Showing posts with label lễ hội. Show all posts
Showing posts with label lễ hội. Show all posts

Thursday, July 23, 2009

Lễ hội mùa hè

Lễ hội mùa hè năm nay cũng giống như mọi năm, được tổ chức vào dịp tháng 7 cho cả 2 nhà trẻ Yosei nyuji và nhà trẻ yosei. Trời nóng nực, lại thêm những trận mưa làm cho không khí càng oi bức. Hôm đấy papa bận nên chỉ có mama đưa 2 anh em đi. Lễ hội bắt đầu lúc 6h chiều. Mama đến đón 2 anh em lúc 5h, vội vàng về nhà ăn cơm để quay lại nhà trẻ cho kịp giờ. Trên đường về mama đã dặn trước anh Kiên là hôm nay phải ăn cơm nhanh nhé, để còn đi lễ hội. Thế là 2 anh em ăn ngoan lắm, vèo một cái mỗi người hết một bát cơm, rồi mama cũng ăn qua loa để đi.

Thế mà đến nơi cũng đã quá 6h, hình như cả 3 mẹ con không được xem màn khai mạc. Thôi đành dẫn 2 anh em đi chơi các trò. Đầu tiên là trò làm quạt giấy uchiwa. Mỗi anh em được phát 1 cái uchiwa rồi có thể dán hay vẽ lên đó để trang trí. Khanh thì chỉ thích cầm bút màu vẽ ngệch ngoạc thôi. Hôm nay được mama mặc cho bộ jimbei nhìn rất hợp cảnh nhé. Ai nhìn cũng khen kawaii~. Anh Kiên thì mải mê dán hết hình nọ đến hình kia lên quạt. Mama vừa phải bế em Khanh, vừa phải khoác cái túi đựng camera và máy quay phim nặng trịch. Mama cũng muốn quay phim lắm, nhưng không thể làm được trong không gian chật và nóng, rồi lại còn phải để mắt 2 anh em nữa. Cuối cùng chỉ chụp vội vàng mấy cái ảnh để làm kỷ niệm.


Sau đấy anh Kiên còn được chơi trò ném bóng, câu cá, câu bóng, nhưng mama không chụp thêm được cái ảnh nào. Đến 7h mama với em Khanh lại còn phải ngồi làm uketsuke đóng hanko cho các anh chị và các bạn vào chơi nữa. Em Khanh cứ giữ khư khư cái con dấu, đóng lung tung lên cái quạt mà anh Kiên nhờ cầm hộ. Đến lúc về đến nhà anh Kiên cứ phàn nàn là tại sao cái quạt lại nhem nhuốc như thế.
Hôm nay mama còn gặp cô Azuma trước đây phụ trách lớp của Kiên nữa. Năm nay cô xin nghỉ nên không còn đi làm nữa. Gặp lại cô chỉ muốn chụp ảnh và hỏi chuyện cô mà anh Kiên chẳng nhận ra cô gì cả, cứ kéo tay mama đòi đi. Mama chỉ kịp bảo cô là cả nhà mình sắp về Việt nam, và muốn xin địa chỉ của cô. Cô bảo sẽ đưa địa chỉ cho cô Ishii sau. Thế có chán không cơ chứ.

Đến gần 8h thì anh Kiên cứ đòi đi về. Trời thì mưa lất phất. Đứng ngoài sân còn bị bao nhiêu muỗi đốt nữa chứ. Sắp đến màn bắn pháo hoa rồi mà lại không được xem, mama đành cho 2 anh em về nhà sớm để nghỉ ngơi. Mama cũng thấy mệt vì cả ngày làm đủ thứ, 2 anh em cũng mệt muốn về đi ngủ sớm. Lễ hội mùa hè năm nay là lễ hội cuối cùng của 2 anh em đấy. Sau này về Việt nam, ngồi ôn lại những kỷ niệm thì sẽ lại thấy nhớ những lễ hội như thế này lắm đây.

Saturday, March 7, 2009

Lễ hội đón xuân 7/3

Hoa ume nở nghĩa là mùa xuân đã sang rồi. Nhưng thời tiết u ám vẫn tiếp tục kéo dài, những ngày nắng đẹp vẫn hiếm hoi, và nhiều loại cây vẫn chưa đâm chồi nảy lộc. Nhưng tháng 3 có lẽ là tháng đánh dấu sự chuyển mùa rõ rệt. Hy vọng đến cuối tháng sẽ được ngắm những bông sakura trong nắng ấm.

Đầu tháng 3, nhà trẻ của 2 anh em cũng tổ chức Lễ hội đón xuân (haru wo yobukai), cũng là lễ hội đánh dấu sự kết thúc của năm học, và chuẩn bị cho ngày khai giảng lên lớp mới.

