Saturday, November 15, 2008

Ngày bố mẹ cùng con đến lớp (Hoiku sanka)

Mới quay lại Nhật được vài hôm, mama chưa kịp thở vì bao nhiêu việc thì nhà trẻ lại có chương trình Hoiku sanka (bố mẹ cùng đến lớp với con, mama tạm dịch thế). Những chương trình như thế này thường được tổ chức vào thứ 7, buổi sáng bố mẹ đưa con đến trường, rồi cùng con chơi ở nhà trẻ, đến giờ ăn trưa thì cho con ăn, ăn trưa xong thì đưa con về luôn. Như thế là các cô sẽ được nghỉ buổi chiều. Có điều là thứ 7 này, papa bận việc nên mình mama phải đưa cả 2 anh em đến lớp. Sau đó thì mama sẽ tham gia các chương trình cùng với anh Kiên ở lớp của anh Kiên. Còn em Khanh thì đành phải chơi mà không có bố mẹ ở bên cạnh. May mà ở tầm tuổi này em Khanh vẫn chưa biết nhiều, chứ nếu ở tuổi của anh Chép mà như thế thì chắc sẽ cảm thấy tủi thân lắm.

Sáng ra, 1 mình mama phải cho cả 2 anh em ăn, mặc quần áo, chuẩn bị túi xách rồi đi bộ đến trường. Mất bao nhiêu thời gian. Đến tận 9h mới ra khỏi nhà được. Mà lớp anh Chép thì sẽ bắt đầu đi dạo từ 9h 15p. Không biết có kịp không. Mama cũng chẳng kịp nhìn đồng hồ xem đã đến nhà trẻ lúc mấy giờ nữa, chỉ biết là lúc đến nơi thì các bạn và cô đã đi hết rồi. Sân vắng hoe. Mama vội vàng đưa em Khanh vào lớp, xếp đồ cho Khanh rồi chạy ra với Kiên. 1 cô giáo khác sẽ dẫn 2 mẹ con ra chỗ cả lớp đi dạo.

