Sunday, December 21, 2008

Bộ ảnh Giáng sinh của em Khanh

Thấy các người đẹp chân dài thi nhau chụp ảnh Giáng sinh, Khanh của mẹ cũng làm luôn 1 bộ sưu tập nhân dịp nghỉ cuối tuần.

Đạo diễn kiêm hoá trang: mama
Chụp ảnh: papa, mama
Kĩ thuật dựng hình: mama
Người mẫu: Khanh
Trợ lý studio: anh Chép




Wednesday, December 17, 2008

Con trai sắp 3 tuổi rồi ư?

Mẹ cứ tưởng như sinh nhật 2 tuổi của con chỉ mới đây thôi. Thế mà còn có 8 ngày nữa là con tròn 3 tuổi rồi cơ đấy. Mà cũng đúng thôi. Em gái của con cũng sắp tròn 1 tuổi rồi còn gì.

Tự nhiên dạo này con trai không hay trành choẹ với em nữa. Con không ngồi lên lưng em, không giật đồ chơi của em, không ẩn em ngã như trước nữa. Thỉnh thoảng mama thấy con đem đồ chơi đến cho em, biết chia bánh hay hoa quả cho em ăn, biết "đọc sách" cho em nghe nữa. Em Khanh thì khỏi phải nói, thích sán lại chỗ anh đang chơi lắm, tò mò nhìn anh xem anh chơi cái gì, rồi cũng bắt chước một số trò của anh. Thế là con trai đã ra dáng ông anh hơn rồi đấy.

Tự nhiên dạo này con trai có câu cửa miệng là "papa, i-ran" (không cần papa), cái gì cũng phải mẹ, nào là mẹ cho ăn, cho đi unchi, mặc quần áo, đánh răng, ru ngủ,...Hỏi con tại sao thì con bảo "papa kowai" (sợ papa lắm), vì papa hay quát mắng Kiên mà. Papa quát to, rồi con đem cái đũa dài ra doạ quật vào mông nữa. Kiên bảo "mặt papa nhìn cũng sợ, mắt nhìn cũng sợ, mồm nhìn cũng sợ" (con trai nói bằng tiếng Nhật nhưng mama dịch ra là như thế) làm mama không nhịn được cười. Mama lại hỏi "thế mama cũng hay cáu với Kiên còn gì, nếu Kiên hư thì mama cũng cáu đấy", Kiên không trả lời mà chỉ liên tục lặp lại "papa kowai, papa kowai". Thấy papa hay đem lại đũa dài ra nạt, có lần con cũng mở ngăn kéo, lấy cái đũa dài ra gõ gõ vào cái ghế hệt như papa làm, rồi miệng thì tuôn ra vài từ làm bộ như đang quát mắng ai đấy. Đúng là cái đồ khỉ, chỉ giỏi đi bắt chước.

Kiên vẫn nhớ chuyện con sói có cái bàn tay đen, nên không được mấy chú dê mở cửa cho vào nhà. Kiên cũng biết là ở nhà Kiên và papa giống nhau vì đều đen cả.
-Mama bảo "Kiên đến pan-ya-san (cửa hàng làm bánh) đi, để bôi bột vào cho trắng",
Kiên cười hì hì "pan-ya-san ikanai yo" (con không đi cửa hàng bánh đâu).
-Thôi Kiên đi đi, rồi rủ papa cùng đi. Thế em Khanh có cần đi không hả con?
Em Khanh không cần đi đâu. Em Khanh trắng rồi mà.
-Mama có cần đi không?
Không, mama cũng trắng rồi mà (con trai biết nịnh mama phết đấy). À, Kiên đi pan-ya-san rồi mà. Kiên cũng trắng rồi (vừa nói vừa xoè lòng bàn tay ra cho mama xem).
-Mama lại lật tay Kiên lại rồi bảo: Kiên vẫn đen này.
Kiên lại cười hì hì: đen quá nề

Kiên phân công "mama là của Kiên, còn papa là của akachan", rồi "ông thì của Kiên, bà của akachan", rồi hôm nọ ngồi nói chuyện về dì Thu và dì Hương, Kiên cũng bảo "dì Thu của Kiên, dì Hương akachan". Thế nghĩa là ai con thích thì con bảo là của con, ai con không thích thì con "cho" em à? Papa nghe thế quen rồi. Papa bảo "nhớ cái mặt nhé, papa không cần Kiên yêu, papa yêu Khanh thôi". Còn bà ngoại và dì Hương nghe thế chắc buồn lắm đấy nhỉ.