Đã được cô dặn từ trước là phải đưa 2 anh em đến nhà trẻ trước 9h nên hôm nay cả nhà phải ăn sáng vội vàng rồi đi ngay. Đưa 2 anh em vào lớp rồi bố mẹ lên phòng hall nơi tổ chức lễ hội. May mà bố mẹ đến sớm nên được ngồi ở hàng đầu tiên, vị trí quá đẹp để quay phim chụp ảnh.

Tiết mục đầu tiên là các cô chiếu video clip của lớp 1 tuổi, sau đó đến video clip của lớp 0 tuổi (là lớp komomo của em Khanh và lớp omomo của bạn Doanh). Bố mẹ được nhìn thấy con gái leo cầu thang này, nghịch cát này, ngồi xe ra ngoài đi dạo này và nhún nhảy khi các cô hát. Cũng chỉ có vài giây thôi. Các cô quay video theo kiểu cứ lia cái máy quay nên nhìn hơi chóng mặt và không rõ lắm. Nhưng được nhìn thấy những hình ảnh của con ở nhà trẻ, khoẻ mạnh và vui vẻ, vận động nhiều thế là vui rồi.

Tiết mục thứ 3 là tiết mục của lớp 2 tuổi- lớp của anh Kiên đây. Bố mẹ hồi hộp giương cái máy quay phim về phía cửa ra vào để xem con trai sẽ tiến ra sân khấu như thế nào. Mãi mà chẳng thấy các cháu và cô đâu. Hoá ra là các cháu vẫn đang lục tục kéo từ dưới tầng 1 lên. Vì các cô ở trên tầng không liên lạc được với phía dưới nên các "diễn viên" chưa kịp chuẩn bị. Rồi sau đó là tiếng nhảy uỳnh uỳnh. Nhóm đầu tiên ra sân khấu là nhóm kaeru(ếch) biểu diễn tiết mục đoàn tàu, nhưng không có Chép. Nhóm thứ 2 là nhóm obake (ma) vẫn chưa thấy Chép. Đến nhóm thứ 3 là nhóm usagi (thỏ) thì mới thấy Chép-kun. Con trai đội cái mũ tai thỏ màu hồng trông hay ghê. Mới ra sân khấu, nhìn thấy cả bố lẫn mẹ ngồi ở phía dưới thì đã làm trò, nấp sau các bạn để bố mẹ không nhìn thấy. Mama thấy con bắng nhắng thế, nghĩ là hôm nay chắc con sẽ không bị căng thẳng gì đâu, sẽ biểu diễn ra trò đây. Thế mà chỉ ngay sau khi cô xếp lại hàng, để Kiên đứng lên phía trước, rồi làm đoàn tàu đi 1 vòng thì con trai mặt nghệt ra, chả thấy hào hứng gì cả. Đến lúc tất cả 3 nhóm ra sân khấu hát 1 bài thì con trai vẫn chả hát, vẻ mặt rất ngây ngô. Bố mẹ ở dưới cứ ra hiệu cho con để con tự tin hơn nhưng con vẫn không nhúc nhích. Nhiều bạn khác cũng có tình trạng tương tự, khi thấy ở phía dưới có nhiều khán giả quá nên căng thẳng chả làm được trò gì. Có bạn Piro-chan nhìn thấy mẹ ở phía dưới thì gào toáng lên mama, rồi chạy luôn xuống phía mẹ. Mẹ bạn ấy sợ quá phải trốn đi nhưng bạn ấy lại càng gào to hơn, làm tiết mục phải gián đoạn mất một lúc. Chỉ có vài bạn là biểu diễn rất tự tin và tự nhiên.

Tiếp theo là tiết mục của phụ huynh, mama và các phụ huynh khác lên hát bài "chisana sekai" (it is a small world). Lớp của Kiên bây giờ ngồi xuống phía dưới để nghe. Tưởng là Kiên sẽ hào hứng nghe mama hát vì mama và Kiên vẫn hát bài này ở nhà, nhưng con trai vẫn giương cặp mắt tròn xoe lên nhìn ra vẻ rất lạ lẫm. Thế mà ở nhà thì cứ khăng khăng đòi sẽ lên sân khấu hát cùng mama cơ đấy. Con trai vẫn chưa tự tin ở chỗ đông người nhỉ.

