Thursday, December 25, 2014

Sinh nhật con trai 9 tuổi

Con trai 9 tuổi đã học lớp 4 rồi, với thành tích có tiến bộ từ học sinh trung bình lên học sinh tiên tiến, rồi học sinh giỏi, nhưng thỉnh thoảng mẹ vẫn phải nhận những tin nhắn của cô giáo về việc con quên làm bài tập văn hay toán cô giao về nhà.


Con trai 9 tuổi đã biết giúp mẹ những việc vặt trong nhà, nhưng có tính phí, rồi đến gần sinh nhật thì khuyến mại cho mẹ tất cả các công việc với giá 0 đồng, để mẹ có tiền mua quà sinh nhật cho con.

Con trai 9 tuổi có chút tiền tiết kiệm, kiếm được từ việc giúp mẹ hay nhặt bóng tennis cho bố, để thỉnh thoảng dùng tiền đó ủng hộ cho các bạn nghèo, hay để mua những đồ dùng học tập nếu con có làm hỏng hay làm mất.

Con trai 9 tuổi cũng có lúc mếu máo vì phải một mình xuống tầng phơi quần áo cho cả nhà.

Con trai 9 tuổi đã biết tự tắm cho mình, nhưng có khi chỉ là đứng xả nước đến 15 phút mà chả thèm kì cọ.

Con trai 9 tuổi chơi với các bạn thì rất vui và nhường nhịn, nhưng riêng với em gái thì có khi vẫn tranh nhau 1 bộ đồ chơi, hay mếu máo và càu nhàu khi em không chịu nhường cho nửa miếng mào gà.

Con trai 9 tuổi vẫn chưa biết gọn gang, sách vở luôn ở tình trạng lung tung trên mặt bàn, còn quần áo thì nhiều lúc nhét thẳng vào tủ mà không gấp.

Con trai 9 tuổi lại biết làm mẹ ngạc nhiên khi tự ngồi xếp lại tủ bát đĩa của mẹ thật gọn gàng mà mẹ không cần phải nhắc.

Con trai 9 tuổi rất thích được ra công viên trượt patin, tự nhiên làm quen với các bạn mới hay các anh chị đang chơi.

Con trai 9 tuổi có thể dậy sớm cùng mẹ để chạy, nhưng có khi cũng toàn đi bộ vì kêu mệt làm mẹ chạy xong 1 vòng rồi cứ phải đứng chờ mãi.

Con trai 9 tuổi lúc nào cũng chê mẹ xấu, mẹ gầy, chỉ được cái da trắng.

Con trai 9 tuổi lúc nào cũng khen bố dáng chuẩn, sau này muốn được đi học trường của bố.

Con trai 9 tuổi đang xin phép bố mẹ được chơi game trên máy tính nhưng bố mẹ vẫn chưa cho phép

Con trai 9 tuổi giờ hay thích ôm quyển sách hay quyển truyện tranh để đọc, vì được mẹ hàng tuần dẫn ra hiệu sách để tự chọn sách.

Con trai 9 tuổi sau chuyến đi Nhật vào dịp hè thì đang ôm giấc mơ sau này được sang Nhât đi học và cưới vợ Nhật để được ăn các món Nhật thỏa thích.

Con trai 9 tuổi có món khoái khẩu là thịt nấu đông, thịt bò sốt vang, soup gà, với những món này thì con sẽ ngồi im ăn không nói một tiếng, và chẳng chịu nhường ai.

Con trai 9 tuổi đã rong ruổi cùng bố mẹ trong nhiều chuyến đi chơi, từ vùng sông nước đồng bằng sông Cửu Long đến bãi biển tuyệt đẹp của Mũi né hay Phú Quốc, từ Huế, Đà nẵng đến Quy nhơn, Phú Yên, từ các vùng đất tuyệt đẹp của vn cho đến Thái lan, đặc biệt nhất là con đã được quay trở lại nơi con đã sinh ra là Kyoto yêu dấu, nhưng đáng tiếc nhất là con đã miss chuyến đi Malaysia vì lý do lãng xẹt là mẹ quên không renew hộ chiếu của con.

Con trai 9 tuổi của bố mẹ còn nhiều nhiều những cái để kể nữa, cả cái xấu lẫn cái tốt, nhưng quan trọng nhất là con đã người lớn hơn rất nhiều, đã biết quan tâm và giúp đỡ những người xung quanh. Mẹ mong con sẽ học được cách phân biệt phải trái, đúng sai, biết yêu lao động, biết sống vui vẻ, lạc quan, hòa thuận với mọi người, có lẽ đó là những điều mẹ mong muốn nhất ở con trai đấy.

