Friday, February 20, 2009

Hãy nhẹ nhàng với con đi

Dạo này mama rất hay cáu gắt với con trai. Tội nghiệp con. Chẳng hạn như bài vở mà không xuôn xẻ hay có việc gì đang phải lo lắng, suy nghĩ là thế nào mama cũng rất dễ cáu. Cái tính xấu này của mama chưa sửa được mà có khi ngày càng nghiêm trọng lên thì phải. Vì cuộc sống cứ càng ngày lại càng có bao nhiêu thứ phải lo lắng mà con. Rồi mama lại đem cái lo lắng ấy về nhà, và trút một phần lên con trai bé bỏng. Con chỉ hơi làm trái ý mama một tí là bị quát rồi. Con chơi với em mà giành đồ chơi, rồi ẩn em ngã là lại bị quát nữa. Rồi sáng ra mà con cứ lằng nhằng không chịu ăn sáng ngay để con đi học là con cũng sẽ bị mắng. Rồi còn bao nhiêu lý do khác để con có thể bị mắng nữa. Mẹ thật khâm phục những bà mẹ nào dịu dàng, biết bảo ban con nhẹ nhàng mà không phải quát mắng. Mama thì chưa làm được như thế đâu con ạ.

Nhiều lúc mama cũng cố gắng để làm cho cái đầu bớt căng khi về đến nhà, thảnh thơi đi, đỡ mệt đi để có thể ngồi đọc truyện cho con nghe, chơi với con một cách vui vẻ. Nhiều hôm mấy mẹ con chơi với nhau vui ơi là vui, đọc truyện Pinôkiô hay vẽ tàu điện. Con có vẻ bắt đầu hứng thú với những câu chuyện bằng tiếng Việt rồi đấy. Mới chỉ đọc cho con có vài lần là con đã nhớ tên bạn Pinôkiô mũi dài và bắt mama đọc tiếp những đoạn còn đang đọc dở. Mama cũng cố gắng mỗi ngày mượn 1 quyển truyện khác nhau ở nhà trẻ về để đến tối đọc cho con nghe. Mama cũng đọc lại sách xem ở độ tuổi lên 3 này thì nên chơi và dạy con những gì. Nhưng mama vẫn chưa thực hiện được 1 phần nhỏ những điều viết trong các cuốn sách ấy. Mama cũng mua cho con cái gậy và quả bóng chày mà con rất thích, rồi đồ chơi thổi bong bóng xà phòng nữa để cuối tuần cả nhà ra công viên chơi nhé.

Quát mắng không phải là một phương pháp giáo dục tốt, chắc hẳn là như thế rồi. Nhưng để có thể bảo ban con một cách nhẹ nhàng thì mama cần phải rèn luyện thêm. Không thì mama sẽ biến thành 1 bà già cáu có và đáng ghét mất.

Sunday, February 15, 2009

Tình yêu còn sống hay đã chết?

Hôm nay đọc được một bài rất hay trên Vietimes nói về tình yêu nên muốn copy lại vào blog.

Mỗi một năm, nhân loại lại có một ngày Tình yêu. Ngày này, đối với hầu hết mọi người là ngày để cho họ một lần nữa đặt lại câu hỏi: “Tình yêu còn hay đã chết?”. Và có không ít người đã từng kêu lên: Tình yêu đã chết lâu rồi. Nhưng cũng rất nhiều người tin chắc rằng: Tình yêu chỉ là ảo ảnh trong cuộc sống này mà thôi.

Chúng ta từng đọc rất nhiều những cuốn sách, những bộ phim… về tình yêu. Nhưng chúng ta không tin đó là sự thật có trên thế gian này. Chúng ta cho đó chỉ là khát vọng của con người về tình yêu mà thôi. Nhưng thực tế, nhiều người chúng ta đã đi qua những ngày tháng của một tình yêu như thế. Vậy tại sao chúng ta lại không tin? Bởi chúng ta muốn những ngày tháng đó phải được kéo dài mãi mãi trong suốt cuộc đời mình với một người yêu cụ thể bằng xương bằng thịt và không được phép đổi thay. Chính vì thế mà khi những ngày tháng kỳ diệu của tình yêu đó đã không còn thì chúng ta lại rơi vào một thực trạng vô cùng thảm hại. Thay vào những ngày tháng kỳ diệu trước đó là sự ngờ vực và đôi khi thù hận. Và không ít người trong chúng ta ở trong thảm cảnh đó lại cho rằng những ngày tháng diệu kỳ bên người đàn bà hay đàn ông của mình chỉ là sự giả dối và nhầm lẫn.