Cuối cùng là tiết mục kịch do các cô biểu diễn. Kiên cùng bố mẹ ngồi phía dưới xem, bây giờ mới thấy cái mặt giãn ra một tí. Sau buổi biểu diễn thì Kiên cùng các bạn về lớp ăn cơm trưa, bố mẹ ở lại nghe giới thiệu về nhà trẻ mới mà Kiên sẽ nhập học từ tháng 4. Nhà trẻ này nằm ngay cạnh nhà trẻ bây giờ. Kiên sẽ được lên lớp 3 tuổi. Ở đây thì Kiên là lớn nhất nhưng sang nhà trẻ mới thì Kiên lại là bé nhất, vì trên Kiên sẽ là các anh chị lớp 4 tuổi và 5 tuổi. Cô hiệu trưởng và hiệu phó cũng giải thích các quy định mới của nhà trẻ mới (có lẽ gọi là mẫu giáo thì đúng hơn). Sẽ là 1 môi trường mới với nhiều thử thách mới với con trai đây. Hy vọng là con sẽ sớm hoà nhập được.

Đây là 1 số hình ảnh của lễ hội.

Kiên và các bạn làm đoàn tàu.
1373

"Diễn viên" nào mặt cũng nghệt hết cả ra.
1371

Hơi căng thẳng nhưng vẫn biết làm dáng trước ống kính
1376

Các bạn đang hát mà Kiên chẳng hát theo gì cả.
1378

Kiên và các bạn về lớp để chuẩn bị ăn trưa. Cả lớp đang chăm chú nghe cô đọc truyện trong lúc chờ thức ăn.
IMG_1396

Lại vẫn vẻ mặt nghệt ra. Chắc hôm nay con trai thấy nhà trẻ nhộn nhịp quá, đông người quá, khác hẳn mọi khi nên căng thẳng quá đây mà. Thấy cô bảo em Khanh cũng không ăn nhiều bằng mọi hôm vì thấy không khí xung quanh khác quá.
IMG_1395

Thursday, March 5, 2009

Hina-matsuri: ngày lễ dành cho con gái

Nguồn: dejikameiroiro.cocolog-nifty.com/.../17/223.jpg
Ngày 3/3 hàng năm là ngày lễ hina-matsuri, lễ cầu chúc cho các bé gái luôn mạnh khỏe. Cũng có nơi tổ chức theo lịch âm, nhưng lịch dương chắc phổ biến hơn. Vào ngày này các gia đình có bé gái sẽ bầy nơi thờ lễ như ảnh chụp trên, nhưng chắc không phải gia đình nào cũng có điều kiện bày biện đầy đủ như thế vì nghe nói là đắt lắm, phải mấy chục man ấy. Rồi xung quanh sẽ gắn những cành đào vì tháng 3 là tháng của hoa đào (ume). Món ăn truyền thống của ngày này là chirashi-zushi.

Năm nay hina-matsuri vào thứ 3 ngày 3/3. Đầu tiên mama cũng không để ý nhưng đưa Khanh đến nhà trẻ cô đã nói chuyện về ngày hina-matsuri rồi. Mama hỏi thế buổi trưa ở nhà trẻ Khanh có được ăn món chirashi-zushi không, cô bảo nếu ăn buổi trưa thì đến tối lại ăn lần nữa, như thế sẽ bị lặp lại, nên ở nhà trẻ không làm món ấy. Mama bảo cô thế thì tối nay mama sẽ làm cho Khanh ăn nhỉ.

Buổi sáng các cô có màn biểu diễn múa, mặc kimono truyền thống cho các cháu xem. Thấy cô bảo Khanh xem hào hứng lắm, ngồi vỗ tay suốt. Tối nay mama làm món chirashi-zushi nhưng nguyên liệu thì mua sẵn, chỉ rán thêm trứng, luộc tôm để rắc lên trên. Nhưng tôm làm xong thì anh Chép nhón ăn hết, cuối cùng chỉ còn mỗi trứng để rắc. Ăn xong cơm thì có món bánh sakura và bánh ngọt, em Khanh cũng được nếm một tí.

Nhân ngày lễ hina, cả nhà mình cùng chúc cho em Khanh luôn mạnh khỏe, ăn khỏe và lớn nhanh, đừng bao giờ ốm để bố mẹ lo lắng nhé. Còn ngày lễ dành cho con trai là ngày 5/5, anh Chép chờ thêm 2 tháng nữa nhé.

