Wednesday, February 5, 2014

Khai bút đầu xuân Giáp Ngọ 2014

Bộ phim Her vừa xem xong làm mình phải suy nghĩ về thế giới ảo. Nhân vật chính trong bộ phim đã thấy lại được cảm xúc, vốn đã lạnh giá kể từ sau cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng cảm xúc đó lại với một phần mềm máy tính, một "con người" của thế giới ảo, hoàn toàn ảo. Nhưng cảm xúc của anh lại có thật. Thật hơn rất nhiều cảm xúc của những con người thật trong thế giới thật với nhau. Thật đến mức anh thấy rằng chưa bao giờ anh yêu ai đến thế. Thật cảm động khi chứng kiến cách họ yêu nhau. Bộ phim có kịch bản quá sáng tạo, ngoài sức tưởng tượng, làm cho mình xem mà cũng khó có thể đoán trước được kết thúc sẽ thế nào. Cuối cùng cô gái phần mềm cũng biến mất. Dù sao "cô ấy" cũng đã đem đến cho anh Theodor những cảm xúc chân thật, biết quý trọng hạnh phúc, và biết trân trọng người mình yêu như chính bản thân họ. Nếu biết được những điều này từ trước, có lẽ Theodor đã giữ được cuộc hôn nhân của mình.
Cảm xúc của Theodor trong phim cũng có vẻ giống như mối quan hệ giữa những người bạn qua thư, kiểu như chỉ chuyện trò qua thư mà không bao giờ gặp mặt, rất hiểu nhau, chia sẻ mọi thứ, nhưng chỉ tồn tại với nhau qua các câu chữ, mà không bao giờ cần tiếp xúc trực tiếp. Hay cũng giống như quan hệ trên mạng, chỉ chat chit với nhau mà thôi. Những mối quan hệ kiểu này dường như rất hoàn hảo, vì họ hiểu nhau bằng cảm xúc, họ nghĩ rằng họ rất hiểu nhau. Nhưng có lẽ họ có được điều đó là vì họ không bị chi phối với sự hiện hữu bên cạnh nhau. Nếu họ sống với nhau hàng ngày face to face, liệu họ có còn giữ được sự hoàn hảo đó không? mình nghĩ là chưa chắc. Nếu sống với nhau trong thế giới thực, họ cảm nhận partner của mình bằng đầy đủ 5 giác quan, chứ không chỉ "nghe" như giữa Theodor và cô gái ảo kia, hay như những người bạn penpals. Có thể nếu chỉ "nghe" thôi thì họ có thể yêu nhau, hiểu nhau, nhưng nếu họ "thấy", "chạm", "nếm" ,.. để cảm nhận người yêu của mình ở các khía cạnh khác nhau thì liệu họ có còn yêu nhau nhiều đến thế không? 
Xét cho cùng một tình yêu sinh ra từ thế giới ảo, thì khi bước ra ngoài thế giới thật, nó có thể tồn tại hoặc không tồn tại được. Nhưng nếu một tình yêu bắt đầu từ thế giới thực, nó có thể tồn tại mãi mãi, cho dù họ không còn ở bên cạnh nhau.
Nhưng điều này đối với mình mới là quan trọng: cảm xúc thật trong thế giới ảo còn giá trị hơn và đáng trân trọng hơn nhiều so với những gì đang là ảo trong thế giới thật.

Saturday, January 25, 2014

Chuyện anh Kiên- số 3

Kết thúc học kỳ I năm lớp 3, Kiên được học sinh giỏi. Thành tích này của con làm bố mẹ (nhất là mẹ) phải ngạc nhiên, sau khi con đã vượt qua năm lớp 1 và lớp 2 với “thành tích” học sinh khá hay trung bình của lớp. Năm lớp 3 đánh dấu một bước tiến bộ của con, cho dù những điều học hành ở trường công lập này không mấy làm mẹ thấy ưa cho lắm. Nhưng dù sao điểm số vẫn là điểm số. Bố mẹ ngay lập tức chúc mừng con, và có phần thưởng cho con ngay. Mẹ hứa là sẽ cho đi du lịch bằng máy bay 1 chuyến vào tháng 4 này.