Hôm nay cả lớp đi dạo ở khu vực tam giác chỗ Demachi. Chỗ này trước đây thường được tổ chức BBQ, nhưng bây giờ bị cấm rồi nên quang đãng, vắng vẻ và sạch sẽ hẳn. Lúc đến nơi thì các bạn và bố mẹ đang chơi ở chỗ những con rùa đá. Mama đưa Kiên ra chơi và nhờ cô chụp ảnh. Hôm nay trời trong xanh, nắng đẹp lắm.
Mama đang đưa Kiên qua những phiến đá để sang bờ bên kia. Nhưng Kiên chưa đủ lớn để nhẩy qua được (lớp Kiên chỉ có bạn Papu-chan đến từ Africa là làm được). Mama phải bế Kiên cùng nhảy qua.
Cả lớp di chuyển sang địa điểm khác. Kiên đang chạy theo đằng sau. Hôm nay có mẹ đi cùng nên Kiên vui và phấn chấn lắm.
Mọi người đang đi ở phía dưới, nhưng papu-chan vượt dốc trèo lên con đường phía trên. Rồi Kiên cũng bắt chước trèo lên. Sau đó là đến Moa-chan, Masayo-chan.
Kiên và bạn Moa-chan đang tụt dốc xuống. Kiên doạng chân ra để tụt xuống nhưng chắc va phải sỏi đá gì đấy mà lúc trượt xuống đến nơi thì cứ sờ mông kêu đau.
Các bạn đang cùng nhau xúm quanh 1 cây hoa có tên gọi giống kèn trumpet. 4 bạn trong bức ảnh này đều là gaikokujin hết cả (từ trái qua phải: Việt nam, Hy lạp, Kenya, Hy lạp)
Thấy các bạn trèo Kiên cũng trèo ngay. Đằng trước ngực thì đeo cái túi để đựng những hạt donguri nhặt được. Kiên nghỉ học 1 tháng nên cái túi rỗng không, chưa có hạt nào, chứ các bạn khác thì đầy 1 túi nặng.
Thế mà đến chỗ cây Donguri, bao nhiêu là hạt rụng dưới gốc cây, Kiên cũng chẳng chịu nhặt. Ngồi bới đất thề này mà chẳng chịu cho hạt nào vào túi cả. Bạn Masayo (bạn gái thân nhất của Kiên ở nhà trẻ) còn đem đến mấy hạt để cho Kiên nhét vào túi. Mama phải cảm ơn bạn chứ Kiên thì cứ lờ đi.
11h về đến nhà trẻ để chuẩn bị ăn trưa. Vào lớp là Kiên chạy ngay ra lấy cái váy hoa loè loẹt mặc vào, trông buồn cười không chịu được. Bạn Masayo thấy thế cũng chạy đến để tìm chiếc váy hoa giống thế để mặc, nhưng chỉ thấy những cái màu khác, nên cứ phụng phịu với mẹ. Mama bảo Kiên cởi ra cho bạn mượn, thì 1 lúc sau thấy con trai cởi ra 1 cái, còn bên trong vẫn mặc 1 cái giống hệt thế. Hoá ra là con trai đang mặc một lúc 2 cái liền. Bạn Itchi-chan đang tò mò nhìn cái áo superman của Kiên này. Kiên thích cái áo này lắm (áo bà ngoại mua cho Kiên ở VN đấy). cứ lúc nào Kiên mặc cái áo này là thế nào các bạn xung quanh cùng trầm trồ, chỉ chỏ. Còn Kiên thấy Itchi-chan thích cái áo của mình thì giải thích với bạn, đây là "Chicago" rõ to. Đúng là con trai chỉ được cái hoênh hoang quá, áo này có phải cái áo Chicago đâu cơ chứ.
Đấy, mặc 2 cái váy, mông phồng ra, rồi còn ngồi làm trò nữa. Bữa trưa hôm nay mama bón cho con từng thìa một. Bàn của Kiên có bạn Itchi-chan, Ta-chan thì cả 2 bạn này cũng như Kiên, bắng nha bắng nhắng chẳng chịu ăn. Các bạn ăn hết rồi, về hết rồi thì mama vẫn đang ngồi bón cho Kiên. Mama và Kiên là người cuối cùng chào cô để đi về đấy.
Xuống lớp em Khanh thì thấy em Khanh đang nằm chơi thế này đây. Mama cũng được cô quay lại video lúc nãy cho xem. Hôm nay Khanh ăn cũng ngoan lắm. Thôi cả 3 mẹ con mình đi về nhé. Hôm nay là anh Chép cố gắng lắm rồi đấy, đi bộ từ nhà đến lớp, rồi đi dạo, bây giờ lại phải đi bộ về nhà nữa. Con trai là phải thế mới dẻo dai được con nhé.