Nhớ mãi tuổi lên 9 của con.


Thursday, December 11, 2014

Nhân dân và Chủ tịch quốc hội


Ở nhà mình thì thường là mẹ là người hay nhắc nhở (hay ra lệnh) cho mấy bố con phải làm cái này hay cái kia, nên chắc Kiên và Khanh thấy mẹ như 'bà tướng" ấy.
Hôm nay, trong lúc đang ăn cơm tối, Khanh đứng lên đi ra phía bếp, tưởng là con gái định rót nước uống như mọi khi, nhưng đi được nửa đường, thì Khanh nhớ ra là mình muốn đi tè chứ không phải uống nước. Khanh lẩm bẩm một mình: à, mình muốn đi tè. Nên quay lại phía toilet. Mama ngay lúc đó nhắc Khanh phải nhớ tắt điện toilet, vì Khanh lần nào cũng quên.
Kiên thấy chưa gì mama đã nhắc nhở thì buôn ngay 1 câu: Ở nhà này mẹ cứ như là Chủ tịch quốc hội ấy.
Mẹ thấy thế hỏi lại: Thế còn Kiên, bố và em Khanh thì là gì?
Kiên nói ngay: nhân dân
Bố nghe thấy thế chen vào: còn lâu bố mới là nhân dân, bố là Thủ tướng.
Kiên: thế thì con cũng làm Tổng thống.
Bố: việt nam làm gì có tổng thống.
Mẹ chen vào: Kiên ạ, nếu Thủ tướng mà không làm tốt thì nhân dân có quyền phế truất đấy.
Sau đó thì cả nhà bàn luận xem nếu nhà mình là 1 quốc gia thì nên chọn nước nào, việt nam, mỹ hay nhật? Một hồi thì Kiên bảo muốn làm vua của nước Nhật. Ối trời, thế này thì đi hơi xa quá rồi đấy.

Kiên thì lúc nào cũng đòi dính lấy nước Nhật. Nó còn coi nước Nhật là quê hương của nó, vì đấy là nơi nó đã sinh ra.

Nhưng mẹ đã giải thích là: lẽ ra nơi mình sinh ra thì cũng có thể coi là quê hương. Nhưng trường hợp của con lại khác, vì con sinh ra ở Nhật, nhưng con lại không lớn lên ở đó (thực ra là chỉ có 3.5 năm), nên nơi nào con sống nhiều nhất thì đó sẽ là quê hương của con.
Kiên nghe thế có vẻ đồng ý lắm.

Câu chuyện của bữa tối quả là mang màu sắc chính trị :)

Tuesday, December 2, 2014

Mỗi tuần một cuốn sách

Mẹ vừa đọc một bài rất hay nói về việc đọc ở đây, và mẹ cũng muốn con trai có được niềm vui và tình yêu đối với việc đọc như vậy. Mẹ chợt nảy ra một "ý tưởng" là hàng tuần, vào thứ 7, mẹ sẽ đưa con ra hiệu sách để con tự chọn cho mình 1 quyển. Con sẽ có 1 tuần để đọc hết cuốn sách, và 2 mẹ con có thể nói chuyện xung quanh nội dung của cuốn sách xem con nghĩ như nào.

Lẽ ra thì mẹ định tìm 1 cái thư viện để đưa con đến đọc hay mượn sách đem về, đỡ phải đi mua. Nhưng thư viện Hà nội thì quá xa, còn gần thì lại không có cái nào. Thế mới biết thư viện ở vn vẫn ít quá. Đành phải tốn tiền mua sách thôi. Nhưng mua sách thì mẹ chẳng bao giờ thấy tiếc tiền cả.

Bởi vì mẹ biết con thích truyện tranh, nên mẹ cũng quy định là nếu tuần này con mua truyện tranh rồi thì tuần sau sẽ phải là 1 cuốn không phải truyện tranh.

Mẹ sẽ để con tự quyết định cuốn sách cho mình, và sẽ cố gắng không can thiệp vào lựa chọn của con.

Và để bắt đầu được mua sách, thì con phải đọc hết những cuốn sách đang có.

Tối đến, sau khi con học xong bài ở lớp, mẹ đem ra 1 chồng sách mà con có vẻ như chưa đọc. Kiên bắt đầu giở những quyển chưa đọc ra rồi nằm bò ra sàn nhà đọc.  Trong lúc vừa đọc, thỉnh thoảng lại quay sang nói vài ba câu liên quan đến quyển sách cho mẹ nghe, hoặc hỏi mẹ gì đó, nhưng mẹ thì còn đang bận dạy em Khanh học bài nên cũng chả để ý.