Nhưng vui chưa được mấy ngày thì con phải hứng 1 đống điểm 0 rơi vào đầu, còn bố mẹ thì hứng một đống tin nhắn của cô giáo phàn nàn về việc con không làm bài tập về nhà. Bố mẹ lại ngạc nhiên, người ngạc nhiên nhất vẫn là mẹ.

Hóa ra suốt bao nhiêu tháng nay con không hề làm bài tập toán và tiếng Việt trong sách, mà hiển nhiên là hôm nào cô cũng giiao về nhà. Không chỉ có thể, mấy ngày sau, mẹ còn tìm thấy trên tầng cao nhất của giá sách một đống Phiếu bài tập cô in riêng để làm. Con cũng nhét lên đó, chưa hề làm 1 bài nào. Mẹ bắt đầu không thể kiên nhẫn và bình tĩnh được nữa.

Ngay lập tức một loạt hình phạt được ban ra ngay. Lẽ ra theo kế hoạch là ngày hôm sau con được bố mẹ đưa lên nhà anh Trí ở Mê Linh chơi, nhưng con sẽ bị phạt phải ở nhà, không đi chơi đâu cả. Không được gặp anh Trí, có lẽ đấy là hình phạt nặng nề nhất đối với con. Tiếp tục, mẹ phạt không được xem tivi 1 tuần.

Sau khi bị phát hiện ra bài tập toán trong sách chưa làm, bài tập trong Phiếu cũng chưa làm, thì lại đến 4 điểm 0 của bài tập tiếng Việt. Đến giờ này thì con đã giống Nobita ở rất nhiều thứ, ngay cả có điểm 0 trong vở.

Con có riêng 1 quyển vở ghi các lỗi đã mắc phải. Đã 3 lần con phải ghi cùng một lỗi “không làm bài tập về nhà”.

Bố mẹ chưa kịp vui vì thành tích của con thì đã phải nhăn nhó, cáu gắt vì sai phạm của con.
Sau chuyện này, mẹ nghĩ cần phải sắt sao với con hơn.

Có một điều làm mẹ phải suy nghĩ: con lười làm bài tập thế mà vẫn đạt học sinh giỏi. Bố mẹ nên vui hay nên buồn về chuyện này nhỉ?

Tuesday, January 7, 2014

Before Midnight

"I feel close to you. But sometimes, I don't know? I feel like you're breathing helium and I'm breathing oxygen."
Câu nói của Celine trong bộ phim Before Midnight làm mình suy nghĩ mãi. Một mối tình bắt đầu một cách bất ngờ ở Vienna 18 năm trước, rồi 9 năm sau đó mới gặp lại nhau, và bây giờ cả 2 đã cùng chung sống với nhau ở Paris, đã có với nhau 2 cô con gái sinh đôi tuyệt đẹp. Vậy mà họ vẫn có thể nói với nhau câu đó. Họ vẫn có được cảm xúc đó. Một cảm xúc không phải của 1 đôi vợ chồng đã sống với nhau chục năm, mà cứ như là cảm xúc của những đôi vừa mới yêu nhau và đang tìm hiểu nhau. Họ dường như còn quá nhiều điều mới mẻ để khám phá về nhau, cho dù có sống với nhau bao nhiêu năm nữa. Mình chưa từng thấy đôi nào yêu nhau mà nói chuyện với nhau nhiều đến như vậy, cả trên phim ảnh hay ngoài đời. Họ có quá nhiều thứ để nói với nhau. Và mình thấy thực sự ghen tị vì điều đó.

Những câu chuyện của họ thay đổi dần theo năm tháng. Lúc gặp nhau lần đầu trong Before Sunrise, họ nói với nhau về bố mẹ, chuyện học,..Lúc gặp nhau 9 năm sau đó trong Before Sunset, họ nói với nhau về cuốn tiểu thuyết, về gia đình, về công việc,..Họ tranh nhau nói vì sợ thời gian đang sắp hết, họ không còn thời gian để nói nữa. Nhưng trong Before Midnight, họ đã sống với nhau chừng đấy năm, và vẫn nói với nhau kiểu như vậy, rất nhanh, rất nhiều. Cho dù chủ đề bây giờ có khác hơn, con cái, chuyện vợ chồng, nhưng họ vẫn còn nhiều thời gian bên nhau mà. Sao phải nói như ngày mai sẽ không còn có cơ hội nữa. Đó là điều mình ghen tị.

