gáy là con gà toi »&lt;/span&gt; cho mà xem, rồi papa thế này papa thế kia. Con trai biết nịnh nọt ra phết rồi đấy, láu cả lắm. Lúc mama cho kẹo mà hỏi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« gà mà không gáy là con gà gì hả con ? » &lt;/span&gt;thì thế nào cũng trả lời&lt;span style="font-style: italic;"&gt; « con gà con yan »&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:11;"   lang="FR"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên đi tè&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;Kiên toàn có kiểu mải chơi không chịu đi tè ngay, toàn đến lúc sắp ra quần rồi mới chịu chạy vào toilet. Lần này cũng thế, cuống cuống tự chạy vào toilet, mở cửa, cởi quần để shikko, suýt nữa thì ra quần. Bố mẹ ở ngoài thấy thế buồn cười quá cười to thì bị anh Kiên quát ngay &lt;span style="font-style: italic;"&gt;« bùn cười cái gì đấy, hả »&lt;/span&gt; làm bố mẹ càng buồn cười anh con trai hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên (đôi khi) cũng công bằng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;Mama rán 4 chiếc xúc xích to, có que cầm. Mama hỏi Kiên « thế 4 chiếc này chia thế nào hả Kiên ? ». Kiên bảo « papa 1 cái, mama 1 cái, Kiên 1 cái, akachan 1 cái ». Con trai thích ăn lắm nhưng vẫn biết chia công bằng phết nhỉ. Nhưng sau đấy thì được em Khanh cho 1 cái của em Khanh nên Kiên được chén 2 cái.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Kiên mặc cả &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Kiên vẫn nghiện Tom and Jerry lắm, nhưng bây giờ xem hiểu nội dung hơn rồi, nhớ được đâu là Tom, đâu là Jerry rôi, vừa xem vừa cười khanh khách. Nhưng có kiểu đòi bật Tom thì mới chịu ăn « mama, xem Tom Jerry là ăn », rồi « mama, xem tôm jerry là đi ngủ », hôm nọ lại còn thế này nữa « mama, xem tôm jerry là đi chơi công viên ». Cái gì con cũng ra điều kiện hết cả, chán thế không biết. Lúc nào xin được xem thì toàn nói « xem tôm jerry 1 lần thôi », nhưng xem hết 1 lần thì không chịu , cứ đòi xem nữa. Papa nghĩ ra cách cũng hay « cho Kiên xem 3 lần nhé, đúng 3 lần nhé, hết 3 lần thì tự động đi ra nhé » Kiên đồng ý ngay, xem xong 1 lần thì lại đếm, đúng 3 lần là đi xuống, chẳng cần ai phải bảo. &lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1429563242191708418?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1429563242191708418/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1429563242191708418' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1429563242191708418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1429563242191708418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/chuyn-anh-kin-lc-ln-3.html' title='Chuyện anh Kiên lúc lên 3'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SWBNzzDForI/AAAAAAAABhQ/p4Nqqk-ZcQ0/s72-c/11.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2256321280705929993</id><published>2009-01-03T21:43:00.006+09:00</published><updated>2009-01-03T22:22:44.981+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='poem'/><title type='text'>Thiếu một chút, đã sao?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV9mlq_F72I/AAAAAAAABhI/zHl5AYZ6K5w/s1600-h/mua-deviantart-comok.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 218px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV9mlq_F72I/AAAAAAAABhI/zHl5AYZ6K5w/s320/mua-deviantart-comok.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5287057284936363874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;                                          &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Dựa trên cảm xúc từ bài thơ "Thêm một" của thi sĩ Trần Hoà Bình)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CLEGIAN%7E1%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:usefelayout/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Font Definitions */  @font-face 	{font-family:SimSun; 	panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; 	mso-font-alt:宋体; 	mso-font-charset:134; 	mso-generic-font-family:auto; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;} @font-face 	{font-family:"\@SimSun"; 	panose-1:2 1 6 0 3 1 1 1 1 1; 	mso-font-charset:134; 	mso-generic-font-family:auto; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:3 135135232 16 0 262145 0;}  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:SimSun;} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman";} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút muối thôi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;món ăn thành nhạt nhẽo&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu chiếc ô che đầu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;cơn mưa thành đáng trách&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút nắng mai&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;sao thấy ngày u ám&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút ánh trăng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thấy đêm đen không màu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút thông tin &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thấy mình như lạc lõng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút vận may&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;mà thành người chiến bại&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút khôn ngoan&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;ra quyết định sai lầm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút niềm tin&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;nghi ngờ nhau mãi mãi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút bình tâm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;lời nói thành xúc phạm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút bao dung&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;chẳng thể nào tha thứ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một lời hỏi han&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thấy lòng sao cô quạnh&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một lời chỉ dẫn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thấy mình mất hướng đi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;người đời ai cũng nghĩ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu thứ này thứ kia&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;nhưng thiếu nào có phải&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;lúc nào cũng không hay&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút bận bịu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;có thể ngắm bình minh&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;ngồi bên nhau tán chuyện&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;nhấm nháp tách cà phê&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút khôn ngoan&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:11;"&gt;thấy sống đời đơn giản&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút bon chen&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thấy như lòng thanh thản&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút tuổi tác&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thấy sức trẻ căng tràn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút trải nghiệm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;có thể dám hiểm nguy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút bình thường&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;có khi thành kiệt xuất&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút lý thuyết&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;có thể thực tế chăng ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;thiếu một chút, đã sao ?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="color: rgb(255, 102, 0);font-family:verdana;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:11;"&gt;bằng tình yêu bù lại&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2256321280705929993?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2256321280705929993/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2256321280705929993' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2256321280705929993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2256321280705929993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/thiu-mt-cht-sao.html' title='Thiếu một chút, đã sao?'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV9mlq_F72I/AAAAAAAABhI/zHl5AYZ6K5w/s72-c/mua-deviantart-comok.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8555516329260047821</id><published>2009-01-02T13:32:00.008+09:00</published><updated>2009-01-02T15:57:09.515+09:00</updated><title type='text'>Ngày đầu tiên của năm 2009</title><content type='html'>Sáng mùng 1 năm 2009, trời rét căm căm. Ra đường mới biết thế nào là rét. Thỉnh thoảng có vài hạt mưa lất phất, cứ như thời tiết của mùng 1 tết nguyên đán ở nhà vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như mọi năm cả nhà đi lễ đền và chùa trong ngày mùng 1. Bây giờ gần nhà nhất thì có đền Tanaka. Chép vẫn hay được các cô giáo cho đi dạo ra đền này chơi. Ở ngay cổng vào có một con chim công. Nhưng cậu ấy cứ lừ đừ ngủ thôi chứ chẳng chịu xòe đuôi ra gì cả. Mà làm gì có con mái nào cho cậu ấy biểu diễn chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có nhiều người đến lễ. Nhưng đền này nhỏ nên không đông lắm. Chứ nếu đi đền Shimogamo thì chen không được. Cả nhà vào tung đồng xu, rung chuông và lễ. Anh Chép cũng tự tung đồng xu của mình, nhưng chắp tay lễ thì nhanh lắm. Lễ xong còn ngó ngó vào bên trong xem có những gì. Ban thờ được bầy biện rất đẹp, toàn những thứ đặc trưng cho ngày Tết ở đây như bánh nếp, hoa quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía ngoài cổng người ta đang đốt lửa bằng những thanh củi to. Chắc để xua đuổi tà ma, đem lại những điều may mắn tốt lành cho 1 năm mới. 1 ông sư (chả hiểu gọi là gì nữa) ra mời bố mẹ mỗi người 1 chén rượu gạo, uống vào thấy ấm cả người. Bây giờ mới để ý người ta để gần đó 1 bàn bầy 1 chai rượu to, cốc giấy, trang trí thêm hoa để mời khách đến viếng đền. Ông ấy cũng bảo ngày mùng 3 ở đây có tổ chức lễ cầu may, nếu có thể thì đến xem nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi về anh Chép còn tranh thủ trượt mấy lần cái cầu trượt ở phía bên ngoài. Chắc đến đây chơi nhiều nên cậu thấy quen rồi. Cầu trượt cao thế mà cứ tự trèo lên tụt xuống chả thấy sợ gì cả.&lt;br /&gt;Sau đến Tanaka thì cả nhà còn đi bộ sang chùa ở Hyakumanben, nhưng chùa này vắng lắm, chỉ có các gia đình đi đến thăm mộ người thân ở phía sau chùa thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Định rẽ qua Qanat chơi một tí nhưng mưa quá nên cả nhà đi về. Dọc đường papa còn mua cho anh Chép 1 cái bánh bao nóng nữa. Ngày đầu tiên của năm mới lạnh nhưng thấy trong lòng ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi qua cầu để vào đền lễ là bước đầu tiên trong trình tự đi lễ ở đền, theo phong tục truyền thống của người Nhật.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2ZLpJ3RQI/AAAAAAAABfo/roCDZbk3bKI/s1600-h/IMG_0861.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2ZLpJ3RQI/AAAAAAAABfo/roCDZbk3bKI/s400/IMG_0861.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286549962907665666" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Rồi xúc miệng và rửa tay trước khi vào lễ. Nhưng nước hôm nay lạnh quá, anh Chép không chịu xúc miệng. Với lại trong miệng đang ngậm kẹo rồi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2Zl-D9d6I/AAAAAAAABfw/HmGLabhmjII/s1600-h/IMG_0863.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2Zl-D9d6I/AAAAAAAABfw/HmGLabhmjII/s400/IMG_0863.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286550415196649378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm 2009 là năm con trâu (ở Nhật hình như là con bò). Anh Chép bây giờ lại có kiểu giơ 3 ngón chứ không phải 2 ngón nữa. Chắc quen kiểu giơ 3 ngón ra để xin kẹo ấy mà.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2bMGVncOI/AAAAAAAABgQ/EIQDfT-Yh8M/s1600-h/IMG_0884.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2bMGVncOI/AAAAAAAABgQ/EIQDfT-Yh8M/s400/IMG_0884.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286552169764843746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Papa thì bế em Khanh chụp 1 kiểu, nhưng anh Chép thì cứ mải bốc sỏi để nghịch, tay bẩn hết cả.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2ax9SMWHI/AAAAAAAABgI/WlwfkswwMOo/s1600-h/IMG_0878.