Thursday, May 3, 2007

Cả nhà đi chơi




Về nhà với papa

2 mẹ con và hành lý đã đến nơi an toàn sau có 3 tiếng 50 phút bay. Chép cũng ngủ được trên máy bay, chỉ có điều cái baby bed hơi bé so với người Chép nên Chép có vẻ khó chịu, cựa quậy bên này bên kia mãi. Lúc đầu cô tiếp viên còn bảo Chép lớn rồi không dùng được cái baby bed đấy, nhưng mẹ bảo cách đây 1 tháng đi máy bay, Chép vẫn được dùng. Thế là sau khi đi hỏi lại các đồng nghiệp khác, cô tiếp viên cũng đồng ý cho Chép dùng. Nếu không thì mẹ sẽ phải bế Chép suốt, thế thì mệt lắm. Chép ngủ thì mẹ cũng tranh thủ chợp mắt, buồn ngủ đến nỗi quên cả bữa ăn các cô tiếp viên phục vụ. Đến 5h30 sáng theo giờ Nhật thì 2 mẹ con xuống đến sân bay Kansai. Nếu tính theo giờ VN thì mới là hơn 3h sáng, nhưng Chép lại tỉnh ngủ và chạy khắp nơi để nghịch. Máy bán hàng tự động không có sữa nên mẹ mua tạm cho Chép 1 lon nước táo uống cho đỡ khát. Mẹ cũng gọi điện thoại công cộng báo tin cho papa là 2 mẹ con đã đến nơi an toàn. Đợi đến hơn 7h mới có taxi đi Kyoto. Đường phố Kyoto sáng sớm vắng người, không khí trong lành, có thêm một chút nắng ấm. Thỉnh thoảng xe đi qua những khu vườn hay công viên rất đẹp, cây cối xanh mướt. Vẫn lác đác thấy vài cây sakura còn chưa rụng hết. Xe khá đông khách, mẹ và Chép xuống gần cuối cùng. Đến gần dorm đã thấy papa đứng đợi ở ngoài. Papa đón Chép từ xe xuống, để ôm Chép, và ngắm nghía kiểu đầu mới của mẹ. Papa than phiền ngay là 2 mẹ con gầy quá. Mà papa trông cũng gầy đi, chắc là lại ăn uống linh tinh rồi. Về nhà 2 mẹ con được papa chiêu đãi món cháo, ăn thấy tỉnh cả người.
Thế là 2 mẹ con mình lại được về nhà rồi. 1 tháng mà tưởng như đã lâu quá rồi con nhỉ.

Thursday, April 26, 2007

Trước giờ lên đường

Còn mấy tiếng nữa là 2 mẹ con sẽ ra sân bay rồi. Phải chia tay ông bà nội, ông bà ngoại rồi. 2 mẹ con đi thì nhà cửa sẽ vắng vẻ lắm. Sẽ lại chỉ có 2 ông bà lủi thủi với nhau thôi. Nhưng mà đành phải đi thôi con nhỉ. 2 mẹ con cũng nhớ papa và muốn gặp papa lắm rồi. Với lại Chép và mẹ còn phải đi học nữa. Chép thì sẽ vào lớp mới ở nhà trẻ, có cô giáo mới và cả các bạn mới nữa. Không biết Chép sẽ mất bao nhiêu lâu để quen với môi trường ở nhà trẻ đây. Còn mẹ thì cũng có bao nhiêu việc phải làm ở trường, mà cái gì cũng đang dang dở, chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Thế là 2 mẹ con mình sẽ tạm chia tay những ngày sống bên ông bà nội ngoại, được ông bà nấu cho ăn, ông bà dắt đi chơi. 2 mẹ con mình sẽ tạm chia tay Hà nội, một Hà nội lúc nào cũng ồn áo, náo nhiệt và bụi bặm, nhưng rất đỗi quen thuộc, bởi vì mình đã thuộc về nó. Sẽ nhớ lắm và hẹn ngày gặp lại.