Chính chúng ta mới là những kẻ nhầm lẫn chứ những ngày tháng diệu kỳ trước đó là có thật. Chúng ta là con người, và trong chúng ta lúc nào cũng ẩn giấu những con thú của chủ nghĩa sở hữu. Chủ nghĩa sở hữu đã vật chất hóa tình yêu mà lẽ ra nó chỉ là sự tinh thần hóa mà thôi. Tôi có hỏi nhiều người đàn ông, đàn bà và thấy rằng: trong cuộc đời, họ đã yêu không chỉ một người đàn bà hay một người đàn ông. Và với những người đàn bà, đàn ông khác nhau ấy, họ vẫn yêu với một niềm mê đắm, đầy dâng hiến trong một thời gian nào đó cho dù dài hay ngắn. Thế nhưng, khi người đàn bà hay người đàn ông rời xa họ thì họ lại cho rằng những gì cả hai người mê đắm và hiến dâng chỉ là ảo ảnh thậm chí là giả dối. Và đến người đàn ông, đàn bà sau đó họ lại yêu đắm mê và dâng hiến. Cả hai không giả dối. Cả hai đã mê đắm và dâng hiến thật. Nhưng cả hai đã không “tinh thần hóa” vĩnh viễn tình yêu của họ.

Họ đã “vật chất hóa” tình yêu ấy. Thuật ngữ “vật chất hóa” mà tôi đang nói đến không phải là một dục vọng. Trong trường hợp này, “vật chất hóa” đối với bạn là người yêu của bạn phải là người có nét mặt ấy, giọng nói ấy, chiều cao ấy… à nếu khác đi thì bạn không chịu nổi và không chấp nhận. Và khi bạn yêu người khác thì bạn lại “vật chất hóa” nét mặt, giọng nói, chiều cao…khác. Nhưng bạn phải thừa nhận với tôi rằng bạn vẫn mang một tình cảm như thế. Tôi cũng là người trải qua những trạng thái ấy. Nhưng tôi không thể nói dối rằng người tôi đang yêu lúc này thì tôi không yêu bằng người tôi đã yêu cách đây 30 năm.

Có một người tôi đã yêu và một năm sau khi chia tay người đó tìm tôi và nguyền rủa tôi đã yêu cô một cách giả dối vì cô nhận ra cô ấy bỏ tôi đi mà tôi không hề đau đớn. Quả thực tôi không đau đớn mặc dù rất buồn. Vì những ngày chúng tôi hạnh phúc bên nhau đẹp đẽ và mạnh mẽ hơn tất cả những đau đớn sau đó. Và tôi chỉ sống với những ngày tháng hạnh phúc đó. Tại sao chúng ta lại không lưu giữ lại những ngày tháng đắm mê và hạnh phúc mà lại trách móc, nguyền rủa và thù hận nhau. Tại sao chúng ta lại không thừa nhận những ngày tháng đắm mê hạnh phúc với người mình yêu lại không phải là tình yêu đích thực. Hiện thực cũng cho thấy có biết bao người đàn ông, đàn bà sống mãi với ký ức của những ngày tháng hạnh phúc với người đàn ông, đàn bà trước đó của mình trong khi họ vẫn sống hạnh phúc với mối tình hiện tại. Một mối tình đẹp trong quá khứ của chồng ta, của vợ ta không thể là sự xấu xa đối với cá nhân ta. Bởi tất cả những vẻ đẹp và sự dâng hiến trong tình yêu chỉ thuộc về cái đẹp và mãi mãi như thế. Nếu chồng ta, vợ ta tôn trọng vẻ đẹp và sự dâng hiến đắm mê với người yêu xưa cũ của mình thì chồng ta, vợ ta sẽ tôn trọng tình cảm mà họ đang có với ta.

