Thursday, March 6, 2008

Những trò nghịch ngợm của Chép

Em Khanh 6 tuần tuổi

Hôm nay em Khanh tròn 6 tuần tuổi rồi đấy. 6 tuần hai mẹ con loanh quanh với nhau ở nhà, thế mà cũng thấy thời gian trôi nhanh vèo vèo. Suốt 6 tuần, ngoại trừ những lần đi khám ở bệnh viện, thì em Khanh cũng chưa được cho ra ngoài chơi lần nào, vì trời cứ lạnh, gió và tuyết suốt. Để đợi hôm nào nắng ấm thì cả 2 anh em ra ngoài chơi nhé. Mà tháng sau là mùa sakura rồi, 2 anh em tha hồ mà đi ngắm hoa, đẹp lắm.
6 tuần tuổi, em Khanh ăn cũng nhiều hơn, mỗi lần uống phải 1 bình sữa 140cc. Còn sữa của mẹ chỉ đủ làm "món khai vị" cho em thôi.
6 tuần tuổi, em Khanh đã ngủ được một mạch từ 10h tối đến 6h sáng rồi. Em thương mẹ không muốn mẹ phải thức đêm đấy mà. Về khoản này thì anh Chép thua em rồi đấy nhé. Phải đến tháng thứ 3 anh Chép mới ngủ cả đêm mà.
Em Khanh cũng ít bị sặc sữa hơn rồi. Thời gian đầu, em bú sữa hay mút nhanh mà chưa kịp nuốt nên hay bị ho và sặc sữa. Nhưng bây giờ đỡ hơn rồi. Con gái thì phải ăn uống từ từ chứ con.
Chàm sữa trên mặt em Khanh cũng đỡ nhiều rồi. Về nhà được khoảng gần 3 tuần thì mặt em nổi những mụn đỏ, hình như ở Việt nam gọi là chàm sữa thì phải. Đi khám 1 tháng, được bác sĩ cho thuốc để bôi, nhưng cũng không đỡ ngay. Có hôm mụn mọc khắp mặt, da bì bì, rồi mụn còn lan xuống cổ. Nhưng bây giờ da mặt em đỡ nhiều rồi, trông có vẻ trắng trắng ra rồi. Hình như em Khanh có nước da khác với anh Chép thì phải.
Em Khanh cũng biết ê a hóng chuyện rồi, còn cười rất tươi khi nghe bố mẹ nói chuyện nữa

Đây là đoạn băng video ghi lúc em Khanh được 1 tháng 4 ngày tuổi

Sunday, March 2, 2008

Lễ hội đón xuân

Tháng 2 có ngày Xuân phân, và cũng là ngày nghỉ lễ của Nhật. Đã thành thông lệ,cứ vào thời gian này, nhà trẻ của Chép lại tổ chức Lễ hội đón xuân. Lễ hội thường được tổ chức vào thứ 7, với các tiết mục do các cô và các cháu cùng biểu diễn. Năm nay, papa được phân công ở nhà trông em Khanh, còn mẹ sẽ đến trường tham dự lễ hội cùng Chép.
Đến lớp lúc 9h sáng, mẹ chào hỏi 2 cô phụ trách lớp Sumire của Chép vì lâu rồi không gặp. Sau đó mẹ phải để Chép ở lại lớp để lên hội trường tầng 2 nơi tổ chức Lễ hội. 9h15 hội trường mới mở cửa nên mẹ phải đứng xếp hàng một lúc. Nhiều bố mẹ cũng cố gắng đến sớm để được ngồi ở phía trên. Mẹ cũng tìm được 1 ví trí gần trên đầu để quay phim hay chụp ảnh cho dễ. Đầu tiên là bài phát biểu của cô hiệu trưởng. Cô nói qua về tình hình các lớp trong thời gian qua, về ý nghĩa của Lễ hội và nội dung của chương trình. Trong lúc cô phát biểu còn có 1 cô khác đứng nói bằng tay cho những người khiếm thính. Thế mới biết người tàn tật ở Nhật được quan tâm chu đáo đến thế nào.