Friday, November 14, 2008

Ngôn ngữ - những phát triển vượt bậc

con trai đang "líu lo" bên đường

1 tháng gần đây, con trai làm mẹ phải thực sự ngạc nhiên về những tiến bộ trong việc học nói tiếng Việt. Sự phát triển của con đi theo trình tự sau:
  • Không chịu nói mặc cho bố mẹ nói bên tai con và bắt con nhắc lại. 1 từ cũng không nói. Giai đoạn này con chỉ biết cùng lắm là "đi làm" hay "bố", "mẹ".
  • Bắt đầu chịu khó lắng nghe tiếng Việt và nhắc lại nếu được bố mẹ yêu cầu. Đây là những ngày đầu khi con về Việt nam.
  • Nhắc lại tiếng Việt như 1 con vẹt mặc dù chẳng ai yêu cầu hay nhắc nhở con cả. Có vẻ như giai đoạn này bắt đầu từ tuần thứ 2 ở Việt nam.
  • Con nhớ ngay được những từ mà con đã bắt chước nói 1 lần trước đó.
  • Con nhớ được cả những từ mà con chưa nói lần nào, mà mới chỉ nghe người lớn nói vào 1 lúc nào đó. Có vẻ như con làm được điều này trong những ngày chuẩn bị rời Việt nam.
  • Còn bây giờ, khi quay lại Nhật rồi, con vẫn nói tiếng Việt hàng ngày, ngay cả trong môi trường không có tiếng Việt. Con nói một cách tự nhiên, mặc dù là đôi khi phát âm vẫn không chuẩn lắm, làm mama cứ phải bắt con nhắc đi nhắc lại nhiều lần mới nghe ra được. Thậm chí đến nhà trẻ con cũng thỉnh thoảng nói tiếng Việt làm cô giáo không hiểu là con nói gì. Nhưng được cái là cô bảo Chép vẫn nhớ tiếng Nhật. Mama chỉ lo là con quên hết tiếng Nhật thì lại không giao tiếp được với các cô và bạn ở trường.

Con nói được tiếng Việt làm mama mừng lắm, nên mama ghi lại xem con nói được những gì nhé:
- thấy em Khanh đang bò, con bảo em "cố gắng lên" (lúc đấy mama cũng mới nghe con nói từ này lần đầu tiên đấy)
- đi xe đạp đến trường, nhìn thấy 1 cái đài có ai đó vứt bên đường, con bảo "ai để đấy", "không được đâu"
- đi qua chỗ có cái xe cứu hoả con hỏi mẹ "mama nhìn thấy chưa", "đi qua rồi đấy". Con dùng cảm thán khá là chuẩn đấy chứ.
- thấy cái tàu đang chạy con bảo "kankan, Kiên-chan đi với" (con vẫn thường xuyên nói xen kẽ cả Nhật lẫn Việt)
- thấy bố mắng em Khanh "bố mày", con nhắc lại, rồi sau đó vài hôm tức bố cái gì đấy, con bảo Bố là "bố mày". Không những thế con còn bảo Bố "đầu gấu nhỉ" (Ôi, hoá ra là con tôi học cái từ này từ ông ngoại, vì ông ngoại thỉnh thoảng vẫn mắng yêu thằng cháu là "đầu gấu" vì thấy nó nghịch quá)
- đi qua 1 quán ăn bên đường, thấy trên cao có treo ảnh chụp món ăn, con hỏi "món gì thế nhỉ", "ngon quá nhỉ"
- con còn biết cãi bằng tiếng Việt nữa, mà dạo này lại rất hay cãi lại bố mẹ. Mẹ đến đón, bảo "con đi giầy vào để về nhà, không đi giầy thì không về được đâu", thế là con cãi lại "về được".
- ở lớp chắc bị cô mắng, về nhà mách mẹ là "cô mắng"
- bảo con là "nếu Kiên hư thì mama mắng đấy", thế là con bảo "Kiên hư, mama mắng đi, Kiên thích mắng". Thế có kinh không cơ chứ.
- có lúc bực mình, mama dọa "mama quật cho bây giờ", con lại bảo "quật đi". Mama đang không biết phải trả lời con thế nào đây.
- con đếm được từ 1 đến 10 bằng tiếng Việt một cách trôi chảy, lưu loát (cái này thì đúng là vẹt). Tiếng Nhật thì con biết đếm từ lâu rồi. Nhưng hồi về vn con còn được dạy thêm cả tiếng Anh nữa. Bây giờ tiếng Anh con cũng đếm được đúng. Con mẹ biết 3 thứ tiếng cơ đấy.
- dạo này rất hay hỏi giờ, tí lại vào hỏi "ima nanji?" (tiếng Nhật), còn bây giờ thì nói được "mấy giờ rồi". Mama trả lời xong thì "ah, so-ka" rồi gật gù ra vẻ hiểu lắm.

