Saturday, September 8, 2007

Bắt đầu 8 ngày du lịch nước Pháp

Cả gia đình đang tham gia 1 chuyến hành trình 8 ngày, bắt đầu từ ngày 5/9, điểm xuất phát là nhà dì Thu, sẽ đi 200km đến Lyon, sau đó là 500km đến Paris, đi tiếp 60km đến thăm lâu đài Versaille, 350 km nữa để thăm tu viện Mont Saint Michel, 100km đến thăm Rennes, 340km thăm lâu đài Chambord, và sau đó là 600km để về nhà. Tổng cộng chiều dài của chuyến đi sẽ là 2150km, đi bằng ôtô.
Ngày đầu tiên đến Lyon là 1 ngày rất ấn tượng. Khởi hành từ Les Ollieres lúc 9h sáng, đến Lyon khoảng 11h trưa, rẽ vào 1 nhà hàng trong khu siêu thị ăn trưa và nghỉ ngơi, sau đó vào thành phố đi thăm quảng trường Belle Cour, nhà thờ thánh St Jean và nhà thờ Fourviere, nhà hát La Mã, công viên Parc de la Tete d'Or. 7h tối thì cả nhà được 1 vị giáo sư là bạn rất thân của Thu và Jerome mời đi ăn ở 1 nhà hàng sang trọng trong khu phố cổ của thành phố Lyon. Đây là 1 nhà hàng sang trọng, nhưng đồng thời cũng là 1 trường dạy nấu ăn. Rât nhiều các đầu bếp nổi tiếng thế giới của Pháp đã tốt nghiệp ở đây. Phục vụ món ăn sẽ là các sinh viên đang thực tập, chính vì thế là số lượng người phục vụ còn đông hơn cả khách hàng. Các món ăn đếu rất đặc trưng theo phong cách Pháp, nhất là 40 kiểu phomat được nếm và hơn 1 chục loại bánh ngọt ăn tráng miệng. Có điều nhà hàng này hình như chưa bao giờ có khách nhí bé như Chép nên Chép ko có ghế ngồi riêng, cũng chẳng có trò gì chơi cả. Suốt cả buổi cứ nghịch ngợm lung tung, rồi quấy khóc, làm mẹ đến là mệth, còn các cô chú Sinh viên thực tấp chắc gặp phải 1 tình huống quá khó.

Hiện tại thì cả nhà đang ở Paris và đã thăm Paris được 1 ngày. Ngày đầu tiên dì Thu đưa cả nhà đi thăm Tháp Effiel, Khải hoàn môn, Đại lộ Elysse, Vườn Tulerie, Bảo tàng Luover, Quảng trường ngục Bastille. Toàn là những công trình vĩ đại của Paris và niềm tự hào của nược Pháp. Ai đến đây chắc cũng sẽ choáng ngợp trước trình độ kiến trúc và điêu khắc của trung tâm nghệ thuật này.

Bên ngoài Bảo tàng Louver



Phía trước Khải hoàn môn


Tháp Effiel (trời lúc đầu xám xịt, mãi về sau mới trong xanh lên được 1 tí)

Tuesday, September 4, 2007

Wedding day 1/9/2007: Congratulations!!!

Ngày trọng đại nhất của chuyến đi đã đến: ngày cưới của dì Thu. Đám cưới ở đây diễn ra với rất nhiều nghi lễ truyền thống, được bắt đầu bằng lễ kí giấy đăng ký kết hôn và kí nhận của người làm chứng ở toà thị chính lúc 3h chiều, sau đó là làm lễ ở nhà thờ Thiên chúa giáo lúc 4h chiều, từ 6h đến 8h là tiệc khai vị ngoài trời với các loại rượu truyền thống của người Pháp và các loại đồ ăn nhẹ, bữa tiệc chính thức sẽ diễn ra từ 8h tối và kéo dài đến gần sáng, thường là 4-5h sáng.
Với lịch trình kéo dài như vậy, cả gia đình đã phải chuẩn bị cả về tinh thần và sức khoẻ. Mẹ đau chân nhưng vẫn quyết tâm sẽ ở lại đến ít nhất là 3h sáng. Hôm nay sẽ là một ngày rất dài đây.
Đây là 1 số hình ảnh tiêu biểu của buổi lễ.

Chú Jerome và dì Thu kí giấy Đăng ký kết hôn ở Toà thị chính. Có 4 người làm chứng cũng kí vào tờ giấy này (mẹ Chép cũng được vinh dự là 1 trong những người làm chứng). Ông thị trưởng còn trích đọc một số điều khoản trong luật hôn nhân của Pháp, quy định vợ chồng phải có nghĩa vụ và trách nhiệm với nhau, phải sinh con cái và cũng nhau nuôi dạy con cái.

Làm lễ ở nhà thờ. Cha đọc những đoạn trong kinh thánh có ý nghĩa gì đó, và mọi người cùng hát thánh ca. Mặc dù không hiểu nghĩa nhưng giai điệu của các đoạn hát rất có sức truyền cảm. Mẹ Chép cũng được vinh hạnh lên đọc 1 đoạn của nhà sư Thích Nhất Hạnh nói về tình yêu (tất nhiên là bằng tiếng Việt, và sau đó em trai chú Jerome đọc đoạn dịch bằng tiếng Pháp).