Monday, January 26, 2009

Đón Tết Kỷ Sửu 2009

Tối 30 Tết cả nhà đi dự party đón Giao thừa của KG như mọi năm. Năm ngoái em Khanh còn bé quá chưa đi được nhưng năm nay cả nhà mình đi được rồi. Có hơi vất vả một tí, vì bố mẹ mỗi người phải phụ trách 1 đứa, chả ăn được mấy cũng chả nói chuyện được mấy. Nhưng lâu ngày gặp bạn bè cũng thấy vui, được nghe các cô chú ca hát cũng thấy có không khí xuân lắm. Kiên thì chỉ ăn được có vài miếng rồi chạy đi lung tung, rồi papa phải phục vụ hết đi shikko rồi lại đòi đi unchi, mệt cả người. Đến lúc muốn chụp ảnh cả nhà thì phải đi tóm cổ mãi mới lôi vào được, cứ đòi đi tìm bánh kẹo và dưa hấu để ăn. Chỉ có em Khanh là ngoan, ăn hết cháo đem ở nhà đi, lại uống hết bình sữa, rồi cứ thấy có ca nhạc là vỗ tay, đập chân có vẻ enjoy lắm.
Về đến nhà là gần 11h, hai anh em đặt xuống giường là ngủ ngay, chả cần phải ru với vỗ, vì buồn ngủ quá rồi. Kiên buồn ngủ quá thì dọc đường về cứ cáu loạn cả lên, papa có đi trước một tí cũng cáu, gào khóc toáng lên ngoài đường. Vì buồn ngủ quá đây mà. 2 đứa ngủ rồi thì bố mẹ vẫn đủ thời gian để gọi điện chúc tết ông bà nội ngoại, thắp hương cúng tất niên và ăn tất niên nữa (vì lúc nãy đã ăn được mấy đâu, về đến nhà mới thấy đói). 12h ở Nhật nhưng mới là 10h ở Việt nam, chưa đến giao thừa, nhưng chẳng thức được, ngày mai bố mẹ có nhiều việc lắm, chứ có được nghỉ Tết như ở Việt nam đâu.
Năm nay nhà mình có mâm ngũ quả rất đẹp, có chuối, bưởi, táo, quýt và quả kanki. Papa lại còn đi bẻ 1 cành quất ở dưới tầng lên nữa (kiểu như đi hái lộc ở Việt nam ấy nhỉ, ai mà cũng hái như papa thế này thì cái cây quất của bà chủ nhà chắc trụi luôn).
Tết năm nay bố mẹ vẫn cố gắng để làm đủ các món như mọi năm. Tiếp nối truyền thống của ông bà nội ngoại nhỉ. Có các món này thì mới thấy có không khí Tết một chút, cho dù là ở xa quê. Papa nói phải "quan trọng là cái không khí ấy".
Bánh chưng thì đi đặt, bánh gói bằng lá chuối nhưng ăn cũng ngon lắm, anh Chép hào hứng ăn hết 1 miếng. Xôi gấc, thịt chân giò luộc, thịt gà luộc, canh măng, giò xào, nem là bố mẹ làm. Món giò xào của papa thành công mỹ mãn vì mua được thịt thủ lợn, các món khác cũng đều ngon cả. Trước khi ngồi vào mâm, bụng đói meo, tưởng ăn được nhiều lắm, thế mà cũng chỉ hết được 1/10. Chắc mâm này phải ăn hết mấy ngày Tết mới hết ấy.

Anh Chép thò cả tay vào bốc bánh chưng ăn. Cả bữa anh ấy chỉ ăn được 1/8 cái bánh chưng, vài miếng giò xào và vài cái măng, rồi lại chạy loăng quăng, đem truyện tranh ra đọc. Chả bù cho em Khanh, đã ăn hết cháo rồi mà thấy cả nhà ăn lại bò ra, trèo lên chân papa, mồm kêu "măm măm". Papa đành phải gỡ thịt gà bón thêm cho, hết miếng nào là lại thấy "măm măm" đòi ăn miếng khác. 2 anh em, đứa thì phải chạy theo bón cho từng miếng, đứa thì cứ bám lấy đòi ăn, đuổi đi không đi.

Sang năm mới, chúc ông bà nội ngoại luôn khoẻ mạnh, chịu khó tập thể dục, giao lưu và đi chơi đây đó cho khoẻ người. Chúc cả nhà mình luôn có sức khoẻ, nhiều niềm vui, nhiều may mắn trong năm mới Kỷ Sửu 2009. Có thể đây là cái Tết cuối cùng phải xa nhà nhỉ. Mong lắm được đón Tết với ông bà và mọi người ở nhà, để được thưởng thức cái không khí Tết thực sự là Tết rồi đấy.