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2ax9SMWHI/AAAAAAAABgI/WlwfkswwMOo/s400/IMG_0878.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286551720657967218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Những cái cổng đỏ đỏ phía sau là do các cá nhân hay các tổ chức tặng cho đền. Trên mỗi chiếc có ghi rõ cả tên. Có lần xem tivi thấy bảo những cái này đắt lắm ấy.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2alSX6HtI/AAAAAAAABgA/uQg6fzGx9yI/s1600-h/IMG_0876.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2alSX6HtI/AAAAAAAABgA/uQg6fzGx9yI/s400/IMG_0876.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286551502980783826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em Khanh cũng tươi tắn lắm, nhìn ngó xung quanh. Hôm nay anh Chép được mama lì xì 1 cái kẹo, thế mà em Khanh chưa được gì nhỉ. Hay là 1 bình sữa nhé, hehe.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2aZnjBgZI/AAAAAAAABf4/tIYgENwCRTI/s1600-h/IMG_0872.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2aZnjBgZI/AAAAAAAABf4/tIYgENwCRTI/s400/IMG_0872.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286551302506119570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8555516329260047821?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8555516329260047821/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8555516329260047821' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8555516329260047821'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8555516329260047821'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/ngy-u-tin-ca-nm-2009.html' title='Ngày đầu tiên của năm 2009'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SV2ZLpJ3RQI/AAAAAAAABfo/roCDZbk3bKI/s72-c/IMG_0861.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4966672432206296398</id><published>2009-01-01T14:47:00.007+09:00</published><updated>2009-01-01T16:27:42.465+09:00</updated><title type='text'>Tạm biệt 2008!</title><content type='html'>Bây giờ đang là những thời khắc đầu tiên của năm 2009. Ngồi nghĩ lại năm 2008 đã qua thấy quả là có nhiều sự kiện đáng nhớ. Đầu tiên là sự ra đời của em Khanh (ngày 22/1) sau đúng 39 tuần 6 ngày mang thai. Bây giờ gia đình nhỏ thành gia đình 4 người, ông bà nội ngoại có thêm một đứa cháu gái, anh Chép cũng được lên chức anh cả. Có thêm Khanh, bố mẹ bận rộn lắm, nhất là lúc sinh em không có ông bà sang giúp đỡ. Bố phải tắm cho em, cho em ăn, thay bỉm cho em và đưa em đi nhà trẻ là chuyện thường ngày, ngay cả khi bố chưa hoàn thành luận văn. Nhưng có em Khanh, nhà mình có thêm nhiều niềm vui lắm. Bố bảo "có con gái sao thấy hạnh phúc thế". Đúng là có thêm 1 cô con gái thấy niềm hạnh phúc thật trọn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxjtwUzQQI/AAAAAAAABfA/O3IloGoTH74/s1600-h/IMG_6244.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxjtwUzQQI/AAAAAAAABfA/O3IloGoTH74/s320/IMG_6244.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286209700343529730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm 2008 cũng đánh dấu kết quả 4 năm học của papa bằng tấm bằng Tiến sĩ ở trường Kyoto Institute of Technology. Cũng không ngờ là papa có thể hoàn thành xong chương trình học đúng kế hoạch như thế. Xin chúc mừng papa. Hy vọng tấm bằng này sẽ là nền tảng cho papa trong chặng đường phía trước, cho dù papa sẽ làm bất cứ một công việc gì.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxlAFmQ80I/AAAAAAAABfI/pi_Bf8FZ70Y/s1600-h/IMG_9444.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxlAFmQ80I/AAAAAAAABfI/pi_Bf8FZ70Y/s320/IMG_9444.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286211114803196738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm 2008 cũng là một năm của những chuyến đi. Đầu tiên là chuyến đi đầu tiên của papa sang Chicago dự hội thảo. Papa cũng có dịp gặp gia đình bác Châu Giang và 2 anh Bình, Minh ở Chicago. Có thể nói hạnh phúc của cuộc sống một phần là nhờ những chuyến đi. Đi để gặp gỡ, để biết thêm những miền đất mới, những con người mới. Bất cứ khi nào có điều kiện (về thời gian, sức khoẻ và tiền) mama cũng đều muốn được đi đâu đó chơi. Ở Việt nam thì sẽ là Nha Trang, Đà lạt, Mũi né, nước ngoài sẽ là Trung quốc, Ấn độ, Ai cập hay đi lại một lần nữa Ý và Pháp. Nhất định phải tiết kiệm tiền mới được, hihi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxnSvMD6CI/AAAAAAAABfQ/ZzQfhXm49I4/s1600-h/IMG_8526.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxnSvMD6CI/AAAAAAAABfQ/ZzQfhXm49I4/s320/IMG_8526.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286213634228480034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Rồi chuyến đi của cả nhà về Việt nam vào tháng 10-11. Anh Chép thì háo hức được đi máy bay, còn em Khanh thì ngơ ngác lạ lẫm với xung quanh. Về nhà được ông bà chăm chút cho thật là thích. Bây giờ ông ngoại thì chơi với anh Chép, bà ngoại thì có em Khanh để bế, thế cho "công bằng". Đợt này ông bà nội chuyển sang nhà mới nên papa cũng có nhiều việc phải làm lắm. Chép về Việt nam đợt này học được bao nhiêu tiếng Việt, mama đỡ phải dậy.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxp7fmutYI/AAAAAAAABfY/qtvZdBpqIyE/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 217px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxp7fmutYI/AAAAAAAABfY/qtvZdBpqIyE/s320/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286216533443261826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm 2008 cũng đánh dấu chuyến chở về của dì Thu và sự đoàn tụ gia đình. Cả nhà lại có 1 dịp được gặp nhau đông đủ trong ngày lễ báo hỉ của dì ở Hà nội. Tuy ngắn ngủi, chưa đủ thời gian để hàn huyên với nhau mọi điều, chưa đủ thời gian để uống với nhau 1 cốc cafe nóng như ngày xưa, hay đi chơi lòng vòng Hà nội nhưng thế cũng là tốt lắm rồi. 1 bữa tiệc ấm cúng và trang trọng cũng đủ để cho người Pháp hiểu hơn về truyền thống và giá trị của gia đình người Việt nam, và những người Việt nam hiểu hơn về một phong cách giản dị và chân thành của những vị khách Pháp. Chắc chuyến đi này đã để lại những ấn tượng với nhiều sắc thái khác nhau trong những vị khách đến từ vùng núi ở nước Pháp xa xôi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxrgcbdufI/AAAAAAAABfg/7AGtGBVLmjY/s1600-h/IMG_9994.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxrgcbdufI/AAAAAAAABfg/7AGtGBVLmjY/s320/IMG_9994.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5286218267757492722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm 2008 cũng có nhiều các lễ hội diễn ra như mọi năm, như Lễ hội sao vào tháng 7, Lễ hội mùa hè ở nhà trẻ, Ngày hội thể thao vào tháng 9, Triển lãm tranh, Ngày bố mẹ cùng con đến lớp vào tháng 11. Mỗi lần tham gia lễ hội lại thấy các con lớn thêm một chút, biết làm nhiều thứ hơn. Năm 2008 được đánh dấu bằng sự kiện cuối cùng là Sinh nhật 3 tuổi của anh Chép. Anh Chép 3 tuổi thì cũng có nghĩa là em Khanh sắp được 1 tuổi rồi. Những lúc nào mệt, papa lại than "ôi sao tôi mới ngần này tuổi mà đã có 1 đàn con thế này". Hêhê, 2 có nghĩa là số nhiều rồi papa nhỉ. 1 đàn con nheo nhóc và 2 bố mẹ chưa có việc làm. Nghe có hoàn cảnh không. Nhưng cái gì cũng cần có thời điểm của nó. Hy vọng năm 2009 là sẽ là một năm đem lại những thời điểm thuận lợi cho cả gia đình mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2008 cũng để lại những lo lắng, vất vả cho bố mẹ mỗi khi các con ốm. Nào là em Khanh phải nhập viện, rồi các xét nghiệm, rồi thỉnh thoảng nhà trẻ lại gọi điện báo rằng các con sốt phải đến đón về. Có lẽ điều mẹ cầu mong nhiều nhất cho năm 2009 là cả nhà mình, ông bà, bố mẹ, các con luôn mạnh khỏe, tránh xa được thuốc thang, bác sĩ và bệnh viện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, xin chúc một năm 2009 an lành với nhiều niềm vui hạnh phúc !!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-4966672432206296398?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/4966672432206296398/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=4966672432206296398' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4966672432206296398'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/4966672432206296398'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2009/01/tm-bit-2008.html' title='Tạm biệt 2008!'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVxjtwUzQQI/AAAAAAAABfA/O3IloGoTH74/s72-c/IMG_6244.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8141135676040611410</id><published>2008-12-24T22:48:00.002+09:00</published><updated>2008-12-28T12:50:10.450+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Mừng sinh nhật 3 tuổi của con trai!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVI97bCk2CI/AAAAAAAABeA/koyOe5MzkoE/s1600-h/51.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 303px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVI97bCk2CI/AAAAAAAABeA/koyOe5MzkoE/s400/51.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283353403939149858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sinh nhật con trai, thỉnh thoảng bố mẹ lại lẩm bẩm: "hoá ra con trai đã 3 tuổi rồi cơ đấy, nhanh thật". Năm sau là 4 tuổi, rồi 5 tuổi, rồi lại chuẩn bị vào lớp 1. Thảo nào bố mẹ chẳng già nhanh. Từ giờ trở đi là sẽ luôn kêu ca về tuổi tác cho mà xem.&lt;br /&gt;Sinh nhật con trai năm nay cả nhà chẳng đi đâu chơi được. Định đi lên Shipukan nghe nhạc vào hôm Noel mà cuối cùng cũng chẳng đi được vì em Khanh vẫn hơi ho, trời thì lạnh mà đường đi lại không tiện. Thôi đành ở nhà vậy.&lt;br /&gt;Sinh nhật năm nay bố mẹ mua cho anh Chép 1 cái ủng có đầy bánh kẹo. Quà này coi như là quà Noel thôi. Ăn cơm tối xong bố treo cái ủng ở chỗ Chép ngủ để anh Chép tự nhìn thấy mà lấy ra. Anh Chép có vẻ sững sờ lắm, chưa hiểu đây là cái quà gì. Rồi cả em Khanh cũng sán đến chỗ anh Chép để đòi mở ra. Trong ủng có nhiều bánh kẹo đủ các loại khác nhau, nhưng không có loại kẹo mà anh Chép vẫn thích nên sau đấy, anh Chép cứ để bánh kẹo rải ra khắp nhà mà chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYs3RgXQ7I/AAAAAAAABe4/7NwR_f-yhTI/s1600-h/4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 333px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYs3RgXQ7I/AAAAAAAABe4/7NwR_f-yhTI/s400/4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284460540869428146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Năm nay bố mẹ không mua bánh cake ngoài hàng mà tự tay làm lấy 1 cái tặng anh Chép. Gọi là làm lấy cho oai thôi, chứ cái suponzi thì đi mua sẵn rồi, nhà làm gì có lò nướng, kem cũng mua sẵn rồi, hoa quả, nến cũng có sẵn, chỉ việc bắt tay vào trang trí thôi. Thế mà cũng mất cả 1 buổi sáng mới xong. Cái công đoạn trát trát bánh cho mịn thì phải nhờ papa, bôi bôi trát trát cứ như thợ nề ấy. Rồi đến đoạn phụt hoa trang trí xung quanh. Làm quen tay thì thấy không khó lắm. Nhưng đoạn viết chữ thì hơi phức tạp. Mama mua 1 loại bút viết chữ socola màu hồng rồi, tưởng là đơn giản thế mà socola lúc thì cứng quá không viết ra được, lúc thì lại mềm quá cứ chảy ra toàn nước, chẳng thành hình chữ. Đành phải vứt đi rồi viết bằng socola nâu, cho vào túi nilon, lấy đầu phễu họa tiết tròn để phun chữ. Mama thì phun chữ, còn papa ngồi cạnh, dùng đầu tăm để sửa sang lại cho chữ "ngay ngắn". Chưa làm bao giờ nên phải thủ công thế đấy. Sau cùng là xếp hoa quả lên, cắm thêm ông già tuyết và nến là xong. Cái bánh đầu tay như thế cũng tạm coi là thành công rồi. Khi nào đến sinh nhật của em Khanh nhất định bố mẹ sẽ làm được cái bánh đẹp hơn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYof9viIMI/AAAAAAAABeQ/0OtW6oaHr0Y/s1600-h/IMG_0831.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYof9viIMI/AAAAAAAABeQ/0OtW6oaHr0Y/s320/IMG_0831.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284455742380843202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYo3og0F0I/AAAAAAAABeY/BJfbUqxkV7E/s1600-h/IMG_0837.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYo3og0F0I/AAAAAAAABeY/BJfbUqxkV7E/s320/IMG_0837.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284456148998821698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nhìn thấy cái bánh cake to và nhiều dâu là anh ấy thích lắm, kêu "yatta". Châm nến để cho anh Kiên thổi nhưng chẳng chụp được cái ảnh thổi nến nào vì anh Kiên thổi nhanh lắm, phụt phụt mấy cái là tắt hết cả 3 ngọn nến. Anh ấy chỉ muốn làm cho nhanh nhanh để được ăn mấy quả dâu tây trên bánh thôi. Đầu tiên là anh ấy nhặt hết những quả dâu, rồi đến quả cherry. Bánh thì chỉ ăn 1,2 miếng rồi thôi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYptafIQZI/AAAAAAAABeo/1kI8bSmpquo/s1600-h/1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 318px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYptafIQZI/AAAAAAAABeo/1kI8bSmpquo/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284457072946594194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Trông anh Kiên có vẻ mãn nguyện chưa này. Chưa bao giờ được thưởng thức 1 cái bánh cake to đến thế, và có nhiều bánh kẹo rải đầy xung quanh nhà đến thế. Bình thường thì chỉ được vài cái kẹo con con thôi mà.