Showing posts with label papa. Show all posts
Showing posts with label papa. Show all posts

Sunday, September 28, 2008

Papa nhận bằng tốt nghiệp

Mấy ngày hôm nay cả nhà mình bận chuyển nhà nên mama chẳng có lúc nào mà update được blog. Post tạm mấy cái ảnh lên rồi mama sẽ viết sau vậy.

Hôm 25/9 vừa rồi là ngày papa nhận bằng tốt nghiệp. Hôm 26 thì chuyển nhà. 27 lại có Ngày hội thể thao ở nhà trẻ của 2 anh em. Bao nhiêu là việc, cứ chóng hết cả mặt. Post tạm vài cái ảnh trong lễ tốt nghiệp của papa để báo cáo với cả nhà đã.

CHÚC MỪNG PAPA!!!

Cuối cùng thì papa cũng đã hoàn thành xong 4 năm học.

4 năm với 1 tấm bằng Phd và 2 nhóc, mà tất cả đều có 1 điểm chung là không hề định trước.

4 năm sống xa Bố mẹ giống như thời sinh viên đại học, xa quê hương, nhưng có gia đình của mình bên cạnh.

4 năm với bao nhiêu niềm vui của những lần câu cá, tiệc tùng, nhảy nhót.

4 năm với 4 lần kỷ niệm ngày cưới của hai vợ chồng.

4 năm với 4 mùa hoa anh đào và 4 mùa lá đỏ yên bình ở Kyoto.

4 năm với bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu cuộc gặp mặt và chia tay.

4 năm chẳng phải ngắn, mà thấy như trôi vèo một cái.

4 năm kết thúc để mở ra 1 bắt đầu mới...


Sáng hôm papa dự lễ tốt nghiệp thì mama phải đưa em Khanh đi khám định kỳ 8 tháng. Khám xong đạp vội xe lên trường papa thì lễ kết thúc từ lúc nào rồi. Chỉ còn kịp cùng với mấy anh chị em chụp ảnh kỷ niệm ở bên ngoài thôi.
IMG_9444

Đợt tốt nghiệp vào tháng 9 thì ít hơn vào dịp tháng 4. Cả trường KIT mà chỉ có ngần này người tốt nghiệp.
IMG_9447

Mama vội đi nên chẳng kịp mua hoa tặng papa nữa. Đây là bó hoa các cô chú tặng đấy. Quý ơi là quý nên đến lúc chuyển nhà, bao nhiêu đồ đạc lỉnh kỉnh, papa vẫn quyết tâm đem bằng được sang nhà mới.
IMG_9462

Các sinh viên Việt nam của trường KIT, trừ mama và bác Tâm đứng ngoài cùng bên trái. Tay mama đang ôm khư khư cái bằng của papa, nhưng mà nhìn không rõ đấy. Dù sao thì trong này cũng có công của mama chứ "của chồng công vợ", các cụ đã nói thế rồi mà.
IMG_9478

Hai vợ chồng chụp với nhau tình cảm chưa, bằng biếc vứt sang 1 bên, hihi.
IMG_9521

Tuesday, August 5, 2008

Chùm ảnh Chicago

Chuyến bay từ Chicago về Kansai của Papa cất cánh chậm 1 tiếng, do có thông báo máy bay gặp sự cố về engine. Khiếp, nghe sợ nhỉ. Papa bảo vừa ngồi trên máy bay vừa run. Nhưng papa về đến nhà an toàn rồi. Lúc 10h tối. Anh Chép thì vừa ngủ xong nên không được đón papa về. Em Khanh đang ngủ thì lại thức dậy, mắt mở to thao láo nhìn papa cười toe toét. Papa mua bao nhiêu là quà cho 3 mẹ con mình nhé. Từ hồi quen papa đến giờ chưa bao giờ mama thấy papa mua nhiều quà thế. Còn cả quà của bác Giang nữa. Toàn là đồ chơi anh Chép thích.

Papa về vẫn chưa quen hẳn với múi giờ ở Nhật, nên toàn đi ngủ sớm. Anh Chép thấy papa đi ngủ thì chạy vào đánh thức papa, bắt papa phải dậy vì chưa đến giờ đi ngủ, rồi còn cưỡi nhong nhong lên người papa nữa chứ. Đấy, papa thấy ở nhà mệt chưa.

