Saturday, February 16, 2008

Tuyết tháng 2

Mùa đông ở Kyoto năm nay thật lạ, đến tận tháng 2 mới có tuyết rơi. Suốt tuần vừa rồi, tuyết rơi trắng trời, rơi suốt cả ngày, dầy đến 20cm. 5 năm ở Nhật chưa bao giờ mama thấy tuyết rơi nhiều đến thế ở Kyoto. Nhiều người chắc sẽ tranh thủ dịp này để đến chùa vàng ngắm tuyết đọng trên mái chùa.Mấy hôm rét cóng ấy mama ở nhà suốt với em Khanh, còn papa vẫn đưa đón anh Chép đi nhà trẻ. Đây là lần đầu tiên anh Chép nhìn thấy tuyết đấy nhỉ. Thấy papa bảo là ở nhà trẻ, các cô còn đem tuyết vào phòng cho Chép và các bạn chơi nữa. Trời lạnh thế này về nhà mới thấy ấm áp làm sao.

Chép đứng giữa tuyết ở ngay bên ngoài nhà
IMG_6429

Tuyết trên đường papa đi học
IMG_6495

Triển lãm tranh lần 2

Cô giáo ở nhà trẻ lại vừa thông báo đang có triển lãm tranh của các lớp, trong 3 ngày từ 15/2 đến 17/2. Thế là hôm nay mẹ tranh thủ đi xem, còn papa phải ở nhà trông em Khanh. Vào đến nơi là mẹ phải tìm ngay xem tranh của Chép treo ở đâu. Đây rồi. Lại 1 bức theo trường phái trìu tượng nữa. Papa xem thì bảo là giống hoa anh đào ấy nhỉ. Còn cô giáo thì đề phía dưới là "gieo mầm hạt đậu". Không biết tác giả Chép thì sẽ gọi đây là cái gì nhỉ.
Ngoài các bức tranh, thì triển lãm còn trưng bày các tác phẩm như bánh cake làm bằng đất sét, mặt nạ hình quỷ,.. mà các cháu tự làm ở lớp. Rồi còn có cả các tác phẩm bằng đất nung rất nghệ thuật mà các cháu sáng tạo ra sau khi tham gia lớp nặn đồ gốm sứ nữa. Ở chính giữa của gian triển lãm trưng bày các bức ảnh chụp cảnh các bạn đang bò ra vẽ tranh hay các anh chị lớn hơn đang chăm chú nặn hình. Có cả ảnh của Chép đang hí hoáy vẽ cái gì đó trông rất có vẻ tập trung.