Con trai mama láu cá lắm.

Thursday, December 11, 2008

Cô bé quàng khăn đỏ

Em Khanh hay được ông ngoại miêu tả thế nào nhỉ: đầu to, trán dô, mũi tẹt, môi trề. Ô, thế có nghĩa là cháu ông chẳng được cái nét gì à? Thế sao trông vẫn thấy yêu thế nhỉ.

Mà Khanh có cái môi trề rất giống dì Hương. Hồi ở Việt nam, Khanh được bế sang hàng xóm chơi, có cô bé cứ thấy em Khanh môi trề ra, chẳng chịu ngậm hẳn vào, thế là nói với bác Chung: "bác ơi, bác bảo em ngậm miệng lại đi, em cứ há ra thế xấu lắm". Ai mà nói được con khép miệng lại cơ chứ. Con gái miệng cứ "trều" ra thế này trông chả thấy có duyên chút nào.

Mama nhìn thì thấy con trông rất nữ tính kiểu con gái, chứ không như anh Chép đen đen. Thế mà chả hiểu sao có bà hàng xóm lại bảo: "Tôi trông cái đứa con gái lớn thì gầy gầy, còn cái thằng cu này bụ hơn này". Ôi trời, thế là cái bà ấy nhầm nặng, anh Chép thì bà ấy bảo là con gái, con em Khanh thì lại bảo là thằng cu. Mama nghe mà chả biết phải cười hay mếu nữa.

Nhưng mấy hôm nay em Khanh đang ốm rồi, nằm bẹp ở nhà. Cái ảnh ở dưới là chụp em đang tập bò bằng đầu gối lúc trước khi ốm đấy. Nhưng ốm thì chắc là lại phải lùi đi một tí rồi. Khanh ơi, cố gắng lên con nhé.



Sunday, December 7, 2008

Saturday, December 6, 2008

Lại chuyện anh Chép

Chép cùng papa đi siêu thị. Anh con trai nhìn thấy bắp ngô thì thích lắm, nhặt ngay định cho vào giỏ, nhưng papa bảo "đắt lắm, papa không mua", thế là Kiên trả lời ngay "Kiên mua". Papa lại bảo "thế Kiên trả tiền nhé", con trai thấy vậy chữa lại: "papa mua".

Dạo này Kiên hay có kiểu nói "Kiên ngoan rồi, mama yêu đi". Chắc tại mama hay bảo Kiên là "Kiên hư thì mama không yêu, Kiên ngoan mama mới yêu"

Cô giáo có hôm ghi vào sổ "Kiên rất thích mặc váy, nhưng không mặc 1 chiếc mà lúc nào cũng mặc 2, 3 chiếc". Lần trước mama cũng thấy Kiên mặc 2 chiếc một lúc phồng cả đít lên rồi. Mama dặn Kiên "lần sau con chỉ được mặc 1 chiếc thôi nhé, con mặc nhiều thế các bạn không có để mặc đâu, hôm nay cô giáo mách là con mặc 2, 3 chiếc đấy", Kiên gật gật đầu rồi giơ 1 ngón tay lên ý bảo là lần sau sẽ mặc 1 chiếc thôi. Thế mà gần đây, lúc đến đón về mama vẫn nhìn thấy con mặc lùm xùm cả mấy chiếc liền, mặc luôn ra ngoài quần dài. Rồi cô giáo bảo cởi váy ra để về với mama thì con nhanh nhảu tụt hết cả xuống, cả váy, cả quần dài, lẫn pant ở trong, mà lại đang đứng giữa lớp làm cô và cả các bạn đều buồn cười.

Kiên hay có kiểu mải chơi, không chịu đi shikko (tè) ngay mà cứ để đến lúc buồn đi lắm rồi nhưng vẫn vừa chơi vừa cầm tay túm lại. Ở nhà mama vẫn cứ phải giục mãi mà không chịu đi, có lần cứ phải cầm tay lôi ra toilet. Hôm nọ mama đến đón, con chạy ra, và 1 tay thì túm quần. Cô giáo nhắc "Kiên đi shikko đi" nhưng vẫn ngúng nguẩy không chịu đi. Thế là bạn Masayo (bạn gái thân nhất của Kiên trong lớp) cầm tay Kiên đi ra phía toilet, mở cửa dẫn Kiên ra tận chỗ shikko rồi mới đi vào. Kiên lúc đấy mới tự tụt quần ra tồ tồ. Bạn Masayo thật là biết quan tâm đến Kiên, tính tính lại rất ôn hoà và nhìn rất dễ thương.