Tiết mục đầu tiên được bắt đầu bằng đoạn băng video quay lớp Sumire của Chép.Đoạn băng ghi lại những hình ảnh Chép và các bạn lúc chơi trong phòng với các trò như cho búp bê ăn, xếp đoàn tàu, chơi nấu bếp, hay lúc đi dạo. Mẹ nhìn thấy Chép lúc thì mặc váy và đội khăn trên đầu trông đến buồn cười, lúc thì chạy nhảy với các bạn, hay lúc được cô hỏi "tên là gì" thì trả lời rất nhanh "Kien-chan". Chép và các bạn ở nhà trẻ trông thật ngộ nghĩnh và dễ thương. Mẹ ghi lại đoạn băng này để papa và mọi người cùng xem nhé.



Sau khi xem hết đoạn băng video, mẹ và các mẹ khác của lớp sumire quay xuống lớp, cùng các con của mình tham gia gấp hình theo hướng dẫn của cô. Sắp đến lễ Hina matsuri nên cô hướng dẫn cách gấp hình búp bê con trai và con gái biểu tượng của lễ hội này. Chép cũng rất hào hứng gấp, vẽ và dán, nhưng Chép vẽ mặt thì loằng ngoằng, chứ không như mấy bạn biết vẽ cả mắt hình tròn. Các tác phẩm sau khi hoàn thành được dán lại lên cửa kính của lớp.
Sau đó mẹ lại đưa Chép lên hội trường xem các tiết mục khác. Có tiết mục của các mẹ hát bài Omochya no cha cha cha và tiết mục kịch Ông lão và củ cải do các cô biểu diễn rất thú vị. Chép ngồi xem chăm chú đến nỗi quên cả vỗ tay.
11h đến giờ ăn trưa. Mẹ cũng được tham gia giờ ăn với Chép. Nhưng các bạn ra rửa tay rồi ngồi vào ghế mà Chép cứ nhất định không chịu ra, cứ bắt mẹ bế suốt. Cô giáo cũng bảo mọi hôm các bạn ngồi vào ghế hết rồi mà Chép cứ "iya, iya" mãi sau mới chịu vào ngồi. Thế là hôm nay cô giáo kể tội Chép đấy. Chép ở nhà trẻ cũng khó bảo ghê.
Chép ngồi ăn cùng bàn với bạn Papu-chan người Mali Châu phi và 1 bạn người Nhật (nhưng hình như có bố là người Hawai). 2 bạn tự xúc ăn rất ngoan mà Chép mãi không chịu xúc, cứ đòi mẹ xúc cho như ở nhà. Có lúc lại còn ngồi thừ ra, rồi cứ chỉ tay vào bố mẹ bạn Papu-chan rồi nói "papu-chan no otousan, papu-chan no okasan". Đến lúc 2 bạn ăn xong rồi mà Chép vẫn còn nửa bát. Mẹ đành phải xúc cho Chép để ăn cho nhanh.

Suất cơm của Chép vẫn còn nguyên mà các bạn đã ăn gần xong rồi. Menu hôm nay là cơm cari thịt bò, và nộm rau horensho trộn táo và hamu
CIMG6075

Ăn xong Chép ra rửa tay, nhưng cũng mải nghịch cái vòi nước nên mãi mới rửa xong
CIMG6076

Trước khi về, Chép chụp ảnh với cô Ishii. Đây là cô giáo mà Chép yêu quý nhất ở nhà trẻ. Hôm nào không có cô ra đón thì thế nào Chép cũng khóc khi bố mẹ đi về. Có cô là Chép ngoan ngay, chạy đến rồi ngồi vào lòng cô. Cô Ishii hình như vẫn còn trẻ lắm, lúc nào cô cũng đeo hàm sắt ở răng. Hôm nay cô còn đánh đàn piano cho các tiết mục biểu diễn nữa.Không biết tháng 4 tới, cô có còn phụ trách lớp của Chép nữa không.
CIMG60771