Monday, January 19, 2009

Triển lãm tranh

Thứ 7 vừa rồi cả nhà lại được đi xem tranh của anh Kiên dự triển lãm. Anh Kiên có nhiều tác phẩm lắm rồi. Chắc ở nhà trẻ tuần nào anh chẳng "sáng tác" ra được 1 cái. Mỗi người còn có 1 ngăn riêng để đựng các tác phẩm của mình. Đến cuối năm thì các cô sẽ "bàn giao" lại hết cho phụ huynh. Năm ngoái mama đã được đem về nhà 1 cái phong bì cỡ lớn đựng tất cả các tác phẩm của anh Chép trong năm 2008. Mama đã đem hết về Việt nam cất ở nhà ông bà rồi. Sau này anh Kiên mà có phòng riêng thì treo tất cả lên để trang trí nhé. Hoặc mama sẽ làm riêng cho con 1 phòng trưng bày các "tác phẩm nghệ thuật theo trường phái trìu tượng" nhỉ. Biết đâu sau này người ta biết đánh giá đúng các tác phẩm của con, hehe.
Không biết sau 1 năm thì tác phẩm của anh Kiên có gì mới không nhỉ. Còn em Khanh thì bé quá, chưa vẽ được gì nên các cô chỉ chụp ảnh em và các bạn để dự triển lãm thôi.
Phong trưng bày vẫn được bố trí giống như năm ngoái, các tranh được chia theo độ tuổi, từ 0 đến 5 tuổi. Tranh của anh Kiên thuộc lớp 2 tuổi, mặc dù anh Kiên đã lên 3 rồi cơ đấy. Mẹ và anh Kiên đang đi tìm xem tranh của anh Kiên treo ở đâu nào. Nhưng anh Kiên chẳng tìm thấy vì tranh treo cao quá, mà anh Kiên cũng chẳng có hứng thú đi ngắm tranh, chỉ nhìn 1 tí là lại chạy nhảy đi lung tung.
Em Khanh thì được papa cho nằm luôn xuống sàn để bò, tranh thì chả ngắm, nhưng thấy papa chụp ảnh thì cười tươi lắm.
Đây, tác phẩm của anh Kiên đây rồi. Hỏi anh Kiên là "con vẽ cái gì đấy" thì Kiên trả lời là "hikoki"(máy bay). Mama nhìn chẳng thấy giống cái máy bay gì cả. Mà nhìn cái tranh này mama nhớ ngay đến cái tranh con vẽ năm ngoái, cũng hao hao như thế. Cái màu đỏ là cái con vẽ năm nay, cái màu xanh ở dưới là cái con vẽ năm ngoái. Con vẽ cách nhau 1 năm sao mama thấy giống nhau thế nhỉ. Kể ra con vẽ được 2 cái tranh gần giống nhau thế là giỏi đấy. Nhưng cái tranh năm ngoái thì con bảo là con cua, còn tranh năm nay con lại bảo là cái máy bay. Đúng là tranh trìu tượng, hiểu thế nào mà chả được, con nhỉ. Bây giờ cứ cầm bút vẽ là thế nào con cũng bảo con vẽ máy bay, tàu điện hay ôtô, hoặc bắt bố mẹ vẽ cho xem. Hôm nọ con vẽ cái đường ray tàu điện giống lắm, cũng kẻ 2 đường song song rồi các thanh ở giữa, y như thật ấy.

Mama và em Khanh bên dưới tác phẩm của anh Kiên. Các tác phẩm của các anh chị khác cũng trìu tượng không kém nhỉ.
Papa còn cho em Khanh đứng 1 tí để chụp ảnh, nhưng chỉ được mấy giây thôi là phải đỡ em rồi. Đây là các tác phẩm của các anh chị 4, 5 tuổi. Phải công nhận là trẻ con Nhật vẽ rất tốt, biết tưởng tượng và thể hiện ý tưởng bằng màu sắc. Không biết sau này 2 anh em về Việt nam thì có được học vẽ ở mẫu giáo không nhỉ. Chẳng biết ngày xưa mama được dạy vẽ thế nào, chứ bây giờ chưa chắc mama đã vẽ được như các bạn 4, 5 tuổi này đâu.
Đến lúc sang Qanat chơi thì lại được thưởng thức gian trưng bày tranh dự thi theo chủ đề "Vẽ từ nội dung các câu chuyện" của các anh chị tiểu học. Tranh ở đây mới gọi là đáng ngạc nhiên chứ. Mới học tiểu học gì mà vẽ giỏi thế không biết. Bế em Khanh đi xem tranh một lúc thì em luôn mồm "măm măm măm". Đang thưởng thức nghệ thuật thì con lại chỉ nghĩ đến ăn. Chán quá.

Saturday, November 15, 2008

Ngày bố mẹ cùng con đến lớp (Hoiku sanka)

Mới quay lại Nhật được vài hôm, mama chưa kịp thở vì bao nhiêu việc thì nhà trẻ lại có chương trình Hoiku sanka (bố mẹ cùng đến lớp với con, mama tạm dịch thế). Những chương trình như thế này thường được tổ chức vào thứ 7, buổi sáng bố mẹ đưa con đến trường, rồi cùng con chơi ở nhà trẻ, đến giờ ăn trưa thì cho con ăn, ăn trưa xong thì đưa con về luôn. Như thế là các cô sẽ được nghỉ buổi chiều. Có điều là thứ 7 này, papa bận việc nên mình mama phải đưa cả 2 anh em đến lớp. Sau đó thì mama sẽ tham gia các chương trình cùng với anh Kiên ở lớp của anh Kiên. Còn em Khanh thì đành phải chơi mà không có bố mẹ ở bên cạnh. May mà ở tầm tuổi này em Khanh vẫn chưa biết nhiều, chứ nếu ở tuổi của anh Chép mà như thế thì chắc sẽ cảm thấy tủi thân lắm.