Thời tiết thất thường ở Việt nam

Trước khi về VN, mẹ đã được cảnh báo về thời tiết nóng nực ở nhà, đang lo không biết chịu nóng như thế nào vì ở Nhật thì trời vẫn khá lạnh. Xuống đến sân bay Nội bài là mẹ đã phải cởi áo khoác cho Chép. Còn trên đường từ sân bay về đến nhà ông bà nội thì mẹ đã phải cởi thêm 2 cái áo len nữa ra cho Chép, nhưng mồ hôi trên đầu và trên mặt Chép vẫn vã ra. Sau đó là liên tiếp 3 hôm nóng nực, Chép chỉ mặc mỗi quần đùi và áo cộc tay. Thế mà đến hôm 2 mẹ con về đến HN thì trời se lạnh, phải mặc áo khoác như mùa đông. May mà suốt sau đó hơn 1 tuần thì trời mát mẻ, dễ chịu. Đúng thời gian cả nhà phải di chuyển nhiều thì trời mát mẻ nên cũng không thấy mệt lắm. Đến mấy ngày hôm nay thì trời lại bắt đầu nắng chang chang, chẳng khác gì mùa hè. Chép lại suốt ngày mồ hôi mồ kê vã ra như tắm. Đùa nghịch một lúc thì đầu ướt như vừa được gội. Sau đó mà không tắm ngay thì thế nào cũng ngửi thấy mùi chua chua. Mẹ thì ra đường chẳng mũ nón, chẳng bịt mặt, chẳng găng tay, cứ phóng xe máy giữa trưa nắng. May mà không bị làm sao. Thế mà từ hôm qua đến hôm nay trời tự nhiên lại đổ mưa rào, mưa như trút nước. Đúng buổi tối mẹ cùng bà ngoại đi BigC mua thêm ít đồ thì cơn mưa to ập xuống. Đành phải bỏ 6000 ra mua 2 chiếc áo mưa mỏng tang, làm bằng nilông gì mà có mùi rất kinh, mặc vào rồi mà vẫn ướt quần áo. Đi xe máy ngược chiều gió, mưa táp vào mặt đau như bị dao cứa.
Thế là từ cái lạnh của nước Nhật chuyển sang cái nóng, rồi lạnh, rồi mát, rồi lại nóng của Việt nam, sao mà thấy thời tiết thất thường ghê quá. Chép của mẹ chịu đựng và thích nghi được cũng làm cho mẹ yên tâm nhiều.

Wednesday, April 25, 2007

Một số thay đổi của Chép

Trẻ con thường thay đổi hàng ngày. Thế cho nên sau gần 4 tuần về VN thì Chép cũng có nhiều thay đổi lắm. Có cả những thay đổi theo chiều hướng tích cực, nhưng cũng có những thay đổi theo chiều hướng không tích cực cho lắm. Có lẽ cả 2 mặt này đều cần thiết trong quá trình phát triển của con cái chăng?

Về ngôn ngữ
Trước khi về VN, Chép cũng nói và hiểu được một số từ tiếng Nhật. Nhưng thời gian gần đây, mẹ cảm thấy Chép gần như quên hết những từ đó. Chỉ thỉnh thoảng lắm mẹ mới nói với Chép 1 vài từ nhưng Chép cứ lờ đi, không quan tâm mấy. Nhưng bù lại Chép đã học được một số từ tiếng Việt như: “cát cát” để gọi con chó tên là Cát của nhà ông bà nội, “chừa” để đánh chừa nếu có va đầu vào đâu đó, “tắt rồi” khi Chép tắt tivi, “chơi” khi Chép muốn ông bế đi chơi. Chép cũng đã gần nói được từ “ông” nhưng không được rõ lắm. Bây giờ nếu muốn ú òa, thì Chép không nói “inai inai ba~” như ở Nhật, mà cũng nói ‘oà” như Việt nam. Đúng là trẻ con học rất nhanh và quên cũng rất nhanh.