Cũng như một cái cây không phải ngày nào hoa cũng nở rộ. Chúng ta không thể nghi ngờ hay nguyền rủa cái cây kia khi nó phải sống qua những ngày đông giá lạnh. Điều quan trọng nhất của cái cây là nó chứa đựng bản chất của những mùa hoa trong từng thớ gỗ của nó mà không hề thay đổi. Nó chỉ đợi một ngày đẹp trời là bừng nở những bông hoa. Và mùa hoa đầu hay mùa hoa cuối của một cái cây không bao giờ được so sánh mùa nào là hoa thật còn mùa nào là hoa giả cho dù những bông hoa của mùa sau không bao giờ nở ở cùng một chỗ nhất định trên cành giống màu hoa trước. Và đời sống của chúng ta cũng vậy, cho dù có những đổi thay nhưng nó phải luôn luôn chứa đựng trong nó vẻ đẹp và sự dâng đắm mê hiến như là bản chất ra hoa của những cái cây. Khi chúng ta hiểu vậy, chúng ta sẽ không rơi vào tuyệt vọng yếu hèn và cũng không ghen tuông một cách vô lối với người mình đang yêu về một quá khứ của họ.

Khi hiểu vậy, chúng ta sẽ tin vào sự kỳ diệu trong cuộc sống quá nhiều mệt mỏi này. Và chúng ta sẽ sống trong náo nức dù là những náo nức âm thầm để đợi một ngày kỳ diệu tình yêu hiện ra. Với ý do đó, chúng ta sẽ không bao giờ thấy cuộc sống này tẻ nhạt hay tuyệt vọng. Tình yêu không bao giờ chết cũng như phép thiêng trong cuộc sống này không bao giờ mất đi. Và có thể nó chỉ hiện ra trong cuộc đời ta với một khoảnh khắc thì vẻ đẹp và sự đắm mê của nó vĩnh viễn ở lại trong ta và mãi mãi là tài sản vô giá của ta. Nếu chúng ta thấu hiểu được điều đó, chúng ta đã quá đủ hạnh phúc để bước đi trên thế gian này cho đến khi nằm xuống.

Hạnh Nguyên

Nguồn http://vietimes.vietnamnet.vn/vn/nguoiquansat/6278/index.viet

Saturday, February 7, 2009

Con gái của mẹ đã tiến bộ như thế nào

Con gái của mama dạo này tiến bộ nhiều lắm nhé. Làm mẹ phải ngạc nhiên đấy. Vì tiến trình phát triển của con gái có vẻ chậm hơn so với mức tiêu chuẩn, chậm hơn so với anh Chép (tất nhiên là thế rồi vì lúc nào anh Chép cũng như con choi choi ấy), nên mẹ không khỏi lo lắng, sốt ruột, và cũng chính vì thế mà mỗi bước tiến bộ của con làm mẹ thấy vui hơn rất nhiều.

Bây giờ thì mama có thể chắc chắn một điều là con gái không bị bệnh gì về thần kinh, về cơ vận động mà chỉ đơn giản là con có tiến trình phát triển riêng của con và mama phải kiên nhẫn để dõi theo tiến trình ấy. Để nói được một điều chắc chắn ấy quả là không đơn giản chút nào. Con thì phải trải qua bao nhiêu xét nghiệm chiếu, chụp này nọ, còn mama thì phải qua bao nhiêu giây phút lo lắng mà chẳng biết làm gì ngoài việc cầu trời phật phù hộ cho con gái của mama. Rồi thì tất cả cũng đã qua với một kết quả ngọt ngào nhất là con gái của mama hoàn toàn bình thường. Hai chữ "bình thường" ấy sao mà đáng quý đến thế. Nó đem đến cho cả nhà mình sự bình yên, con gái ạ.