Gia đình nào cũng có thể nhìn thấy một điểm gì đó giống mình trong cuộc đối thoại của họ. Tác giả hay nhà biên kịch của bộ phim hẳn là người cực kỳ hiểu tâm lý của cả phụ nữ và đàn ông, của cả 2 đối tượng đã lập gia đình. Celine dường như đang nói hộ rất nhiều cô vợ, và Jesse cũng như đang nói hộ rất nhiều ông chồng trên thế giới này. Chuyện các ông chồng chẳng thể nào nhớ nổi tên bác sĩ nhi khoa của con cái họ, hay chuyện các bà vợ chẳng còn thời gian đâu mà dành cho sở thích riêng của mình như đánh đàn hay viết nhạc, vì suốt ngày cắm mặt vào việc chăm sóc con cái, quả là những chuyện quá đỗi bình thường ở hàng triệu triệu gia đình trên khắp trái đất. Rồi chuyện các bà vợ sẽ suốt ngày càu nhàu, than phiền mỗi khi có dịp, cho dù hàng ngày họ vẫn hy sinh hết cả sức lực vì gia đình nhỏ bé. Rồi các ông chồng cũng sẽ chán ngấy việc suốt ngày phải nghe họ phàn nàn, rồi đỉnh điểm là khi chàng Jesse hét lên rằng: giá như em có thể bớt ra 1/8 năng lượng khi em phàn nàn để dành cho những việc khác như đàn hát hay sở thích của em thì tốt biết mấy (đại loại là như vậy). Ồ, một câu nói nói lên rất nhiều thứ, nó nói rằng rốt cuộc sau bao nhiêu giờ nói chuyện anh vẫn chẳng hiểu gì về những điều cô ấy nói, rốt cuộc anh sẽ chẳng đưa ra giải pháp nào cho những mâu thuẫn mà cả hai đang đối mặt, và hơn cả như thế, nó đặt dấu chấm hết cho tình yêu của cô ấy dành cho anh.

Phụ nữ dường như vẫn bị kết tội, cho dù họ có làm gì và có cố gắng đến bao nhiêu đi nữa. Đàn ông không bao giờ thay đổi được, đừng bao giờ cố gắng thay đổi họ.

Nhưng điều tuyệt vời nhất mà mình rút ra được từ bộ phim này không phải là như vậy.

Mà đó là: nếu tình yêu của chúng ta đủ lớn, thì hãy làm lành với nhau trước nửa đêm-before midnight. Cả Celine và Jesse đã làm như vậy. Họ đã làm lành với nhau theo cách tuyệt vời nhất có thể. Nếu để sang ngày hôm sau, sẽ là quá muộn. Và chẳng bao lâu sau, họ sẽ lại thấy rất gần gũi với nhau, cho dù có những lúc họ đã rất xa cách.

"Like sunlight, sunset, we appear, we disappear. We are so important to some, but we are just passing through."