Về tính tình
Chép dường như khó bảo hơn trước rất nhiều. Một phần là vì có ông bà ở bên cạnh luôn chiều theo các yêu cầu của cháu, một phần là do đặc điểm của lứa tuổi này như vậy.
Biết được ông bà chiều, nên Chép đã đòi cái gì là bao giờ cũng đòi cho bằng được, nào là đòi bế đi xem con Cát, bế ra vườn chơi, bế lên tầng đá bóng. Chép thích được ông nội và ông ngoại bế đi chơi đến nỗi mà bất cứ lúc nào nhìn thấy ông nội hay ông ngoại là Chép cũng đòi theo ông, kể cả lúc đang được mẹ bế.

Một số trò mới của Chép
- Chép thích đá bóng với ông, và còn biết lùi lại lấy đà rồi mới sút, trông như thật.
- Có lần ông ngoáy tai cho Chép bằng bông, thế là hôm sau nhìn thấy ít bông rơi trên sàn, Chép nhặt lên rồi cố nhét vào tai.
- Chép biết cầm kẹo ra mời ông nếu được mọi người bảo.
- Chép nấp đằng sau cái rèm để ú òa ông bà. Có lần Chép nấp để ông cứ đi tìm không biết thằng cháu đi đằng nào.
- Đang chat với papa, mà nghe thấy papa đánh đàn ghita thì Chép chạy ra chỗ đàn piano để đánh. Chép định hòa tấu cùng papa hay sao ấy nhỉ, hihi.
- Nếu muốn uống nước, Chép chỉ vào chỗ để bình nước để bảo mẹ lấy cho.Chép biết ấn tay vào bình, rồi tay kia sờ vào cái vòi xem nước có chảy ra không

Chuyện ăn uống của Chép ở Việt nam

Cơm và cháo
Ở Việt nam, thường thì sau 2 tuổi trẻ mới được cho ăn cơm, còn dưới 2 tuổi chỉ ăn cháo đặc hoặc cơm nhão. Nhưng Chép thì đã bắt đầu ăn cơm nhão từ 11 tháng tuổi, bây giờ thì Chép đã ăn cơm với Bố mẹ được rồi.
Về Việt nam, mấy bữa đầu ông bà nội ngoại toàn nấu cháo cho Chép ăn. Bữa đầu thì Chép còn hào hứng, chứ ăn được mấy bữa thì Chép chán, không muốn ăn nữa. Mẹ phải bắt tay vào nấu các món cho Chép để Chép ăn với cơm. Nhưng lại gặp phải một vấn đề là cơm VN có vẻ cứng và khô hơn cơm Nhật, nên Chép ăn cũng rất trệu trạo. Hôm nào ông bà nấu nát một tí thì có vẻ như Chép dễ ăn hơn.

Thức ăn chính
Nhà ông bà nội nuôi gà đẻ trứng, nên bữa nào ông bà cũng luộc 2 quả trứng gà, 1 quả cho Chép và 1 quả cho mẹ, và “yêu cầu” 2 mẹ con phải ăn hết “tiêu chuẩn”. Thường thì mẹ chỉ cho Chép ăn 1 bữa trứng 1 tuần thôi, hoặc là luộc hoặc tráng. Ăn liên tục được vài ngày thì Chép bắt đầu chán không chịu ăn nữa. Đến lúc 2 mẹ con về HN thì ông bà lại cho bao nhiêu trứng đem đi, dặn là xuống HN vẫn phải ngày nào cũng ăn trứng để đảm bảo đủ chất. Mẹ thì ăn được nhưng còn Chép thì chẳng ai ép được nếu cậu đã không muốn ăn.
Ở HN, hôm nào mẹ bận đi vắng thì ông bà ngoại nấu cho Chép ăn, nhưng hình như không hợp khẩu vị lắm. Có thể là ông bà nêm bằng nước mắm, mà Chép thì chưa ăn nước mắm bao giờ. Chép cũng được ăn ít rau hơn ở Nhật, vì ở VN ông bà và mẹ chỉ dám nấu bằng rau nhà trồng được hoặc những loại rau củ có thể là an toàn hơn như khoai tây, khoai lang, bí xanh, bí đỏ, cà rốt cho Chép thôi. Có thể đó cũng là 1 nguyên nhân làm cho menu của Chép không được phong phú cho lắm.