Thursday, February 28, 2008

Tập đi toilet

Anh Chép đang ở trong giai đoạn tập đi ị và đi tè ở toilet chứ không phải đi ra bỉm nữa. Thực ra anh Chép đã bắt đầu được dậy cách đi tè (oshikko) ở nhà trẻ cách đây lâu rồi, và mẹ cũng được cô giáo khoe là anh Chép đã biết vào toilet để oshikko, nhưng ở nhà thì mẹ vẫn chưa áp dụng, vẫn đóng bỉm suốt cho Chép. Chỉ từ mấy ngày nay, từ lúc đi nhà trẻ về là anh Chép không mặc bỉm nữa, mà sẽ tập oshikko vào cái toilet riêng dành cho anh Chép. Đầu tiên là sẽ tập oshikko trước, chứ đi unchi thì có lẽ phải để sau. Ngay hôm đầu tiên Chép đã làm bố mẹ ngạc nhiên vì để Chép ngồi vào bô, Chép tự "xì xì" rồi một lúc sau là đã kêu "deta, deta", tức là đã tè được rồi. Có khi oshikko 1 lần xong vẫn không chịu mặc quần ngay, mà lại đòi "mo ikkai" tức là thêm 1 lần nữa, rồi lại chạy vào ngồi bô.Chả hiểu sao Chép lại đi thêm được 1 ít nữa. Papa cứ bảo"cái thằng này sao giỏi thế nhỉ, bảo đi tè là đi được ngay". Đi xong Chép lại còn kéo cái ngăn ở bô ra đem đến tận nơi đưa cho mẹ để bảo mẹ đổ vào toilet.
Được 1, 2 hôm như thế Bố mẹ vui lắm, tưởng là sẽ không phải đóng bỉm cả ngày cho Chép nữa, mà chỉ đóng bỉm lúc đi ngủ thôi. Nhưng hoá ra không đơn giản thế. Bó mẹ mà không nhắc thì Chép mải chơi quên cả đi tè. Tối hôm đấy papa thì đi vắng, mẹ thì đang dọn nhà, 1 lúc sau đã thấy con tồ tồ ra quần, ướt cả thảm. Cu cậu tè xong rồi mới biết là không có bỉm, ướt cả quần. Mẹ vội vàng thay cho cái quần khác, và nhắc là phải oshikko vào cái bô xinh xinh của Chép ấy. Thế mà chỉ được 1 lúc sau lại thấy con tự tụt quần ra, đòi vào toilet. Tưởng là con chuẩn bị đi tè, nào ngờ quần đã ướt từ bao giờ, tìm mãi không biết cậu tè ra đâu, hoá ra là tè luôn lên cái xe đẩy mickey.
Lại hôm khác, cũng chỉ có mình mẹ ở nhà với Chép. Mẹ đang bận voice chat với dì Thu nên không để ý, cứ thấy Chép loay hoay bên cạnh tủ sách. Một lúc sau nhìn xuông tứ nhiên thấy ống quần của con có cái gì phồng phồng ra, Chép thì vừa nhìn xuống quần vừa sợ sệt. Ối giời ơi, con trai unchi ra quần mất rồi. Mẹ cáu quá mắng Chép mấy câu thì con trai khóc luôn, vừa khóc vừa đi vào toilet để mẹ rửa cho. Sau đó mẹ vừa dỗ vừa nhắc lại cho Chép nhớ là phải vào toilet, nhưng cậu vẫn khóc mãi mới thôi. Chắc là do cậu sợ quá, vì mọi lần unchi ra bỉm thì không sao, lần này chẳng thấy bỉm đâu, tự nhiên "nó" rơi xuống tận ống quần, làm cậu sợ. Không biết những lần sau Chép có nhớ mà thực hiện không, nhưng dù sao phải chấp nhận vài lần đau thương, đi thay quần và lau nhà như thế thì con mới tiến bộ được. Chắc chả còn cách nào khác đâu nhỉ.

Monday, February 25, 2008

2 năm nhìn lại

Hôm 22/2 ngày em Khanh đầy tháng, cả nhà cùng chụp chung 1 kiểu ảnh. Đây là bức ảnh đầu tiên chụp nhà mình 4 người đấy. Anh Chép thấy papa chuẩn bị chụp ảnh thì đã trèo ngay lên ngồi cạnh mama, còn ôm thêm em cá để chuẩn bị sẵn tư thế chụp ảnh. Em Khanh thì được thay bộ quần áo mới dì Thu tặng (mỗi tội là khuy đằng sau lưng nên cài hơi bị khó). Lúc đấy em Khanh lại hơi đói nữa nên đang mếu máo mà vẫn bị bắt chụp ảnh xong mới được ăn.
Nhớ lại cách đây 2 năm, vào ngày đầy tháng của anh Chép, cả nhà mình cũng chụp 1 kiểu ảnh. Chỉ khác là hôm đấy nhà mình đông người lắm, vì bố mẹ làm party mời các cô bác ở Kyoto. Năm nay, mẹ cũng dự định làm party đầy tháng cho em Khanh nhưng cuối cùng lại không thực hiện được. Có lẽ sẽ đợi em Khanh lớn thêm một chút và trời nắng ấm lên thì sẽ tổ chức party sau con nhé.