Mẹ thì thấy Kiên cũng có vẻ hứng thú với mấy thể loại như truyện tranh, sách khoa học hay động vật, thiên văn, nhưng con không ngồi đọc sách lâu được, cũng chưa có thói quen đọc hàng ngày. Có lúc mẹ nhắc đi đọc sách thì ngồi đọc cũng chăm chú lắm, nhưng mẹ không nói gì thì có khi cả ngày, cả tuần chả động đến 1 cuốn nào.

Hôm qua sau khi nghe mẹ nói thế, thì Kiên đi khắp mấy phòng đếm xem mẹ có bao nhiêu cuốn sách. Mẹ bảo sách của mẹ nhiều lắm. Cả tủ sách to đùng bên nhà bà ngoại cũng là sách của mẹ và các dì. Sách đem lại cho mình kiến thức. Hy vọng mẹ con mình sẽ duy trì được thói quen đọc sách và cùng thực hiện ý tưởng ít nhất 1 tuần/cuốn từ bây giờ.

Tuesday, November 25, 2014

3 điều ước

Kiên cùng mẹ vào hiệu sách ở trên tầng 5 của Lotte. Một lúc sau thấy Kiên cầm ra 1 thứ đồ chơi là con quay, bảo là muốn mẹ mua cho cái này. Mẹ bảo: không tự nhiên mà mẹ mua cho con cái gì cả, nếu con có thành tích gì đó, hoặc đến sinh nhật sắp tới của con thì mẹ có thể mua. Kiên không nói gì, đành cất món đồ chơi vào chỗ cũ.
Dọc đường về, Kiên có vẻ vẫn rất suy nghĩ về con quay, rồi giải thích cho mẹ là có rất nhiều loại, loại tấn công, loại phòng thủ,...Kiên bảo, nếu con có 3 điều ước thì con sẽ ước có con quay đấy.
Mẹ đùa hỏi lại: nếu con có 3 điều ước thì con ước con quay, con quay, con quay, tức là cả 3 điều ước đều là con quay?
Kiên giãy nảy lên bảo: Không, con chỉ ước điều đầu tiên là con quay thôi, con điều ước thứ 2 là Việt nam được tự do, còn điều ước thứ 3 là Việt nam phát triển.
Ôi chao, điều ước thứ nhất của con với 2 điều ước còn lại sao mà khác nhau về tính chất và mức độ đến thế không biết.
Mẹ hỏi lại: Mẹ nghĩ vn được tự do rồi mà, cần gì phải ước nữa.
Kiên: không, con muốn vn không còn sợ Trung quốc nữa, thế mới là tự do.
Ái chà, lập luận cũng ác phết nhỉ.
Mẹ vẫn tiếp tục tấn công: Nhưng sao con lại mua đồ của tq, mẹ chẳng thích đồ nào của TQ cả, con mua đồ TQ là con ủng hộ TQ đấy.
Kiên: con chỉ ủng hộ con quay của TQ thôi.

Vẫn là chuyện làm thế nào để mẹ mua cho con quay. Kiên bảo thế cần phải có bao nhiêu việc tốt thì mẹ mới mua?
Mẹ bảo cần có nhiều. Kiên bảo 2 có là nhiều không? Mẹ bảo: 2 thì ít quá, phải 20 việc tốt ấy.
Thế là Kiên bảo từ bây giờ Kiên sẽ tự ghi việc tốt ra giấy cho đủ 20, nếu có 1 việc xấu thì sẽ bị xóa đi 1 việc tốt.

Được mấy hôm rồi, thấy tờ giấy ghi việc tốt của Kiên có những việc như là: ăn nhanh (lặp lại vài lần, vì ngày nào ăn nhanh là ghi vào), đánh răng cho em, rửa mặt cho em, dậy em học, úp bát cho mẹ,... Giờ Kiên yêu cầu mẹ không nhắc Kiên phải làm gì, mà để Kiên tự làm. Xuống đến bếp là Kiên bảo mẹ đừng có nói gì cả, để Kiên tự ra máy rửa bát úp bát vào tủ cho mẹ. Nhìn con trai lăng xăng úp bát, rồi tỉ mẩn xếp lại từng cái đĩa cho ngay ngắn mà mẹ thấy vui quá. Cứ phát huy thế nhé, con trai.