Sáng ra, 1 mình mama phải cho cả 2 anh em ăn, mặc quần áo, chuẩn bị túi xách rồi đi bộ đến trường. Mất bao nhiêu thời gian. Đến tận 9h mới ra khỏi nhà được. Mà lớp anh Chép thì sẽ bắt đầu đi dạo từ 9h 15p. Không biết có kịp không. Mama cũng chẳng kịp nhìn đồng hồ xem đã đến nhà trẻ lúc mấy giờ nữa, chỉ biết là lúc đến nơi thì các bạn và cô đã đi hết rồi. Sân vắng hoe. Mama vội vàng đưa em Khanh vào lớp, xếp đồ cho Khanh rồi chạy ra với Kiên. 1 cô giáo khác sẽ dẫn 2 mẹ con ra chỗ cả lớp đi dạo.

Hôm nay cả lớp đi dạo ở khu vực tam giác chỗ Demachi. Chỗ này trước đây thường được tổ chức BBQ, nhưng bây giờ bị cấm rồi nên quang đãng, vắng vẻ và sạch sẽ hẳn. Lúc đến nơi thì các bạn và bố mẹ đang chơi ở chỗ những con rùa đá. Mama đưa Kiên ra chơi và nhờ cô chụp ảnh. Hôm nay trời trong xanh, nắng đẹp lắm.
Mama đang đưa Kiên qua những phiến đá để sang bờ bên kia. Nhưng Kiên chưa đủ lớn để nhẩy qua được (lớp Kiên chỉ có bạn Papu-chan đến từ Africa là làm được). Mama phải bế Kiên cùng nhảy qua.
Cả lớp di chuyển sang địa điểm khác. Kiên đang chạy theo đằng sau. Hôm nay có mẹ đi cùng nên Kiên vui và phấn chấn lắm.
Mọi người đang đi ở phía dưới, nhưng papu-chan vượt dốc trèo lên con đường phía trên. Rồi Kiên cũng bắt chước trèo lên. Sau đó là đến Moa-chan, Masayo-chan.
Kiên và bạn Moa-chan đang tụt dốc xuống. Kiên doạng chân ra để tụt xuống nhưng chắc va phải sỏi đá gì đấy mà lúc trượt xuống đến nơi thì cứ sờ mông kêu đau.
Các bạn đang cùng nhau xúm quanh 1 cây hoa có tên gọi giống kèn trumpet. 4 bạn trong bức ảnh này đều là gaikokujin hết cả (từ trái qua phải: Việt nam, Hy lạp, Kenya, Hy lạp)
Thấy các bạn trèo Kiên cũng trèo ngay. Đằng trước ngực thì đeo cái túi để đựng những hạt donguri nhặt được. Kiên nghỉ học 1 tháng nên cái túi rỗng không, chưa có hạt nào, chứ các bạn khác thì đầy 1 túi nặng.
Thế mà đến chỗ cây Donguri, bao nhiêu là hạt rụng dưới gốc cây, Kiên cũng chẳng chịu nhặt. Ngồi bới đất thề này mà chẳng chịu cho hạt nào vào túi cả. Bạn Masayo (bạn gái thân nhất của Kiên ở nhà trẻ) còn đem đến mấy hạt để cho Kiên nhét vào túi. Mama phải cảm ơn bạn chứ Kiên thì cứ lờ đi.
11h về đến nhà trẻ để chuẩn bị ăn trưa. Vào lớp là Kiên chạy ngay ra lấy cái váy hoa loè loẹt mặc vào, trông buồn cười không chịu được. Bạn Masayo thấy thế cũng chạy đến để tìm chiếc váy hoa giống thế để mặc, nhưng chỉ thấy những cái màu khác, nên cứ phụng phịu với mẹ. Mama bảo Kiên cởi ra cho bạn mượn, thì 1 lúc sau thấy con trai cởi ra 1 cái, còn bên trong vẫn mặc 1 cái giống hệt thế. Hoá ra là con trai đang mặc một lúc 2 cái liền. Bạn Itchi-chan đang tò mò nhìn cái áo superman của Kiên này. Kiên thích cái áo này lắm (áo bà ngoại mua cho Kiên ở VN đấy). cứ lúc nào Kiên mặc cái áo này là thế nào các bạn xung quanh cùng trầm trồ, chỉ chỏ. Còn Kiên thấy Itchi-chan thích cái áo của mình thì giải thích với bạn, đây là "Chicago" rõ to. Đúng là con trai chỉ được cái hoênh hoang quá, áo này có phải cái áo Chicago đâu cơ chứ.
Đấy, mặc 2 cái váy, mông phồng ra, rồi còn ngồi làm trò nữa. Bữa trưa hôm nay mama bón cho con từng thìa một. Bàn của Kiên có bạn Itchi-chan, Ta-chan thì cả 2 bạn này cũng như Kiên, bắng nha bắng nhắng chẳng chịu ăn. Các bạn ăn hết rồi, về hết rồi thì mama vẫn đang ngồi bón cho Kiên. Mama và Kiên là người cuối cùng chào cô để đi về đấy.
Xuống lớp em Khanh thì thấy em Khanh đang nằm chơi thế này đây. Mama cũng được cô quay lại video lúc nãy cho xem. Hôm nay Khanh ăn cũng ngoan lắm. Thôi cả 3 mẹ con mình đi về nhé. Hôm nay là anh Chép cố gắng lắm rồi đấy, đi bộ từ nhà đến lớp, rồi đi dạo, bây giờ lại phải đi bộ về nhà nữa. Con trai là phải thế mới dẻo dai được con nhé.

