Wednesday, May 21, 2008

Lớn lên con làm nghề gì?

Đây là phán đoán của mẹ về nghề nghiệp của anh Chép. Để xem sau này có đúng không nhé.
  • Lái xe taxi: cứ nhìn thấy xe taxi ở đâu là Chép lại kêu toáng lên gọi "taxi taxi". Ra ngoài đường thì thế còn lúc ở nhà thì vác ghế ra ngoài sân ngồi...ngắm xe qua lại. Chả hiểu sao con lại yêu thích ôtô thế không biết, sau này con làm lái xe nhé. Quyển sách có hình các loại ôtô thì con lấy cái bút vẽ thêm vào từng chiếc ôtô những cái lòng vòng ở trên nóc, ra điều là biến nó thành cái xe taxi. Xe cứu thương, xe bus hay xe con, xe gì con cũng biến thành taxi hết.
  • Nhân viên đường sắt: Ở nhà trẻ Chép hay được các cô dẫn đi dạo chơi, mà hầu như lúc nào cũng đi qua cái đường sắt có tàu chạy qua. Khi có tàu thì thanh chắn tự động hạ xuống để mọi người dừng lại cho tàu đi qua. Cho nên cứ đến gần đường tàu là con lại nói "kankan kankan" rồi vừa nói vừa đưa tay ra giả vờ làm thanh chắn tàu, nâng lên hạ xuống. Về đến nhà con cũng lấy cái que, cái mắc áo hay bất cứ cái gì dài dài rồi giả vờ làm thanh chắn, nâng lên hạ xuống. Mẹ đi qua thì con chắn cái que ngay trước mặt, miệng nói "kankan" một lúc rồi mới nâng lên, kiểu như là "bây gìơ thì mẹ đi qua được rồi". Thế thì con có vẻ có "năng khiếu" làm nhân viên trực đường ray rồi đấy. Mà nghề này ở Nhật thì đã được tự động hoá bằng máy móc nhưng ở Việt nam vẫn còn duy trì đấy, con chả lo thất nghiệp đâu nhỉ.
  • Nhân viên điều khiển xe: lại vẫn liên quan đến ôtô nhưng nghề này hơi khác 1 tí. Ở ngoài đường con hay nhìn thấy có những người hướng dẫn cho ôtô đi sang phải sang trái, lùi hay tiến lên, nhất là những chỗ có công trình xây dựng phải hướng dẫn cho xe tải hay xe trộn bê tông đi vào hay đi ra. Những người này thường hét rất to "alright alright" hay "back back" "Ok ok". Thế là con cũng bắt chước ngay, nhưng nói theo đúng cái giọng Nhật "ô lai, ô lai" "ba-ku ba-ku" mà con nói cũng to chả kém gì người ta. Đến nhà trẻ cũng kể lại cho cô giáo nghe là "ô lai ô lai", chẳng hiểu cô có hiểu con diễn tả cái gì không. Có xe nào đang lùi hay tiến mà nghe thấy con hét lại tưởng thật thì chả biết sẽ thế nào nhỉ.
  • Người mẫu: 1 nghề khác hẳn với 3 nghề trên. Nhưng con vốn mang nhóm máu của giới văn nghệ sĩ, lại thêm khoản rất biết tạo dáng trước ống kính của papa nên mẹ hoàn toàn có thể nghĩ rằng con khá hợp với nghề người mẫu, hehe. Mỗi tội muốn làm người mẫu thì con phải củng cố thêm chiều cao 1 tí nữa, không người ta lại gọi thành "người mẩu".

Đấy, hiện tại thì mama thấy con có "thiên hướng" phù hợp với những ngành này. Sau này khi chọn nghề nghiệp con nên tham khảo ý kiến này của mama xem thế nào nhé. Biết đâu lại có ích, nhỉ?