Chỉ trong 2, 3 tháng vừa qua mà con đã làm thêm được rất nhiều nhé. Con vẫn bò (trườn) khắp nhà để chơi, nhưng sau đó thì con vịn lên cái ghế của anh Chép rồi chổng mông lên như thế này này. Cái mông lại còn ngoáy bên nọ ngoáy bên kia nữa chứ. Lần đầu tiên thấy con làm được như thế là bố mẹ thấy mừng lắm rồi. Cái ghế này cũng không cao lắm nên con vịn được dễ dàng. Rồi dần dần con thành thạo hơn, vịn được khéo hơn, nhanh hơn, rồi cứ mải mê chơi với cái ghế đấy suốt cả buổi tối. Thò ngón tay qua khe ghế, hay sờ vào hình bạn gấu vẽ trên ghế. Đầu tiên thì con chống đầu gối rồi dần dần chân thẳng ra và nâng được mông cao lên. Động tác này là tốt cho cơ bụng của con, để con có thể bò được bằng đầu gối. Nhưng rồi suốt 1 thời gian mama vẫn không thấy con bò bằng đầu gối gì cả. Papa thì nói đùa rằng "con gái tôi không bao giờ muốn bò bằng đầu gối đâu". Mà ở Việt nam cũng có khái niệm "trốn bò" đấy thôi. Hay là con trốn bò thật nhỉ. Thực ra ở độ tuổi này, bò rất tốt cho sự phát triển cân bằng của cơ thể.

Hết vịn vào cái ghế thì con vịn sang cái hộp đồ chơi. Thực sự là nhà kiểu Nhật thì không có nhiều chỗ cho con vịn. Chỉ có cái ghế, cái đồ chơi này mà lại có vẻ hơi thấp, rồi có cái tủ quần áo nữa. Trông cái người thì cong ra, cái mông thì chổng lên, cái mặt thì vênh lên làm "mặt xấu". Đây là cái kiểu mặt xấu mama dậy cho đấy, trông rõ là buồn cười.
Bây giờ con ngồi thạo rồi, đang bò là tự ngồi lên được ngay, ngồi vững lắm, 2 tay cầm 2 đồ chơi để chơi được. Con ngồi chơi một mình thì không sao nhưng nếu ngồi gần anh Chép là thế nào cũng có chuyện. Anh trai thì thỉnh thoảng cũng biết pha trò cho em cười sằng sặc đấy, nhưng nhiều lúc trành choẹ với em, thấy em lấy mất đồ chơi thì phải giằng ngay lại bằng được, nên em đang ngồi bị anh đẩy cho ngã luôn ra nhà. Khổ thân em, lúc đấy mà bố mẹ không để ý là thế nào cũng bị đổ kềnh ra. Cái đầu thì to rồi nên anh có khi chỉ hơi chạm 1 tí là cũng có thể nghiêng ngả người rồi ngã bổ chửng. Lúc đấy anh thì bị mắng nên mếu máo khóc, còn em thì ngã đau nên cũng ăn vạ khóc to lên. 2 anh em làm thành dàn đồng ca, đến đau cả đầu.
Con gái còn tiến bộ thêm một bước nữa là vịn đứng thẳng người lên rồi. Cứ tường thuật kiểu này lại làm mama nhớ đến cái hình tiến hoá của khỉ thành người mà ngày xưa học ở trường ấy. Khỉ thì mất đến bao nhiêu triệu năm ấy nhỉ, thế mà con gái chỉ mất có vài tháng thôi mà, mama còn sốt ruột cái nỗi gì. Thế mama lại đi so sánh con với khỉ à. Bây giờ biết vịn đứng rồi thì con thích vịn đứng lắm. Ngồi một tí không chịu là vịn đứng lên ngay. Có khi lại chỉ bám có 1 tay vào tủ rồi đứng nghịch. Mama chỉ sợ anh Chép lại gần con lúc đấy thì con lại ngã. Tuy biết ngồi và vịn đứng nhưng bác sĩ vẫn khuyên là nên cho con bò, bò vượt chướng ngại vật nhiều hơn là ngồi hay vịn đứng như thế.
Đấy, con gái 1 tuổi đầu mà làm được như thế rồi đấy. Đối với các bà mẹ khác thì có thể đây là điều bình thường, nhưng đối với mama thì điều bình thường này quả là 1 điều kỳ diệu con gái ạ. Con gái cố gắng lên nhé. Mẹ mong lắm sớm đến ngày được nhìn thấy con gái đi vững trên 2 bàn chân xinh xinh của mình.

Saturday, January 31, 2009

Các con chọn gì trong ngày thôi nôi


Rồi sau này các con sẽ trở thành những người như thế nào?