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYrtf__yII/AAAAAAAABew/3eCpbalbFEI/s1600-h/2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYrtf__yII/AAAAAAAABew/3eCpbalbFEI/s400/2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284459273449883778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sinh nhật con trai 3 tuổi, các cô ở nhà trẻ làm tặng con 1 cái card rất đẹp. Message của cô Ishii ghi có nội dung là: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chúc mừng sinh nhật 3 tuổi của Kiên-chan. Kiên-chan rất thích ôtô, nên lúc nào đi dạo cũng nói rất nhiều chuyện như là " đây là chiếc xe tankurori (xe tank chở dầu) này" "Kiên-chan rất thích xe cảnh sát này". Kiên biết quan tâm thấy các bạn hay em Khanh khóc là lo lắng, rồi an ủi, hỏi xem có sao không, có vẻ rất ra dáng anh trai rồi đấy. Cô rất vui vì hàng ngày thấy Kiên mạnh khoẻ để đến trường. Các cô và các bạn yêu Kiên nhiều lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bố mẹ thì chúc con lúc nào ăn uống cũng được như ăn cái bánh cake này này, để bố mẹ khỏi phải giục con, rồi bật Tôm and Jerry lên thì con mới chịu ăn nhé. Cả nhà yêu con nhiều lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYpdekXvkI/AAAAAAAABeg/toM1GuJJsIM/s1600-h/IMG_0849.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVYpdekXvkI/AAAAAAAABeg/toM1GuJJsIM/s320/IMG_0849.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5284456799164415554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8141135676040611410?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8141135676040611410/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8141135676040611410' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8141135676040611410'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8141135676040611410'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/mng-sinh-nht-3-tui-ca-con-trai.html' title='Mừng sinh nhật 3 tuổi của con trai!'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SVI97bCk2CI/AAAAAAAABeA/koyOe5MzkoE/s72-c/51.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8137303240007052634</id><published>2008-12-22T11:27:00.005+09:00</published><updated>2009-03-08T23:08:58.005+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Cả nhà đi chơi vườn bách thú</title><content type='html'>Thứ 7 cả nhà đi chơi vườn bách thú. Suốt mấy tuần vừa rồi cả 2 anh em không được đi đâu chơi mấy. Lá đỏ cũng rụng hết cả rồi. Tiếc thế.&lt;br /&gt;Đây là lần đầu tiên em Khanh được đi chơi zoo đấy, còn anh Chép thì là lần thứ 3 rồi. Em Khanh có vẻ thích thú lắm, ngồi trên xe nhìn ngó loanh quanh. Thỉnh thoảng được mama bế lên hay được papa bế ngồi lên cả vai để nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78r8ZrDrI/AAAAAAAABdY/sSvEjGzTDGQ/s1600-h/CIMG63951.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 301px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78r8ZrDrI/AAAAAAAABdY/sSvEjGzTDGQ/s400/CIMG63951.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282437244830551730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Anh Chép thì vừa vào đến cửa đã đòi đi bừ-bừ (ôtô) nên phải thuê cho anh ấy 1 cái. Chán thế, con trai chả chịu đi bộ gì cả, cứ ngồi trên xe đòi lái. Đây là con gấu đen này. Nhưng anh Chép thì muốn làm shirokuma (gấu trắng) cơ, vì anh ấy thích trắng mà.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78aEHZBwI/AAAAAAAABdQ/VOiWFA_nZ4s/s1600-h/CIMG6388.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78aEHZBwI/AAAAAAAABdQ/VOiWFA_nZ4s/s400/CIMG6388.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282436937663710978" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Con hổ này trông khá "phong độ" nhỉ, cứ đi đi lại lại rồi còn xuống bể nước ngâm người nữa. Cái chuồng hơi chật nên cậu đi lại cảm giác chật chội lắm, lại còn có vẻ gì bồn chồn nữa chứ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78BEJrsWI/AAAAAAAABdI/9Ho1IZXyu9I/s1600-h/CIMG6394.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78BEJrsWI/AAAAAAAABdI/9Ho1IZXyu9I/s400/CIMG6394.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282436508176593250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Papa cho em Khanh ngồi lên lưng 1 con dê. Lúc chụp ảnh xong mới biết là chỉ được sờ thôi, chứ không được ngồi. Nhân viên ở đây cũng lịch sự nhỉ, chờ cho khách chụp ảnh xong mới nói. Anh Chép cũng nhát, chả dám sờ. Phải bảo mãi mới thử.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU77qRaxiWI/AAAAAAAABdA/NIcpP0IqTcY/s1600-h/IMG_0723.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU77qRaxiWI/AAAAAAAABdA/NIcpP0IqTcY/s400/IMG_0723.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282436116600949090" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU77ZTSpAkI/AAAAAAAABc4/i4MUviZtoYg/s1600-h/IMG_0752.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU77ZTSpAkI/AAAAAAAABc4/i4MUviZtoYg/s400/IMG_0752.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282435825045930562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Sau đó Chép còn được đi xem voi ăn, khỉ ăn nữa. Bọn khỉ tranh nhau ăn làm Chép nhìn khoái trí lắm. Mama bảo con trai cũng phải cố gắng ăn nhiều ăn nhanh như khỉ nhé. Nhưng bị papa so sánh như khỉ thì Chép tức lắm, bảo là không phải.&lt;br /&gt;Ở zoo, cả nhà ăn qua loa mấy thứ đem ở nhà đi, rồi đi bus đến Sanjo ăn sushi. Hôm nay anh Chép không ăn mấy, chỉ uống là nhiều thôi. Em Khanh cũng được ăn udon và chawanmushi nhưng về đến nhà thì ho quá nên nôn hết cả. Papa cứ tiếc cái công bón cho em ăn. Đi chơi về em lại có vẻ ho và chảy nước mũi nhiều rồi. Hơi ra gió một tí là lại ho nhỉ. Con gái phải cố gắng rèn luyện nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8137303240007052634?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8137303240007052634/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8137303240007052634' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8137303240007052634'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8137303240007052634'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/c-nh-i-chi-vn-bch-th.html' title='Cả nhà đi chơi vườn bách thú'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU78r8ZrDrI/AAAAAAAABdY/sSvEjGzTDGQ/s72-c/CIMG63951.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2720081854959931571</id><published>2008-12-21T19:28:00.006+09:00</published><updated>2009-01-07T10:37:27.156+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pix'/><title type='text'>Bộ ảnh Giáng sinh của em Khanh</title><content type='html'>Thấy các người đẹp chân dài thi nhau chụp ảnh Giáng sinh, Khanh của mẹ cũng làm luôn 1 bộ sưu tập nhân dịp nghỉ cuối tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đạo diễn kiêm hoá trang: mama&lt;br /&gt;Chụp ảnh: papa, mama&lt;br /&gt;Kĩ thuật dựng hình: mama&lt;br /&gt;Người mẫu: Khanh&lt;br /&gt;Trợ lý studio: anh Chép&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bxouNd-I/AAAAAAAABcw/sz9pkU8TTzY/s1600-h/8.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bxouNd-I/AAAAAAAABcw/sz9pkU8TTzY/s400/8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282189952510949346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bkkxucWI/AAAAAAAABco/dkaN400Z2RY/s1600-h/3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bkkxucWI/AAAAAAAABco/dkaN400Z2RY/s400/3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282189728113652066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bSChKk2I/AAAAAAAABcg/xFQ0H4gbek0/s1600-h/6.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 308px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bSChKk2I/AAAAAAAABcg/xFQ0H4gbek0/s400/6.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282189409679741794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bLCuMCVI/AAAAAAAABcY/T6tZixa89C8/s1600-h/4.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 385px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bLCuMCVI/AAAAAAAABcY/T6tZixa89C8/s400/4.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282189289475279186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4a2JLhQ4I/AAAAAAAABcQ/XjImEtnkkNI/s1600-h/5.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 333px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4a2JLhQ4I/AAAAAAAABcQ/XjImEtnkkNI/s400/5.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282188930431665026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2720081854959931571?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2720081854959931571/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2720081854959931571' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2720081854959931571'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2720081854959931571'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/b-nh-ging-sinh-ca-em-khanh.html' title='Bộ ảnh Giáng sinh của em Khanh'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SU4bxouNd-I/AAAAAAAABcw/sz9pkU8TTzY/s72-c/8.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-5245111839862301241</id><published>2008-12-17T22:15:00.002+09:00</published><updated>2008-12-17T22:50:26.904+09:00</updated><title type='text'>Con trai sắp 3 tuổi rồi ư?</title><content type='html'>Mẹ cứ tưởng như sinh nhật 2 tuổi của con chỉ mới đây thôi. Thế mà còn có 8 ngày nữa là con tròn 3 tuổi rồi cơ đấy. Mà cũng đúng thôi. Em gái của con cũng sắp tròn 1 tuổi rồi còn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên dạo này con trai không hay trành choẹ với em nữa. Con không ngồi lên lưng em, không giật đồ chơi của em, không ẩn em ngã như trước nữa. Thỉnh thoảng mama thấy con đem đồ chơi đến cho em, biết chia bánh hay hoa quả cho em ăn, biết "đọc sách" cho em nghe nữa. Em Khanh thì khỏi phải nói, thích sán lại chỗ anh đang chơi lắm, tò mò nhìn anh xem anh chơi cái gì, rồi cũng bắt chước một số trò của anh. Thế là con trai đã ra dáng ông anh hơn rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên dạo này con trai có câu cửa miệng là "papa, i-ran" (không cần papa), cái gì cũng phải mẹ, nào là mẹ cho ăn, cho đi unchi, mặc quần áo, đánh răng, ru ngủ,...Hỏi con tại sao thì con bảo "papa kowai" (sợ papa lắm), vì papa hay quát mắng Kiên mà. Papa quát to, rồi con đem cái đũa dài ra doạ quật vào mông nữa. Kiên bảo "mặt papa nhìn cũng sợ, mắt nhìn cũng sợ, mồm nhìn cũng sợ" (con trai nói bằng tiếng Nhật nhưng mama dịch ra là như thế) làm mama không nhịn được cười. Mama lại hỏi "thế mama cũng hay cáu với  Kiên còn gì, nếu Kiên hư thì mama cũng cáu đấy", Kiên không trả lời mà chỉ liên tục lặp lại "papa kowai, papa kowai". Thấy papa hay đem lại đũa dài ra nạt, có lần con cũng mở ngăn kéo, lấy cái đũa dài ra gõ gõ vào cái ghế hệt như papa làm, rồi miệng thì tuôn ra vài từ làm bộ như đang quát mắng ai đấy. Đúng là cái đồ khỉ, chỉ giỏi đi bắt chước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên vẫn nhớ chuyện con sói có cái bàn tay đen, nên không được mấy chú dê mở cửa cho vào nhà. Kiên cũng biết là ở nhà Kiên và papa giống nhau vì đều đen cả.&lt;br /&gt;-Mama bảo "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên đến pan-ya-san (cửa hàng làm bánh) đi, để bôi bột vào cho trắng&lt;/span&gt;",&lt;br /&gt; Kiên cười hì hì "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;pan-ya-san ikanai yo&lt;/span&gt;" (con không đi cửa hàng bánh đâu).&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-Thôi Kiên đi đi, rồi rủ papa cùng đi. Thế em Khanh có cần đi không hả con?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Em Khanh không cần đi đâu. Em Khanh trắng rồi mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-Mama có cần đi không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Không, mama cũng trắng rồi mà&lt;/span&gt; (con trai biết nịnh mama phết đấy). &lt;span style="font-style: italic;"&gt;À, Kiên đi pan-ya-san rồi mà. Kiên cũng trắng rồi&lt;/span&gt; (vừa nói vừa xoè lòng bàn tay ra cho mama xem).