Saturday, October 4, 2008

Ngày hội thể thao 27-9-2008

Tháng 10 ở Nhật có ngày tai-iku no hi (ngày thể dục thể thao) nên khắp nơi đều tổ chức undokai (lễ hội thể thao). Nhà trẻ của 2 anh em cũng vậy. Chép đi nhà trẻ đã mấy năm rồi nhưng năm nay mới lần đầu tiên được tham gia undokai, vì những năm trước cứ đúng dịp này được nghỉ hè là Chép được về Việt nam chơi, năm ngoái thì đang ở chỗ dì Thu nên chưa được tham gia lần nào. Năm nay cả nhà cũng có kế hoạch về VN nhưng mama phải lùi lại để Chép được dự ngày hội thể thao này rồi mới về.
Năm nay undokai được tổ chức vào thứ 7 ngày 27/9. May mà trời hôm đấy nắng đẹp chứ nếu mưa thì sẽ phải lùi sang ngày khác.
8h30 là phải có mặt ở nhà trẻ. Nhưng hôm trước vừa mới chuyển đến nhà mới, mọi thứ vẫn chưa ra đâu vào đâu, bố mẹ lại dọn dẹp mệt quá nên sáng hôm undokai thì 8h mới dậy. Ăn uống rồi chuẩn bị các thứ xong thì mama phải đưa anh Chép đến nhà trẻ bằng xe đạp trước cho kịp giờ. còn papa và em Khanh đi bộ sau. Lúc em Khanh đến nơi thì cũng vừa kịp lúc lớp của Khanh chuẩn bị ra sân. Các bạn thì ngồi xe nhưng riêng Khanh chưa ngồi được nên được cô bế. Anh Chép thì cũng cùng với các bạn tập trung ở hàng ghế dành riêng cho các lớp.
Tiếc là cái máy quay phim vừa quay được hết màn khai mạc thì hết băng, không quay được nữa. Chỉ chụp được mỗi ảnh thôi.

Đây là cổng trang trí ở bên ngoài vào. Ảnh này chụp lúc kết thúc undokai rồi nên mẹ bế Chép-kun cho Chép-kun nghỉ ngơi 1 tí cho đỡ mệt nhé.
IMG_96031
Đây là Chép cùng với các bạn lúc ra sân chuẩn bị biểu diễn. Trông cái mặt ngơ ngác, nhiều lúc cứ thừ ra. Lúc sau nhìn thấy bố mẹ ở bên ngoài thì cái mặt mới dãn ra 1 tí.
IMG_9530
Sau màn khai mạc là đến tiết mục của lớp komomo, lớp em Khanh, lớp bé nhất của nhà trẻ. "Màn biểu diễn" này thì bố mẹ sẽ bế con mình rồi khi cô đọc tên bé và nói một chút về đặc điểm của từng bé thì bố mẹ sẽ bế con đứng lên quay 1 vòng, cứ như người mẫu ấy. Khanh được bế rồi quay thế thích lắm, cười tít. Mà mama cũng quên mất là cô giáo nói gì về Khanh lúc đấy rồi, đầu óc bây giờ đãng trí thật.
IMG_9540
Tiếp theo là tiết mục chạy của lớp anh Chép. Nhóm chạy của anh Chép còn có Masayo-chan, Riku-chan và 1 bạn nữa nhưng cô vừa hô xuất phát là Chép cắm đầu cắm cổ chạy ngay, trong khi các bạn vẫn chưa chạy. Thế là Chép về nhất. Nhưng lẽ ra chạy sang bên kia thì sẽ ôm lấy cô Ishii đang đưa tay ra đón, nhưng Chép thì chẳng chạy về phía cô mà chạy luôn về chỗ các bạn đang xếp hàng ngồi ở đằng đấy. Mọi khi Chép vẫn yêu cô Ishii lắm cơ mà. Hay là tại con căng thẳng vì đông người nên Chép quên mất. Khổ thân cô Ishii dang tay ra đón mà chả được.
IMG_9560