Sunday, May 18, 2008

Em Khanh đầu to và anh Chép bắng nhắng

Em Khanh thì ngoan lắm, đúng là con gái có khác (trộm vía). Em chẳng mấy khi cần bố mẹ ru ngủ, mà tự nằm ngủ (tất nhiên là phải có thêm cái khoản "mút cẳng gà" hỗ trợ), em ăn cũng rất đúng giờ, mà ăn là ăn hết luôn chứ không ăn lai rai như anh Chép. Bố mẹ nhiều khi bận việc nhà hay trông anh Chép mà chẳng có nhiều thời gian bế em hay chơi với em, nhưng em vẫn chịu nằm chơi 1 mình. Em Khanh có 1 đặc điểm là đầu hơi bị to (chắc là giống papa), nên được gần 4 tháng rồi mà em vẫn chưa tự lẫy được, và cổ vẫn chưa đủ cứng. Bác sĩ khám nói là không sao nhưng ở nhà phải chịu khó tập cho em lẫy. Trông em lẫy này, lúc đầu thì cũng ngẩng được cao rồi nhìn bên nọ bên kia, nhưng chỉ được 1 lúc là lại gục đầu xuống giường, trông đến là tội nghiệp.

Còn anh Kiên thì lắm trò lắm. Cái quần anh không mặc mà lại chụp lên đầu như thế này này, rồi còn làm dáng cho papa chụp ảnh nữa chứ. Thực ra papa còn chụp 1 kiểu ảnh toàn thân rất chi là sexy của anh Chép nữa cơ, nhưng mà khó mà có thể đưa lên public cho mọi người xem được. Sau này anh Kiên lớn mà đưa cái ảnh đấy cho vợ anh xem thì vợ anh có mà cười vỡ bụng. Cởi quần ra để đi vệ sinh thì nhanh lắm, nhưng mặc vào thì đến là khó.


2 anh em mỗi người một tính một nết nhưng cho đến giờ thì có vẻ hoà thuận lắm. Anh Kiên còn cầm bình sữa cho em ăn này, rồi nằm cạnh em rất tình cảm nữa. Nhưng em Khanh thì có vẻ chả thích mấy cái giọng cười nói oang oang của anh Chép. Đang yên đang lành mà nghe thấy anh Chép cười toáng lên là thế nào em Khanh cũng nhăn mặt nhăn mũi lại, kiểu như là người đâu mà ăn nói vô duyên thế không biết.
Đấy, anh Chép thì tình cảm với em thế mà em nó có thích đâu cơ chứ, mặt đang nhăn nhó đây này.

Saturday, May 17, 2008

Tại sao mẹ hay cáu với Chép?

- Vì con cứ suốt ngày đòi xem Tom and Jerry, xem hết tập này đến tập khác, đến lúc ăn cơm con cũng không chịu ra ăn, đến lúc đi ngủ cũng không chịu đi ngủ đúng giờ. Rồi vừa xem con lại vừa hý hoáy nghịch cái máy tính của mẹ, bấm hết nút này đến nút khác. Mẹ muốn dùng máy cũng không được.
- Vì con cứ tự động trèo lên cái ghế ăn của con mà không cho ai động vào người. Con bảo con muốn tự làm. Nhưng cái ghế đấy cao lắm, nhỡ ngã thì sao. Thế mà con nhất định không chịu.
- Vì con không chịu tự xúc ăn mà cứ bắt mẹ phải bón cho từng thìa, mặc dù papa bảo lúc mẹ không có nhà thì con vẫn ăn ngoan. Rồi ăn được vài thìa thì con lại trèo ra khỏi ghế, bắt mẹ bế, thế là cả con và mẹ ăn mãi mới hết 1 bữa cơm. Chẳng hôm nào con ngồi ăn từ đầu bữa đến cuối bữa cho nghiêm túc, không thì lại bắt mẹ bật tivi để vừa ăn vừa xem. Mẹ thấy con không chịu ăn thì đành chiều con, bật tivi cho con xem, nhưng rồi thành quen, bây giờ không bỏ được.
- Vì con đi vệ sinh xong là không chịu mặc quần ngay, cứ chạy lông nhông như thế, mẹ nói đến mỏi cả mồm là như thế trông xấu lắm, mà phải 5 lần 7 lượt con mới chịu chìa chân ra cho mẹ mặc. Papa mặc cho con, con cũng không chịu, cứ đòi phải mama làm cho. Mà con biết tự mặc quần từ lâu rồi nhưng sao con không chịu mặc?
- Vì trước khi đi ngủ con không chịu đánh răng. Có hôm thì mẹ hát cho con nghe bài "Mẹ mua cho Kiên bàn chải xinh, như các anh Kiên đánh răng 1 mình..." thì con tự đánh răng ngoan lắm, nhưng chỉ được vài hôm là lại chán. Có hôm thì mẹ cũng đi đánh răng để con nhìn thấy mà bắt chước, cũng được mấy hôm con làm theo rất ngoan. Nhưng sau đó thì chả có cách nào, con cứ ngúng ngoẩy, rồi còn nghịch cái bàn chải cho nó bẩn đen xì ra vì con kì cọ đi lung tung. Thế thì làm sao mà mẹ không cáu được cơ chứ.
- Vì mẹ cứ bảo một đằng thì con làm một nẻo. Mẹ bảo con dọn đồ chơi thì con lại cố tình ném đi lung tung, mẹ bảo con chỉ được vẽ vào quyển vở thì con vẽ hết ra giường, ra bàn, ra máy tính, mẹ bảo con không được nằm vào nôi của em nhưng con cứ nằm, làm cho nó bị cong đi gần gẫy, papa lại phải sửa lại.

