Sunday, September 28, 2014

Không để gió cuốn đi...

Ngồi đọc lại những post cũ của blog mới thấy là ngày xưa mẹ viết cho con được nhiều, đọc lại những điều hết sức nhỏ nhặt ấy mới thấy sao mà chúng đáng quý đến thế. Nếu không viết lại những điều đó thì làm sao bây giờ mẹ có thể nhớ được, và rồi mẹ sẽ để cho những kỷ niệm ấy trôi đi mất theo thời gian, kiểu như không hề để lại chút dấu vết nào trong đầu mẹ ấy. Nghĩ thế mẹ lại thấy thật tiếc vì từ hồi về vn mẹ chẳng ghi chép được gì nhiều cho các con, và cho cả chính mẹ nữa. Cái này thì có nhiều lý do lắm, nhưng chắc chắn là do mẹ đã mất đi ít nhiều cảm hứng ngồi gõ trên bàn phím. Mặc dù vẫn muốn lắm, nhiều lúc tự nhủ rằng tối nay nhất định phải gõ lại cái này cái này, nhưng rồi đến tối lại thấy mệt nhoài, và không đủ cảm hứng để giở máy tính ra.

Nhưng giờ mẹ cũng phải quyết tâm để viết. Viết để sau này mẹ đọc lại, các con đọc lại, để hình dung lại ngày xưa là như thế, mình đã có những khoảnh khắc như thế. Nó đã được viết ra, có nghĩa là nó sẽ được đọc lại và sẽ không biến mất đi đâu cả.

Chuyện của ngày hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng có khi sau này đọc lại chắc mẹ sẽ lại mỉm cười cho mà xem. Hôm nay anh Kiên tập làm thầy giáo để dạy Khanh mà bố mẹ ở phòng bên cũng không nhịn được cười. Anh đứng viết lên bảng, giảng giải cho em nét khuyết trên, khuyết dưới, rồi yêu cầu em Khanh nói lại y như thật. Thỉnh thoảng lại thấy anh Kiên nói: mời em đứng lên, rồi thế này thế kia. Được một lúc thì em Khanh chắc chán học quá, nên anh Kiên chạy sang chỗ bố mẹ phàn nàn. Mẹ bảo hay con cho em nghỉ một lúc đi, nhưng Kiên bảo Khanh đã được nghỉ rồi. Mẹ lại gợi ý, hay con cho em học cái khác đi cho đỡ chán, học toán chẳng hạn. Kiên thấy được bèn chạy sang bảo em: Thầy đã trao đổi với bố mẹ em và quyết định sẽ… Con trai cũng diễn y như thật ấy nhỉ.

Hôm nay bố đo chiều cao cho 2 anh em, Kiên được 128cm, Khanh 120 cm. Chiều cao của anh Kiên có vẻ khiêm tốn. Mẹ và Kiên đang đặt ra mục tiêu từ nay đến sinh nhật của Kiên vào tháng 12 này sẽ tang được thêm 3 cm nữa. để đạt được mục tiêu này, chắc mẹ sẽ phải thực hiện 1 số biện pháp cụ thể thôi, không thì con trai còi quá.


Hôm nay có món flake cho vào sữa, hai anh em thích món này lắm, nên cả ngày ăn được 3 lần sữa trộn flake như thế, cứ ăn theo đà này chắc sẽ có thêm calci đấy nhỉ. Bữa chiều mẹ còn làm thêm món bánh muffin để ăn giữa bữa nữa. Bữa tối có món cá hấp, anh Kiên chén tì tì. Cứ đà này thì cả 2 mẹ con mình đều tăng cân nhỉ.

10 năm kỷ niệm

Ngày 19/9/2014: Sáng nay mở mắt ra, điều đầu tiên mà cả bố lẫn mẹ đều nghĩ tới là đã tròn 10 năm rồi cơ đấy. 10 năm sống chung mà cứ như một cái chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy sao mà nhanh thế. Nhưng giở lại những bức ảnh, những trang blog mà đọc thì thấy 10 năm ấy chất chứa quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều những điều tốt đẹp, nhiều niềm vui và cả rất nhiều những nỗi buồn, giận, trách cứ. 