Đây là tác phẩm trìu tượng của hoạ sĩ Chép (ở chính giữa)
CIMG6059

Hoạ sĩ đang mải mê sáng tạo cái gì đó, quên cả bạn bè xung quanh
CIMG6065

Những mặt nạ quỷ do các anh chị lớp lớn vẽ
CIMG6061

Những đĩa bánh bằng đất sét trông cũng khá ngon lành
CIMG6064

Tác phẩm đất nung nghệ thuật
CIMG6067

Sunday, February 10, 2008

Kể tội anh Chép

Từ hồi được lên chức "anh cả" đến giờ, anh Chép hư lắm, mắc nhiều "tội" lắm. Mẹ phải kể ra đây cho Ông bà, các dì và mọi người biết mới được.
  • Tội to nhất là làm hỏng cái máy tính của mẹ. Trong lúc mẹ và em Mai Khanh còn đang trong viện, 2 bố con ở nhà trông nom nhau thế nào mà anh Chép làm vỡ luôn cái màn hình notebook của Mẹ. Cái máy tính bây giờ bật lên trông mờ mờ ảo ảo, nhoè nhoẹt, chỉ nhìn thấy có mỗi 1 góc bên phía trái. Muốn đọc cái gì cũng phải di di đến cái góc đó, mãi mới đọc nổi. Còn viết blog hay xem ảnh thì chịu. Mẹ đành phải chờ đến lúc bố đem máy tính về thì mới viết được. Chán anh con trai quá. Chỉ giỏi phá thôi. Từ hôm làm hỏng máy tính đến giờ, bị bố quát cho nên không dám đòi xem Tom and Jerry nữa.
  • Tội thứ 2 là đến bữa ăn không chịu tự xúc, cứ đòi mẹ xúc cho, rồi không chịu ngồi ăn từ đầu bữa đến cuối bữa, hết đứng lên, ngồi quay lưng lại, rồi đòi bật tivi, đòi lấy thứ này thứ nọ. Thức ăn trong bát không chịu ăn, cứ chỉ thức ăn trên đĩa, đòi ăn mỗi thức ăn chứ không chịu ăn cơm. Bực mình không chịu được. Mẹ quát cho thế là ngồi khóc. Khóc chán thì lại ăn, vừa ăn vừa mếu máo trông đến là khổ. Ở nhà trẻ thì vẫn tự ăn ngoan mà về nhà cứ thế. Chắc tại mẹ tạo cho thói quen được mẹ bón cho ăn rồi, bây giờ bảo "Kiên tự xúc nhé" là cứ lắc đầu quầy quậy. Chẳng hiểu phải làm thế nào nữa. Tối qua không chịu ăn hết bát cơm, thế là mẹ cho nhịn luôn, sau đấy thì ăn rõ nhiều táo với chuối cho no bụng. Không biết phải làm thế nào để cải thiện tình hình này đây.
  • Tội thứ 3 là hò hét rất to rồi chạy nhảy uỳnh uỳnh làm em Mai Khanh không ngủ được. Về đến nhà là kêu lên "mama" cái này rồi mama cái kia đến váng cả tai. Bảo là "Suỵt, con nói khẽ thôi, em đang nenne" thì lại tiếp tục gào lên "Mama,...". Rồi trèo lên giường nhảy lên nhảy xuống, nghịch bình sữa của em, rồi đem ôtô lên cho chạy vèo vèo xung quanh cái nôi của em. Thế là em đang ngủ thì cũng bị thức dậy, rồi không ngủ lại được cho đến tận lúc anh Chép đi ngủ. Thế có khổ thân không cơ chứ.
Đấy, tạm thời mẹ kể ra 3 cái tội như thế. Đến khi nào anh Chép sửa được thì mẹ lại báo cáo với Ông bà và các dì. Anh Chép làm anh trai rồi thì phải gương mẫu cho em còn học tập con nhé.

Thursday, February 7, 2008

Em Mai Khanh ở nhà

Em Mai Khanh về nhà đã được 10 ngày rồi. Ở nhà em được nằm riêng trong 1 cái nôi xinh xắn. Anh Chép cũng đã quen với sự có mặt của em bé trong nhà, đi nhà trẻ về là chạy ngay vào chào "akachan, konbanwa". Anh Chép còn rất tình cảm và trách nhiệm nữa nhé. Đang chơi ở phòng ngoài nhưng nếu thấy em khóc là bỏ đồ chơi đấy, chạy ngay vào nôi của em rồi vỗ vỗ em để em nín.Anh Chép còn tập bế em nữa, rồi cứ đòi bế liên tục, nhưng bế được 1 tí là lại kêu "omoi lắm" tức là "nặng lắm" để giả em cho bố mẹ. Ban đêm em hay dậy đòi ti, mẹ phải bật đèn làm anh Chép cũng hay bị thức giấc, nhưng mấy hôm nay anh Chép cũng quen rồi hay ngủ say nên cũng chẳng biết gì.
Về nhà mẹ đã có nhiều sữa hơn nhưng hình như vẫn không đủ cho em no bụng. Em vẫn phải uống thêm 80-100cc sữa mỗi lần, một ngày em uống khoảng 400-450cc sữa.Nhưng mấy ngày hôm nay hình như em hay bị đầy bụng, khó đi ị nên cứ hay đỏ mặt tía tai để rặn ị, không đi được thì lại ấm ách khó ngủ. Khổ thân em quá, chắc mẹ phải điều chỉnh chế độ ăn uống của mẹ 1 chút con nhỉ.