Mama mới nhớ được thế thôi. Mama mong con trai biết nói nhiều, nói giỏi để nói chuyện với mama chứ không phải để cãi mama đâu nhé.

Tuesday, November 11, 2008

Kyoto - 1 tháng sau

Kyoto mới chỉ sau có 1 tháng gặp lại mà đã bao nhiêu thay đổi. Đúng là cuộc sống luôn vận động.
Thay đổi đầu tiên gặp ngay khi vừa bước chân xuống sân bay Kansai. Ở cửa kiểm tra hộ chiếu, như trước đây thì visa Japanese và visa re-entry chung nhau, nhưng bây giờ foreigner tách riêng ra 1 cửa, cho dù là visa re-entry hay visa gì. Làm cả nhà rồng rắn đi từ cửa nọ sang cửa kia. Chìa 4 quyển hộ chiếu ra thì mới để ý ngay trước mặt là 1 cái máy in dấu vân tay được để sẵn. Tưởng là cái máy này chỉ dành cho những người "đặc biệt" bị nghi vấn hay gì gì đó, thế mà ngay sau đó mama và papa đã bị yêu cầu phải chụp 2 dấu vân tay, và chụp cả ảnh nữa cũng bằng cái máy đó luôn. Trẻ em thì được miễn. Thật là phiền phức. Chắc Nhật thắt chặt an ninh vì sợ khủng bố.

Sân bay Kansai cũng vừa được tu sửa lại, với những hoạ tiết mang phong cách rất Nhật dán với khắp nơi, cùng 1 tông màu đỏ đun, rất đẹp và sang trọng. Các tủ kính có bầy những búp bê Nhật cũng được đặt thêm ở nhiều nơi. Mama muốn chụp ảnh lắm nhưng không được vì đồ đạc thì lỉnh kỉnh, lại còn Khanh và Chép nữa. Lúc hạ cánh lại đúng vào lúc đang buồn ngủ nên mama với anh Chép nằm luôn ra cái ghế chợp mắt 1 tí trong lúc chờ xe bus.

Về đến Kyoto được mấy hôm, phải đi tàu thì mới biết ga Shijo giờ đã chuyển tên thành Gion-Shijo, nghe lạ lạ chẳng thấy quen tai tí nào. Rồi giờ tàu, chuyến tàu của Keihan cũng bị thay đổi làm mama "vớ" phải cái tàu Kyuko cũng vào cái giờ đấy, mà cách đây 1 tháng vẫn còn là Tokkyu, đi vừa mất thời gian, lại khó ngủ, vì cứ tí lại thấy leng keng đỗ ga. Nhạc của loa tàu cũng thay đổi. Thậm chí Keihan còn có cả 1 loại tàu mới tinh, design khác những tàu trước đây. Đúng là hãng tàu tư nhân có khác, đầu tư đổi mới, nâng cấp liên tục, chẳng bù cho JR vẫn cứ thế hàng bao nhiêu năm nay chả thấy thay đổi mấy.

Rồi đến cái cửa hàng 99 yên giờ cũng đồng loạt chuyển thành 100Y hết cả. Thời buổi giá cả tăng cao, cái gì cũng tăng giá. Tăng 1 yên cũng là tăng. Mất cả cái thương hiệu kyu-kyu shop cũng phải tăng. Thế thì cả cái bài hát của kyu-kyu shop cũng phải thay đổi chứ nhỉ. Mama vẫn chưa vào mua lần nào nên ko biết bài hát mới thế nào.

Đi siêu thị tự dưng thấy 1 khu trưng bày toàn đồ trang trí Noel. Ồ, hoá ra là sắp đến Giáng sinh đến nơi rồi. Thế mà mama chẳng để ý gì cả. Khi nào có thời gian cũng phải trang trí nhà cửa cho có không khí Giáng sinh tí nhỉ. Đồ trang trí của năm trước vẫn gói cất đi mà.