&lt;br /&gt;-Mama lại lật tay Kiên lại rồi bảo: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiên vẫn đen này. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; Kiên lại cười hì hì: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;đen quá nề&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên phân công "mama là của Kiên, còn papa là của akachan", rồi "ông thì của Kiên, bà của akachan", rồi hôm nọ ngồi nói chuyện về dì Thu và dì Hương, Kiên cũng bảo "dì Thu của Kiên, dì Hương akachan". Thế nghĩa là ai con thích thì con bảo là của con, ai con không thích thì con "cho" em à? Papa nghe thế quen rồi. Papa bảo "nhớ cái mặt nhé, papa không cần Kiên yêu, papa yêu Khanh thôi". Còn bà ngoại và dì Hương nghe thế chắc buồn lắm đấy nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con trai mama láu cá lắm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-5245111839862301241?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/5245111839862301241/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=5245111839862301241' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5245111839862301241'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5245111839862301241'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/con-trai-sp-3-tui-ri.html' title='Con trai sắp 3 tuổi rồi ư?'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-5880688542737716186</id><published>2008-12-11T19:56:00.005+09:00</published><updated>2008-12-11T20:25:02.021+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Cô bé quàng khăn đỏ</title><content type='html'>Em Khanh hay được ông ngoại miêu tả thế nào nhỉ: đầu to, trán dô, mũi tẹt, môi trề. Ô, thế có nghĩa là cháu ông chẳng được cái nét gì à? Thế sao trông vẫn thấy yêu thế nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà Khanh có cái môi trề rất giống dì Hương. Hồi ở Việt nam, Khanh được bế sang hàng xóm chơi, có cô bé cứ thấy em Khanh môi trề ra, chẳng chịu ngậm hẳn vào, thế là nói với bác Chung: "bác ơi, bác bảo em ngậm miệng lại đi, em cứ há ra thế xấu lắm". Ai mà nói được con khép miệng lại cơ chứ. Con gái miệng cứ "trều" ra thế này trông chả thấy có duyên chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama nhìn thì thấy con trông rất nữ tính kiểu con gái, chứ không như anh Chép đen đen. Thế mà chả hiểu sao có bà hàng xóm lại bảo: "Tôi trông cái đứa con gái lớn thì gầy gầy, còn cái thằng cu này bụ hơn này". Ôi trời, thế là cái bà ấy nhầm nặng, anh Chép thì bà ấy bảo là con gái, con em Khanh thì lại bảo là thằng cu. Mama nghe mà chả biết phải cười hay mếu nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mấy hôm nay em Khanh đang ốm rồi, nằm bẹp ở nhà. Cái ảnh ở dưới là chụp em đang tập bò bằng đầu gối lúc trước khi ốm đấy. Nhưng ốm thì chắc là lại phải lùi đi một tí rồi. Khanh ơi, cố gắng lên con nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyXGaKzSI/AAAAAAAABcI/ooZCfvrW9w4/s1600-h/CIMG6360.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyXGaKzSI/AAAAAAAABcI/ooZCfvrW9w4/s400/CIMG6360.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5278485241949506850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyMqFHHoI/AAAAAAAABcA/VPkFLC_ETS0/s1600-h/CIMG63251.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 323px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyMqFHHoI/AAAAAAAABcA/VPkFLC_ETS0/s400/CIMG63251.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5278485062546300546" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyFMPSQUI/AAAAAAAABb4/ZLdxe8CXhRc/s1600-h/CIMG63591.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 376px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyFMPSQUI/AAAAAAAABb4/ZLdxe8CXhRc/s400/CIMG63591.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5278484934276825410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-5880688542737716186?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/5880688542737716186/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=5880688542737716186' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5880688542737716186'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/5880688542737716186'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/c-b-qung-khn.html' title='Cô bé quàng khăn đỏ'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SUDyXGaKzSI/AAAAAAAABcI/ooZCfvrW9w4/s72-c/CIMG6360.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7349034808822304331</id><published>2008-12-07T00:02:00.000+09:00</published><updated>2009-01-07T10:37:37.809+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pix'/><title type='text'>Kyomizu light-up</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3086264757/" title="IMG_0286 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3191/3086264757_d326452d45_b.jpg" width="550" height="auto" alt="IMG_0286" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3086264773/" title="IMG_0348 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3006/3086264773_49611b28df_b.jpg" width="550" height="auto" alt="IMG_0348" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7349034808822304331?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7349034808822304331/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7349034808822304331' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7349034808822304331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7349034808822304331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/kyomizu-light-up.html' title='Kyomizu light-up'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3191/3086264757_d326452d45_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-660334975646127040</id><published>2008-12-06T15:40:00.002+09:00</published><updated>2008-12-06T16:08:43.824+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Lại chuyện anh Chép</title><content type='html'>Chép cùng papa đi siêu thị. Anh con trai nhìn thấy bắp ngô thì thích lắm, nhặt ngay định cho vào giỏ, nhưng papa bảo "đắt lắm, papa không mua", thế là Kiên trả lời ngay "Kiên mua". Papa lại bảo "thế Kiên trả tiền nhé", con trai thấy vậy chữa lại: "papa mua".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này Kiên hay có kiểu nói "Kiên ngoan rồi, mama yêu đi". Chắc tại mama hay bảo Kiên là "Kiên hư thì mama không yêu, Kiên ngoan mama mới yêu"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô giáo có hôm ghi vào sổ "Kiên rất thích mặc váy, nhưng không mặc 1 chiếc mà lúc nào cũng mặc 2, 3 chiếc". Lần trước mama cũng thấy Kiên mặc 2 chiếc một lúc phồng cả đít lên rồi. Mama dặn Kiên "lần sau con chỉ được mặc 1 chiếc thôi nhé, con mặc nhiều thế các bạn không có để mặc đâu, hôm nay cô giáo mách là con mặc 2, 3 chiếc đấy", Kiên gật gật đầu rồi giơ 1 ngón tay lên ý bảo là lần sau sẽ mặc 1 chiếc thôi. Thế mà gần đây, lúc đến đón về mama vẫn nhìn thấy con mặc lùm xùm cả mấy chiếc liền, mặc luôn ra ngoài quần dài. Rồi cô giáo bảo cởi váy ra để về với mama thì con nhanh nhảu tụt hết cả xuống, cả váy, cả quần dài, lẫn pant ở trong, mà lại đang đứng giữa lớp làm cô và cả các bạn đều buồn cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên hay có kiểu mải chơi, không chịu đi shikko (tè) ngay mà cứ để đến lúc buồn đi lắm rồi nhưng vẫn vừa chơi vừa cầm tay túm lại. Ở nhà mama vẫn cứ phải giục mãi mà không chịu đi, có lần cứ phải cầm tay lôi ra toilet. Hôm nọ mama đến đón, con chạy ra, và 1 tay thì túm quần. Cô giáo nhắc "Kiên đi shikko đi" nhưng vẫn ngúng nguẩy không chịu đi. Thế là bạn Masayo (bạn gái thân nhất của Kiên trong lớp) cầm tay Kiên đi ra phía toilet, mở cửa dẫn Kiên ra tận chỗ shikko rồi mới đi vào. Kiên lúc đấy mới tự tụt quần ra tồ tồ. Bạn Masayo thật là biết quan tâm đến Kiên, tính tính lại rất ôn hoà và nhìn rất dễ thương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảo "Kiên đếm từ 1 đến 10 đi", Kiên đếm. Rồi bảo "con đếm bằng tiếng Nhật đi", lại đếm. "Con đếm bằng tiếng Anh" đi, lại tiếp tục đếm. Nhưng khi mama lại quay lại bài tiếng Việt thì con bảo: "Kiên mệt rồi". Gớm, hay giở cái giọng "mệt rồi" này ra lắm. Chắc cũng là bắt chước mama đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiên vẫn bị nói ngọng tiếng Việt, nghe nhiều lúc buồn cười lắm. Rất hay hỏi "đúng không" nhưng toàn nói thành "đúm mông", bố mẹ sửa mãi vẫn chưa được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này không có hôm nào là không đòi xem Tôm và Jerry. Mà lại phải xem tập mới chứ không thích xem lại những tập cũ. Mỗi tập cũng chỉ muốn xem 1 lần, rồi lại bắt bố mẹ tìm tập mới. Tập nào xem rồi mà vừa lên cái là nhận ra ngay, bố mẹ thử hỏi xem tập này có cái gì là thế nào cũng trả lời đúng. Rồi lại còn có kiểu hay bắt chước Tôm và Jerry trong phim. Hôm nọ xem tập phim có bạn Tôm muốn hét lên vì đau nhưng không được hét, vì sợ làm vị vua thức giấc, nên phải  bịt mồm, mở cửa chạy ra ngoài rồi mới hét toáng lên. Kiên buồn cười cái đoạn đấy lắm. Mẹ đang cho em Khanh ngủ, em gần ngủ rồi, thì thấy anh Chép lấy tay bịt mồm, giả vờ không dám kêu. Mama bảo "suỵt, để cho em ngủ" thì bỏ tay ra khỏi mồm rồi aaaaaaaaa toáng lên, làm mama bực mình không chịu nổi. Sau đó lại bảo "giống Tôm Jerry đấy".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-660334975646127040?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/660334975646127040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=660334975646127040' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/660334975646127040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/660334975646127040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/12/li-chuyn-anh-chp.html' title='Lại chuyện anh Chép'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2102327279177108330</id><published>2008-11-30T16:09:00.002+09:00</published><updated>2008-11-30T16:54:43.011+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chuyện anh Chép</title><content type='html'>1. Mẹ nằm ru con ngủ, hát đủ các bài thiếu nhi. Bài nào nhớ được là hát ngay. Đang cất giọng hát "Ba thương Kiên vì Kiên giống mẹ. Mẹ thương Kiên vì Kiên giống ba..." thế là ông con nói ngay: "cả em Khanh nữa chứ". Mama đành phải hát lại "Ba thương Kiên và a-ka-chan, mẹ thương Kiên và cũng thương a-ka-chan..." nghe ngang ơi là ngang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Em Khanh mà khóc thì thế nào mama cũng nói "mẹ đây" rồi chạy đến. Hôm nay thấy em khóc, anh Kiên bảo "mẹ đây" trong khi vẫn đang lúi húi nghịch đồ chơi. Có lần thì lại bảo "Kiên đây" rồi chạy đến với em. Những lúc đấy thì ra dáng ông anh ra phết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Papa đang dỗ em Khanh khóc, nhưng mãi em vẫn chưa nín. Kiên bảo với mẹ: "akachan bảo là không cần mama, akachan chỉ cần mẹ thôi" để mẹ vào với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Kiên thấy móng tay của bà dài, lại sơn màu đỏ đỏ, cậu nhìn lạ lắm, rồi kêu sợ, bảo bà giống ôkami (con sói). Kiên sờ cái mũi của mama thấy nhọn nhọn, con bảo là mama giống obake (con ma). Con với cái so sánh thế đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Papa dậy Kiên là "dì Thu thì thấp, bé, đen. Dì Hương thì cao, to, béo" Thế là ông con cứ nhắc đến dì Thu thì "bé, đen", dì Hương thì "cao, to", vừa nói vừa dơ 2 tay ra kiểu như là to lắm ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Đọc cho Kiên nghe chuyện "Con sói là 7 chú dê con", đến đoạn con sói chìa tay đen đen ra nên các chú dê không tin đấy là mẹ vì tay của mẹ trắng cơ. Thế là mama chỉ tay Kiên bảo tay Kiên cũng đen nhỉ. Kiên nhìn tay 1 lúc rồi bảo là đen, nhưng vẫn thấy không được thoải mái, nên lật cho mama xem lòng bàn tay, rồi bảo "nhưng chỗ này trắng này".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm thế đã nhé. Mama phải đi nấu cơm cái đã.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2102327279177108330?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2102327279177108330/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2102327279177108330' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2102327279177108330'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2102327279177108330'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/chuyn-anh-chp.html' title='Chuyện anh Chép'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2464417754677466016</id><published>2008-11-28T22:21:00.003+09:00</published><updated>2008-11-28T23:39:34.255+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Khanh'/><title type='text'>Hãy tự đứng lên nào, con gái!