Vào ngày con tròn 1 tuổi, bố mẹ thường hay đưa ra một số đồ cho con chọn, xem con có thiên hướng gì về sau. Điều này chưa chắc đã đúng mà chỉ là một phong tục dân gian thôi, nhưng hoá ra phong tục này không chỉ có ở Việt nam mà Nhật bản hay Hàn quốc cũng có. Có lẽ đây là 1 kiểu bói toán được du nhập từ Trung Quốc(?). Ở Nhật bản người ta gọi phong tục này là erabi-tori. Những đồ vật cũng được quy định khác nhau tuỳ theo vùng miền, và có lẽ cũng thay đổi theo thời gian. Nhưng về cơ bản những thứ hay được dùng là cuộn chỉ hay sợi chỉ (tượng trưng cho sự trường thọ, sống lâu), gạo (tượng trưng cho sự đủ ăn, hay thiên hướng làm nông nghiệp), tiền (tượng trưng cho sự giầu có, hay thiên hướng làm thương nhân, buôn bán, hoặc có khi người ta cũng dùng bàn tính), bút và vở (tượng trưng cho thiên hướng học hành giỏi giang). Hoặc người ta lại dự đoán thiên hướng nghề nghiệp của đứa trẻ qua việc cho chọn bàn tính (thiên hướng làm kế toán), bút chì (thiên hướng làm nhà văn) hay cái kéo (thiên hướng làm nhà tạo mẫu, thiết kế hay làm đẹp). Nói chung là tuỳ theo quan điểm của bố mẹ, chứ chẳng có quy tắc cụ thể nào. Ở Việt nam thì mama cũng không rõ là có quy định những thứ gì nữa, nhưng cứ thử cho vui xem thế nào thôi.

Ngày sinh nhật 1 tuổi của anh Kiên, sau khi đã tiệc tùng no say rồi thì bố mẹ nhớ ra là phải thử cho con chọn xem thế nào. Bố mẹ đem ra vài thứ, cũng chả rõ là nó tượng trưng cho cái gì cụ thể: 1 cái bút, 1 cái thìa, 1 cái que nhựa đồ chơi, lại 1 cái dài dài đồ chơi nữa (bố mẹ để nhiều cái dài dài thế để cho nó giống với cái bút đấy), 1 cái kẹo (thay cho gạo), 1 tờ tiền 1000Y (chắc ngày xưa người ta dùng vàng nhỉ), 1 cái ôtô đồ chơi mà con vẫn thích. Xếp tất cả các thứ ra rồi cho con ở cách xa khoảng 3m, con bò nhanh như "tên bắn" đến (phải nói là con bò nhanh thật) rồi 1 tay lấy ngay chiếc bút, còn tay kia lấy ngay cái que nhựa. Để mama "phán" xem là con trai mama có thiên hướng gì nhé: vì con lấy chiếc bút nên có vẻ con cũng ham học đấy, nhưng sau đó con lại còn thích cả chiếc que nhựa đồ chơi, nghĩa là con cũng ham chơi nữa. hừm, sau này không biết là con có chăm chỉ học hành không nhỉ. Sau đó bố mẹ lại thử 1 lần nữa, cho con ra xa để con bò lại gần xem lần thứ 2 thì con chọn cái gì. Lần này thì bố mẹ được 1 phen cười vỡ bụng vì con chọn ngay tờ tiền 1000Y. Chắc là sau này con trai sẽ giầu có đấy, bố mẹ chả phải sợ đâu. Mẹ cười to quá làm con trai sợ không biết chuyện gì đang xảy ra nên mếu luôn. Cái đoạn này cũng được quay video hết rồi, để vài chục năm nữa xem lại xem có đúng không nhé.