Kyoto lạnh hơn rồi, đông sang rồi, chứ không mát mẻ như 1 tháng trước đây. Không biết năm nay có tuyết không nhỉ. Đang từ cái nóng của HN chuyển sang cái lạnh của Kyoto nên không thấy quen lắm. Quần áo rét vẫn chưa kịp lôi ra. Hôm đầu tiên ra đường phải khoác tạm cái áo nhung, vừa đạp xe vừa run cầm cập.

Hôm nào cả nhà sẽ đi ngắm lá cây momiji chuyển sang màu đỏ nữa chứ.

Thursday, November 6, 2008

Ngày chia tay

Dì Thu bây giờ đang vi vu ở Sapa, dì Hương cũng đã quay lại SG, còn mấy tiếng nữa gia đình Chép cũng lên máy bay quay lại Kyoto. Gặp nhau rồi lại chia tay. Chia tay nhưng biết chắc phía trước sẽ còn có ngày gặp lại. Hội ngộ, rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế mà. Có sự chia tay thì mới quý những giờ phút hội ngộ và bên nhau.

Chép và Khanh cũng phải chia tay ông bà nội ngoại rồi. Bà sẽ không phải "nhồi nhét" cho Khanh ăn nữa, và ông cũng không phải cáu với Chép vì cứ không chịu gội đầu nữa. Nói thế chứ có vất vả đến mấy thì ông bà vẫn muốn chăm cháu, bế cháu, chiều cháu. Năm sau là cháu lại về với ông bà rồi, ông bà đừng buồn nhiều nhé.

Đợt này về VN, trộm vía, 2 anh em đều khoẻ không ốm đau gì, thế mà mừng lắm rồi. Còn nhiều chuyện để kể nữa nhưng chắc mama sẽ viết nó trong cái giá lạnh của Kyoto. Giờ này không biết momiji đã ngả sang màu đỏ chưa?

Ngày gặp lại

Ngày 2/11: vợ chồng dì Thu cùng 12 người họ hàng bên Pháp hạ cánh xuống Hà nội, mở đầu chuyến viếng thăm Việt nam kéo dài 3 tuần, hihi. Hà nội mấy hôm đấy mưa khủng khiếp, khắp nơi lụt lội. May mà nhà ông bà ngoại không làm sao. Lúc dì Thu hạ cánh thì trời cũng ngớt mưa, nhưng thấy bảo từ trên máy bay nhìn xuống khu vực HN là cả 1 biển nước.

Theo chương trình của dì Thu thì buổi tối cả đoàn sẽ đến thăm gia đình. Từ hôm trước cả nhà đã chuẩn bị các thứ để đón tiếp khách quý, nào là đi chợ hoa Nhật Tân mua hoa về cắm, mua hoa quả, rửa cốc chén, kê lại bàn ghế.

Sáng hôm ấy, ông bà với mama và Chép-kun định lên Metro mua các thứ nhưng đến cổng Metro thì chỉ thấy 1 biển nước, ai đến cũng phải quay xe về. Chuyển hướng đi BigC thì cũng phải vượt qua 1 con đường ngập lội mà chỉ có xe bus hay xe tải mới qua được, còn xe của ông thì chịu, đành phải quay về. Chẳng lẽ vừa ra khỏi nhà lại về ngay, đành rẽ vào quán phở ven đường cho Chép ăn bát phở sáng. Quán đầu tiên: hết hàng. Sang quán thứ 2: còn đúng 2 bát, Chép là trẻ con nên được "ưu tiên" 1 bát phở gà. Còn bao nhiêu thực khách vẫn đang ngồi chờ chủ quán cho người đi tìm mua bánh phở, nhưng mấy chục phút sau vẫn chả mua được. Có khách thì ra xe đi tìm quán khác, có khách thì đành chặc lưỡi chuyển sang món mì tôm.
6h chiều, mọi thứ đã sẵn sàng. 7h cả đoàn đến. Gặp lại nhau tay bắt mặt mừng. Người Pháp thì có phong tục phải "thơm nhau" 3 cái. Trông ai cũng có vẻ mệt mỏi sau 1 chuyến bay dài. Sau 1 hồi hỏi thăm nhau thì đến màn "tặng quà". Cả nhà mình ai cũng được tặng quà, từng người một. Pháp lại cũng có phong tục phải mở quà tặng ra khi được nhận. Mama được dì Thu tặng cho 1 cái áo khoác, mở ra, khoác ngay lên người làm kiểu ảnh. Rượu Pháp thì tất nhiên là không thể thiếu rồi. Nhưng quý nhất là bố mẹ Jerome đem 1 gói hạt dẻ của nhà trồng được sang tặng bố mẹ.