</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3065019577/" title="IMG_02281 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3023/3065019577_47f348d5c7_b.jpg" alt="IMG_02281" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3065019583/" title="IMG_0233 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3176/3065019583_f5f10b8dfc_b.jpg" alt="IMG_0233" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái đã tròn 10 tháng vào hôm 22 vừa rồi. 10 tháng được đánh dấu bằng một chuyến về Việt nam thăm ông bà nội ngoại, và những tiến bộ đáng kể của con gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con bắt đầu biết bò khi còn ở Việt nam. Bây giờ thì con bò khắp nhà, lục lọi những gì mà con với được. Cái thùng to đựng đồ chơi con cũng kéo xuống để ngó vào xem có cái gì bên trong. Con lọ mọ 1 mình mà chẳng cần ai phải chơi cùng. Chỉ đến lúc nào mà con bị anh Chép đến giật mất đồ chơi thì con mới hét lên hay khóc gọi mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con bò vượt qua cả những cái chăn mà papa chặn xung quanh. Con bò vượt qua cả cái ghế để sang bên kia với đồ chơi. Hôm nay cô giáo ở nhà trẻ cũng kể lại thành tích là con đã "vượt chướng ngại vật" có độ cao như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con hay cáu, hay dỗi hờn, mà hờn thì rất lâu. Papa bảo nghe giọng con khóc lúc đấy mà phát bực mình, cái giọng khóc cao, nghe rất chua, rất gay gắt. Đúng là cái giọng khóc của con gái. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con có kiểu gọi "ma" "ma" hay "mama" nghe rất dễ thương. Lúc nào khóc là con cũng gọi mama như thế. Đây có lẽ là từ đầu tiên con biết nói rõ đấy. Còn ngoài ra thì con cũng "nói" rất nhiều, nhưng toàn là "ta, ta" thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con hay bị anh Chép giành mất đồ chơi nhưng con cũng đã biết cố dành lại đồ chơi từ tay anh Chép rồi đấy. Con với với tay lên để cố dành lại, nhưng hầu như là không được (tất nhiên rồi, đời nào anh Chép lại để cho con lấy lại dễ dàng). Thế là con lại liếc mắt ngay ra mẹ cầu cứu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con biết giơ tay lên vẫy baibai lúc tạm biệt cô giáo ở nhà trẻ. Nhìn cái tay con vẫy mà các cô cười hớn hở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng....&lt;br /&gt;Con gái của mama vẫn chưa biết ngồi và chưa biết vịn đứng lên. Lúc đầu, mama cũng nghĩ là mỗi đứa trẻ có 1 tiến trình phát triển riêng, không nên sốt ruột, không nên so sánh. Nhưng thực ra là không hẳn vậy. Bác sĩ kiểm tra 10 tháng cho con vào hôm 25 vừa rồi đã cho rằng cơ chân của con hơi yếu, người con có vẻ hơi mềm hơn bình thường, và nên cho con đến trung tâm để được tập vận động. Có thể gọi trường hợp của con là "chậm phát triển vận động".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự phát triển của trẻ con những năm tháng đầu thường được đánh giá bằng sự phát triển nhận thức, vận động, ngôn ngữ,...Nếu nói về khả năng nhận thức của con thì có thể nói là bình thường. Nhưng đúng là con hơi chậm về khả năng vận động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chậm vận động có thể có nguyên nhân là do bệnh về não bẩm sinh. Nhưng rất may là nguyên nhân này đã được loại bỏ, sau 2 lần kiểm tra bằng MRI. Dù sao thì mama cũng phải học cách chấp nhận 1 thực tế là con "chậm phát triển" hay "chậm phát triển vận động" để cùng con tham gia tập luyện cơ thế một cách nghiêm túc. Nếu quá trình tập này được thực hiện càng sớm sẽ càng tốt, đứa trẻ sẽ theo kịp các bạn trong những giai đoạn sau. Mama tin rằng con gái sẽ cố gắng để bằng được các bạn bình thường, con nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Papa hay động viên mẹ bằng cách bảo "hãy nhìn vào mắt con". Mắt của con sáng, trong trẻo, chứa đầy cảm xúc. Khuôn mặt con lúc nào cũng tươi tắn. Nhìn con như vậy mama tin rằng một ngày gần nhất, con gái sẽ tự đứng lên được và bước đi được, con gái bé bỏng của mẹ. Cả nhà yêu con nhiều lắm!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2464417754677466016?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2464417754677466016/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2464417754677466016' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2464417754677466016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2464417754677466016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/hy-t-ng-ln-no-con-gi.html' title='Hãy tự đứng lên nào, con gái!'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3023/3065019577_47f348d5c7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7233214563205198198</id><published>2008-11-23T22:57:00.007+09:00</published><updated>2008-11-24T00:05:05.066+09:00</updated><title type='text'>Chuẩn bị đón Giáng sinh 2008</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSli-m0SLfI/AAAAAAAABbg/DQL6zMVSPVM/s1600-h/CIMG6306.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSli-m0SLfI/AAAAAAAABbg/DQL6zMVSPVM/s320/CIMG6306.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271853666525130226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nhà mình chẳng có ai theo đạo nhưng từ ngày có anh Chép thì Giáng sinh đã trở thành 1 ngày đặc biệt đáng được ghi nhớ và kỷ niệm. Giáng sinh năm nay anh Chép sẽ tròn 3 tuổi, còn đối với em Khanh thì sẽ là lễ Giáng sinh đầu tiên. Hôm nay mama mới có thời gian lôi trong tủ ra những đồ trang trí Giáng sinh của năm ngoái ra bầy biện. Nhà chật cũng chẳng có nhiều chỗ để treo hết nên chỉ treo vài cái làm "ví dụ" thôi. Hái thêm vài bông hoa ngoài đường đem về cắm, thế là thấy có không khí Giáng sinh rồi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáng sinh năm nay không biết nhà mình sẽ tổ chức như thế nào nhỉ. Mama vẫn chưa nghĩ kế hoạch cụ thể nào. Mà ngay trước lễ Giáng sinh là deadline của mama phải nộp luận văn nên không chắc là đã có nhiều thời gian đâu. Mama sẽ cố gắng để năm nay nhà mình đón Giáng sinh và đón năm mới thật vui vẻ nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSlw-N0iPTI/AAAAAAAABbw/HtFcTLRN9Jg/s1600-h/CIMG6311.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 164px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSlw-N0iPTI/AAAAAAAABbw/HtFcTLRN9Jg/s200/CIMG6311.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5271869052978085170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Còn cái hình con chuột này là "tác phẩm" của mama làm cho anh Chép đấy. Lớp của anh Chép vừa tổ chức lớp "tezukuri kyoshitsu" (buổi học làm thủ công), nhưng hôm đấy cả nhà vẫn còn đang ở Việt nam. Tưởng là "trốn" được thế mà lúc sang, cô giáo vẫn gọi mama ra bảo sắp xếp 1 hôm để đến học. Nguyên liệu là những sợi bông, xếp lên nhau, rồi dùng nước xà phòng vẩy lên, xoa xoa lại cho các sợi kết lại với nhau, rửa qua nước, quấn lại thành hình phễu, rồi tuỳ ý tưởng của các bà mẹ làm thành hình con gì đấy cho con mình. Lúc chọn màu thì mama chọn màu xanh, nhưng lúc sau thì lại muốn làm con chuột, vì ở nhà trẻ anh Chép có biểu tượng là chuột. Chuột mà lại màu xanh, kể ra thì cũng không hợp lắm. Nhưng thôi kệ. Phía dưới còn quấn thêm 1 cái khăn màu vàng, giống chú chuột Jerry trong 1 tập phim mà Chép rất hay xem. Con chuột mama chả đẹp lắm, nhưng may mà khi đem ra hỏi Chép "đây là con gì hả con" thì Chép trả lời ngay "nezumi" (nghĩa là con chuột). Papa bảo "thôi, thế là tốt rồi".&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSliq7OzQcI/AAAAAAAABbQ/o6bIMH5Y4Es/s1600-h/CIMG6311.JPG"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7233214563205198198?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7233214563205198198/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7233214563205198198' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7233214563205198198'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7233214563205198198'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/chun-b-n-ging-sinh-2008.html' title='Chuẩn bị đón Giáng sinh 2008'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SSli-m0SLfI/AAAAAAAABbg/DQL6zMVSPVM/s72-c/CIMG6306.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7459596614253836910</id><published>2008-11-22T19:39:00.002+09:00</published><updated>2009-03-08T23:08:58.006+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='đi chơi'/><title type='text'>Sắc đỏ momiji</title><content type='html'>Kyoto đang vào mùa lá đỏ, nhưng tiết trời lạnh buốt da, nên chẳng biết đang là mùa thu hay mùa đông nữa. Có lẽ mùa thu Kyoto lạnh chẳng khác gì mùa đông, chắc vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này 2 anh em được nghỉ 3 ngày liền, mẹ cũng đã hứa với anh Chép là cuối tuần sẽ cho anh Chép đi chơi bằng xe bus, nên cả nhà quyết định đi chùa Kyomizu vào thứ 7. Xe bus chật cứng. Cả mẹ và anh Chép đều không có chỗ ngồi, nhưng 1 lúc sau được một bà cụ già nhường chỗ làm mama cảm động quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang mùa momiji nên Kyomizu nườm nượp người là người. Em Khanh vẫn phải nằm xe đẩy nên cả nhà di chuyển cũng khó khăn, vì có nhiều bậc cầu thang. Chen nhau vào chùa, chen nhau tìm chỗ chụp ảnh. Người đông quá nên chen lấn cũng cứ thấy tự nhiên như không, quên cả xin lỗi nhau. Mãi rồi cũng tìm được chỗ ưng ý để chụp ảnh. Đây là mấy bức ảnh bác Trường chụp cho cả nhà đấy, chứ máy ảnh của papa thì cũng có chụp nhưng chưa up lên được vì papa tìm mãi chẳng thấy cái xạc pin đâu, mà máy ảnh chụp đến 5h chiều thì cũng vừa hết cả pin rồi. Chán thế cơ chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12h trưa Chép cứ bắt mẹ bế suốt, không chịu đi bộ. Papa bế cũng không chịu, cứ phải mẹ. Chắc tại con trai đang đói rồi. Tìm quán ăn ở đây cũng khó. Vào quán thứ nhất thì phải xếp hàng dài, quán thứ 2 thì hết các món mì, chỉ có các món ngọt với nước chè, đến quán thứ 3 thì mới gọi được 2 bát udon. Sáng nay anh Chép đã phải ăn udon ở nhà rồi, giờ lại phải ăn udon nữa. Ăn xong udon thì còn chén thêm mấy xiên dango. Ăn xong thấy tươi tỉnh hẳn lên, chạy nhảy khắp nơi, chả cần mama phải bế nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kyomizu đang light up buổi tối. Papa định hôm nào sẽ vác máy đi kiếm ảnh 1 mình, chứ buổi tối thì mấy mẹ con chả đi được. Papa ở Kyoto mấy năm rồi mà hôm nay mới đi Kyomizu lần đầu tiên đấy. Thôi cố gắng mà đi đi papa nhé, chứ không vài tháng nữa tạm biệt rồi thì lại thấy tiếc, mà chẳng biết đến bao giờ mới có dịp quay lại đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3049226083/" title="041 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3235/3049226083_cc121783ea_b.jpg" alt="041" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3049226087/" title="045 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3070/3049226087_e86b86baf5_b.jpg" alt="045" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7459596614253836910?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7459596614253836910/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7459596614253836910' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7459596614253836910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7459596614253836910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/sc-momiji.html' title='Sắc đỏ momiji'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3235/3049226083_cc121783ea_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-2655580708991710751</id><published>2008-11-15T23:25:00.013+09:00</published><updated>2009-03-07T23:00:21.866+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lễ hội'/><title type='text'>Ngày bố mẹ cùng con đến lớp (Hoiku sanka)</title><content type='html'>Mới quay lại Nhật được vài hôm, mama chưa kịp thở vì bao nhiêu việc thì nhà trẻ lại có chương trình Hoiku sanka &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(bố mẹ cùng đến lớp với con&lt;/span&gt;, mama tạm dịch thế). Những chương trình như thế này thường được tổ chức vào thứ 7, buổi sáng bố mẹ đưa con đến trường, rồi cùng con chơi ở nhà trẻ, đến giờ ăn trưa thì cho con ăn, ăn trưa xong thì đưa con về luôn. Như thế là các cô sẽ được nghỉ buổi chiều. Có điều là thứ 7 này, papa bận việc nên mình mama phải đưa cả 2 anh em đến lớp. Sau đó thì mama sẽ tham gia các chương trình cùng với anh Kiên ở lớp của anh Kiên. Còn em Khanh thì đành phải chơi mà không có bố mẹ ở bên cạnh. May mà ở tầm tuổi này em Khanh vẫn chưa biết nhiều, chứ nếu ở tuổi của anh Chép mà như thế thì chắc sẽ cảm thấy tủi thân lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng ra, 1 mình mama phải cho cả 2 anh em ăn, mặc quần áo, chuẩn bị túi xách rồi đi bộ đến trường. Mất bao nhiêu thời gian. Đến tận 9h mới ra khỏi nhà được. Mà lớp anh Chép thì sẽ bắt đầu đi dạo từ 9h 15p. Không biết có kịp không. Mama cũng chẳng kịp nhìn đồng hồ xem đã đến nhà trẻ lúc mấy giờ nữa, chỉ biết là lúc đến nơi thì các bạn và cô đã đi hết rồi. Sân vắng hoe. Mama vội vàng đưa em Khanh vào lớp, xếp đồ cho Khanh rồi chạy ra với Kiên. 1 cô giáo khác sẽ dẫn 2 mẹ con ra chỗ cả lớp đi dạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay cả lớp đi dạo ở khu vực tam giác chỗ Demachi. Chỗ này trước đây thường được tổ chức BBQ, nhưng bây giờ bị cấm rồi nên quang đãng, vắng vẻ và sạch sẽ hẳn. Lúc đến nơi thì các bạn và bố mẹ đang chơi ở chỗ những con rùa đá. Mama đưa Kiên ra chơi và nhờ cô chụp ảnh. Hôm nay trời trong xanh, nắng đẹp lắm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7fRejaZSI/AAAAAAAABbA/5CePQ6cGvI4/s1600-h/CIMG6232.