Đến lượt em Khanh 1 tuổi thì hôm sinh nhật em, bố mẹ quên mất việc này. Để đến hôm sau vậy (chắc là bói chệch 1 ngày vẫn "thiêng" thôi). Em Khanh là con gái nên bố mẹ để hơi khác một chút: 1 cái bút, 1 cái thước kẻ, 1 lọ nước hoa, 1 cái gương, 1 thỏi son (toàn những đồ con gái xem con gái của mama sau này có điệu đà không nhé), 1 cái bánh, 1 cái bàn tính, 1 tờ tiền yên (lần này papa rút trong ví ra cả tờ 1 man nhé). Em Khanh được đặt ra xa một chút để bò gần lại, nhưng lần này hơi khác ở chỗ là mama phải giữ chặt anh Kiên không để anh Kiên xông vào cướp, còn papa thì quay video. Đến nơi thì cái em Khanh chọn đầu tiên là cái bánh (cái này thì không hề nằm ngoài dự đoán của bố mẹ nhỉ, em thì chỉ có ăn là nhất thôi, papa bảo đúng là con pig), rồi 1 tay cầm bánh 1 tay chọn thêm cái bút. Phù, thế là mama thở phào nhẹ nhõm rồi, con gái không chỉ biết có ăn mà còn chăm chỉ học hành nữa. Đúng rồi con nhỉ, có học thì mới có cái mà ăn, mà có ăn thì mới có sức mà học, "có thực mới vực được đạo" ấy mà. Vẫn muốn thử lần thứ 2 nên mama lại bế em Khanh ra xa, nhưng tay em vẫn cầm chặt cái bánh không chịu bỏ ra, mama chỉ lấy được mỗi cái bút. Lần thứ 2 thì em chọn cái bàn tính điện tử, chứ không hề để ý đến tờ tiền nhé. Chắc con gái có khiếu kinh doanh, làm kế toán hay đếm tiền đây. Thế cũng không đến nỗi tồi, nhất là trong thời buổi này "phi thương bất phú" con nhỉ. Sau này con cố gắng học thật giỏi ở trường, ra ngoài xã hội thì làm ăn giỏi, kiếm được nhiều tiền, để có nhiều cái mà ăn nhé. À mà con gái chẳng để ý gì đến son phấn làm đẹp nhỉ, chắc là mải học mải làm ăn quá đây. Con gái cũng nên điệu đà một chút chứ, nếu không thì đầu to, răng khểnh, trán dô thế kia nhỡ sau này ê sắc thì khổ. Hêhê.

Tuesday, January 27, 2009

Thơ xuân khai bút

Xuân ơi, đừng đến nhé
Cho ai đó nhớ quê
Nhớ mưa phùn ngày Tết
Đền chùa toả khói hương

Xuân ơi, đừng đến nhé
Cho ai thấy lẻ loi
Ngắm người đi chơi Tết
Mỗi bóng mình với ta

Xuân ơi, đừng đến nhé
Cho ai thấy già thêm
Tất bật lo cơm, áo
Hằn sâu khoé mắt em

Xuân ơi, đừng đến nhé
Bởi đến rồi lại đi
Mùa xuân đâu ở lại
Như bóng câu qua thềm