Thế là gặp lại dì Thu sau 1 năm. Dì Hương thì 1 tiếng nữa cũng sẽ hạ cánh ở sân bay Nội Bài. 1 sự đoàn tụ có vài ngày ngắn ngủi, quý lắm. Ngày mai 3/11 sẽ diễn ra 1 sự kiện quan trọng, tiệc báo hỉ của chú Jerome và dì Thu ở Việt nam. Mọi thứ cũng đã được chuẩn bị xong vào phút chót.

6:00pm ngày 3/11, tất cả cùng nhau tụ họp ở nhà hàng Wild Lotus (Dã Liên), 55A Nguyễn Du. Nhà hàng này được sửa lại từ 1 biệt thự xây kiểu Pháp, có phong cách design bên trong rất ấm cúng và mang phong cách Á Đông.

Bên Việt nam, các cô các bác gái mặc áo dài tha thướt, bất chấp cảnh đường xá lụt lội. Bên Pháp ăn mặc trang trọng, lịch sự. Trước khi tiệc bắt đầu, dì Thu lần lượt giới thiệu họ hàng 2 bên nhà trai và nhà gái với nhau. Giữa bữa tiệc có màn phát biểu của 2 ông thông gia. Dì Thu làm MC dẫn chương trình kiêm luôn phiên dịch. Ông bố của Jerome làm mọi người phải liên tục vỗ tay tán thưởng vì những lời phát biểu rất tình cảm và chân thành.

Nhưng có lẽ sự đặc biệt và dấu ấn của bữa tiệc là những tiết mục sau đó. Phía đoàn Pháp đưa ra lời đề nghị: do có rào cản về ngôn ngữ nên chúng ta sẽ giao tiếp với nhau bằng lời hát. Đoàn Pháp sẽ lên biểu diễn 1 bài hát Pháp, và sau đó cũng muốn nghe phía Việt nam hát 1 bài. Lời đề nghị đưa ra được hưởng ứng ngay lập tức. Đoàn Pháp hát 1 bài ca ngợi vùng núi An-des, một vùng núi rất đẹp mà những người con nơi đây khi đi xa bao giờ cũng muốn quay trở lại.