Còn nhiều nhiều lắm những việc mà con làm cho mẹ phải cáu, thậm chí còn phải tét cho con vào mông. Rồi con thì khóc nức nở, mẹ thì phải 1 lúc mới lấy lại được bình tĩnh. Hôm nọ đi họp ở nhà trẻ, mẹ cũng được nghe cô giáo nói về lứa tuổi của con, cái tuổi rất thích làm trái ý người lớn, bảo làm cái này thì lại đi làm cái kia, để chứng tỏ cái "tôi" của mình. Mẹ cũng đã rất cố gắng nhẹ nhàng, kiên nhẫn để giảng giải cho con hiểu là phải làm thế này mà không được làm thế kia, nhưng không phải lúc nào mẹ cũng thành công, cộng với hôm nào mẹ bận nhiều việc, người mệt mỏi thì mẹ lại càng dễ cáu với Chép.
Con hiểu là mẹ không chiều con, nhưng việc mẹ phải cáu với con để con nghe lời cũng là thể hiện "sự bất lực" của mẹ, lúc đấy mẹ đã không nghĩ ra được cách nào tốt hơn để con nghe lời. Nhưng mẹ đã tự hứa với mình rằng, mẹ sẽ không đánh mắng con khi mẹ chưa giải thích cho con hiểu, một cách nhẹ nhàng nhất. Mẹ tin là con sẽ biết lắng nghe mẹ, nghe lời mẹ để không bao giờ mẹ còn phải nặng lời với con nữa. Mẹ sẽ kiên nhẫn, phải kiên nhẫn.

Thursday, May 8, 2008

Kiểu tóc mới của em Khanh

Golden Week cả nhà được nghỉ hẳn 4 ngày liền, nhưng chẳng đi đâu cả, vì 2 anh em vẫn chưa khỏi hẳn. Cũng may là có đợt nghỉ này để cả nhà nghỉ ngơi lấy lại sức. Bây giờ thì 2 anh em đã khoẻ hẳn, ăn uống trở lại "phong độ" như trước rồi.
4 ngày nghỉ ở nhà chỉ có đúng hôm cuối là cho anh Chép ra ngoài chạy nhảy. Mới khỏi ốm nhưng anh Chép vẫn phải đi bộ từ nhà cho đến khu siêu thị Izumiya dài mấy cây số. Thỉnh thoảng cũng bắt mama bế dọc đường, nhưng mama cứ bế được 1 lúc là lại "giả vờ" kêu mệt để anh Chép tự xuống đi bộ. Đến lúc về thì anh Chép mệt quá, có lúc còn bò cả ra đường ấy.
4 ngày nghỉ nằm nhà ăn uống, ngủ và xem phim. Anh Chép thì được xem Tom and Jerry còn bố mẹ thì cũng giải quyết xong 3 phim liền: The Lake house có 2 diễn viên yêu thích là Keanu Reeves và Sandra Bullock đóng, phim United 93 nói về vụ 11 tháng 9 và phim Dòng máu anh hùng của Việt nam. Nói chung cả 3 phim này xem đều được, nhất là phim United 93, xem xong thì cảm thấy đi máy bay hơi bị sợ, hihi.
4 ngày nghỉ, papa cũng tranh thủ cắt tóc cho em Khanh. Tóc Khanh dầy lắm (hình như giống tóc bố), mà đầu lại nhiều "cứt trâu" nữa chứ. Gội đầu mãi mà vẫn chưa hết. Bây giờ trời nóng, mồ hôi ra nhiều thì ngửi mùi...kinh lắm. Bế con gái mà chẳng thấy thơm tho gì. Tắm 1 lần 1 ngày nhưng vẫn thấy hôi. Có hôm trước khi đi nhà trẻ, papa cũng phải tranh thủ tắm thêm cho Khanh 1 lần nữa, không thì đến nhà trẻ các cô lại chẳng dám bế.