IMG_95631
Mama lại tiếp tục cùng Chép ra biểu diễn thêm 1 tiết mục nữa. Tiết mục này giống như là 1 kiểu tập thể dục theo lời bài hát. Cũng ngộ nghĩnh lắm. Nhưng Chép lúc đầu mới ra sân thì giơ 2 ngón tay hình chữ V ra vẻ hăng hái lắm nhưng ra đến giữa sân, nhìn thấy papa ở bên ngoài thì lại đòi chạy ra với papa, thế là mọi người đã bắt đầu rồi mà Chép cứ kéo tay mama ra ngoài. Đến lúc mama với Chép bắt đầu được thi mama cũng chẳng nhớ là đang đến đoạn nào rồi, cứ loạn hết cả lên.
IMG_95801
Trong lúc đấy thì em Khanh đã được các cô đưa về lớp cho ăn bữa trưa rồi. Mama và papa thì phải ở lại để còn tham gia với anh Chép mà.
IMG_96071
Sau buổi biểu diễn thì anh Chép cũng về lớp để ăn bữa trưa. Hôm nay có món cơm cari. Chép ăn hết 1 bát lại còn xin cô thêm bát nữa. Con trai hôm nay ăn nhiều thế làm mama ngạc nhiên quá. Chắc tại ngày hôm nay tiêu hao nhiều năng lượng, con nhỉ.
IMG_96121

Tuesday, July 10, 2007

Tanabata Festival


Ngày 7/7 hàng năm theo truyền thống là ngày lễ hội Tanabata (Lễ hội Sao) ở Nhật. Năm nay thì ngày này mang một con số khá đặc biệt, ngày 7/7/2007. Theo quan niệm ở nhiều quốc gia thì ngày này sẽ đem lại nhiều may mắn.

Lễ hội này được bắt nguồn từ một truyền thuyết như sau: Ngọc Hoàng Thượng Đế có một người con gái được Người rất yêu chiều tên là Tanabata-tsume (Orihime) chuyên dệt lụa. Một ngày kia, khi nhìn thấy một gã chăn bò rất đẹp trai tên là Hikoboshi đi ngang qua nàng đem lòng si mê gã điên cuồng. Cha nàng bèn gả nàng cho chàng trai chăn bò. Hai người quá say mê nhau nên suốt ngày chỉ rong chơi và chẳng chịu làm gì cả, Người con gái bỏ quên cả khung cửi còn con bò của chàng trai thì lang thang khắp nơi ở trên trời.
Các vị thần rất bất bình và bắt phạt họ phải sống tận hai đầu của dòng Sông Ngân. Mỗi năm một lần, họ chỉ được phép gặp nhau vào ngày bảy tháng bảy hàng năm, cho bầu trời trở nên quang đãng. Nếu trời mưa, thì có nghĩa là dòng Sông trên Bầu trời dâng nước quá cao và những con chim không thể cùng nhau bắc cầu cho Chàng Trai và Cô Gái gặp nhau được.

Vào ngày này hàng năm, rất nhiều những cành tre tươi được trang trí bằng những mảnh giấy nhiều màu sắc có ghi những điều nguyện ước của mọi người được treo khắp nơi ở Nhật bản. Nhiều đôi lứa cũng tới các đền thờ (Shrine) để cầu nguyện, mong tìm thấy ý trung nhân cho mình.


Ở nhà trẻ của Chép, thì trước đó 1 tuần, các cô tặng cho mỗi gia đình 1 cành tre và 1 túi đựng đủ những hình vẽ để treo lên trang trí. Trong số những đồ trang trí có cả những "tác phẩm" do chính tay Chép vẽ, rồi có cả hình bàn chân của Chép in trên nền giấy mầu hồng hồng, và những mảnh giấy đủ mầu khác để Bố mẹ ghi lời chúc dành cho cho con cái và gia đình mình. Mẹ chúc cho Chép ngoan, hay ăn chóng lớn và luôn khoẻ mạnh. Papa thì chúc cho gia đình mình luôn hạnh phúc này, ông bà nội ngoại và các bác các dì, các anh chị luôn mạnh khoẻ, thành đạt nữa.

(Có tham khảo Vietnamese Students in Kyoto Website)