Bảo "Kiên đếm từ 1 đến 10 đi", Kiên đếm. Rồi bảo "con đếm bằng tiếng Nhật đi", lại đếm. "Con đếm bằng tiếng Anh" đi, lại tiếp tục đếm. Nhưng khi mama lại quay lại bài tiếng Việt thì con bảo: "Kiên mệt rồi". Gớm, hay giở cái giọng "mệt rồi" này ra lắm. Chắc cũng là bắt chước mama đây.

Kiên vẫn bị nói ngọng tiếng Việt, nghe nhiều lúc buồn cười lắm. Rất hay hỏi "đúng không" nhưng toàn nói thành "đúm mông", bố mẹ sửa mãi vẫn chưa được.

Dạo này không có hôm nào là không đòi xem Tôm và Jerry. Mà lại phải xem tập mới chứ không thích xem lại những tập cũ. Mỗi tập cũng chỉ muốn xem 1 lần, rồi lại bắt bố mẹ tìm tập mới. Tập nào xem rồi mà vừa lên cái là nhận ra ngay, bố mẹ thử hỏi xem tập này có cái gì là thế nào cũng trả lời đúng. Rồi lại còn có kiểu hay bắt chước Tôm và Jerry trong phim. Hôm nọ xem tập phim có bạn Tôm muốn hét lên vì đau nhưng không được hét, vì sợ làm vị vua thức giấc, nên phải bịt mồm, mở cửa chạy ra ngoài rồi mới hét toáng lên. Kiên buồn cười cái đoạn đấy lắm. Mẹ đang cho em Khanh ngủ, em gần ngủ rồi, thì thấy anh Chép lấy tay bịt mồm, giả vờ không dám kêu. Mama bảo "suỵt, để cho em ngủ" thì bỏ tay ra khỏi mồm rồi aaaaaaaaa toáng lên, làm mama bực mình không chịu nổi. Sau đó lại bảo "giống Tôm Jerry đấy".

Sunday, November 30, 2008

Chuyện anh Chép

1. Mẹ nằm ru con ngủ, hát đủ các bài thiếu nhi. Bài nào nhớ được là hát ngay. Đang cất giọng hát "Ba thương Kiên vì Kiên giống mẹ. Mẹ thương Kiên vì Kiên giống ba..." thế là ông con nói ngay: "cả em Khanh nữa chứ". Mama đành phải hát lại "Ba thương Kiên và a-ka-chan, mẹ thương Kiên và cũng thương a-ka-chan..." nghe ngang ơi là ngang.

2. Em Khanh mà khóc thì thế nào mama cũng nói "mẹ đây" rồi chạy đến. Hôm nay thấy em khóc, anh Kiên bảo "mẹ đây" trong khi vẫn đang lúi húi nghịch đồ chơi. Có lần thì lại bảo "Kiên đây" rồi chạy đến với em. Những lúc đấy thì ra dáng ông anh ra phết.

3. Papa đang dỗ em Khanh khóc, nhưng mãi em vẫn chưa nín. Kiên bảo với mẹ: "akachan bảo là không cần mama, akachan chỉ cần mẹ thôi" để mẹ vào với em.

4. Kiên thấy móng tay của bà dài, lại sơn màu đỏ đỏ, cậu nhìn lạ lắm, rồi kêu sợ, bảo bà giống ôkami (con sói). Kiên sờ cái mũi của mama thấy nhọn nhọn, con bảo là mama giống obake (con ma). Con với cái so sánh thế đấy.

5. Papa dậy Kiên là "dì Thu thì thấp, bé, đen. Dì Hương thì cao, to, béo" Thế là ông con cứ nhắc đến dì Thu thì "bé, đen", dì Hương thì "cao, to", vừa nói vừa dơ 2 tay ra kiểu như là to lắm ấy.

6. Đọc cho Kiên nghe chuyện "Con sói là 7 chú dê con", đến đoạn con sói chìa tay đen đen ra nên các chú dê không tin đấy là mẹ vì tay của mẹ trắng cơ. Thế là mama chỉ tay Kiên bảo tay Kiên cũng đen nhỉ. Kiên nhìn tay 1 lúc rồi bảo là đen, nhưng vẫn thấy không được thoải mái, nên lật cho mama xem lòng bàn tay, rồi bảo "nhưng chỗ này trắng này".

