Saturday, October 20, 2007

Bỏ bú bình

Hồi đi Pháp, mẹ không đem bình sữa của Chép theo, dự định là sẽ nhân dịp này bắt Chép bỏ bú bình. Vì bú bình lâu quá cũng không tốt. Nhưng chính vì thế mà ở nhà dì Thu, cho Chép uống sữa tươi rất khó. Uống bằng cốc nên Chép chẳng chịu uống nhiều, cứ uống được 1 ngụm thì lại chạy đi chơi. Buổi tối trước khi đi ngủ cũng thế, cùng lắm là uống được vài ngụm. Chú Jerome phải mất công mua hẳn cho Chép 1 cái bình sữa khác mà Chép cũng chẳng chịu uống, vì nó khác cái bình ở nhà. Thế là thôi kệ, chẳng uống thì thôi.
Về đến nhà, mẹ lại thử rót sữa tươi vào bình cho Chép bú trước khi đi ngủ xem sao, thì thấy cu cậu cũng uống, nhưng vừa uống vừa day day cái núm nghịch. Những hôm sau thì chẳng uống hết bình, toàn để thừa. Thế là cắt luôn. Không bình nữa. Vài hôm thấy cậu cũng chẳng đòi gì. Thế là ổn. Bỏ được bú bình là tốt. Nhưng vẫn uống ít sữa tươi trước khi đi ngủ. Các cô còn khuyên không nên uống sữa trước khi đi ngủ cơ. Nhưng uống cho nó có thêm ít calci con nhỉ, không Chép-kun của mẹ lại lùn thì khó lấy vợ lắm, hihi.

Tuesday, October 16, 2007

Cái gì cũng mẹ


Chép-kun dạo này biết nhiều hơn rồi, nhưng càng biết nhiều thì càng khó bảo, thế mới khổ. 1 trong những trò mới của Chép là "cái gì cũng mama". Papa tắm cho Chép xong, muốn lấy khăn lau người và mặc quần áo cho Chép thì còn lâu nhé, không thể động vào người Chép, còn mồm Chép thì kêu toáng lên "mama, mama" để bắt mama vào lau người và mặc quần áo cho, cho dù là mẹ đang làm gì.
Papa xúc sữa chua cho Chép thì Chép cũng không chịu, gạt tay papa ra, đòi phải đưa hộp sữa chua cho mama xúc cho thì mới chịu ăn tiếp. Chả hiểu con có lý do gì mà lại "phân biệt đối xử" thế.
Đến tối, papa vỗ lưng để ru Chép ngủ, Chép cũng không cho, đòi mẹ phải xoa lưng cho cơ. Hay là tay papa cứng quá Chép không thích nhỉ.
Mẹ thì nhiều lúc muốn được nghỉ 1 tí ông con cũng không cho, yêu mẹ quá làm mẹ mệt thế đấy. Papa thì nhiều lúc tức lắm, vì bị ông con "hắt hủi". Nhưng mà Chép thích được papa đến nhà trẻ đón này, thích được cưỡi lên lưng papa để đi nhong nhong này, thích được papa tắm cho này, thích được trượt cầu trượt với papa này, nhiều lắm. Chép yêu cả papa và mama mà.

Monday, October 15, 2007

Chia tay Bob Dylan

Chép đã chính thức chia tay với Bob Dylan rồi. Lý do bắt đầu từ việc Chép không nghe Bob Dylan trong thời gian du lịch sang chỗ dì Thu suốt gần 1 tháng. Sau khi về nhà, mẹ thử bật nhạc Bob Dylan khi cho Chép đi ngủ, nhưng cứ bật nhạc là Chép lại nhảy nhót trên giường, mặt mũi tỉnh như sáo, chứ không lim dim mắt như ngày xưa nữa. Thế là mẹ đành phải tắt nhạc đi, để phòng tối và yên tĩnh thì Chép mới chịu ngủ. Thế mới lạ chứ. Suốt từ bé đến giờ Chép gắn bó với Bob Dylan mỗi tối đi ngủ, thế mà quên nhanh thế không biết. Thôi, để đến khi nào Chép lớn, mẹ sẽ cho Chép nghe lại Bob Dylan xem Chép thấy thế nào nhé.

(Đây là ảnh chụp Chép diện thử bộ quần áo mới, dự định sẽ mặc trong đám cưới của dì Thu đấy. Trông Chép của mẹ chững chạc hẳn lên làm cả bố lẫn mẹ đều ngạc nhiên. Sau đấy thì mãi Chép không cho cởi ra, Bố phải dẫn lên khoe mấy chú hàng xóm rồi mới chịu đấy)

New blog

Mẹ Chép lập riêng 1 blog mới để viết lại những mẩu chuyện trong chuyến đi vừa rồi. Mẹ chọn Opera vì thấy design của nó khá đẹp. Mẹ sẽ tranh thủ thời gian để viết trước khi quên hết mọi thứ.
http://my.opera.com/chepkun/blog/

Saturday, October 13, 2007

36 giờ ở Venice

Venice đầy thơ mộng

Những chú da màu bán túi xách ngay trước cửa dãy hàng hiệu sang trọng với những brandname như Prada, Dior, Vesace, Channel,...