Hai anh em
IMG_6337

Em ngáp to chưa này
IMG_63471

Em hay nhăn trán thế này lắm
IMG_63511

Cỗ Tất niên

Tết Nguyên đán năm nay cả nhà không tham dự party đón giao thừa cùng với hội Sinh viên Việt nam ở Kyoto như năm ngoái được, vì em Mai Khanh còn bé quá. Cả nhà mình cùng đón Giao thừa ở nhà vậy. Mâm cỗ Tất niên của nhà mình cũng đầy đủ đấy chứ: có bánh chưng đi mua này, có xôi gấc, giò gà, nộm mực, nem mẹ tự làm này, lại còn có canh măng, giò xào bác Nguyệt cho, và nhà bác Tâm cũng đem cho cả chả giò nữa. Thế là cũng giống như cỗ Tất niên ở nhà rồi. Mẹ còn làm thêm món thịt lợn cuốn cà rốt cho Chép nữa vì sợ Chép không ăn được những món kia. Chép nhìn mâm cỗ có vẻ háo hức lắm, ăn hết xôi gấc lại ăn sang cơm với thịt, rồi thấy miếng giò Chép gọi đấy là "mặt trăng" vì trông hơi giống, rồi cứ đòi ăn "mặt trăng" suốt. Bố mẹ gọi điện chúc Tết ông bà nội ngoại xong thì ăn cơm Tất niên. Đúng là cỗ Tết có khác, mới ăn 1 tí mà đã thấy no bụng. Nhiều thứ thế này chắc phải để sang mùng 1 Tết ăn mới hết được.
Sang năm mới, cả gia đình mình chúc ông bà nội ngoại sức khoẻ, chúc em Mai Khanh bé nhất nhà hay ăn và chóng lớn để chơi cùng anh Chép nhé.
30 Tết năm nay cũng trùng với Sinh nhật dì Thu đấy. Chúc dì Thu sẽ hoàn thành được những dự định cho năm mới và nhất là có 1 chuyến về Việt nam thật ấn tượng nhé. Hy vọng cả nhà mình sẽ được gặp Ông bà và 2 dì trong năm 2008 này.

Đây là mâm ngũ quả (nhưng thực ra chỉ có 4 loại quả thôi) và bánh chưng cúng Tất niên
IMG_63811

Đây là mâm cỗ Tất niên của cả nhà, bố mẹ mới ăn hết có 1 ít thôi.
IMG_6388

Sunday, February 3, 2008

Những đặc điểm ban đầu của con gái

Anh Chép được 38 tuần 4 ngày (trước ngày dự sinh 10 ngày) thì đã chui ra rồi, thế mà em Mai Khanh đến tuần thứ 39 và 6 ngày, tức là trước ngày dự sinh đúng 1 ngày thì mới chịu ra, làm bố mẹ cứ ngồi đếm từng ngày một. Vì chui ra muộn hơn, nên em Mai Khanh nặng cân hơn, dài hơn, nhiều tóc hơn, lông mày và lông mi cũng dài hơn so với anh Chép ngày xưa. Đây là những đặc điểm ban đầu của con gái mà mẹ ghi lại lúc còn ở trong bệnh viện:

  • Em đã khóc có nước mắt
  • Đã biết cười mụ
  • Em nhìn theo hướng camera lúc papa chụp ảnh
  • Em biết mút tay
  • Cáu gắt khi ti mẹ nhưng không có sữa
  • Em hay giật mình
  • Khi ngủ hay quay đầu sang bên phải
  • Mắt hơi có mầu vàng
  • Ánh mắt nhìn có vẻ sợ điều gì đó
  • Rất hay cau mày và nhăn trán (con gái mẹ có vẻ khó tính lắm đây)

Saturday, February 2, 2008

Bảng so sánh chỉ số của 2 anh em


Anh Chép

Em Mai Khanh

Ngày sinh

8:42am, ngày 25/12/2005

12:06am ngày 22/1/2008

Cân nặng

2986g

3548g

Chiều dài

50.0cm

51.5cm

Vòng đầu

32.2cm

36.4cm

Vòng ngực

32.4cm

33.8cm

Apgar score 1 phút sau khi sinh

8/10

9/10

Apgar score 5 phút sau khi sinh

10/10

10/10

Nhóm máu

B+

B+