10 năm đủ để cho cả bố lẫn mẹ ( ít nhất là me) đã dần học được những điều chưa hoàn hảo của người kia, và quan trọng hơn là nhận ra chính mình cũng là người không hoàn hảo chút nào, để học cách chấp nhận bản thân mình và đừng quá coi trọng cái tôi của chính mình, đừng khư khư với những định kiến và quy tắc cứng nhắc, đừng cứng đầu cứng cổ, đừng nghĩ là lúc nào mình cũng đúng, đừng áp đặt ý muốn của mình lên xung quanh, đừng coi cảm xúc của mình là quan trọng nhất, đừng đừng nhiều thứ khác nữa. 

Nhưng không phải lúc nào mẹ cũng là học sinh xuất sắc trong những môn học này. Đôi khi vẫn cứng đầu, vẫn cứng nhắc, và vẫn hết sức chủ quan. Nhưng mẹ cũng mong bố sẽ có đủ sự cảm thông, rộng lượng và trên hết là tình yêu để "xí xóa" cho mẹ những điều đó, và mẹ cũng mong mình sẽ làm được như vậy đối với những gì chưa hoàn hảo của bố.

Nhưng dù sao thì 10 năm cũng đã dạy cho mẹ nhiều thứ, để mở to con mắt ra mà nhìn cuộc sống, để thấy rằng cuộc sống đôi khi là màu hồng, và đôi khi không phải thế, để đừng quá cuống quýt lên vì những điều tốt đẹp, nhưng cũng không quá ủ rũ, sầu thảm với những khổ đau, để sống và yêu một cách có lý trí. Nếu nhìn lại thì mẹ thấy thực sự 10 năm qua rất đáng trân trọng, bởi con người và suy nghĩ của mẹ đã trưởng thành lên từ đó.

Thực ra gia đình là một cái gì đó hết sức đặc biệt. Từ hai con người xa lạ, gắn kết lại với nhau, rồi con cái sinh ra sẽ trở thành máu mủ của họ. Nhưng thực ra gia đình là một cái gì đó cũng hết sức mong manh. Con cái coi bố mẹ là những người không thể thay thế, nhưng bố mẹ chúng thì sao. Xung quanh mình có rất nhiều câu chuyện về sự đổ vỡ. Thực ra 10 năm, 20 năm hay gì gì đó chỉ là những con số. Nó không có nghĩa là người ta hiểu nhau nhiều hơn, yêu nhau hơn. Nhiều gia đinh vẫn chia tay nhau ngay cả khi họ 60,70 tuổi. Có những người sống với nhau cả đời nhưng cũng không làm cho nhau hạnh phúc. Thế cho nên mẹ luôn tâm niệm rằng chẳng thể nói trước điều gì, và mẹ luôn cảnh giác, đa nghi với những gì làm ảnh hưởng đến gia đình mình, và đôi khi mẹ còn tự nhủ, nếu chẳng may có điều gì xảy đến với tình cảm của bố và me trong gia đình thì mẹ cũng có đủ bản lĩnh để đón nhận và đương đầu với nó. Nghe cũng kinh khủng nhỉ, nhưng ở tuổi này mẹ thấy mình yêu bằng lý trí nhiều hơn là trái tim.

Tình cảm của mình là một điều thiêng liêng, vì thế nó phải được đặt vào đúng người, đúng chỗ dành cho nó, đừng phung phí nó.

Thực ra tình yêu cũng luôn biến đổi. Sống với nhau hàng ngày nên mọi thứ trở nên quen thuộc, như phải thở bằng không khí, phải ăn uống mỗi ngày, nên đôi khi mình quên đi cả cảm xúc của mình, hoặc là cảm xúc đó cũng quá ít để cảm nhận. Nhưng đôi khi, trong cuộc sống bận rộn, mẹ lại chợt nhận ra những cảm xúc ấy vẫn đến với mình một cách tự nhiên nhất và bình thường nhất. Chẳng hạn, khi đang đi công tác, ngồi bar nghe nhạc với mấy người bạn, xung quanh thật sôi động, đầy màu sắc, và khi đó mẹ chợt nhận ra rằng mình muốn chia sẻ khoảnh khắc với bố biết bao. Hay khi đang ngồi trên taxi để đến chỗ họp với khách hàng, nhận được tin nhắn tạm biệt của bố để bố chuẩn bị lên máy bay đi công tác xa, thì lúc đấy tự nhiên mắt cay xè, thấy tự nhiên mình cô đơn kinh khủng. Tình yêu ở tuổi này chắc chỉ đơn giản vây thôi, chứ không hoa mỹ hay lãng mạn như hồi mới yêu nhau.