Monday, January 6, 2014

Chuyện số 2

Có lẽ phải giới thiệu qua 1 chút về ông anh họ của Kiên. Kiên có mấy anh họ, nhưng ông anh thân
thiết nhất ắt hẳn phải là anh Trí rồi. Anh Trí là con nhà bác Hằng, năm nay anh Trí học lớp 5, tức là hơn Kiên 2 tuổi. Hai anh em chơi với nhau hợp lắm, có khi mải chơi quên cả thời gian. Hết trò xếp hình, đá bóng, rồi đọc sách, thâm chí là những trò hết sức “vớ vẩn” tự nghĩ ra, như là ném cái quả cau bị rụng cho con mèo đi bắt đi bắt lại nhiều lần. Hai anh em chúng nó quả là rất hợp nhau cả về tính cách lẫn sở thích. Nhưng có 1 điểm khác biệt khá rõ, đấy là anh Trí thì chẳng để ý gì mấy đến đồ ăn, ngon cũng ăn, mà không ngon cũng ăn, không hề phàn nàn. Còn Kiên thì ngược lại, ngon thì khỏi phải nói, ăn rất nhanh, rất  nhiều, nhưng cái gì không ngon hoặc không hợp khẩu vị thì không muốn ăn ngay. Cái này có lẽ sẽ liên quan đến khả năng cảm thụ cái đẹp, cái ngon của từng đứa. Để xem lớn lên nó sẽ thay đổi thế nào nhé, mama rất mong đợi đấy.
Kiên yêu ông anh lắm, yêu đến mức nó bảo rằng: nó yêu anh Trí nhất, chỉ có điều không lấy được anh Trí làm vợ.
Ối giời ơi là giời, nghe thế mà mama chỉ muốn té luôn từ trên ghế xuống đất.
Nó bắt chước anh Trí nhiều thứ. Ngay cả đến việc ăn cơm để rơi vãi nhiều cơm ra bàn, nó cũng bảo là nó học theo anh Trí, vì anh Trí cũng như thế ??!
Đến nước này thì mama cũng botay với con.
Có hôm bố thấy có cái quần bơi của anh Trí để trên giường ngủ của Kiên. Hỏi nó thì nó bảo: nó để đấy cho đỡ nhớ anh Trí.
Chết mất thôi, không hiểu là nó thích nói đùa kiểu thế, hay là nó nói thật.

Chuyện anh Kiên tuổi lên 9

Từ bây giờ mama sẽ ghi lại các mẩu chuyện về con trai, đánh số thứ tự cho dễ. Mama tin rằng, qua những câu chuyện này, mama sẽ thấy được con đang lớn dần lên theo năm tháng, những mẩu chuyện cũng sẽ cho thấy tính cách của con, khả năng của con, những thế mạnh và cả những điểm yếu của con nữa. Mẹ cũng sẽ tranh thủ ghi lại những điều đáng nhớ này trong cuộc đời, để phòng đến khi có ai đó trong bố mẹ về già chẳng nhớ được gì nữa, thì người kia hoặc các con sẽ đọc lại cho bố mẹ nghe. Thật là một giấc mơ quá tuyệt phải không.

Chuyện số 1:
Kiên hỏi anh họ trong bữa ăn: Đố anh biết ai cô đơn nhất trên thế giới này?
Khi ông anh họ và mọi người  đang không biết nên trả lời như thế nào thì Kiên đã nói ngay: Ông trời.
Ừa, ngẫm ra thì cũng có vẻ đúng, nhưng mama muốn trêu Kiên nên nói tiếp: Nhưng mà ông trời có nhiều người hầu lắm.
Kiên trả lời ngay không suy nghĩ: Nhưng mà không có tình yêu!

Ồ, quả là 1 câu trả lời “xuất sắc” đấy. Làm gì có bà trời nhỉ. Ông trời chắc không có ai để gọi là bà trời, nên chắc chắn sẽ cô đơn nhất rồi. Tình yêu quả là chiếm 1 phần khá lớn trong suy nghĩ của con đấy, vì mẹ thấy con rất hay đề cập đến chủ đề này.