Papa cũng có bao nhiêu chuyện để kể về Chicago. Nhưng thành phố Chicago chỉ toàn thấy nhà là nhà, trông phát chán nhỉ. Các viện bảo tàng thì đúng là đại diện cho nền văn hoá còn rất ngắn của nước Mỹ, chỉ toàn là những sản phẩm hiện đại do con người mới chế tạo ra những năm gần đây như tàu ngầm, máy bay, hay thiết bị thăm dò mặt trăng, vũ trụ gì đó. Papa bảo chẳng có gì nhiều để xem.

Xa xa cũng toàn thấy nhà cao tầng,
IMG_87971

Lại gần cũng vẫn chỉ thấy nhà
IMG_84241

Quả cầu nước nổi tiếng của Chicago. Trông xa thì bóng bẩy thế mà lại gần toàn dấu tay của du khách trông bẩn ơi là bẩn.
IMG_85261

IMG_85071

Một góc nhìn khác.
IMG_85481

Nhà du hành vũ trụ là papa đang chuẩn bị bay lên mây, hehe.
IMG_87011

IMG_89261
Chicago về đêm.
IMG_89751

Monday, August 4, 2008

Papa với gia đình bác Châu Giang

Papa sang đến nơi thì sáng hôm sau là Chủ nhật nên tranh thủ đi tàu đến nhà bác Châu Giang chơi 1 ngày. Nhà 2 bác cách chỗ hội thảo khoảng 200km, đi tàu mất hơn 2 tiếng, nhưng thấy papa bảo vé tàu ở Chicago rẻ hơn nhiều so với ở Nhật. Không chỉ có vé tàu mà chi phí giao thông nhìn chung là rẻ hơn. Nước Mỹ rộng thế cơ mà, cho nên rẻ là phải thôi.

Khung cảnh xung quanh nhà 2 bác đẹp thật, rộng rãi, thoáng mát và nhiều cây xanh. Đúng là ở Mỹ đất đai rộng thật. Chứ ở Nhật thấy cái gì cũng bé, cũng chật chội, nhất là ở thành phố. Cả gia đình đi dạo trông thanh bình và hạnh phúc chưa này. Anh Bình và anh Minh cũng lớn quá rồi. Không nhận ra cu Bình ngày xưa nữa. Thấy papa bảo là cu Bình phát âm tiếng Anh chuẩn lắm. Thỉnh thoảng còn chạy ra check tiếng Anh của chú Hưng nữa chứ.
IMG_83541

2 anh em thì không thích chụp ảnh, toàn chạy trốn đi. Anh Bình thì đang nhăn nhó vì trời nóng quá. Còn cu em thì ngượng không chịu ngẩng mặt lên.
IMG_83581

Papa chụp ảnh với cả gia đình. Trông bác Châu mặt mũi nghiêm trọng cứ như giáo sư ấy nhỉ.
IMG_83471

Cu Minh lại ngượng không chịu cho chụp ảnh đây.
IMG_83481

Papa sang đúng hôm có barbecue nên được ăn ké nhé. Anh Bình thì nhìn cũng đen đen, hao hao giống em Chép nên Chép xem ảnh này toàn bảo là "papa đang bế Chép" thôi.
IMG_83701

Tạm biệt gia đình bác Châu Giang nhé. Cả nhà Chép hẹn khi nào sẽ có dịp sang tận nơi để em Chép chơi với 2 anh đấy.

Friday, August 10, 2007

Papa ở Hokkaido

Ngay buổi tối papa về nhà, mẹ đã nhường cái phần bị Chép tra tấn sang cho papa để được rảnh rang một tí. Đầu tiên là papa đi đón Chép ở nhà trẻ này, rồi về nhà nghịch với Chép một lúc là papa mệt nhoài, mệt hơn cả đi công tác.
Papa cũng kể nhiều chuyện về chuyến đi, nào là được ngủ 1 mình trong phòng couple ở khách sạn này, có tận 2 cái giường mà chẳng biết để làm gì, được ăn món unhi (một loại sâu biển) đặc sản của Hokkaido khá đắt, được ngắm khủng cảnh trường ĐH Hokkaido có nhiều cây xanh, và cứ mỗi lần nhìn thấy có trẻ con trên phố là lại nhớ đến Chép (không biết papa nhìn thấy cô nào xinh xinh thì có nhớ đến mẹ không nhỉ, hihi). Đây là chuyến đi đầu tiên của papa đến Hokkaido, và cũng là kinh nghiệm đầu tiên của papa đi dự conference quốc tế ở Nhật. Hy vọng từ nay về sau sẽ còn nhiều chuyến đi nữa, nhưng mẹ con mình sẽ cố gắng "bám càng" theo.