Hay Xuân đừng đến vội
Để người mãi chờ mong

Xuân Kỷ Sửu 2009

Monday, January 26, 2009

Đón Tết Kỷ Sửu 2009

Tối 30 Tết cả nhà đi dự party đón Giao thừa của KG như mọi năm. Năm ngoái em Khanh còn bé quá chưa đi được nhưng năm nay cả nhà mình đi được rồi. Có hơi vất vả một tí, vì bố mẹ mỗi người phải phụ trách 1 đứa, chả ăn được mấy cũng chả nói chuyện được mấy. Nhưng lâu ngày gặp bạn bè cũng thấy vui, được nghe các cô chú ca hát cũng thấy có không khí xuân lắm. Kiên thì chỉ ăn được có vài miếng rồi chạy đi lung tung, rồi papa phải phục vụ hết đi shikko rồi lại đòi đi unchi, mệt cả người. Đến lúc muốn chụp ảnh cả nhà thì phải đi tóm cổ mãi mới lôi vào được, cứ đòi đi tìm bánh kẹo và dưa hấu để ăn. Chỉ có em Khanh là ngoan, ăn hết cháo đem ở nhà đi, lại uống hết bình sữa, rồi cứ thấy có ca nhạc là vỗ tay, đập chân có vẻ enjoy lắm.
Về đến nhà là gần 11h, hai anh em đặt xuống giường là ngủ ngay, chả cần phải ru với vỗ, vì buồn ngủ quá rồi. Kiên buồn ngủ quá thì dọc đường về cứ cáu loạn cả lên, papa có đi trước một tí cũng cáu, gào khóc toáng lên ngoài đường. Vì buồn ngủ quá đây mà. 2 đứa ngủ rồi thì bố mẹ vẫn đủ thời gian để gọi điện chúc tết ông bà nội ngoại, thắp hương cúng tất niên và ăn tất niên nữa (vì lúc nãy đã ăn được mấy đâu, về đến nhà mới thấy đói). 12h ở Nhật nhưng mới là 10h ở Việt nam, chưa đến giao thừa, nhưng chẳng thức được, ngày mai bố mẹ có nhiều việc lắm, chứ có được nghỉ Tết như ở Việt nam đâu.
Năm nay nhà mình có mâm ngũ quả rất đẹp, có chuối, bưởi, táo, quýt và quả kanki. Papa lại còn đi bẻ 1 cành quất ở dưới tầng lên nữa (kiểu như đi hái lộc ở Việt nam ấy nhỉ, ai mà cũng hái như papa thế này thì cái cây quất của bà chủ nhà chắc trụi luôn).
Tết năm nay bố mẹ vẫn cố gắng để làm đủ các món như mọi năm. Tiếp nối truyền thống của ông bà nội ngoại nhỉ. Có các món này thì mới thấy có không khí Tết một chút, cho dù là ở xa quê. Papa nói phải "quan trọng là cái không khí ấy".
Bánh chưng thì đi đặt, bánh gói bằng lá chuối nhưng ăn cũng ngon lắm, anh Chép hào hứng ăn hết 1 miếng. Xôi gấc, thịt chân giò luộc, thịt gà luộc, canh măng, giò xào, nem là bố mẹ làm. Món giò xào của papa thành công mỹ mãn vì mua được thịt thủ lợn, các món khác cũng đều ngon cả. Trước khi ngồi vào mâm, bụng đói meo, tưởng ăn được nhiều lắm, thế mà cũng chỉ hết được 1/10. Chắc mâm này phải ăn hết mấy ngày Tết mới hết ấy.

Anh Chép thò cả tay vào bốc bánh chưng ăn. Cả bữa anh ấy chỉ ăn được 1/8 cái bánh chưng, vài miếng giò xào và vài cái măng, rồi lại chạy loăng quăng, đem truyện tranh ra đọc. Chả bù cho em Khanh, đã ăn hết cháo rồi mà thấy cả nhà ăn lại bò ra, trèo lên chân papa, mồm kêu "măm măm". Papa đành phải gỡ thịt gà bón thêm cho, hết miếng nào là lại thấy "măm măm" đòi ăn miếng khác. 2 anh em, đứa thì phải chạy theo bón cho từng miếng, đứa thì cứ bám lấy đòi ăn, đuổi đi không đi.

Sang năm mới, chúc ông bà nội ngoại luôn khoẻ mạnh, chịu khó tập thể dục, giao lưu và đi chơi đây đó cho khoẻ người. Chúc cả nhà mình luôn có sức khoẻ, nhiều niềm vui, nhiều may mắn trong năm mới Kỷ Sửu 2009. Có thể đây là cái Tết cuối cùng phải xa nhà nhỉ. Mong lắm được đón Tết với ông bà và mọi người ở nhà, để được thưởng thức cái không khí Tết thực sự là Tết rồi đấy.