nh chụp hôm 25/1/2006, anh Chép tròn 1 tháng tuổi, hôm đấy ảnh Chép ngoan lắm, nhà có bao nhiêu khách nhưng anh Chép không khóc tí nào, được ai bế anh Chép cũng ngước mắt tròn xoe lên nhìn
CIMG2173

Ảnh chụp hôm 22/2/2008, em Khanh tròn 1 tháng tuổi, anh Chép thì trố mắt ra nhìn camera còn em Khanh thì đang mếu.
IMG_65951

Trông mẹ thế này mà đã "1 nách 2 con" rồi cơ đấy!
IMG_65941

Friday, February 22, 2008

Em Khanh tròn 1 tháng tuổi

Ngày hôm nay em Khanh tròn đúng 1 tháng tuổi.Bây giờ em đã biết ô a rồi, và rất chăm chú khi bố hay mẹ nói chuyện với em. Ban ngày em thức nhiều hơn, nằm chơi ngoan với đồ chơi Kitty của em. Ban đêm cứ 2-3 tiếng em lại dậy ăn một lần, có hôm em cũng quấy khóc lâu vì ăn chưa đủ no, hay ăn xong lại ị, bụng lại đói nên mẹ lại phải pha thêm, hoặc ăn no xong nhưng chưa chịu ngủ ngay, cứ tắt điện đi lại lạ kêu, nên mẹ cứ phải bật cái đèn ngủ suốt. May mà anh Chép cũng không bị thức giấc.
Về vấn đề ăn uống thì (trộm vía) em ăn nhiều hơn so với anh Chép ngày xưa, nhiều lúc Bố mẹ cứ sợ em ăn nhiều quá. "Thành tích" cao nhất của em là bú hết bình 160cc sữa, và 10 ngày thì uống hết cả 1 hộp sữa 1kg. Vì mẹ ít sữa không đáp ứng được nhu cầu của em nên cứ ti mẹ xong là phải uống thêm 1 bình sữa. Nhưng em cũng hay bị trớ lắm, và thỉnh thoảng cứ vừa ăn vừa dặn ị làm cho sữa sặc lên cả mũi.
Anh Chép thì yêu em lắm, rất thích bế em. Có lúc em đang ngủ hay đang ti mẹ cũng đòi bế. Rồi thấy em bú bình cũng đòi bố lấy cho 1 bình giống thế để uống, bú mãi mà sữa cũng không ra mấy nên được 1 lúc là anh Chép cũng chán. Thấy em có cái nôi xinh xinh để nằm, anh Chép còn trèo hẳn vào rồi nằm giống em nữa. Papa đã chụp được cái ảnh anh Chép năm thu lu trong nôi của em rồi, mẹ sẽ post lên sau nhé.
Còn đây là mấy cái ảnh anh Chép đang bế em đấy.

Anh Chép thì cười rất tươi, nhưng mà em thì đang mếu đây này.
IMG_6400

Anh Chép bắt chước em, nhắm tịt mắt lại, nhưng ông anh lại còn có thêm cái nước mũi đang thò lò nữa, trông buồn cười quá
IMG_6408