Đã tròn 10 năm, và con số vẫn chỉ là những con số. Cảm ơn 10 năm, cảm ơn những kỷ niệm chung đã có với nhau trong suốt 10 năm qua, thực sự là thế. Bởi chính nó đã làm nên con người mình, và là một phần của con người mình.

Monday, September 8, 2014

Chuyện của Kiên- số 9: Con sẽ phát triển Việt nam!

Kết quả của chuyến đi Nhật 3 tuần là những đoạn hội thoại kiểu như thế này:

Đang đi đường, Kiên bảo mẹ: Mẹ ơi, con cảm thấy hơi thất vọng về Việt nam.
Mẹ: sao con lại nói thế? Tại sao con lại thất vọng về vn? (mẹ vừa hỏi vừa thầm nghĩ không hiểu nó mượn cái từ thất vọng này từ ai)
Kiên: Vì việt nam chỉ toàn đem việc từ nước khác về làm, không chịu tự nghĩ ra.
Mẹ (nghĩ thầm cái thằng oắt con này phát biểu ác phết, chắc là bị tiêm nhiễm từ câu chuyện của bố mẹ đây), rồi giải thích thêm: à, con nói thế cũng đúng, vì việt nam thường hay nhận những công việc đơn giản, chẳng hạn Nhật thì thiết kế xe, còn việt nam chỉ lắp ráp thôi, việc lắp ráp thì đơn giản, dễ làm, nhưng lương cũng thấp.
Kiên: sau này con muốn sang Nhật để học, vì ở Nhật có thể học được những cái cao hơn, còn ở Việt nam thì chỉ học được những cái thấp thôi.
Mẹ : đúng rồi, nước Nhật phát triển hơn nên con có thể học được những điều gần với trình độ của thế giới.
Thế là Kiên đã nuôi giấc mơ được sang Nhật học, không những thế nó còn muốn lấy vợ Nhật nữa, vì cực kỳ thích món ăn Nhật, hehe. Còn mẹ nó thì sẽ nuôi giấc mơ sau này được nói chuyện với con dâu bằng tiếng Nhật, thế mới buồn cười, không khéo lại bị con dâu sửa lỗi ấy chứ J

Một lần khác, cũng đang đi trên đường, Kiên vừa quan sát đường xá vừa nói chuyện với mẹ:
Kiên: Mẹ ơi, sau này con sẽ cố gắng để phát triển Việt nam, vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài đường, những chỗ này này, ý nói là đường xá, chắc thế.
Vừa hay đi qua 1 cái ổ gà to có gắn một cành cây để cảnh báo rất hay thấy trên đường của Việt nam, Bố chỉ tay ngay bảo: À, tức là Kiên sẽ phát triển cái hố này cho nó to ra chứ gì.
Kiên nghe thấy thế biết ngay bị bố trêu nên tức lắm.
Mẹ giải thích cho Kiên: ví dụ như xây dựng đường xá là công việc của ngành xây dựng, các loại dây cáp điện thoại loằng ngoằng kia là công việc của ngành bưu điện, còn sắp xếp thành phố cho hợp lý là công việc của quy hoạch, có rất nhiều ngành nghề khác nhau, nên mình không thể làm hết đươc mọi việc, mà cần phải lựa chọn. Kiên muốn chọn ngành nào?
Kiên bảo: con muốn chọn nghề làm hết mọi việc đó.
Bố: à, thế thì con làm Thủ tướng con ạ. Thủ tướng sẽ chỉ đạo cho các ngành đấy phải làm gì.
Giấc mơ này thì quả là không hề nhỏ tí nào. Dù sao thì con cũng biết nghĩ cho đất nước VN thế là tốt rùi J

Lại cũng một lần khi đang đi trên đường, Kiên bảo VN chưa phát triển bằng Nhật mẹ a, vì các bến xe bus xa nhau quá, không tiện đi lại. Con trai cũng quan sát và nhận xét được đấy. Ở Nhật thì các bến bus nhiều, cứ ra đường là gặp ngay bus. Mẹ bảo Kiên, ước gì sau này mẹ con mình có thể đi chơi ở vn bằng bus như ở Nhật thì tốt biết mấy.