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7fRejaZSI/AAAAAAAABbA/5CePQ6cGvI4/s400/CIMG6232.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268894105422423330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mama đang đưa Kiên qua những phiến đá để sang bờ bên kia. Nhưng Kiên chưa đủ lớn để nhẩy qua được (lớp Kiên chỉ có bạn Papu-chan đến từ Africa là làm được). Mama phải bế Kiên cùng nhảy qua.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7fFQmqBZI/AAAAAAAABa4/T3egzydir4w/s1600-h/CIMG6233.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7fFQmqBZI/AAAAAAAABa4/T3egzydir4w/s400/CIMG6233.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268893895519503762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cả lớp di chuyển sang địa điểm khác. Kiên đang chạy theo đằng sau. Hôm nay có mẹ đi cùng nên Kiên vui và phấn chấn lắm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7exzo39MI/AAAAAAAABaw/VEFRquKl5vc/s1600-h/CIMG6235.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7exzo39MI/AAAAAAAABaw/VEFRquKl5vc/s400/CIMG6235.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268893561326662850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mọi người đang đi ở phía dưới, nhưng papu-chan vượt dốc trèo lên con đường phía trên. Rồi Kiên cũng bắt chước trèo lên. Sau đó là đến Moa-chan, Masayo-chan.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7eXELAc8I/AAAAAAAABao/mOFEqeCPJ2I/s1600-h/CIMG6249.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7eXELAc8I/AAAAAAAABao/mOFEqeCPJ2I/s400/CIMG6249.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268893101908325314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Kiên và bạn Moa-chan đang tụt dốc xuống. Kiên doạng chân ra để tụt xuống nhưng chắc va phải sỏi đá gì đấy mà lúc trượt xuống đến nơi thì cứ sờ mông kêu đau.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7d2_dnExI/AAAAAAAABag/0RAqRZOJsWM/s1600-h/CIMG6250.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7d2_dnExI/AAAAAAAABag/0RAqRZOJsWM/s400/CIMG6250.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268892550888362770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Các bạn đang cùng nhau xúm quanh 1 cây hoa có tên gọi giống kèn trumpet. 4 bạn trong bức ảnh này đều là gaikokujin hết cả (từ trái qua phải: Việt nam, Hy lạp, Kenya, Hy lạp)&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7dZqvOGUI/AAAAAAAABaY/6uUXwKa8bHs/s1600-h/CIMG6257.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7dZqvOGUI/AAAAAAAABaY/6uUXwKa8bHs/s400/CIMG6257.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268892047108872514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thấy các bạn trèo Kiên cũng trèo ngay. Đằng trước ngực thì đeo cái túi để đựng những hạt donguri nhặt được. Kiên nghỉ học 1 tháng nên cái túi rỗng không, chưa có hạt nào, chứ các bạn khác thì đầy 1 túi nặng.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7dNls777I/AAAAAAAABaQ/fN6BIJKp1_o/s1600-h/CIMG6262.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7dNls777I/AAAAAAAABaQ/fN6BIJKp1_o/s400/CIMG6262.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268891839598686130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thế mà đến chỗ cây Donguri, bao nhiêu là hạt rụng dưới gốc cây, Kiên cũng chẳng chịu nhặt. Ngồi bới đất thề này mà chẳng chịu cho hạt nào vào túi cả. Bạn Masayo (bạn gái thân nhất của Kiên ở nhà trẻ) còn đem đến mấy hạt để cho Kiên nhét vào túi. Mama phải cảm ơn bạn chứ Kiên thì cứ lờ đi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7c_7SG__I/AAAAAAAABaI/iOIKNXvQxYc/s1600-h/CIMG6267.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7c_7SG__I/AAAAAAAABaI/iOIKNXvQxYc/s400/CIMG6267.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268891604873576434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;11h về đến nhà trẻ để chuẩn bị ăn trưa. Vào lớp là Kiên chạy ngay ra lấy cái váy hoa loè loẹt mặc vào, trông buồn cười không chịu được. Bạn Masayo thấy thế cũng chạy đến để tìm chiếc váy hoa giống thế để mặc, nhưng chỉ thấy những cái màu khác, nên cứ phụng phịu với mẹ. Mama bảo Kiên cởi ra cho bạn mượn, thì 1 lúc sau thấy con trai cởi ra 1 cái, còn bên trong vẫn mặc 1 cái giống hệt thế. Hoá ra là con trai đang mặc một lúc 2 cái liền. Bạn Itchi-chan đang tò mò nhìn cái áo superman của Kiên này. Kiên thích cái áo này lắm (áo bà ngoại mua cho Kiên ở VN đấy). cứ lúc nào Kiên mặc cái áo này là thế nào các bạn xung quanh cùng trầm trồ, chỉ chỏ. Còn Kiên thấy Itchi-chan thích cái áo của mình thì giải thích với bạn, đây là "Chicago" rõ to. Đúng là con trai chỉ được cái hoênh hoang quá, áo này có phải cái áo Chicago đâu cơ chứ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7cTSDNxPI/AAAAAAAABaA/eMvcXxV0ufo/s1600-h/CIMG6281.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7cTSDNxPI/AAAAAAAABaA/eMvcXxV0ufo/s400/CIMG6281.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268890837891007730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đấy, mặc 2 cái váy, mông phồng ra, rồi còn ngồi làm trò nữa. Bữa trưa hôm nay mama bón cho con từng thìa một. Bàn của Kiên có bạn Itchi-chan, Ta-chan thì cả 2 bạn này cũng như Kiên, bắng nha bắng nhắng chẳng chịu ăn. Các bạn ăn hết rồi, về hết rồi thì mama vẫn đang ngồi bón cho Kiên. Mama và Kiên là người cuối cùng chào cô để đi về đấy.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7cHVDearI/AAAAAAAABZ4/0Yv5wmrWYOk/s1600-h/CIMG6272.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7cHVDearI/AAAAAAAABZ4/0Yv5wmrWYOk/s400/CIMG6272.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268890632538974898" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Xuống lớp em Khanh thì thấy em Khanh đang nằm chơi thế này đây. Mama cũng được cô quay lại video lúc nãy cho xem. Hôm nay Khanh ăn cũng ngoan lắm. Thôi cả 3 mẹ con mình đi về nhé. Hôm nay là anh Chép cố gắng lắm rồi đấy, đi bộ từ nhà đến lớp, rồi đi dạo, bây giờ lại phải đi bộ về nhà nữa. Con trai là phải thế mới dẻo dai được con nhé.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR_Qe9bbYHI/AAAAAAAABbI/pbe3RCKkrjU/s1600-h/CIMG6288.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR_Qe9bbYHI/AAAAAAAABbI/pbe3RCKkrjU/s400/CIMG6288.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5269159319351025778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-2655580708991710751?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/2655580708991710751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=2655580708991710751' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2655580708991710751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/2655580708991710751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/ngy-b-m-cng-con-n-lp-hoiku-sanka.html' title='Ngày bố mẹ cùng con đến lớp (Hoiku sanka)'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR7fRejaZSI/AAAAAAAABbA/5CePQ6cGvI4/s72-c/CIMG6232.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1178108725146580660</id><published>2008-11-14T21:57:00.005+09:00</published><updated>2008-11-14T23:02:03.111+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Ngôn ngữ - những phát triển vượt bậc</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR2EvV7PeqI/AAAAAAAABZw/xhaZNM6plFo/s1600-h/IMG_97921.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 269px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR2EvV7PeqI/AAAAAAAABZw/xhaZNM6plFo/s320/IMG_97921.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5268513087967689378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;con trai đang "líu lo" bên đường&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;1 tháng gần đây, con trai làm mẹ phải thực sự ngạc nhiên về những tiến bộ trong việc học nói tiếng Việt. Sự phát triển của con đi theo trình tự sau:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Không chịu nói mặc cho bố mẹ nói bên tai con và bắt con nhắc lại. 1 từ cũng không nói. Giai đoạn này con chỉ biết cùng lắm là "đi làm" hay "bố", "mẹ".&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bắt đầu chịu khó lắng nghe tiếng Việt và nhắc lại nếu được bố mẹ yêu cầu. Đây là những ngày đầu khi con về Việt nam.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Nhắc lại tiếng Việt như 1 con vẹt mặc dù chẳng ai yêu cầu hay nhắc nhở con cả. Có vẻ như giai đoạn này bắt đầu từ tuần thứ 2 ở Việt nam.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Con nhớ ngay được những từ mà con đã bắt chước nói 1 lần trước đó.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Con nhớ được cả những từ mà con chưa nói lần nào, mà mới chỉ nghe người lớn nói vào 1 lúc nào đó. Có vẻ như con làm được điều này trong những ngày chuẩn bị rời Việt nam.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Còn bây giờ, khi quay lại Nhật rồi, con vẫn nói tiếng Việt hàng ngày, ngay cả trong môi trường không có tiếng Việt. Con nói một cách tự nhiên, mặc dù là đôi khi phát âm vẫn không chuẩn lắm, làm mama cứ phải bắt con nhắc đi nhắc lại nhiều lần mới nghe ra được. Thậm chí đến nhà trẻ con cũng thỉnh thoảng nói tiếng Việt làm cô giáo không hiểu là con nói gì. Nhưng được cái là cô bảo Chép vẫn nhớ tiếng Nhật. Mama chỉ lo là con quên hết tiếng Nhật thì lại không giao tiếp được với các cô và bạn ở trường.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Con nói được tiếng Việt làm mama mừng lắm, nên mama ghi lại xem con nói được những gì nhé:&lt;br /&gt;- thấy em Khanh đang bò, con bảo em &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"cố gắng lên"&lt;/span&gt; (lúc đấy mama cũng mới nghe con nói từ này lần đầu tiên đấy)&lt;br /&gt;- đi xe đạp đến trường, nhìn thấy 1 cái đài có ai đó vứt bên đường, con bảo &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"ai để đấy"&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"không được đâu"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- đi qua chỗ có cái xe cứu hoả con hỏi mẹ &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"mama nhìn thấy chưa"&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"đi qua rồi đấy"&lt;/span&gt;. Con dùng cảm thán khá là chuẩn đấy chứ.&lt;br /&gt;- thấy cái tàu đang chạy con bảo &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"kankan, Kiên-chan đi với"&lt;/span&gt; (con vẫn thường xuyên nói xen kẽ cả Nhật lẫn Việt)&lt;br /&gt;- thấy bố mắng em Khanh "bố mày", con nhắc lại, rồi sau đó vài hôm tức bố cái gì đấy, con bảo Bố là &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"bố mày"&lt;/span&gt;. Không những thế con còn bảo Bố&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt; "đầu gấu nhỉ"&lt;/span&gt; (Ôi, hoá ra là con tôi học cái từ này từ ông ngoại, vì ông ngoại thỉnh thoảng vẫn mắng yêu thằng cháu là "đầu gấu" vì thấy nó nghịch quá)&lt;br /&gt;- đi qua 1 quán ăn bên đường, thấy trên cao có treo ảnh chụp món ăn, con hỏi &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;"món gì thế nhỉ", "ngon quá nhỉ"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- con còn biết cãi bằng tiếng Việt nữa, mà dạo này lại rất hay cãi lại bố mẹ. Mẹ đến đón, bảo "con đi giầy vào để về nhà, không đi giầy thì không về được đâu", thế là con cãi lại &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"về được"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;- ở lớp chắc bị cô mắng, về nhà mách mẹ là &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"cô mắng"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;- bảo con là "nếu Kiên hư thì mama mắng đấy", thế là con bảo &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"Kiên hư, mama mắng đi, Kiên thích mắng"&lt;/span&gt;. Thế có kinh không cơ chứ.