Tạm thế đã nhé. Mama phải đi nấu cơm cái đã.

Friday, November 28, 2008

Hãy tự đứng lên nào, con gái!

IMG_02281

IMG_0233

Con gái đã tròn 10 tháng vào hôm 22 vừa rồi. 10 tháng được đánh dấu bằng một chuyến về Việt nam thăm ông bà nội ngoại, và những tiến bộ đáng kể của con gái.

Con bắt đầu biết bò khi còn ở Việt nam. Bây giờ thì con bò khắp nhà, lục lọi những gì mà con với được. Cái thùng to đựng đồ chơi con cũng kéo xuống để ngó vào xem có cái gì bên trong. Con lọ mọ 1 mình mà chẳng cần ai phải chơi cùng. Chỉ đến lúc nào mà con bị anh Chép đến giật mất đồ chơi thì con mới hét lên hay khóc gọi mẹ.

Con bò vượt qua cả những cái chăn mà papa chặn xung quanh. Con bò vượt qua cả cái ghế để sang bên kia với đồ chơi. Hôm nay cô giáo ở nhà trẻ cũng kể lại thành tích là con đã "vượt chướng ngại vật" có độ cao như thế nào.

Con hay cáu, hay dỗi hờn, mà hờn thì rất lâu. Papa bảo nghe giọng con khóc lúc đấy mà phát bực mình, cái giọng khóc cao, nghe rất chua, rất gay gắt. Đúng là cái giọng khóc của con gái.

Con có kiểu gọi "ma" "ma" hay "mama" nghe rất dễ thương. Lúc nào khóc là con cũng gọi mama như thế. Đây có lẽ là từ đầu tiên con biết nói rõ đấy. Còn ngoài ra thì con cũng "nói" rất nhiều, nhưng toàn là "ta, ta" thôi.

Con hay bị anh Chép giành mất đồ chơi nhưng con cũng đã biết cố dành lại đồ chơi từ tay anh Chép rồi đấy. Con với với tay lên để cố dành lại, nhưng hầu như là không được (tất nhiên rồi, đời nào anh Chép lại để cho con lấy lại dễ dàng). Thế là con lại liếc mắt ngay ra mẹ cầu cứu.

Con biết giơ tay lên vẫy baibai lúc tạm biệt cô giáo ở nhà trẻ. Nhìn cái tay con vẫy mà các cô cười hớn hở.

Nhưng....
Con gái của mama vẫn chưa biết ngồi và chưa biết vịn đứng lên. Lúc đầu, mama cũng nghĩ là mỗi đứa trẻ có 1 tiến trình phát triển riêng, không nên sốt ruột, không nên so sánh. Nhưng thực ra là không hẳn vậy. Bác sĩ kiểm tra 10 tháng cho con vào hôm 25 vừa rồi đã cho rằng cơ chân của con hơi yếu, người con có vẻ hơi mềm hơn bình thường, và nên cho con đến trung tâm để được tập vận động. Có thể gọi trường hợp của con là "chậm phát triển vận động".

Sự phát triển của trẻ con những năm tháng đầu thường được đánh giá bằng sự phát triển nhận thức, vận động, ngôn ngữ,...Nếu nói về khả năng nhận thức của con thì có thể nói là bình thường. Nhưng đúng là con hơi chậm về khả năng vận động.

Chậm vận động có thể có nguyên nhân là do bệnh về não bẩm sinh. Nhưng rất may là nguyên nhân này đã được loại bỏ, sau 2 lần kiểm tra bằng MRI. Dù sao thì mama cũng phải học cách chấp nhận 1 thực tế là con "chậm phát triển" hay "chậm phát triển vận động" để cùng con tham gia tập luyện cơ thế một cách nghiêm túc. Nếu quá trình tập này được thực hiện càng sớm sẽ càng tốt, đứa trẻ sẽ theo kịp các bạn trong những giai đoạn sau. Mama tin rằng con gái sẽ cố gắng để bằng được các bạn bình thường, con nhé.

Papa hay động viên mẹ bằng cách bảo "hãy nhìn vào mắt con". Mắt của con sáng, trong trẻo, chứa đầy cảm xúc. Khuôn mặt con lúc nào cũng tươi tắn. Nhìn con như vậy mama tin rằng một ngày gần nhất, con gái sẽ tự đứng lên được và bước đi được, con gái bé bỏng của mẹ. Cả nhà yêu con nhiều lắm!