Rồi còn nhiều so sánh khác nữa của con về vn và Nhật bản. Một chuyến đi chơi ở Nhật cũng có ý nghĩa đấy chứ. Hy vọng giấc mơ làm cho VN ngày càng phát triển sẽ theo con mãi. 
Mẹ cũng đang mơ đây…

Wednesday, August 27, 2014

Chuyện của Kiên - số 8

Trong bữa cơm chiều, Kiên tự nhiên hỏi xem ngày xưa bố mẹ cưới nhau thì như thế nào. Bố mẹ ngạc nhiên hỏi lại xem con trai hỏi để làm gì. Kiên bảo: để về sau con cưới thì còn biết là phải làm gì. Ái chà, con lo xa hơi sớm quá đấy. Chả hiểu sao mới 9 tuổi đầu đã nghĩ đến chuyện cưới xin làm gì cơ chứ. Mẹ bảo hồi cưới bố mẹ có quay băng video, để mẹ sẽ bật cho Kiên xem.Nhưng dù sao mẹ vẫn phải cảnh báo con trai một câu là: vẫn còn sớm để con phải suy nghĩ về chuyện đó. Chắc bà mẹ nào cũng lo lắng về chuyện con trai mình yêu sớm rồi lấy vợ sớm ấy chứ chả phải riêng mẹ. Mà mẹ đoán có khi con trai mẹ lại lấy vợ sớm cũng nên. Mẹ vẫn luôn có suy nghĩ như thế mới lạ chứ.
Đang đà chủ đề hấp dẫn nên mẹ tiếp tuc "khai thác" con trai. Mẹ hỏi Kiên: không biết Kiên sẽ lấy vợ như thế nào nhỉ? Kiên bảo: Con sẽ đi khắp thế gian để tìm được cô ấy. Úi giời ơi, đến nước này thì bố mẹ há hốc mồm ra, suýt nữa thì rơi xuống ghế. Một câu nói quá kinh điển, và được thốt ra từ miệng của con trai bé bỏng của mẹ. Không thể tin được.Làm thế nào để con nhận ra cô ấy?. Kiên bảo nó mà gặp thì nó sẽ biết ngay, kiểu như là nó biết rất rõ mình thích type kiểu gì ấy. Thế Kiên có thích lấy một người giống như mẹ không? Không, đấy là câu trả lời của nó, mà không cần suy nghi gì nhiều. Hẳn là mẹ không hề cười được khi nghe câu này. Nó bảo mẹ gì gì đó (mà mẹ quên béng mất rồi) và làm ra vẻ mình nhiều tiền. Ối, không hiểu sao con trai lại nghĩ về tôi như thế cơ chứ.Thôi được, bỏ qua chuyện đó, mẹ hỏi tiếp: thế làm thế nào để cô ấy cũng thích con nhỉ? Kiên bảo: con sẽ cắt một hình trái tim màu đỏ hay màu gì đó, rồi viết lên đó, rồi quỳ xuống đưa cho cô ấy, nhất định làm như thế thì cô ấy sẽ thích. À, hóa ra là con cũng có "chiến thuật" hẳn hoi đấy chứ. Riêng cái đoạn quỳ chân xuống thì mẹ cũng chưa gặp bao giờ nên không có kinh nghiệm gì mà nhận xét cả. Hay là con trai tôi xem phim ảnh nhiều quá nên bị nhiễm? Mẹ nghi ngờ hỏi lại: con xem ở phim à? Kiên lắc đầu bảo nó tự nghĩ ra. Lại 1 chuyện không thể tin nổi.
Vẫn chưa muốn dừng câu chuyện ở đây, mẹ hỏi tiếp: Ý mẹ là có những phẩm chất gì của con mà có thể làm cho cô ấy thích?
Kiên, vẫn chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, tự tin trả lời: Ý chí (rồi vừa nói vừa chỉ tay lên đầu), ý chí của con về việc muốn thiết kế xe ô tô, máy bay.
Có vẻ rất serious đấy chứ chẳng đùa đâu. 
Mẹ rất choáng với những câu trả lời của con, nhưng mẹ cũng hy vọng con sẽ chinh phục được tình yêu của mình một cách tuyệt vời nhất có thể. 
Chẳng hạn như chiều nay, cách cư xử của con đã "chinh phuc" được mẹ rồi đấy. Lúc hai mẹ con vác ống nước ra rửa xe, Kiên thì giữ vòi nước xịt vào xe, còn mẹ thì cầm giẻ lau. Chẳng may Kiên phun nước vào mẹ, làm mẹ cáu toáng lên. Nhưng lúc sau, khi mẹ cầm vòi, còn Kiên cầm giẻ lau, mẹ cũng chẳng may phun nước vào người Kiên thì Kiên nói ngay: không sao đâu, tí nữa đằng nào con chẳng đi tắm. Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ làm cho mẹ vui rồi. Và nếu con giữ cách cư xử ấy với bạn gái hay những người phụ nữ mà con gặp thì sẽ chẳng ai là không thấy vui lòng. Hãy cứ như thế con nhé, chàng trai.