&lt;br /&gt;- có lúc bực mình, mama dọa "mama quật cho bây giờ", con lại bảo&lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt; "quật đi"&lt;/span&gt;. Mama đang không biết phải trả lời con thế nào đây.&lt;br /&gt;- con đếm được từ 1 đến 10 bằng tiếng Việt một cách trôi chảy, lưu loát (cái này thì đúng là vẹt). Tiếng Nhật thì con biết đếm từ lâu rồi. Nhưng hồi về vn con còn được dạy thêm cả tiếng Anh nữa. Bây giờ tiếng Anh con cũng đếm được đúng. Con mẹ biết 3 thứ tiếng cơ đấy.&lt;br /&gt;- dạo này rất hay hỏi giờ, tí lại vào hỏi "ima nanji?" (tiếng Nhật), còn bây giờ thì nói được &lt;span style="color: rgb(204, 51, 204); font-weight: bold;"&gt;"mấy giờ rồi"&lt;/span&gt;. Mama trả lời xong thì "ah, so-ka" rồi gật gù ra vẻ hiểu lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mama mới nhớ được thế thôi. Mama mong con trai biết nói nhiều, nói giỏi để nói chuyện với mama chứ không phải để cãi mama đâu nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1178108725146580660?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1178108725146580660/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1178108725146580660' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1178108725146580660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1178108725146580660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/ngn-ng-s-pht-trin-vt-bc.html' title='Ngôn ngữ - những phát triển vượt bậc'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SR2EvV7PeqI/AAAAAAAABZw/xhaZNM6plFo/s72-c/IMG_97921.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8606121918676316516</id><published>2008-11-11T22:30:00.002+09:00</published><updated>2008-11-11T23:05:03.232+09:00</updated><title type='text'>Kyoto - 1 tháng sau</title><content type='html'>Kyoto mới chỉ sau có 1 tháng gặp lại mà đã bao nhiêu thay đổi. Đúng là cuộc sống luôn vận động.&lt;br /&gt;Thay đổi đầu tiên gặp ngay khi vừa bước chân xuống sân bay Kansai. Ở cửa kiểm tra hộ chiếu, như trước đây thì visa Japanese và visa re-entry chung nhau, nhưng bây giờ foreigner tách riêng ra 1 cửa, cho dù là visa re-entry hay visa gì. Làm cả nhà rồng rắn đi từ cửa nọ sang cửa kia. Chìa 4 quyển hộ chiếu ra thì mới để ý ngay trước mặt là 1 cái máy in dấu vân tay được để sẵn. Tưởng là cái máy này chỉ dành cho những người "đặc biệt" bị nghi vấn hay gì gì đó, thế mà ngay sau đó mama và papa đã bị yêu cầu phải chụp 2 dấu vân tay, và chụp cả ảnh nữa cũng bằng cái máy đó luôn. Trẻ em thì được miễn. Thật là phiền phức. Chắc Nhật thắt chặt an ninh vì sợ khủng bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sân bay Kansai cũng vừa được tu sửa lại, với những hoạ tiết mang phong cách rất Nhật dán với khắp nơi, cùng 1 tông màu đỏ đun, rất đẹp và sang trọng. Các tủ kính có bầy những búp bê Nhật cũng được đặt thêm ở nhiều nơi. Mama muốn chụp ảnh lắm nhưng không được vì đồ đạc thì lỉnh kỉnh, lại còn Khanh và Chép nữa. Lúc hạ cánh lại đúng vào lúc đang buồn ngủ nên mama với anh Chép nằm luôn ra cái ghế chợp mắt 1 tí trong lúc chờ xe bus.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đến Kyoto được mấy hôm, phải đi tàu thì mới biết ga Shijo giờ đã chuyển tên thành Gion-Shijo, nghe lạ lạ chẳng thấy quen tai tí nào. Rồi giờ tàu, chuyến tàu của Keihan cũng bị thay đổi làm mama "vớ" phải cái tàu Kyuko cũng vào cái giờ đấy, mà cách đây 1 tháng vẫn còn là Tokkyu, đi vừa mất thời gian, lại khó ngủ, vì cứ tí lại thấy leng keng đỗ ga. Nhạc của loa tàu cũng thay đổi. Thậm chí Keihan còn có cả 1 loại tàu mới tinh, design khác những tàu trước đây. Đúng là hãng tàu tư nhân có khác, đầu tư đổi mới, nâng cấp liên tục, chẳng bù cho JR vẫn cứ thế hàng bao nhiêu năm nay chả thấy thay đổi mấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi đến cái cửa hàng 99 yên giờ cũng đồng loạt chuyển thành 100Y hết cả. Thời buổi giá cả tăng cao, cái gì cũng tăng giá. Tăng 1 yên cũng là tăng. Mất cả cái thương hiệu kyu-kyu shop cũng phải tăng. Thế thì cả cái bài hát của kyu-kyu shop cũng phải thay đổi chứ nhỉ. Mama vẫn chưa vào mua lần nào nên ko biết bài hát mới thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi siêu thị tự dưng thấy 1 khu trưng bày toàn đồ trang trí Noel. Ồ, hoá ra là sắp đến Giáng sinh đến nơi rồi. Thế mà mama chẳng để ý gì cả. Khi nào có thời gian cũng phải trang trí nhà cửa cho có không khí Giáng sinh tí nhỉ. Đồ trang trí của năm trước vẫn gói cất đi mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kyoto lạnh hơn rồi, đông sang rồi, chứ không mát mẻ như 1 tháng trước đây. Không biết năm nay có tuyết không nhỉ. Đang từ cái nóng của HN chuyển sang cái lạnh của Kyoto nên không thấy quen lắm. Quần áo rét vẫn chưa kịp lôi ra. Hôm đầu tiên ra đường phải khoác tạm cái áo nhung, vừa đạp xe vừa run cầm cập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nào cả nhà sẽ đi ngắm lá cây momiji chuyển sang màu đỏ nữa chứ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8606121918676316516?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8606121918676316516/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8606121918676316516' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8606121918676316516'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8606121918676316516'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/kyoto-1-thng-sau.html' title='Kyoto - 1 tháng sau'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-7214225316680714313</id><published>2008-11-06T19:03:00.003+09:00</published><updated>2008-11-06T19:12:45.539+09:00</updated><title type='text'>Ngày chia tay</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: verdana; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Dì Thu bây giờ đang vi vu ở Sapa, dì Hương cũng đã quay lại SG, còn mấy tiếng nữa gia đình Chép cũng lên máy bay quay lại Kyoto. Gặp nhau rồi lại chia tay. Chia tay nhưng biết chắc phía trước sẽ còn có ngày gặp lại. Hội ngộ, rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế mà. Có sự chia tay thì mới quý những giờ phút hội ngộ và bên nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Chép và Khanh cũng phải chia tay ông bà nội ngoại rồi. Bà sẽ không phải "nhồi nhét" cho Khanh ăn nữa, và ông cũng không phải cáu với Chép vì cứ không chịu gội đầu nữa. Nói thế chứ có vất vả đến mấy thì ông bà vẫn muốn chăm cháu, bế cháu, chiều cháu. Năm sau là cháu lại về với ông bà rồi, ông bà đừng buồn nhiều nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana; color: rgb(204, 51, 204);"&gt;Đợt này về VN, trộm vía, 2 anh em đều khoẻ không ốm đau gì, thế mà mừng lắm rồi. Còn nhiều chuyện để kể nữa nhưng chắc mama sẽ viết nó trong cái giá lạnh của Kyoto. Giờ này không biết momiji đã ngả sang màu đỏ chưa?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-7214225316680714313?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/7214225316680714313/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=7214225316680714313' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7214225316680714313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/7214225316680714313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/ngy-chia-tay.html' title='Ngày chia tay'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-878210120443369501</id><published>2008-11-06T13:39:00.004+09:00</published><updated>2008-11-06T19:02:36.394+09:00</updated><title type='text'>Ngày gặp lại</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKr3c348aI/AAAAAAAABZg/5lG41FtT2hk/s1600-h/IMG_9930.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKr3c348aI/AAAAAAAABZg/5lG41FtT2hk/s320/IMG_9930.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265459883481297314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Ngày 2/11&lt;/span&gt;: vợ chồng dì Thu cùng 12 người họ hàng bên Pháp hạ cánh xuống Hà nội, mở đầu chuyến viếng thăm Việt nam kéo dài 3 tuần, hihi. Hà nội mấy hôm đấy mưa khủng khiếp, khắp nơi lụt lội. May mà nhà ông bà ngoại không làm sao. Lúc dì Thu hạ cánh thì trời cũng ngớt mưa, nhưng thấy bảo từ trên máy bay nhìn xuống khu vực HN là cả 1 biển nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chương trình của dì Thu thì buổi tối cả đoàn sẽ đến thăm gia đình. Từ hôm trước cả nhà đã chuẩn bị các thứ để đón tiếp khách quý, nào là đi chợ hoa Nhật Tân mua hoa về cắm, mua hoa quả, rửa cốc chén, kê lại bàn ghế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm ấy, ông bà với mama và Chép-kun định lên Metro mua các thứ nhưng đến cổng Metro thì chỉ thấy 1 biển nước, ai đến cũng phải quay xe về. Chuyển hướng đi BigC thì cũng phải vượt qua 1 con đường ngập lội mà chỉ có xe bus hay xe tải mới qua được, còn xe của ông thì chịu, đành phải quay về. Chẳng lẽ vừa ra khỏi nhà lại về ngay, đành rẽ vào quán phở ven đường cho Chép ăn bát phở sáng. Quán đầu tiên: hết hàng. Sang quán thứ 2: còn đúng 2 bát, Chép là trẻ con nên được "ưu tiên" 1 bát phở gà. Còn bao nhiêu thực khách vẫn đang ngồi chờ chủ quán cho người đi tìm mua bánh phở, nhưng mấy chục phút sau vẫn chả mua được. Có khách thì ra xe đi tìm quán khác, có khách thì đành chặc lưỡi chuyển sang món mì tôm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKdrYKDapI/AAAAAAAABZQ/8MqYADSDM8Y/s1600-h/IMG_9915.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKdrYKDapI/AAAAAAAABZQ/8MqYADSDM8Y/s320/IMG_9915.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265444282894084754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKlvkgq5ZI/AAAAAAAABZY/LWzKgxvOteI/s1600-h/IMG_9918.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKlvkgq5ZI/AAAAAAAABZY/LWzKgxvOteI/s320/IMG_9918.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265453151022671250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;6h chiều, mọi thứ đã sẵn sàng. 7h cả đoàn đến. Gặp lại nhau tay bắt mặt mừng. Người Pháp thì có phong tục phải "thơm nhau" 3 cái. Trông ai cũng có vẻ mệt mỏi sau 1 chuyến bay dài. Sau 1 hồi hỏi thăm nhau thì đến màn "tặng quà". Cả nhà mình ai cũng được tặng quà, từng người một. Pháp lại cũng có phong tục phải mở quà tặng ra khi được nhận. Mama được dì Thu tặng cho 1 cái áo khoác, mở ra, khoác ngay lên người làm kiểu ảnh. Rượu Pháp thì tất nhiên là không thể thiếu rồi. Nhưng quý nhất là bố mẹ Jerome đem 1 gói hạt dẻ của nhà trồng được sang tặng bố mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là gặp lại dì Thu sau 1 năm. Dì Hương thì 1 tiếng nữa cũng sẽ hạ cánh ở sân bay Nội Bài. 1 sự đoàn tụ có vài ngày ngắn ngủi, quý lắm. Ngày mai 3/11 sẽ diễn ra 1 sự kiện quan trọng, tiệc báo hỉ của chú Jerome và dì Thu ở Việt nam. Mọi thứ cũng đã được chuẩn bị xong vào phút chót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6:00pm &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 153, 0);"&gt;ngày 3/11&lt;/span&gt;, tất cả cùng nhau tụ họp ở nhà hàng Wild Lotus (Dã Liên), 55A Nguyễn Du. Nhà hàng này được sửa lại từ 1 biệt thự xây kiểu Pháp, có phong cách design bên trong rất ấm cúng và mang phong cách Á Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên Việt nam, các cô các bác gái mặc áo dài tha thướt, bất chấp cảnh đường xá lụt lội. Bên Pháp ăn mặc trang trọng, lịch sự. Trước khi tiệc bắt đầu, dì Thu lần lượt giới thiệu họ hàng 2 bên nhà trai và nhà gái với nhau. Giữa bữa tiệc có màn phát biểu của 2 ông thông gia. Dì Thu làm MC dẫn chương trình kiêm luôn phiên dịch. Ông bố của Jerome làm mọi người phải liên tục vỗ tay tán thưởng vì những lời phát biểu rất tình cảm và chân thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có lẽ sự đặc biệt và dấu ấn của bữa tiệc là những tiết mục sau đó. Phía đoàn Pháp đưa ra lời đề nghị: &lt;span style="color: rgb(102, 51, 255); font-weight: bold;"&gt;do có rào cản về ngôn ngữ nên chúng ta sẽ giao tiếp với nhau bằng lời hát. Đoàn Pháp sẽ lên biểu diễn 1 bài hát Pháp, và sau đó cũng muốn nghe phía Việt nam hát 1 bài.&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 51, 255);"&gt; &lt;/span&gt;Lời đề nghị đưa ra được hưởng ứng ngay lập tức. Đoàn Pháp hát 1 bài ca ngợi vùng núi An-des, một vùng núi rất đẹp mà những người con nơi đây khi đi xa bao giờ cũng muốn quay trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đám thanh niên phía Việt nam thì bàn nhau sẽ cùng hát bài &lt;span style="color: rgb(0, 153, 0); font-weight: bold;"&gt;"Tình bằng có cái trống cơm"&lt;/span&gt; rất dễ hát mà lại mang màu sắc dân tộc. Nhưng chưa kịp lên hát thì các cô chú cao tuổi hơn đã "tiến cử" chú Bình (bạn của ông ngoại Chép) lên hát. Chắc chú này có "thâm niên" trong các chương trình Karaoke rồi đây. Chú hát bài "Thuyền và biển" rất tình cảm, ca ngợi tình yêu đôi lứa. Sau đấy mới đến tiết mục của cánh trẻ. Bài hát thực sự được thể hiện rất sôi động, trong 1 không gian ấm cúng và tất cả cảm thấy gần gũi.