Tuesday, October 7, 2014

điều kỳ diệu

Cuốn truyện "Điều kỳ diệu" quả là một cuốn sách đáng đọc. Mẹ thường đọc cho Kiên nghe khi cả nhà di chuyển trên xe, như thế cho tiết kiệm thời gian, vì thực ra, về đến nhà là mẹ có cả đống việc để làm nên chẳng mấy khi có thời gian đọc truyện cho con nghe.

Truyện kể về bạn August có gương mặt kỳ dị, khó coi từ lúc sinh ra. Khi đi học, August bị các bạn xa lánh, chòng ghẹo, nên chỉ có 1,2 người bạn thân. Câu chuyện khá cuốn hút, dễ đọc, nhưng đôi khi cũng có những tình tiết, những câu nói hay những suy nghĩ làm người lớn cũng phải giật mình hay ngạc nhiên. Thỉnh thoảng, trong lúc đang đọc, mẹ lại hỏi Kiên xem nếu gặp bạn August ở ngoài đời thì Kiên sẽ cảm thấy thế nào.

Thực ra ở lớp Kiên cũng có 1 bạn hơi đặc biệt, tên là Lộc, Bạn Lộc học cùng với Kiên từ hồi lớp 1, nên mẹ cũng được nghe Kiên kể nhiều về bạn Lộc. Mẹ hay dặn Kiên có gì thì giúp đỡ bạn trong việc học, chơi với bạn. Khi thấy Kiên vào lớp, bạn Lộc hay gọi: Kiên ơi.

Hôm nay, trong lúc đang đọc truyện August ở trên xe, Kiên bảo: Bạn August không bình thường bên ngoài, nhưng nếu không bình thường ở bên trong thì mới phức tạp. Chắc là ý Kiên đang muốn nói đến bạn Lộc ở lớp. Con so sánh như vậy cũng đúng. Nhưng thực ra nếu mình bị thiệt thòi cái này thì thế nào cũng sẽ được bù đắp ở cái khác, mẹ tin là thế.

Có hôm Kiên đi học về kể chuyện bạn Lộc ở lớp biết chế thơ. Kể ra bạn Lộc nhận thức có thể chậm hơn các bạn, nhưng nếu bạn í biết chế thơ như Kiên nói, thì mẹ tin là bạn í cũng có khả năng về cái gì đó.

Mẹ mong con trai luôn biết quan tâm đến người khác, biết thông cảm và chia sẻ, hòa đồng với mọi người, con nhé.

Friday, October 3, 2014

Chuyện vặt vãnh

Mẹ phải ghi ngày 30/9 vào mới được. Vì sáng nay con trai đánh thức mẹ dậy để đi tập thể dục, thật là hiếm có.
Thực ra trước đây 2 mẹ con cũng đã từng chạy bộ buổi sáng một thời gian rồi, nhưng sau đó, với đủ mọi lý do, mà chủ yếu là do lười, thì mẹ nghỉ tập dài dài. Dạo này thấy người ngợm gớm quá, nên cũng hạ quyêt tâm sẽ dậy để chạy bộ trở lại. Nhưng chỉ mãi đến sáng nay, khi con trai gọi, thì cái quyết tâm của mẹ mới biến thành hành động.
đến hôm nay 2 mẹ con đã chạy liên tục được 4 hôm rồi, cảm thấy người sảng khoái hẳn lên, mặc dù có bị đau cơ. LÚc về còn tiện thể mua đồ về ăn sáng nữa. Thời tiết cũng có hôm oi, nhưng đã dễ chịu rất nhiều so với mùa hè. Hy vọng mùa đông sắp tới, 2 mẹ con vẫn có đủ can đảm để chui ra khỏi chăn.

Chuyện khác
Hai anh em rất hay cãi nhau. Hôm nay, trên đường về cũng thế, cãi nhau cái gì đó ầm mỹ trên xe. Con em tức quá bảo: thôi, Khanh không thích anh trai này nữa đâu, đổi anh trai khác đi.
Thằng anh nghe thấy thế ngoạc mồm ra: chả bao giờ có anh trai khác cả, vì nếu mẹ đẻ em nữa thì chỉ là em của Khanh thôi, mà nếu chẳng may mà là em gái thì cũng chẳng có em trai.
Mẹ thấy thế xen vào: sao lại chẳng may? có con gái thì cũng tốt chứ sao.
đấy, toàn những câu chuyện chả đi đến đâu.