Còn đám thanh niên phía Việt nam thì bàn nhau sẽ cùng hát bài "Tình bằng có cái trống cơm" rất dễ hát mà lại mang màu sắc dân tộc. Nhưng chưa kịp lên hát thì các cô chú cao tuổi hơn đã "tiến cử" chú Bình (bạn của ông ngoại Chép) lên hát. Chắc chú này có "thâm niên" trong các chương trình Karaoke rồi đây. Chú hát bài "Thuyền và biển" rất tình cảm, ca ngợi tình yêu đôi lứa. Sau đấy mới đến tiết mục của cánh trẻ. Bài hát thực sự được thể hiện rất sôi động, trong 1 không gian ấm cúng và tất cả cảm thấy gần gũi.
Nhưng các tiết mục ca nhạc chưa dừng ở đấy. Phí Hà- 1 ca sĩ thời sinh viên của trường ĐH Ngoại giao, bạn của dì Thu tặng cô dâu chú rể bài "Mùa thu Hà nội", bà xã của Mr.Hùng, bạn dì Thu hát tặng bài Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây (hình như thế).Rồi 2 chú khác, có vẻ uống hơi nhiều, đòi lên hát bài Đoàn quân Việt nam đi, tưng bừng khí thế.
Mọi người cũng cùng nhau hát bài Happy Birthday mừng Sinh nhật Delphin, vợ của em trai chú Jerome làm cho cô ấy xúc động quá, khóc sướt mướt.
Bữa tiệc kết thúc bằng 1 bài hát nhẹ nhàng của đoàn Pháp. 1 sự giao lưu bằng bài hát đơn giản mà lại ấm cúng, làm cho mọi người gần gũi nhau hơn. Tiệc ở Việt nam kéo dài 3 tiếng thế là hơi dài, nhưng đối với người Pháp như thế mới chỉ là sự dạo đầu. Nghe dì Thu nói là sau đấy mọi người còn đi sàn nhảy đến 1h sáng mới về.

Gặp lại dì Thu vội vàng, chả kịp nói chuyện với nhau mấy. Hôm nay phải chia tay nhưng chắc chắn sẽ hẹn ngày gặp lại.

IMG_9984
Cô dâu chú rể là 2 bên ông bà thông gia

IMG_9997
3 chị em chụp được với nhau mỗi 1 tấm hình

IMG_0029
Nào, cùng nhau nâng cốc vì hạnh phúc của 2 con!

IMG_0087
2 mẹ con Chép tham gia rất nhiệt tình

Những video clips các bài hát được thể hiện trong bữa tiệc chắc sẽ được post sau nếu có thời gian.

Thursday, October 30, 2008

Chép được Phiếu bé ngoan

IMG_9747
Ảnh chụp hôm họp mặt các cựu thành viên của Kyoto ở nhà hàng Sen. Cô ca sĩ biểu diễn tối hôm ấy bế Chép lên thơm để chụp ảnh. Chép thích xem cô biểu diễn lắm, nhưng không thích chú ca sĩ hát cùng.


Không phải là Chép đi nhà trẻ rồi được cô giáo cho Phiếu bé ngoan đâu nhé. Chép không hề đi nhà trẻ, thế mà vẫn được Phiếu bé ngoan. Thế mới lạ. Hoá ra là khi Chép cùng các bạn hàng xóm (chưa đến tuổi đi mẫu giáo) đang mon men chơi ở nhà trẻ, không chỉ chơi ở ngoài mà còn tìm cách chui vào trong sân để chơi, thì chú bảo vệ "xin" được cô giáo 2 cái phiếu rồi cho Chép. Chép chả ngoan gì, đã "không phận sự" lại còn chui trộm vào nhà trẻ, thế mà chú bảo vệ chả mắng, lại còn thưởng thêm cho 2 cái Phiếu. Thích thế chứ. Chép chả hiểu 2 cái Phiếu ấy ý nghĩa là thế nào, nhưng vẫn cứ cầm khư khư đem về nhà đưa cho mẹ xem.

Dạo này con trai càng ngày càng bắng nhắng, cứ như hề ấy. Không hiểu sao nhớ được từ okoru (cáu) mà trước đây mama chưa hề nghe thấy con nói bao giờ. Rồi thấy mặt mẹ hơi nhăn 1 tí thì kêu "mama, okottara akan ze" (mama không được cáu đâu). Sau đó lại còn tự làm bộ mặt nhăn nhó giống như của mẹ nữa chứ. Từ sau đó trở đi lại thỉnh thoảng bắt mama làm bộ mặt cau có để Chép nhìn và bắt chước. Mặt cau có, mặt cười rồi lại chuyển sang mặt cau có. Đúng là thằng hề.