Đây là kiểu đầu húi cua của em Khanh này. Đã bảo là papa cắt tóc cho con gái thì phải cắt sao cho nữ tính vào, thế mà papa vẫn cứ xoẹt 1 cái cho nhanh. Hậu quả là sau khi cắt tóc xong, đưa em Khanh ra siêu thị chơi thì bà ngồi cạnh hỏi có phải con trai không. Khổ thế cơ chứ.




Còn đây là tác phẩm của anh Chép ở nhà trẻ nhân dịp ngày Kodomo no hi (giống ngày Tết thiếu nhi ở Việt nam). Các cô làm sẵn cho hình cá chép, còn anh Chép chỉ việc dán hình tròn xanh đỏ tím vàng vào thôi.

Saturday, May 3, 2008

Chép nói ngọng

Chép phải tiếp xúc với 2 ngôn ngữ một lúc nên có vẻ như ngôn ngữ nào cũng bị chậm, tiếng Việt thì chậm hơn trẻ con ở Việt nam, còn tiếng Nhật thì chậm hơn trẻ con Nhật. Điều đấy cũng dễ hiểu thôi. Vì ở nhà trẻ các cô và các bạn chỉ nói tiếng Nhật nên Chép tiếp thu bằng tiếng Nhật, nhưng về nhà thì lại nghe bố mẹ nói tiếng Việt, nên Chép không được "ôn lại" những gì học ở nhà trẻ. Mà Bố mẹ thì không biết ở nhà trẻ Chép đã học thêm được những từ gì. Nhiều khi Chép nói ra những "từ mới" học ở nhà trẻ làm bố mẹ rất ngạc nhiên, nhưng có khi mẹ nghe mãi mà vẫn chẳng hiểu là Chép muốn nói gì. Đấy là bởi vì Chép thì hơi ngọng, mà trình độ tiếng Nhật của mẹ thì chưa đủ đến mức mà có thể hiểu được những từ "ngọng" của con. Mẹ thử liệt kê ra xem Chép ngọng tiếng Nhật như thế nào nhé:

Không phát âm được "ru" và "re". Chẳng hạn trong tiếng Nhật có từ kore (cái này) thì Chép toàn nói thành kô-dê. Rồi kuruma (ôtô) thì nói thành ku-du-ma, ofuro (tắm) thì thành o-fu-do. Nhưng cũng bắt đầu bằng "R" nếu là ringo (quả táo) hay kirin (hươu cao cổ) thì Chép vẫn nói được.

Không phát âm được "S". Sakana (con cá) thì Chép toàn nói thành a-ka-na, sửa mãi vẫn chưa được. Hay nhiều khi âm S bị biến thành âm T như Usagi (con thỏ) thì thành u-ta-gi, sensei (cô giáo) thì thành ten-tei nghe đến là buồn cười.

Có những từ thì Chép nói chỉ có bố mẹ may ra mới hiểu được, chứ người ngoài nghe thì chắc là chịu. Chẳng hạn, khi qua đường, các xe ở đường cắt ngang phải dừng lại vì đèn đỏ, thì thay vì nói "su-top-pu" (dừng lại) theo kiểu Nhật thì con lại nói thành "su-páp-pự", lại còn hét rất to ở giữa đưòng nữa, tay thì giơ ra chặn kiểu như là bắt người khác phải dừng lại ấy. Rồi "ji-ten-sya" (xe đạp) thì Chép cũng thấy khó phát âm, toàn nói thành "zin-zin-sya" thôi.