Kiên bảo: pê đê tức là con trai yêu con gái, còn đê pê tức là ngược lại, con gái yêu con trai.
Mẹ bảo: ơ, thế bố là pê đê à? vì bô yêu mẹ mà.
Kiên: vâng, bố là pê đê, rồi cười hề hề.
Mẹ đinh giải thích nghĩa cho con hiểu, nhưng bố có vẻ ngăn lại, nên lại thôi.

Wednesday, October 1, 2014

Phượt miền Tây (2): Sóc Trăng -- vùng đất của người Khmer

2 bác xe ôm chở đến Viện bảo tàng Khmer trước tiên. Người dân gốc của vùng này là người Khmer, nên dấu ấn văn hóa Khmer khá rõ nét. Vừa bước vào bảo tàng thì gặp ngay mấy con chó sủa toáng lên. Chị nhân viên bảo tàng thấy có khách đến thì mới mở cửa, bật đèn để khách vào thăm. Chứng tỏ vùng này cũng ít có khách đến thăm. Hôm nay được tiếp mấy vị khách nói giọng Bắc chắc lạ lắm. Bảo tàng này trưng bày rất nhiều vật dụng về đời sống văn hóa của người Khmer như trang phục, chữ viết, kiểu quan tài,… Nhưng ấn tượng nhất là bộ đàn ngũ âm, gồm 5 loại nhạc cụ khác nhau của người Khmer.

Đối diện Bảo tàng là chùa Khleang, chùa Phật giáo của người Khmer. Chùa này có kiến trúc khá đẹp, với bề ngoài phủ một mầu vàng, với nhiều bức tượng phía ngoài chùa được trạm trổ tinh tế. Xung quanh chùa có rất nhiều cây xanh. Có 1 loại cây khá đặc trưng mà sau này mama mới biết là cây thốt nốt. Một nhóm các nhà sư mặc áo màu cam đang ngồi uống nước và chuyện trò dưới tán cây. Trời hơi lất phất mưa, nên bố cứ giục phải xem nhanh không thì hết thời gian. Trong chùa cũng có cả một ngôi trường bổ túc văn hóa gì đó, phía ngoài ghi các tên và khẩu hiệu đều bằng cả 2 thứ tiếng Kinh và tiếng Khmer.

Trời vẫn lất phất mưa nên phải tranh thủ đi cho nhanh. Địa điểm tiếp theo là Chùa đất sét, hay còn gọi là Bửu Sơn Tự. Đây cũng là một địa danh nổi tiếng của Sóc Trăng, với các bức tượng đều được làm bằng đất sét. Trong chùa còn có 8 cây nến to, trong đó có 2 cây đã được thắp từ hồi ông tổ của chùa này mất từ năm 70 đến nay mà vẫn chưa cháy hết. Thấy bảo nếu đốt những cây nến kia thì chắc phải 70,80 năm mới cháy hết được. Cuộc đời mà để lại những di sản đáng quý như thế này thì sẽ mãi được con cháu nhớ đến và biết ơn, tưởng nhớ.

Ra khỏi chùa, trời vẫn mưa lác đác, nhưng kệ, đành đi tiếp. Đi phượt dưới trời mưa được cái là mát mẻ, dễ chịu. Mấy bác xe ôm đưa tiếp đến chùa Dơi, hay còn gọi là chùa Mã tộc (Mahatup). Đây có lẽ là điểm đến đáng mong đợi nhất của chuyến đi Sóc Trăng. Chùa này nghe nói là có hàng ngàn con dơi đậu, không biết giờ chiều chiều này thì có nhiều dơi chưa. Cổng chùa màu vàng với những họa tiết cũng giống như ở chùa Khleang. Bên trong khá rộng. Điện chính của chùa cũng có bày những nhạc cụ ngũ âm, chắc ở đây dịp lễ hội người ta sẽ biểu diễn. Đi ra phía ngoài để xem dơi. Mặc dù đã nghe thấy tiếng dơi kêu khắp nơi, nhưng phải đi thêm 1 chút mới thấy. Chúng đậu trên những ngọn cây cao tít, nên nhìn xa chỉ thấy như những chấm đen to. Nhưng đôi khi chúng sải cánh ra thì cũng nhìn thấy rõ hình dáng dơi. Nghe chúng kêu thì chẳng thấy dễ chịu chút nào. Nhìn lũ dơi bâu kín trên cây trông cũng kinh kinh. Trời mưa nên càng thấy âm u.