Papa đứng trước 1 toà nhà lịch sử của Sapporo
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Trong trường ĐH Hokkaido
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Cảnh tượng làm papa nhớ đến Chép

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tuesday, August 7, 2007

Papa vắng nhà

Từ hôm qua papa đã chia tay 2 mẹ con mình để đi Hokkaido 4 ngày rồi. Đây là chuyến đi Hokkaido đầu tiên của papa, còn mẹ thì chưa đi bao giờ cả. Không biết Hokkaido mùa này có gì đẹp không nhỉ, nhưng vào mùa đông thì mọi người đổ đến Hokkaido để trượt tuyết và thưởng thức món cua biển nổi tiếng.
Papa ra khỏi nhà từ 9h sáng để đón xe bus đi ga Kyoto, rồi từ ga Kyoto đi chuyến tàu thẳng ra sân bay Kansai, từ Kansai bay đến Sapporo, Hokkaido. Một chặng đường cũng khá xa. Đến 2h30 chiều papa mới đến nơi.
Thế là 2 mẹ con mình sẽ "chiến đấu" với nhau trong 3 buổi tối không có papa đây. Thứ nhất là mẹ sẽ phải tắm cho Chép này, không biết có đơn giản không đây. Rồi con sẽ lại làm bắn nước ướt hết người mẹ cho mà xem. Rồi cả buổi tối phải chơi đùa với Chép không được nghỉ lúc nào. Chạy theo con bây giờ mệt lắm. Toàn thích trèo lên ghế rồi đứng lên, làm mẹ cứ phải đứng kè kè bên cạnh không thì sợ ngã. Rồi bắt mẹ đọc truyện, nhưng chỉ đọc đúng 1 quyển "Hanamoyo no kasa" bằng tiếng Nhật, mẹ đọc quyển khác bằng tiếng Việt thì nhất định không chịu nghe. Rồi cưỡi lên mẹ, bắt mẹ phải cõng nhong nhong. Ôi, mệt ơi là mệt. 4 ngày 3 đêm vắng papa sao mà dài thế.
Mong papa nhanh nhanh về với mẹ con mình và đừng bao giờ đi vắng nữa nhỉ.

Tuesday, July 10, 2007

Ruốc cá


Đây là món ruốc cá mà Bố Chép phụ trách từ khâu đầu đến khâu cuối, từ việc câu được con cá, đến đánh vảy, lọc xương, cho vào chảo rang cho khô để thành ruốc. Phải nói là món này tốn khá nhiều công sức và thời gian. Hôm đấy Bố Chép câu được 1 con cá nặng khoảng 8kg, và với loại cá to như thế này chỉ hợp để làm ruốc, chứ ăn các món khác thì sẽ hơi dai. Mẹ Chép thì vốn dĩ đã vụng về với việc làm cá, nên đối với loại cá to thế này thì lại càng chẳng giúp được gì, ngượng thế đấy. Bố Chép phải đánh vảy (vảy cứng và to kinh khủng), bỏ hết ruột gan đi, lọc thịt cá khỏi phần xương sống ở giữa. Phần đầu và đuôi để lại, chỉ lấy phần thân ở giữa để làm ruốc. Chỗ thịt cá phải chia làm 2 mẻ mới vừa cái chảo to ở nhà. Đun lửa nhỏ trên bếp cả buổi tối, vừa đun vừa nhặt xương. Vì khuya quá nên cả buổi tối vẫn chưa xong, Bố Chép phải tắt bếp để đấy đến hôm sau làm tiếp. Sáng hôm sau đun lại cho khô, nêm mắm, muối, hạt tiêu. Cuối cùng được 1 món ruốc cá có mùi thơm rất đặc trưng, ăn rất dễ đưa cơm. Món này đặc biệt để dành riêng cho mẹ Chép. Sau khi gửi về cho bà ngoại Chép ở Việt nam 1 gói thì chỗ còn lại vẫn đủ cho mẹ Chép ăn cả năm mới hết. Mẹ phải cảm ơn Bố Chép bằng cách ăn thật nhiều mới được.