Còn nhiều những từ khác mà Chép nói chưa chuẩn, nghe thì thấy ngộ nghĩnh, nhưng muốn sửa cho con mà vẫn chưa được. Có lúc Chép hứng lên tuôn ra 1 tràng dài, đủ các từ lẫn lộn nhau, thì đợi Chép nói xong, papa quay sang hỏi mẹ "mama, dịch hộ cái". Nhiều lúc mama cũng chịu, chả "phiên dịch" nổi xem con nói gì, khổ thế đấy.

Không hiểu lớn hơn nữa thì Chép có tự sửa được cái tật nói ngọng này không nhỉ. Anh Trí ở nhà hồi 2 tuổi cũng ngọng líu ngọng lo, mà toàn ngọng kiểu mất phụ âm đầu "em ép àm ì ấy" thì có nghĩ là "em Chép làm gì đấy". Thế mà bây giờ anh Trí cũng nói năng ngon lành rồi. Mẹ mong đến ngày con trai có thể nói chuyện được với mẹ thật nhiều.

Wednesday, April 30, 2008

28/4/2008 - Mẹ bước sang tuổi 30!

Ở cái tuổi 28, 29 là người ta đã chuẩn bị tinh thần cho việc bước sang tuổi 30. Thế mà sao mẹ Chép vẫn cảm thấy nó đến thật quá nhanh, và hình như cảm thấy chưa sẵn sàng đón nhận nó. Tại sao nhỉ? Có lẽ bởi vì đến thời điểm này mẹ Chép vẫn còn là sinh viên, vẫn chưa có được 1 sự nghiệp vững vàng chăng? Cũng có thể. Nếu ngẫm nghĩ lại thì "thành tích" lớn nhất, đáng tự hào nhất mà mẹ Chép làm được cho đến lúc này là có 1 chồng và 2 con, 1 gia đình nhỏ bé của mình. Mà "thành tích" này mẹ cũng chỉ mới hoàn thành trong vòng 3 năm trở lại đây. Nếu cuộc sống là để "mưu cầu hạnh phúc" thì có thể nói mẹ đã đạt được cái hạnh phúc đấy rồi chăng?
Cái ngày tròn 30 tuổi, vợ nói với chồng "em thấy người ta bảo sau tuổi 30 thời gian sẽ trôi đi nhanh lắm, không hiểu tại sao nhỉ". Chồng trả lời "vì lứa tuổi 20 người ta chưa xác định được con đường đi cho mình, vẫn còn đang trên đường phấn đấu, vì thế thấy thời gian trôi chậm chăng? Còn tuổi 30 là lúc người ta đã đạt được 1 cái gì đó và hưởng thụ thành quả của nó.". Vợ bảo "thế bọn mình 30 rồi mà cũng đã có gì ổn định đâu nhỉ". "Oh, thế thì sau 30 chắc thời gian vẫn trôi chậm thế thôi mà, hehe", chồng trả lời. Nhưng mà vợ nói nghe có vẻ rất nghiêm túc "em nghĩ tuổi 20 người ta sống vì mình, chỉ lo cho sự nghiệp và tình yêu của mình thôi, nhưng sau 30 có con cái rồi thì người ta lúc nào cũng chỉ sống vì con, nên chẳng còn thời gian nào cho mình nữa, vì thế mà sẽ thấy thời gian trôi đi nhanh chóng, ngoảnh đi ngoảnh lại rồi sẽ đến tuổi 40 rồi 50 lúc nào chẳng biết". Thế rồi vợ lại nằm tưởng tượng ra lúc 40 rồi 50 mình sẽ thế nào nhỉ.
Thôi nghĩ chuyện tương lai thì còn xa lắm, quay lại hiện tại của cái tuổi 30 vậy.
Hôm nay ngày sinh nhật lần thứ 30 nhưng cả ngày mẹ vẫn phải đi làm ở Osaka, đến 7h tối mới về đến nhà. Định rẽ qua đâu đó mua cái gì về để cả nhà cùng ăn, nhưng phần vì mệt, muốn về sớm với 3 bố con nhà nó, phần vì nghĩ chắc bố nó phải mua quà gì rồi chứ nhỉ, thế là đạp xe thẳng từ ga về nhà.
Về đến nhà thấy cậu con trai ra đón mẹ nhưng vẻ mặt không tươi tắn như mọi hôm, thế là biết ngay con trai không được khoẻ rồi. Y như rằng cơm không chịu ăn. Bật tivi lên để vừa xem vừa ăn mà cũng không chịu ăn. Papa bảo thôi đem bánh cake tặng mẹ ra cho Chép ăn vậy, chắc Chép sẽ thích mà ăn nhiều. Chép cũng ăn gần hết 1 phần bánh, nhưng sau đó thì nôn hết. Khổ thân con trai quá. Thế là con chính thức ốm rồi. Rồi Chép đòi lên giường nằm luôn, người hơi sốt, được 1 lúc thì ngủ. Hôm nay em Khanh đã đỡ hơn nhiều rồi thì lại đến lượt anh Chép ốm. May mà hôm sau là ngày lễ nên đằng nào cả nhà cũng nghỉ ở nhà.
Hôm nay papa mua nhiều bánh cake lắm. Đi lòng vòng bao nhiêu chỗ mà không mua được 1 cái bánh tròn, papa đành phải mua những miếng bánh lẻ, đủ để xếp thành hình tròn. 2 con đi ngủ thì bố mẹ ngồi thưởng thức cake. Ăn xong cake thì papa lại còn đem ra kem nữa. Mẹ vốn thích những thứ này mà. Papa hôm nay vất vả quá, phải đưa đón 2 con lại còn chuẩn bị quà cho mama nữa. Mà mama đã bảo rồi, tuổi 30 thì có gì phải mừng đâu mà quà cáp nhỉ. Những năm trước, có ai hỏi tuổi thì chẳng ngần ngại mà trả lời ngay, nhưng từ nay trở đi thì cầu mong đừng có ai hỏi nữa nhé, mà có hỏi thì mama cũng không muốn trả lời đâu.
Nhìn các con lớn lên là sẽ thấy mẹ già đi rồi. Nhưng nghĩ lại thì có sao nhỉ. Quy luật của cuộc sống mà. Tuổi 30 sẽ có những cái mà tuổi 20 không biết được. Mẹ sẽ cố gắng để enjoy cái tuổi 30 này và để nó trôi đi không vô nghĩa.