&lt;br /&gt;Nhưng các tiết mục ca nhạc chưa dừng ở đấy. Phí Hà- 1 ca sĩ thời sinh viên của trường ĐH Ngoại giao, bạn của dì Thu tặng cô dâu chú rể bài "Mùa thu Hà nội", bà xã của Mr.Hùng, bạn dì Thu hát tặng bài Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây (hình như thế).Rồi 2 chú khác, có vẻ uống hơi nhiều, đòi lên hát bài Đoàn quân Việt nam đi, tưng bừng khí thế.&lt;br /&gt;Mọi người cũng cùng nhau hát bài Happy Birthday mừng Sinh nhật Delphin, vợ của em trai chú Jerome làm cho cô ấy xúc động quá, khóc sướt mướt.&lt;br /&gt;Bữa tiệc kết thúc bằng 1 bài hát nhẹ nhàng của đoàn Pháp. 1 sự giao lưu bằng bài hát đơn giản mà lại ấm cúng, làm cho mọi người gần gũi nhau hơn. Tiệc ở Việt nam kéo dài 3 tiếng thế là hơi dài, nhưng đối với người Pháp như thế mới chỉ là sự dạo đầu. Nghe dì Thu nói là sau đấy mọi người còn đi sàn nhảy đến 1h sáng mới về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp lại dì Thu vội vàng, chả kịp nói chuyện với nhau mấy. Hôm nay phải chia tay nhưng chắc chắn sẽ hẹn ngày gặp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3006571313/" title="IMG_9984 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3251/3006571313_c7c1a46c58_b.jpg" alt="IMG_9984" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô dâu chú rể là 2 bên ông bà thông gia&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3006571317/" title="IMG_9997 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3057/3006571317_13c1c1e1bf_b.jpg" alt="IMG_9997" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;3 chị em chụp được với nhau mỗi 1 tấm hình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3006571283/" title="IMG_0029 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3137/3006571283_e44057570f_b.jpg" alt="IMG_0029" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nào, cùng nhau nâng cốc vì hạnh phúc của 2 con!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/3006571307/" title="IMG_0087 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3156/3006571307_ddde53743e_b.jpg" alt="IMG_0087" width="550" height="auto" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;2 mẹ con Chép tham gia rất nhiệt tình&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Những video clips các bài hát được thể hiện trong bữa tiệc chắc sẽ được post sau nếu có thời gian.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-878210120443369501?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/878210120443369501/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=878210120443369501' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/878210120443369501'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/878210120443369501'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/11/ngy-gp-li.html' title='Ngày gặp lại'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SRKr3c348aI/AAAAAAAABZg/5lG41FtT2hk/s72-c/IMG_9930.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-1549214786530433764</id><published>2008-10-30T19:40:00.004+09:00</published><updated>2008-10-31T00:15:19.812+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chép được Phiếu bé ngoan</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/22899821@N03/2980951013/" title="IMG_9747 by Giấm, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3274/2980951013_bb1bfeb6f7.jpg" alt="IMG_9747" width="333" height="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ảnh chụp hôm họp mặt các cựu thành viên của Kyoto ở nhà hàng Sen. Cô ca sĩ biểu diễn tối hôm ấy bế Chép lên thơm để chụp ảnh. Chép thích xem cô biểu diễn lắm, nhưng không thích chú ca sĩ hát cùng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải là Chép đi nhà trẻ rồi được cô giáo cho Phiếu bé ngoan đâu nhé. Chép không hề đi nhà trẻ, thế mà vẫn được Phiếu bé ngoan. Thế mới lạ. Hoá ra là khi Chép cùng các bạn hàng xóm (chưa đến tuổi đi mẫu giáo) đang mon men chơi ở nhà trẻ, không chỉ chơi ở ngoài mà còn tìm cách chui vào trong sân để chơi, thì chú bảo vệ "xin" được cô giáo 2 cái phiếu rồi cho Chép. Chép chả ngoan gì, đã "không phận sự" lại còn chui trộm vào nhà trẻ, thế mà chú bảo vệ chả mắng, lại còn thưởng thêm cho 2 cái Phiếu. Thích thế chứ. Chép chả hiểu 2 cái Phiếu ấy ý nghĩa là thế nào, nhưng vẫn cứ cầm khư khư đem về nhà đưa cho mẹ xem.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này con trai càng ngày càng bắng nhắng, cứ như hề ấy. Không hiểu sao nhớ được từ okoru (cáu) mà trước đây mama chưa hề nghe thấy con nói bao giờ. Rồi thấy mặt mẹ hơi nhăn 1 tí thì kêu "mama, okottara akan ze" (mama không được cáu đâu). Sau đó lại còn tự làm bộ mặt nhăn nhó giống như của mẹ nữa chứ. Từ sau đó trở đi lại thỉnh thoảng bắt mama làm bộ mặt cau có để Chép nhìn và bắt chước. Mặt cau có, mặt cười rồi lại chuyển sang mặt cau có. Đúng là thằng hề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên Chép mọc 1 cái nốt ruồi ở cạnh mép, các bà ở quê bảo là "nốt ruồi ăn tham" (ôi, con mà tham ăn thì mama chả lại mừng quá ấy chứ). Mama thấy Chép soi gương thì chỉ cho con nốt ruồi, Chép nhắc lại "nút rùi". Rồi Chép chỉ lên mặt mẹ bảo mama cũng có "nút rùi", rồi còn đếm được 3 cái nữa. Chép nhìn sang papa, thấy 1 cái to uỳnh gần mũi thì nói ngay, "ô~ki"(to quá), rồi "kawai nai" (không đẹp, nhưng Chép nói hơi bị sai ngữ pháp 1 tí). Papa tức lắm. Mấy hôm sau Chép bảo mama là ở lưng có cái "nút rùi" ỉtai lắm (đau lắm). Mama vạch lưng lên thì hoá ra là cái mụn nước (Chép vẫn còn vài cái mụn chưa khỏi hẳn). Con so sánh cũng tài thật, cái mụn gì cũng là "nút rùi" hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói chuyện so sánh. Chép hay so sánh lắm. Ở Nhật nhìn thấy cái ăngten tivi trên nóc nhà người ta thì con bảo là giống con tonbo (chuồn chuồn), nhìn con run to chui ra mặt đất lúc trời mưa thì con bảo là udon (1 loại mì sợi to của nhật). Mấy hôm nay thì đi tè, thấy nước mầu vàng vàng lại hơi có bọt thì bảo là giống bia của ông ngoại uống. Con với cháu thế đấy, vô lễ quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay con chịu khó nói tiếng Việt lắm, bảo nhắc lại từ nào là nhắc lại ngay. Có nhiều từ mama cũng chẳng biết là con nhớ từ lúc nào: "ối giời ơi", "cái gì đấy", "đây rồi". Cứ đà này thì nếu cả nhà mình về VN là mama yên tâm rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-1549214786530433764?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/1549214786530433764/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=1549214786530433764' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1549214786530433764'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/1549214786530433764'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/10/chp-c-phiu-b-ngoan.html' title='Chép được Phiếu bé ngoan'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3274/2980951013_bb1bfeb6f7_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-8422411957516057324</id><published>2008-10-28T00:37:00.007+09:00</published><updated>2008-10-29T00:23:07.640+09:00</updated><title type='text'>Nhà cũ</title><content type='html'>Không ngờ là còn có dịp quay lại nhà cũ, chỉ đúng 1 ngày trước khi giao chìa khoá nhà cho chủ mới. Thực ra mama đã nói lời chia tay với ngôi nhà từ cách đây nhiều tháng rồi nên bây giờ, khi có dịp quay lại thì không còn cảm giác tiếc nuối nữa, mặc dù vẫn không thể tránh khỏi sự hồi tưởng về những ngày đã qua và nỗi buồn của sự chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức ảnh nếu nhìn qua thì tưởng là thơ mộng nhưng nhìn gần thì hoá ra là nước của con sông Tô lịch ngay trước nhà, đen ngòm và mùi chẳng có gì là dễ chịu mỗi khi trời mưa.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXnoWxb98I/AAAAAAAABZI/cAV75k7WYWg/s1600-h/IMG_9789.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXnoWxb98I/AAAAAAAABZI/cAV75k7WYWg/s400/IMG_9789.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261866420146010050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hai bố con ngồi chơi trên vỉa hè ngay cạnh bờ sông. Có cái ghế của bác hàng xóm cho mượn. Nhớ ngày xưa khi mới chuyển nhà về đây, con đường này mới chỉ là đường làng, chưa có hàng quán gì. Thế mà bây giờ đường thì làm đẹp, xe cộ chạy qua ầm ầm, quán xá đủ cả, từ quán nước, rửa xe, cafe internet, cơm bụi, văn phòng phẩm,...chả thiếu gì. Cái chỗ này trước cũng có quán nước nhưng chắc bị dẹp rồi.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXk0pQrUdI/AAAAAAAABY4/ljUhbpK2MLg/s1600-h/IMG_9797.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXk0pQrUdI/AAAAAAAABY4/ljUhbpK2MLg/s400/IMG_9797.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261863332732424658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nhà không có ai ở nên bụi bám khắp nơi. Phòng chả còn đồ đạc nhưng vẫn hình dung được cái gì trước đây kê ở chỗ nào. Thôi, nếu kể nhiều lại sợ làm ông bà và các dì buồn và nhớ thêm.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXl2ZmPfyI/AAAAAAAABZA/RguJxee76UA/s1600-h/IMG_9769.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXl2ZmPfyI/AAAAAAAABZA/RguJxee76UA/s400/IMG_9769.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261864462399274786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Chép có cái kiểu giơ 2 ngón tay lên rất điệu, chả biết học của ai. Hai bố con làm trò trông buồn cười chưa.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXjycpORkI/AAAAAAAABYw/OaD8SEOxlq4/s1600-h/IMG_9767.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXjycpORkI/AAAAAAAABYw/OaD8SEOxlq4/s400/IMG_9767.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261862195474351682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mama cũng phải chụp để còn giữ làm kỷ niệm chứ. Mọi thứ sẽ còn trở lại, trong ký ức!&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXi88i6PwI/AAAAAAAABYo/BuJUoS_tWYE/s1600-h/IMG_9764.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXi88i6PwI/AAAAAAAABYo/BuJUoS_tWYE/s400/IMG_9764.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261861276324871938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7221547728440802499-8422411957516057324?l=chep-kun.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://chep-kun.blogspot.com/feeds/8422411957516057324/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7221547728440802499&amp;postID=8422411957516057324' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8422411957516057324'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7221547728440802499/posts/default/8422411957516057324'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://chep-kun.blogspot.com/2008/10/nh-c.html' title='Nhà cũ'/><author><name>Chep-kun Family</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15468107882934495264</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQXnoWxb98I/AAAAAAAABZI/cAV75k7WYWg/s72-c/IMG_9789.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7221547728440802499.post-4112756318087477253</id><published>2008-10-24T22:57:00.003+09:00</published><updated>2008-10-25T00:32:08.359+09:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chép'/><title type='text'>Chép-kun gọi "mẹ ơi"!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQHp7chBWoI/AAAAAAAABYg/JGIZR-uPCh0/s1600-h/IMG_9665.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_-qEPpXNKYk8/SQHp7chBWoI/AAAAAAAABYg/JGIZR-uPCh0/s400/IMG_9665.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260743047221697154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chép ngồi thừ ra trên cái ghế trước cửa nhà thờ đạo Thiên chúa gần nhà. Đi dạo mà cứ đòi cầm theo cái gậy bóng chày papa vừa mua cho ở BigC&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Hầu như lần nào về VN Chép cũng có vẻ bị sút cân. Chắc do thay đổi môi trường, khẩu vị. Lần này có vẻ cũng tương tự. Nhưng chủ yếu là do nghịch quá. Nhà ông bà ở VN thì rộng rãi, thoáng mát, chứ không như nhà mình ở Nhật chỉ có vài mét vuông, nên Chép tha hồ mà chạy nhảy. Chạy chán từ phòng nọ sang phòng kia thì chạy lên cầu thang, xuống cầu thang. Đến lúc ăn cơm cũng chẳng chịu ngồi yên. Ghế bàn ăn nhà ông bà lại cao nên không hợp với Chép. Chả có cá