Cây cầu nổi tiếng, nơi bắt đầu hình thành cuộc sống của cư dân Venice

Mặt nạ hoá trang, 1 sản phẩm độc đáo và đặc trưng của Venice

Những con hẻm cũ kỹ như thế này gợi nhớ đến những con ngõ nhỏ ở Hà nội

Quảng trường St.Marco

Khách sạn St.Maurizio, nơi 2 vợ chồng thuê trong 2 ngày với giá cắt cổ, còn nội thất thì không hơn mấy 1 phòng trọ sinh viên

Saturday, October 6, 2007

Coming home

Cả nhà Chép đã quay lại Kyoto được 10 ngày rồi. Về đến nhà là có hàng núi việc phải giải quyết, nào là các loại hoá đơn đã quá hạn thanh toán, dọn dẹp nhà cửa và hành lý, chào hỏi mọi người và bắt đầu học kỳ mới ở trường. Mẹ chẳng còn tí thời gian nào mà update blog, để blog bị giãn đoạn mấy tuần nay rồi. Những câu chuyện kể về chuyến đi vừa rồi thì nhiều lắm, chắc mẹ sẽ phải dành thời gian để viết riêng vào một dịp nào đấy. Còn ảnh chụp thì có quá nhiều, mẹ đang định chọn ảnh ra để làm thành 1 quyển scrapbook cho cả nhà, nhưng chưa biết bao giờ mới thực hiện được. Toàn là dự định cả.
Về đến nhà vất vả nhất là việc làm quen với múi giờ của Nhật. Cả nhà cứ đến tối là mãi không ngủ được, vì lúc đó mới là buổi chiều ở Pháp. Nhưng đến sáng ra thì lại ngủ say nhất, mãi đến 12h trưa mới dậy được. Thế là mất luôn bữa sáng, chỉ ăn được có bữa trưa và bữa tối. Phải mất mấy hôm mới điều chỉnh được giờ ngủ dậy sớm hơn. Đến hôm thứ 2 là ngày Chép phải đi nhà trẻ buổi đầu tiên thì 2 mẹ con phải dậy lúc 8h sáng, một sự cố gắng ghê gớm. Nhưng nhờ có việc đi nhà trẻ mà thời gian biểu của Chép lại đi vào ổn định. Hôm đầu đến nhà trẻ, lúc mẹ về Chép không khóc đâu nhưng mặt xị ra, biết là phải ở lại nên đành chịu. Sau đó thấy cô bảo là buổi sáng Chép chẳng nói năng mấy, nhưng đến chiều thì quen dần, và chơi đùa rất vui vẻ. Lúc mẹ đến đón còn không chịu về ngay cơ.
Từ hôm về đến nhà là Chép ăn ngủ điều độ hơn, ăn thì tự xúc chứ không được mẹ hay ông bà bón cho lúc đi chơi, về nhà lại có bao nhiêu là đồ chơi để chơi nữa. Chép cứ suốt ngày mê mải với ôtô và tàu điện.
Cả nhà mình lại quay trở lại cuộc sống thường nhật, nhưng vẫn không thể quên thời gian ở với dì Thu và ông bà suốt 1 tháng qua, được đi chơi và được nếm bao nhiêu món lạ. Bây giờ thấy nhớ những ngày đó lắm.