* Ảnh bông hồng papa tặng mama

Sunday, April 27, 2008

Ảnh em Khanh mút tay

Em Khanh có 1 cái tật rất xấu là mút tay. Anh Chép ngày xưa có thế đâu nhỉ. Người ta thường bảo trẻ con lúc đói hay ăn chưa no thì hay mút tay, nhưng với trường hợp của Khanh thì chẳng đúng lắm. Em Khanh thì lúc đói cũng mút, vừa ăn xong cũng mút. Mà không thể là ăn chưa no được, vì em Khanh ăn nhiều mà, cứ cách 3 tiếng là được ăn 1 bình 160cc rồi. Trông con gái mút ngón tay chùn chụt mà chẳng biết làm thế nào. Thấy mẹ "mắng" em Khanh vài lần là không được mút tay thì anh Chép cũng bắt chước mẹ mắng em. Bây giờ cứ thấy em Khanh cho tay vào mồm là anh Chép cầm ngay tay của em rút ra, nhiều khi mẹ cứ chỉ sợ anh Chép làm đau em, rồi anh Chép tuôn ra 1 tràng, cứ tiếng Nhật tiếng Việt lẫn lộn, nào là "mút tay akan, otete dame" nghe đến là buồn cười.Anh Chép nghiêm khắc với em ghê nhỉ, rất ra dáng ông anh nhé.

Em Khanh lúc thì mút 1 ngón...
IMG_76681

Lúc thì mút 2 ngón...
IMG_76861

Rồi thấy chưa đã thì nhét cả bàn tay vào mồm để mút. Gạt tay này ra thì em lại nhét tay kia vào để mút, cứ như là nghiện ấy.
IMG_7663

Rồi thì khoái trí cười toe toét ra thế này.
IMG_7670