Tự nhiên Chép mọc 1 cái nốt ruồi ở cạnh mép, các bà ở quê bảo là "nốt ruồi ăn tham" (ôi, con mà tham ăn thì mama chả lại mừng quá ấy chứ). Mama thấy Chép soi gương thì chỉ cho con nốt ruồi, Chép nhắc lại "nút rùi". Rồi Chép chỉ lên mặt mẹ bảo mama cũng có "nút rùi", rồi còn đếm được 3 cái nữa. Chép nhìn sang papa, thấy 1 cái to uỳnh gần mũi thì nói ngay, "ô~ki"(to quá), rồi "kawai nai" (không đẹp, nhưng Chép nói hơi bị sai ngữ pháp 1 tí). Papa tức lắm. Mấy hôm sau Chép bảo mama là ở lưng có cái "nút rùi" ỉtai lắm (đau lắm). Mama vạch lưng lên thì hoá ra là cái mụn nước (Chép vẫn còn vài cái mụn chưa khỏi hẳn). Con so sánh cũng tài thật, cái mụn gì cũng là "nút rùi" hết.

Lại nói chuyện so sánh. Chép hay so sánh lắm. Ở Nhật nhìn thấy cái ăngten tivi trên nóc nhà người ta thì con bảo là giống con tonbo (chuồn chuồn), nhìn con run to chui ra mặt đất lúc trời mưa thì con bảo là udon (1 loại mì sợi to của nhật). Mấy hôm nay thì đi tè, thấy nước mầu vàng vàng lại hơi có bọt thì bảo là giống bia của ông ngoại uống. Con với cháu thế đấy, vô lễ quá.

Mấy hôm nay con chịu khó nói tiếng Việt lắm, bảo nhắc lại từ nào là nhắc lại ngay. Có nhiều từ mama cũng chẳng biết là con nhớ từ lúc nào: "ối giời ơi", "cái gì đấy", "đây rồi". Cứ đà này thì nếu cả nhà mình về VN là mama yên tâm rồi.

Tuesday, October 28, 2008

Nhà cũ

Không ngờ là còn có dịp quay lại nhà cũ, chỉ đúng 1 ngày trước khi giao chìa khoá nhà cho chủ mới. Thực ra mama đã nói lời chia tay với ngôi nhà từ cách đây nhiều tháng rồi nên bây giờ, khi có dịp quay lại thì không còn cảm giác tiếc nuối nữa, mặc dù vẫn không thể tránh khỏi sự hồi tưởng về những ngày đã qua và nỗi buồn của sự chấp nhận.

Bức ảnh nếu nhìn qua thì tưởng là thơ mộng nhưng nhìn gần thì hoá ra là nước của con sông Tô lịch ngay trước nhà, đen ngòm và mùi chẳng có gì là dễ chịu mỗi khi trời mưa.
Hai bố con ngồi chơi trên vỉa hè ngay cạnh bờ sông. Có cái ghế của bác hàng xóm cho mượn. Nhớ ngày xưa khi mới chuyển nhà về đây, con đường này mới chỉ là đường làng, chưa có hàng quán gì. Thế mà bây giờ đường thì làm đẹp, xe cộ chạy qua ầm ầm, quán xá đủ cả, từ quán nước, rửa xe, cafe internet, cơm bụi, văn phòng phẩm,...chả thiếu gì. Cái chỗ này trước cũng có quán nước nhưng chắc bị dẹp rồi.
Nhà không có ai ở nên bụi bám khắp nơi. Phòng chả còn đồ đạc nhưng vẫn hình dung được cái gì trước đây kê ở chỗ nào. Thôi, nếu kể nhiều lại sợ làm ông bà và các dì buồn và nhớ thêm.
Chép có cái kiểu giơ 2 ngón tay lên rất điệu, chả biết học của ai. Hai bố con làm trò trông buồn cười chưa.
Mama cũng phải chụp để còn giữ làm kỷ niệm chứ. Mọi thứ sẽ còn trở lại, trong ký ức!