Friday, January 23, 2009

Sinh nhật 1 tuổi của em Khanh

Khanh-chan, cả nhà chúc mừng sinh nhật 1 tuổi của con yêu. Hôm nay ở lớp các cô và các bạn cũng tổ chức tanyobi cho con nhỉ. Thấy cô bảo là từ sáng con đã rất phấn khích rồi, chắc con biết hôm nay là sinh nhật của con mà. Nhưng mà ở nhà trẻ thì chỉ có bánh cake và nến tượng trưng thôi, con chả ăn được. Con là cứ phải cái gì ăn được cơ. Nhìn thấy đồ ăn một cái là vận động nhanh hẳn lên, mặt mũi tươi tỉnh hẳn lên. Mama cứ đùa là sao con giống dì Hương thế: đầu to và tham ăn. Sau này khéo 2 dì cháu lại chứ tranh nhau ăn ấy chứ nhỉ.
Hôm nay mama làm tặng con 1 cái bánh cake nho nhỏ. Bánh cake thì ngọt lắm nên chắc con chỉ ăn được quả dâu tây thôi. Mama làm thêm mấy bát zeri dâu và cherry cho anh Chép nữa, chắc là anh Chép sẽ thích.
Bữa tối nay có món hamburger thịt bò cho cả 2 anh em. Em Khanh thì ăn nhiệt tình lắm, nhưng anh Chép thì phải bón cho từng thìa, mà cứ ngúng ngoẩy đòi ăn xúc xích ở trong tủ lạnh. Mama bón mãi cho anh Chép chẳng hết bát cơm nên đành phải đi rán thêm xúc xích. Ăn tối xong vẫn chưa được lấy bánh cake ra ngay vì còn phải đợi papa đến 8h30 mới về. Anh Chép đã phát hiện ra cái bánh cake để trên cao nên cứ tí lại đòi lấy xuống. Còn em Khanh trong lúc chờ đợi cũng phải chén thêm 2 hộp sữa chua.
Papa vừa mở cửa vào là anh Chép nói ngay "papa ăn bánh kê-ki đi". Vừa để cái bánh ra bàn là anh Chép đã xông đến định nhón quả dâu, rồi em Khanh cũng bám lấy cái bàn để với bánh. Mama phải giữ cả 2 anh em không cho động vào bánh để papa còn đi tìm nến. Nhưng tìm mãi chả thấy đâu, chán thế, đành phải bắt đầu mà không có nến. Vì em Khanh muốn ăn lắm rồi. Đến chụp ảnh cũng chẳng chụp được nghiêm chỉnh, vì nhoáng 1 cái là hai anh em bốc mấy quả dâu ăn luôn. Em Khanh thì 2 tay 2 quả to đùng, cho vào mồm luôn cả 1 quả, mama sợ con nghẹn phải móc mãi mới ra rồi bón cho từng miếng. Anh Chép cũng ăn nhanh chả kém, nhoáng một cái là 2 anh em ăn hết cả dâu trên bánh và dâu thừa trong khay. Bánh cake thì nhoe nhoét kem, phần cho bố mẹ.
Đến tiết mục zeri đem ở trong tủ lạnh ra. Mama đang định bầy mấy quả cherry lên để chụp ảnh thì anh Chép cứ đòi lấy ăn. Bầy 3 quả thì đến lúc giơ máy ảnh lên là chỉ còn 1 quả, chả chụp được đẹp. 2 anh em ăn cứ nháo nhào cả lên. Em Khanh ăn bao nhiêu dâu tây, nước dâu chảy bẩn hết cả áo mới vừa thay. Anh Chép có dĩa cũng chẳng chịu cầm, cái gì cũng bốc tay bẩn hết cả.


Em Khanh đang chồm đến cái bánh đây này. Mama phải giữ em thật chặt để cho papa còn chụp ảnh trước khi em cướp được quả dâu tây.

Trông con gái như bà cụ non ấy nhỉ. Thích vịn đứng lên để chơi lắm, nhưng ở nhà chỉ có cái đồ chơi này là hơi cao 1 tí để em vịn, nhưng cứ phải gù gù lưng ấy.

Đây là lời chúc của mama nhân dịp Sinh nhật 1 tuổi của con gái (còn papa chúc thế nào thì kệ papa)

Đứng lên nào con gái
Hãy tự mình bước đi
Đi rồi con sẽ thấy
Phía trước có bao điều...

Khi con còn thơ bé
Mẹ dắt từng bước con
Nếu chẳng may vấp ngã
Mẹ nâng dậy, con yêu.

Sau này con khôn lớn
Vững bước trên đường đời
Có ngã cũng đừng sợ
Tự đứng dậy nhé con.

Mẹ dù không cạnh bên
Vẫn dõi theo con đấy
Con gái đi vững bước
Mẹ mỉm cười phía sau.

CHÚC CON GÁI MAU BIẾT ĐI CON NHÉ!