Cách cho Chép ăn
Mẹ thường đi vắng nên ông bà đảm nhiệm việc cho Chép ăn là chính. Mà để dỗ cho Chép ăn được thì ông bà có thể làm mọi cách: nào là bế Chép lên tầng vừa ăn vừa ngắm cảnh, nào là chạy theo đằng sau Chép bón từng thìa một vì Chép thích vừa ăn vừa chạy đi chơi. Ở đây lại không có ghế cho Chép ngồi ăn một chỗ như ở bên Nhật nên Chép cứ chạy đi lung tung chứ không ý thức được rằng phải ngồi ăn từ đầu bữa đến cuối bữa. Hôm nào mẹ cho Chép ăn thì tình trạng cũng diễn ra tương tự. Có hôm mẹ đến phát cáu lên vì cho Chép ăn mất nhiều thời gian mà chẳng được bao nhiêu. Thế này đành phải để sang Nhật rồi rèn lại cho Chép từ đầu thôi. Từ hồi về VN, Chép được ông bà chiều nên khó bảo quá.

Monday, April 16, 2007

Tụ tập ở Hà nội


Đúng vào dịp này đang có nhiều gia đình về Hà nội nên các anh chị em í ới gọi nhau để hẹn ngày tụ tập. Cuối cùng thì cũng fix được ngày 7/4, địa điểm là nhà bác Long Hà.
Hôm đấy, 2h chiều thì ông ngoại chở 2 mẹ con đi khám tai, sau đó đến chơi nhà em Kamo ở tận dưới Nhổn. Đường cũng khá xa. Đến nơi thì phải đỗ ô tô phía ngoài, rồi đi tiếp xe máy vào tận nhà. Nhà em Kamo to và đẹp lắm, đất đai cũng có vẻ rộng nữa. Mẹ Kamo còn dẫn ra tận vườn để xem ổi, hồng xiêm nữa. Từ nhà ra vườn cũng phải đi bằng xe máy. Đúng là em Kamo này “địa chủ” ghê. Sau đó ông ngoại chở cả 2 mẹ con Chép và Kamo sang nhà bác Hà.
Nhà bác Hà vừa sửa sang, sắm đồ mới nên cái gì cũng đẹp, sạch sẽ đâu ra đấy. Bác Hà đang phải nằm nghỉ ngơi trên giường, nhưng vẫn buôn chuyện với chị em thoải mái. Chị em lâu ngày gặp nhau đủ các thứ chuyện để nói, nào là hỏi thăm tình hình các gia đình bên Nhật, đi bazzar có mua được gì hay và rẻ không, sakura có đẹp không, cho đến tình hình ở Việt nam ăn uống thế nào, giá cả đắt đỏ quá,…Bác Long và chú Tiệp phóng xe máy đi mua thịt chó và ngan quay. Bác Hà thì yếu, còn các chị em khác thì toàn con nhỏ nên khâu nấu nướng được giảm tối đa. Bữa tiệc thì quá ngon, chuyện trò rôm rả, chỉ tiếc là bác Hà phải nằm ăn một mình ở trên gác.
Sau đó bác Trường còn chở 2 mẹ con Chép sang chơi nhà bác Thắng Hạnh. Chép thì ngủ tít nên chẳng chơi được với em Puppy. Em Puppy được 5 tháng rồi, có nước da trắng và giống Bố như đúc, cũng có vẻ hiếu động lắm. Nhà bác Thắng Hạnh sửa lại mà cứ như xây mới. Các phòng được thiết kế rất xinh xắn, nền lát gỗ theo kiểu Nhật. Nhà có bác giúp việc đảm nhiệm việc trông Puppy cả ngày cho Bố mẹ đi làm. Bác Trường lại làm xế chở 2 mẹ con về đến tận nhà. Lúc đấy cũng là 10h30 tối. Hy vọng còn có nhiều dịp được tụ tập cùng cả nhà nữa.