Được bố mẹ khen "bế em khéo quá", anh Chép cười tít mắt
IMG_6409

Wednesday, February 20, 2008

Khám 1 tháng cho em Khanh

Còn mấy ngày nữa em Khanh mới tròn 1 tháng nhưng hôm 19/2 cả 2 mẹ con đã hẹn bác sĩ đến khám 1 tháng sau khi sinh rồi. Mẹ hẹn khám lúc 11h20 sáng, nhưng đến tận 2h45 chiều em Khanh mới được khám. Sáng ra, cho anh Chép đi nhà trẻ, tắm cho em Khanh xong, 2 mẹ con đi taxi đến bệnh viện, còn papa đi xe đạp, vì papa chỉ đến bế Khanh cho mẹ vào khám, rồi sau đó phải đến trường luôn, chứ không ở trong bênh viện đến chiều được.
Mặc dù giờ hẹn là 11h20 và đã đến sớm trước 15 phút, nhưng giờ khám bị lùi lại đến 40 phút. Sau khi lấy nước tiểu, đo huyết áp, và cân nặng rồi đặt sổ để chờ đến lượt khám, mẹ tranh thủ đi thanh toán tiện viện phí cho 2 mẹ con hôm sinh. Phải để đến tận hôm nay mới thanh toán được vì hôm 2 mẹ con ra viện là chủ nhật, nên lúc đó bệnh viện chưa tính được chi phí để ghi hoá đơn. Chả hiểu cái máy tính tiền làm sao mà mãi mẹ không thanh toán được bằng thẻ tín dụng, đành phải ra quầy để yêu cầu ký thanh toán, mất bao nhiêu thời gian. Đến 12h vào khám, sức khoẻ của mẹ tốt, cân nặng hơn 48kg (giảm 1 chút so với lúc ra viện). Trong lúc mẹ vào khám thì em Khanh khóc, chăc là đòi ăn, nên papa phải pha sữa cho em uống, uống xong thì cũng lim dim mắt ngủ. Sau đó papa phải đến trường, còn 2 mẹ con ngồi chờ đến giờ khám cho em Khanh ở khoa nhi.

Khoa nhi buổi chiều toàn các em bé đến khám 1 tháng và 3 tháng. Từ lúc uống sữa xong, em ngủ ngoan lắm, mẹ còn tranh thủ ngồi đọc tạp chí nữa. Vì 2 mẹ con đến sớm, nên được vào khám trước giờ hẹn hẳn 1 tiếng. Sau khi cân nặng, đo vòng đầu, vòng ngực, chiều dài xong thì sang khám. Vẫn là ông bác sĩ Ito khám cho anh Chép hồi xưa. Mẹ hỏi bác sĩ về mụ đỏ trên mặt của ẹm, và hình như là mũi em bị tắc mấy ngày hôm nay, kèm theo ho thì phải ,không biết có phải bị kaze không. Nhưng bác sĩ bảo không phải dấu hiệu của kaze, nếu bị ngạt mũi dẫn đến ngủ ngắn hay không bú sữa được thì mới đáng lo ngại và mới phải đi khám tiếp. Nhưng bác sĩ vẫn cho hút mũi và xông mũi cho em. Xông mũi thì không sao, nhưng khi cô y tá cho cái ống hút vào mũi giống như hút mũi lúc mới chui ra khỏi bụng mẹ thì em Khanh khóc to lắm, mặt đỏ tía tai. Xong rồi mà mẹ vỗ mãi mới nín, rồi lại thiu thiu ngủ.

Khám xong 2 mẹ con cũng đã được về nhà ngay đâu. Lại phải chờ để bệnh viện hoàn lại tiền viện phí, vì lúc nãy mẹ thanh toán phí chưa có Bảo hiểm. Lại ngồi chờ người ta tính lại rồi trả lại tiền. Rồi còn chạy ra hiệu thuốc bên ngoài để lấy thuốc cho em, mẹ đi nhầm đường nên cứ lòng vòng mãi. Đến 3h30 chiều mới về đến nhà, cho em Khanh uống lọ vitamin K và uống sữa xong thì cũng gần đến giờ anh Chép đi nhà trẻ về. Thế là cả ngày hôm nay 2 mẹ con ở ngoài đường, chả được nghỉ ngơi tí nào.

Đây là các chỉ số lúc 1 tháng tuổi của em Khanh

Cân nặng: 4550g (tăng 1042g so với lúc ra viện)
Chiều dài: 55.5cm (tăng 4.0cm)
Vòng đầu:42cm (tăng 5.6cm)
Vòng ngực:35.4cm (tăng 1.6cm)
Các chỉ số đều tăng tốt, nhất là vòng đầu, còn to hơn cả vòng đầu của anh Chép lúc 3 tháng tuổi.