Friday, May 30, 2014

Chuyện của Kiên - số 7

Kiên được mẹ kể cho nghe về Bill Gates, rằng người ta dự đoán ông ý sẽ trở thành tỷ phú nghìn tỷ đô đầu tiên trên giới, và mặc dù ông còn trẻ, nhưng đã là tỷ phú từ rất sớm, hiện tại ông dành rất nhiều tiền để làm từ thiện, vì ông không phải làm vì tiền, bla bla. Kiên có vẻ rất quan tâm và ghi nhớ những điều này.

Có một lần, đang giờ cơm tối, Kiên bảo: Bố, có lần Bố nói là “bố mà không làm được thì chẳng ai làm được”, nhưng có việc bố không làm được đấy.
Bố (ra chiều rất quan tâm) hỏi lại: việc gì nào?
Kiên: Bill Gates có thể trở thành tỷ phú nghìn tỷ, thế Bố có làm được không?
Bố tất nhiên là không biết nói gì với câu trả lời này, thậm chí miệng thì cười nhưng méo xệch, hê hê. Còn mẹ thì cười toáng cả nhà, vì lại một lần nữa con trai nói hoàn toàn đúng. Phải cái tội bố hay “chém gió” cơ. Phải rút kinh nghiệm 1 điều là: khi nói chuyện với trẻ con, hãy nói một cách trong sáng và trung thực hết sức có thể. Những cái đầu non trẻ ấy thế mà biết đánh giá hết sức công bằng đấy. Đôi khi con trẻ đang dạy lại bố mẹ chúng theo cách như thế.

Chuyện của Kiên- số 6: Những đồng tiền đầu tiên của con

Một vài tháng trở lại đây, nhà mình đã áp dụng nguyên tắc “có làm có hưởng”. Chỉ đơn giản là ai giúp mẹ một số công việc nhà thì mẹ sẽ trả tiền công. Mức tiền công đã được mấy mẹ con thống nhất như sau:

-Xếp bát từ máy vào tủ sau khi rửa xong: 2000 đ/lần
-Phơi quần áo: 3000đ/lần
-Lấy quần áo và gấp cho cả nhà: 3000đ/lần
-Lau phòng khách: 5000đ/lần
-Lau phòng của bố mẹ: 5000 đ/lần (riêng phòng của mình thì phải tự lau, không được tiền)
-Dạy em Khanh học (chỉ áp dụng riêng cho anh Kiên): 5000 đ/30 phút (mức giá này chắc phải xem lại)
-Nhặt bóng tennis cho bố ở sân: 10,000 đ/tiếng
…………..

Hiện tại 2 anh em cũng có vẻ rất tích cực “kiếm tiền”. Nhất là anh Kiên, rất thích được ra sân nhặt bóng cho bố, vì công việc này thu nhập vừa cao lại vừa được chạy nhạy ngoài trời. Hôm nào về đến nhà là trông mồ hôi ướt đầm đìa. Nhưng việc lương cao này thì chỉ có 2 buổi/tuần thôi, còn các việc lương thấp kia thì có thể làm hàng ngày, thu nhập ổn định. Kiên đã được giải thích như thế. Nếu nhờ em Khanh giúp gì thì Kiên cũng phải chia tiền cho em theo công sức tương ứng.