Thursday, June 7, 2007

Papa đưa Chép đi nhà trẻ

Phải đến gần 2 tuần nay, sáng nào papa cũng đưa Chép đi nhà trẻ. Thường thì mẹ đưa Chép đi, nhưng dạo này mẹ không được khoẻ nên papa đi thay mẹ. Với lại cũng đã bắt đầu vào mùa mưa rồi, vừa đèo Chép bằng xe đạp, lại phải cầm ô, nên mẹ đi không quen. Cho nên hôm nào trời mưa thì papa cũng đưa Chép đi.
Chẳng hiểu sao mấy hôm đầu papa đưa đi thì Chép không chịu theo các cô và khóc khi papa về. Có hôm papa bảo nhìn Chép khóc thương quá, cứ vừa khóc vừa nhìn theo papa. Phải mất mấy hôm thì Chép mới quen với việc chia tay papa và ở lại lớp chơi với các bạn.
Buổi sáng, khi đưa Chép đến lớp, sau khi thay bỉm giấy bằng bỉm vải, phải chuẩn bị 1 áo, 1 quần và 1 cover bỉm để sẵn để các cô thay khi cần. Rồi phải để 1 chiếc khăn lau tay vào ngăn gần bồn rửa tay, để cô lau tay cho bé khi đi chơi về hoặc trước khi ăn. Xếp quần áo vào 2 ngăn riêng, 1 ngăn đựng áo dài tay và cộc tay, 1 ngăn đựng quần dài, quần cộc và bỉm. Hôm nào mang 2 towers đi làm khăn đắp thì cũng phải buộc dây chun vào 2 khăn rồi để vào chỗ quy định. Cuối cùng là để quyển sổ liên lạc trên bàn, sau khi đã điền đầy đủ các thông tin về ăn, ngủ của con để các cô biết.
Nhưng papa thì chưa được nghe các cô hướng dẫn làm những việc đó đã phải đưa Chép đi nhà trẻ rồi. Thế là ngay buổi chiều, lúc mẹ đến đón Chép thì thấy cô phàn nàn ngay là papa để quần và áo lẫn lộn, không riêng từng ngăn, papa không để khăn lau tay vào ngăn gần bồn rửa, rồi có khi papa cũng chẳng chuẩn bị 1 set quần áo và bỉm cho các cô thay nữa. Chắc lúc các cô chuẩn bị thay cho Chép thì phải cuống lên vào tủ của Chép tìm quần và áo. Mẹ phải xin lỗi cô vì papa không biết và hứa là sẽ nói lại cho papa biết.
Ở nhà trẻ mẹ vẫn thấy có 1 số cậu bé và cô bé toàn được bố đưa đi nhà trẻ, chưa bao giờ hoặc rất ít khi thấy mẹ đưa đi. Có ông bố còn đèo 2 đứa, 1 đứa ngồi đằng trước, 1 đứa ngồi đằng sau, đưa 1 đứa vào nhà trẻ dưới 3 tuổi, rồi lại sang nhà trẻ bên cạnh gửi đứa trên 3 tuổi. Sáng nào cũng vậy, rất đúng giờ và đúng trình tự. Thế mới biết rằng các ông bố thời nay đảm đang ghê.

Tuesday, February 6, 2007

Sở thích của Bố Chép

Bố Chép thì có nhiều sở thích lắm. Một trong những sở thích đó là câu cá. Bố Chép có thể ngồi hàng giờ bên dòng sông Kamo để câu. Mẹ Chép thì thường ngồi nhà đợi cá thôi, vì người ta thường bảo con gái đi cùng sẽ không câu được cá. Mà ngồi nhà cũng được, chứ ngồi ngoài bờ sông hàng tiếng như thế, quên cả ăn, quên cả giờ giấc, thì chắc mẹ Chép cũng không theo được.
Đây là chú cá chép to nhất mà Bố Chép đã từng câu được. Con này nặng 9kg đấy. Trông kinh khủng không. Ngoài Bố Chép ra thì cũng chẳng có ai mổ được chú cá này. Cá Chép có thể làm được rất nhiều món: lẩu cá, cháo cá, chả cá, cá hấp, cá rán, cá băm viên, ruốc cá,... Hồi bà ngoại Chép sang đây cũng được thưởng thức món cá Chép này mấy lần. Bà đem chuyện cá chép về Việt nam kể làm mọi người ai cũng ngạc nhiên. Nếu có ai đến chơi nhà Chép ở đây vào mùa câu cá, thế nào cũng được thưởng thức những món cá chép tuyệt vời này.