Tuesday, April 24, 2012

Lần đầu mẹ đi họp phụ huynh


Lần đầu tiên đi họp cho con để lại cho mẹ quá nhiều suy nghĩ. Đầu tiên là thái độ của các bậc phụ huynh khác. Đến không đúng giờ là chuyện không khó hiểu lắm, nhưng ngồi họp mà điện thoại réo thì thản nhiên trả lời, rồi nói chuyện không ngừng nghỉ, thì mẹ thấy khó chịu quá. Đến bố mẹ mà ý thức còn kém thế này thì không hiểu con cái làm sao mà ngoan được. Cô giáo của Kiên là người rất biết cách ăn nói. Cô trình bày đặc điểm học sinh của lớp, góp ý về những việc liên quan sách vở của con. Sau đó cô nói đến mục tiêu, tức là thành tích mà cô đặt ra cho lớp này (hay chính là thành tích dành cho chính cô): đó là bao nhiêu % phải đạt loại A, loại giỏi, khi nào các cháu sẽ viết được chữ in hoa, và rất nhiều chỉ tiêu khác nữa. Cuối cùng, phần quan trọng nhất của buổi họp là thông báo các khoản đóng góp. Có những khoản nghe rất lạ tai như: quỹ khuyến học, xã hội hóa giáo dục, ủng hộ trẻ khuyết tật, .. nhưng chẳng có ai thắc mắc gì. Cô cũng nhân tiện đọc luôn 1 văn bản (đã được in sẵn) nói rõ các phụ huynh đều đồng ý với các khoản đóng, sau đó thì mọi người tự động ký vào.  Mẹ đi học lớp 1 đã lâu lắm rồi, nên không còn nhớ lắm về giai đoạn ấy, nhưng với kiểu đào tạo chạy theo hình thức như thế này thì chẳng mấy ích lợi cho con đâu. Đi họp về mà mẹ cứ nghĩ xem sau này ở đâu, và đến khi nào con mới tìm được (chính xác là mẹ tìm được cho con) một ngôi trường dạy những điều mà con cần học.

Friday, April 20, 2012

Kiên đặt đề toán

Con trai đã đi học lớp 1 được gần một năm rồi, nhưng hết học kỳ 1 con chỉ đạt học sinh "khá" thôi. Khi mà các bạn đã biết hết mặt chữ thì Kiên vẫn chưa biết chữ nào. Khi các bạn đọc trôi trảy ngay từ khi mới vào học được 1,2 tháng thì Kiên vẫn còn phải vất vả đánh vần từng chữ một. Cũng bởi mẹ không muốn con học trước bất cứ thứ gì. Mẹ muốn con vào học lớp 1 với một tâm trạng mới mẻ nhất, ngỡ ngàng nhất, chứ không phải sự tự tin khi đã biết trước mọi thứ. Có thể con sẽ gặp khó khăn trong những giai đoạn đầu, có thể mẹ sẽ thấy buồn một chút khi điểm số của con không cao, nhưng mẹ nghĩ nhờ thế mà con sẽ giữ được sự trong sáng của mình.

Trong sự nghiệp cả mẹ và con vật lộn với những bài tập về nhà, mà nhiều khi mẹ thấy cách ra bài của các thầy cô đầy sự máy móc, thỉnh thoảng mẹ cũng tìm thấy nụ cười nhờ con.

Đề bài 1: cô ra bài: 20 + 5 = ? Hãy điền kết quả, rồi đặt đề cho bài toán.
Thế là con trai nghĩ ra đề bài như thế này: Nhà mình có 20 cái xe máy. Mẹ mua thêm 5 cái xe máy nữa. Hỏi có tất cả bao nhiêu cái xe máy?

Mẹ đọc những gì con viết mà không nhịn được cười. Mẹ hỏi: Thế 20 cái xe máy thì để vào đâu hả Kiên. Kiên bảo: để bên nhà bà nữa. Mẹ lại hỏi: nhà bà cũng chỉ đang để vừa có 3 cái thôi mà. Kiên nghe thấy thế thì chỉ cười hề hề tít cả mắt vào.

Đề bài 2: cô ra bài 48 - 11 = ? Hãy điền kết quả, rồi đặt đề cho bài toán.
Đây là đề bài của Kiên: Trong vườn nhà em có 48 con giun, có 11 con chui vào hang. Hỏi còn bao nhiêu con giun bên ngoài hang?

Ôi trời ơi, không hiểu con dùng công nghệ gì để có thể đếm được số giun chính xác như vậy nhỉ. Nhưng mẹ thấy vui khi thấy con suy nghĩ không theo những khuôn mẫu đã định sẵn. Mẹ chỉ mong con sau này vẫn giữ được sự trong sáng ấy trong môi trường giáo dục của Việt nam.