Từ hồi áp dụng cách này, mẹ thấy hai anh em (nhất là Kiên) đã thay đổi hẳn suy nghĩ. Các con biết công sức mình bỏ ra sẽ thu được cái gì, biết rằng cũng phải vất vả mới kiếm được tiền, có ý thức giúp đỡ mẹ, không ngại việc nữa. Nhất là anh Kiên đã có ý thức tiết kiệm những đồng tiền mình kiếm được.
Kiên bảo với mẹ thế này: Mẹ ơi, con sẽ không dùng tiền của con để mua đồ chơi đâu, đồ chơi thì khi nào bố mẹ thưởng cho con thôi.
Nghe câu đấy của con mà mẹ thấy vui trong lòng lắm. Mẹ bảo: ừ, đồ chơi thì chỉ đem lại cho con sự thoải mái thôi, tiền đó con có thể mua sách, vì sách sẽ đem lại cho con kiến thức.
Kiên bảo: sách vừa đem lại cho con sự thoải mái, vừa đem lại kiến thức.
Đúng quá, con trai ạ. Con đã trở thành một chàng trai biết nghĩ rồi đấy. Điều này đem lại cho mẹ niềm vui lớn gấp nhiều lần so với những điểm 10 của con ở lớp.

Wednesday, March 26, 2014

"Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương"

Từ trước đến nay, mẹ vẫn thấy mình loay hoay trong việc dạy con, mặc dù mẹ cũng đã đọc nhiều sách về giáo dục. Nhưng đến khi đọc cuốn "Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương" của Sara Imas, thì mẹ mới thấy mình được khai sáng ra rất nhiều điều. Mẹ ghi ra đây những điều tâm đắc nhất, và mong rằng gia đình mình sẽ áp dụng được chúng hàng ngày, hàng giờ từ nay trở đi.

"Mọi tình yêu trên thế giới đều hướng đến mục đích chung là sự gắn kết, chỉ có một tình yêu luôn hướng đến sự phân ly là tình yêu cha mẹ dành cho con cái. Giúp con sớm trở thành một cá thể độc lập sau khi rời khỏi cha mẹ, có thể đối diện với thế giới bằng chính nhân cách độc lập của mình, đó mới là tình yêu đích thực cha mẹ nên dành cho con cái. Cha mẹ rút lui càng sớm, buông tay càng sớm, trẻ càng dễ thích nghi trong tương lai."

"Có hai nguyên tắc cơ bản về bồi dưỡng khả năng giao tiếp ở trẻ em: Một là phải lắng nghe đối phương nói với thời gian nhiều gấp đôi thời gian mình nói. Hai là phải đưa ra nhiều câu hỏi, vì nhu cầu trao đổi thông tin và tri thức là khởi đầu của mối quan hệ giữa con người với con người."

"Cha mẹ cần chú trọng bồi dưỡng kỹ năng vượt khó cho con từ nhỏ, hay còn gọi là chỉ số vượt khó AQ (Adversity Quotient). Trẻ có chỉ số AQ cao, sau này lớn lên thường nhận thức rõ ràng nguyên nhân khiến mình rơi vào nghịch cảnh và sẵn sàng gánh chịu tất cả trách nhiệm, kịp thời rút ra bài học xương máu, đứng dậy từ nơi vấp ngã."

"Giáo dục khen ngợi có thể giúp con trẻ xây dựng sự tự tin, có tâm trạng vui vẻ, nhưng giáo dục nghịch cảnh khiến chúng thắng được thì cũng phải thua được, dám chấp nhận thất bại, rút ra bài học kinh nghiệm từ trong thất bại, tránh làm tổn thương đến lòng tự tin, bằng không con cái chúng ta sẽ không thể đứng dậy được."

"Khả năng kiểm soát bản thân của các bé trai có phần kém hơn, dù đã sửa thói quen xấu, nhưng chúng vẫn có thể tái phạm. Các bậc cha mẹ đừng phạt các bé ngay từ lần đầu chúng làm trái quy định. Hãy nhẹ nhàng nhắc nhở con, nếu sau ba lần nhắc nhở trẻ vẫn phạm lỗi, lúc này cha mẹ mới cân nhắc đến hình phạt"

"Cha mẹ cần lùi lại phía sau trẻ, chỉ làm quân sư có trách nhiệm tham mưu, quan sát, nhắc nhở trẻ, chứ không ôm đồm mọi việc. Không lo lắng thái quá, trông đợi vào sự thay đổi và tin tưởng trẻ"

"Dù con trẻ có đưa ra những quyết định và hành động không giống với sự kỳ vọng của chúng ta, thì chúng ta cũng phải tin tưởng và ủng hộ chúng."

"Phương pháp giáo dục con cái "nhận thù lao theo cơ chế thị trường" rèn luyện kỹ năng quản lý thông tin, kỹ năng quản lý giá thành, kỹ năng quản lý thời gian của con trẻ trên nhiều phương diện."