Đi tiếp một đoạn nữa thì thấy có mấy cụ cao tuổi, ngồi quây thành vòng tròn, mỗi cụ một loại nhạc cụ trong tay, và đang gẩy những điệu nhạc rất thú vị. Nhất là tiếng trống tạo thành nhịp rất hay. Bố và Kiên chăm chú xem lắm. Chắc đây là nhóm nhạc biểu diễn của chùa. Phía trước cũng có để 1 cái hộp để nhận tiền ủng hộ của mọi người. Bố mẹ cũng cho vào đó 20k, rồi đứng nghe một lúc. Điệu nhạc truyền thống của người Khmer, rất réo rắt, rất dân tộc, vừa nghe vừa có thể tưởng tượng ra những điệu múa của cô gái Khmer. Thật là một khoảnh khắc hết sức ấn tượng của chuyến đi.
Ra ngoài chùa dơi, bố cứ đòi mua một loại quả gì đó mà người ta bày bán rất nhiều, chẳng biết gọi tên là gì, hình như là quả cheri của vn, 15k/cân, mua thêm cho Khanh 1 cái giỏ bằng tre, đan có vẻ khéo, giá 20k. Thế là bố vừa ngồi xe ôm vừa cắn quả ăn, hạt thì ném ra đường.
Điểm đến tiếp theo là Chùa chén kiểu, hay còn gọi là chùa Sà Lôn, chùa này hình như là xa nhất. Cổng vào chùa có ghi tên chùa bằng tiếng Khmer và tiếng Kinh. Dọc 2 bên đường thì đủ các quán bán hàng, các gánh hàng rong, trông kiểu như đang họp chợ. Phía trong chùa là các điện thờ, với các bức tường đều được ốp bằng các đĩa sành sứ, trông rất độc đáo. Trời bắt đầu mưa to, nên phải chạy vào 1 gian chùa để trú mưa. Không ngờ lại đúng là chỗ thờ của vị sư của chùa, có cả áo quan để đó luôn. 

Trời vẫn mưa lất phất. Giờ là tầm 4,5h chiều và cũng đã hoàn thành xong các điểm cần đi của buổi chiều nay. Các bác xe ôm sẽ chở cả nhà ra bến xe bus lúc trưa để bắt xe về Cần thơ. Giờ quyết tâm không đi cái xe dù như buổi sáng nữa. Nhưng đang gần đến bến bus, thì thấy bác xe ôm vẫy vẫy 1 cái xe khách đi Cần thơ, rồi giơ 2 ngón tay lên, ý là có 2 người muốn đi. Lái phụ hét to bảo lên luôn đi, nhưng bác ý bảo còn một người nữa ở đằng trước. Bố và xe kia đã đi trước khá xa nên đuổi theo mãi không kịp. Mẹ gọi di động cho bố cũng không được. Cũng vừa lúc thì tới bến. Xe kia cũng vào bến. Xe này khá to, chắc đi cũng được. Nhưng phía ngoài lại có 1 xe khác, tầm 16 chỗ y như xe ban sáng dụ đi. Thế là bố lại quyết định lên luôn xe nhỏ. Bố toàn quyết định những cái chả ra sao. Lên xe, hỏi giá vé 50k/người, rẻ hơn buổi sáng bao nhiêu, nên mẹ cũng thấy xuôi xuôi. Xe này tất nhiên là cũng bắt khách dọc đường, nhưng may mà không bắt hàng. Lái xe thì liên tục vừa lái vừa gọi di động, hình như là để hẹn tối nay đi nhậu với mấy em nào đó. Mạ lạ một cái là vừa gọi xong cho người này là lại phải bấm máy gọi ngay cho người khác, kiểu như là không gọi thì không chịu được, nếu chỉ có mỗi lái xe thì buồn bực hay sao đó. Mẹ ngồi sau cũng thấy chả yên tâm chút nào, và lại thấy hơi ân hận vì đã đồng ý với bố lên xe này. Đi được 1 lúc thì xe dừng lại để lái phụ xuống mua Bánh Pía. Nghe nói bánh pía ở Sóc trăng là nổi tiếng. Anh lái phụ mua xong quay lại xe, chắc nhìn mặt mình thấy tần ngần muốn mua, nên hỏi: có mua không? Mình gật đầu, thế là lại chạy vào mua hộ cho 1 gói, giá 40k. xe này đi mẹ ngồi một mình cả một dãy ghế, bố và Kiên ngồi trên ghế đầu. Trời bắt đầu nhá nhem tối nên mẹ cũng cứ phải gắng mà nhìn đường.