Friday, September 14, 2007

Ngày thứ 2 ở Paris

Bên trong Đền Pantheon

Nhà thờ Đức bà Paris


Trước Toà thị chính Paris

Nhà thờ Đồi Montmarte



Cả nhà tiếp tục chiến đấu với hệ thống Metro và bus ở Paris thêm 1 ngày nữa. Khởi hành lúc 9h sáng, muộn hơn hôm qua 1 chút để tránh giờ cao điểm của những người đi làm, nhưng lúc sau mới nhớ ra hôm nay là thứ 7 chẳng có ai đi làm cả. Thế mà bus vẫn chen nhau như mọi hôm, chẳng vắng hơn được tí nào.
Đến ga Metro lúc 10h, Thu rẽ qua siêu thị mua ít đồ ăn nguội cho buổi trưa. Thực đơn cho 1 ngày đi du lịch là sáng: mì tôm, trưa: đồ ăn nguội là bánh mì kẹp dăm bông, bơ, với ít rau và hoa quả tráng miệng, tối: ăn nóng tại nhà hàng. Thu vào siêu thị với Jerome, Bố và Hương. Nhà Chép và mẹ đợi ở bên ngoài. Chép ngồi 1 lúc trên xe đẩy thì chán, đòi xuống chạy khắp nơi để nghịch. Đợi hơn 1 tiếng đồng hồ mà vẫn chẳng thấy ai ra, không hiểu đi siêu thị mua những gì mà lâu thế. Hoá ra là Thu và Hương bị lạc nhau. Thu cứ trách Hương là không chịu đi theo mọi người, cứ mải ngắm hang hoá, đến mức dì Hương cứ sụt sịt mãi. Thế là đến tận 10h30 mới xuống được Metro để đi thăm nhà thờ đồi Montmarte.
Đây là nhà thờ duy nhất ở Paris được xây theo lối kiến trúc đạo Hồi, với mái vòm, bằng đá trắng, in hình trên nền trời xanh ngắt. Cả nhà đi lên đoạn giữa bằng cable car, sau đó đi bộ lên đển cổng.
Phía sau có khu vườn khá đẹp, cả nhà nghỉ ăn trưa.
Đến khoảng 1h cả nhà lại ra Metro đi tiếp đến Nhà thờ đức bà Paris, nằm trên đảo Cite. Trên đường đến nhà thờ thì đi qua Toà thị chính Paris. Ở Paris đang có giải rugby nên ngay phía trước toà thị chính đặt 1 màn hình cỡ lớn chiếu 1 trận rugby nào đó. Người xem đông nghịt, cảnh sát đứng khắp nơi, xe cảnh sát đỗ san sát 2 bên đường, ai từ bên ngoài vào khu vực đó cũng bị kiểm tra túi xách.
Nhà thờ đức bà Paris có lẽ là điểm đến mong đợi nhất của ngày hôm nay. Đã được đọc tiểu thuyết và xem phim Nhà thờ đức bà Paris nhiều lần rồi nên trong đầu có thể liên tưởng ngay đến một mối tình lãng mạn, thằng gù ở trên gác chuông. Nhưng tất nhiên trên thực tế thì đây cũng là 1 nhà thờ như những nhà thờ khác ở Paris, có điều nó kỳ vĩ và tinh xảo hơn gấp nhiều lần. Những mái vòm được chạm khắc bằng đá tinh xảo đến từng chi tiết. Vào bên trong, người ta phải cảm thấy mình thật bé nhỏ trước sự cao rộng hun hút của những mái vòm, những hình điêu khắc mô tả cảnh chúa Jesus cứu thế, những bức tượng trông thật mềm mại và sống động. Tất cả làm người ta choáng ngợp và cảm thấy có phần “bội thực” vì có quá nhiều nghệ thuật và kỳ công của con người được tập trung ở đây.
Đến 3h chiều cả nhà đi tiếp đến Điện Pantheon bằng Metro. Đây là khu điện thờ và là nơi lưu giữ những phần mộ của những vĩ nhân của nước Pháp. Mẹ ngồi trên xe đẩy nên có 2 người đi kèm mẹ được miễn phí tiền mua vé. Thực ra ngồi trên xe đẩy cũng rất khó tham quan vì khu phần mộ nằm dưới tầng hầm và phải đi qua rất nhiều bậc thang. Ngay trên tầng 1, ở chính giữa được trưng bày 1 thí nghiệm chứng minh trái đất hình tròn của ông nào đó quên mất tên rồi. Đó là 1 quả cầu được treo trên 1 sợi đây nối từ đỉnh của Điện Pantheon, đung đưa trên 1 mặt tròn. Về nguyên lý chứng minh thì mình cũng chả hiểu lắm.
Xuống dưới tầng hầm, không khí lạnh hơn. Có rất nhiều gian phòng nhỏ có các phần mộ được chia theo 4 phía. Mình chỉ biết 1 số nhân vật nổi tiếng ở đây như phần mộ của 2 vợ chồng nhà khoa học Pierre Curie và Marie Curie, Victor Hugo, Dumas, J.J Ruso, Voltaire. Vẫn còn khá nhiều phòng trống, nhưng để được đưa vào đây cũng không phải dễ dàng gì, và phải được đích thân Tổng thống Pháp kí quyết định.
Theo chương trình, cả nhà còn đi thăm thêm Vườn Lyxemburg và Quảng trường Opera, nhưng mọi người đi bộ cũng thấm mệt nên tất cả quyết định sẽ mua đồ ăn ở 1 cửa hang Châu Á nào đó rồi về khách sạn ăn.
Lại chen nhau trên Metro và bus để về nhà. May mà trên bus, Ông bế Chép nên được nhường 1 chỗ, còn bà bầu thì vẫn phải đứng. Xung quanh là mấy cậu thanh niên da màu nói chuyện cứ oang oang.
Về đến khách sạn ai cũng mệt phờ. May mà được bữa cơm tàu kéo lại. Suốt mấy ngày đi du lịch đã được miếng cơm nào vào bụng đâu. Nhưng cơm cũng chẳng đủ, mấy chị em lại úp them mì tôm để ăn.
Ngày mai là tạm biệt Paris rồi. 2 ngày thế cũng là đủ để biết 1 tí gì đó về Paris. 1 Paris tập trung quá nhiều những kiệt tác nghệ thuật do con người sáng tạo ra, 1 Paris ồn ào và ngột ngạt khiến cho người ra dễ bị stress, 1 Paris làm cho người đã đến rồi thì sẽ không thể nào quên, nhưng quay lại thì không phải ai cũng muốn.