Ra khỏi nhà thờ. Ở 2 bên mọi người đã đứng sẵn để tung những hình hoa lấp lánh vào cô dâu, chú rể. Những đứa trẻ con rất khoái chí với trò này, cũng giống như ở VN trước đây, khi còn được đốt pháo trong đám cưới, trẻ con chen nhau xem rồi tranh nhau nhặt những quả pháo chưa nổ hay xác pháo hồng hồng.

Tiệc khai vị
Tiệc khai vị bắt đầu từ 6h chiều, ở phía sân cạnh nhà, với 150 khách mời. Check box và quyển ghi lưu niệm được đặt ở phía ngoài để mọi người có thể nhét check mừng cô dâu chú rể và ghi những lời chúc mừng cho đám cưới. Món khai vị bao gồm rất nhiều loại bánh phết patê đặc trưng của nước Pháp, những loại snacks, phồng tôm của Việt nam (rất được nhiều người ưa thích), và đặc biệt là các loại rượu khác nhau bao gồm rượu mùi trộn với rượu vang trắng và các loại rượu nho. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Nhóm bạn của chú rể còn tranh thủ vừa uống rươu vừa chơi ném bi sắt. Cả nhà phải đi lại nhiều và đứng lâu nên thỉnh thoảng lại chui lên nhà nằm nghỉ. Dù sao cũng phải giữ sức cho bữa tiệc chính vào buổi tối.

Tiệc chính
Tiệc chính dự định bắt đầu lúc 8h nhưng chính thức là khoảng 9h. Phòng tiệc đã được mọi người trang hoàng từ mấy hôm trước. Trên trần có chăng những dây trang trí và đèn lồng theo kiểu đám cưới của Việt nam, trên tường đính bóng bay và dì Thu còn dán thêm vài cái mặt nạ tre cho nó đặc biệt. Phía trên là sân khấu, bên phải có 2 chú làm nhiệm vụ DJ phụ trách phần âm nhạc. Món ăn hôm nay toàn là các món Việt nam như súp sủi cảo, nem, nộm gà xé phay, cá sốt chua ngọt, thịt bò xào măng và nấm hương. Món tráng miệng có pho mát, bánh nướng bánh dẻo, bánh gatô kem vacherin. Nhưng phần quan trọng và hấp dẫn nhất của bữa tiệc không phải là những món ăn mà là những tiết mục vui nhộn, gây sự chú ý của khách mời và làm người ta quên đi cái buồn ngủ, xem kẽ vào thời gian break giữa các món ăn. Đầu tiên là slide show (made by Dì Hương) ghi lại những hình ảnh trưởng thành từ bé đến lớn của cô dâu chú rể, thời gian 2 người gặp nhau, những hình ảnh của chú rể ở Việt nam. Những bức ảnh lần đầu tiên được công bố gây sự tò mò của khách mời, đến nỗi phải bật đi bật lại slide show và cô dâu chú rể phải thuyết minh từng bức ảnh. Khi các món ăn chính chưa kết thúc thì Chép buồn ngủ, phải đặt ra xe đẩy, nhưng xe chật quá nên nằm được 1 lúc thì Chép khóc um lên. Mẹ đành phải đưa Chép ra ngủ nhờ 1 bác có xe caravan, trong đó có giường ngủ, Chép mới chịu ngủ yên. Đến khoảng 12h thì dì Hương cũng chui vào xe ngủ. Trong xe có cả đứa con 2 tháng tuổi của anh Stephan. Tự nhiên nó lại ọ ẹ thức dậy. Cái alarm báo thức trẻ khóc vẫn chưa kêu vì nó khóc bé quá, nhưng mẹ Chép vẫn chạy vào phòng tiệc báo cho anh Stephan. Lúc đấy đang diễn ra nhiều trò hay quá nên mẹ Chép ở lại xem, không quay lại xe nữa. Nào là trò đặt câu hỏi cho cô dâu, chú rể để 2 người trả lời là Anh hay Em. Chẳng hạn như ai ngáy to hơn, ai giặt quần áo, ai hái cà chua nhanh hơn, ai đọc sách nhiều hơn,...Những câu trả lời không trùng nhau làm mọi người cười bò ra. Rồi có trò truyền tay nhau 1 chiếc ô theo điệu nhạc, nhạc dừng tại ai thì người đó sẽ phải lấy 1 mẩu giấy đính trên đó ghi những điều mà sẽ phải làm cho cô dâu chú rể vào năm sau. Bố Chép bị 1 lần, và theo quy định sẽ phải gửi bưu thiếp chúc mừng đám cưới cho cô dâu chú rể liên tiếp trong 3 năm. Ông ngoại Chép thì năm sau, vào dịp Giáng sinh sẽ phải gửi cho cô dâu chú rể những đồ trang trí dành cho Giáng sinh. Vui nhất là những điệu nhảy. Mọi người lên nhảy rất nhiệt tình, chủ yếu là những điệu nhảy truyền thống của vùng. Bố mẹ Chép cũng chỉ tham gia được điệu valse thôi. Mọi người cứ nhảy và ăn uống như thế cho đến gần 5h sáng. Nhưng ông bà và 2 mẹ con Chép được ưu tiên về trước vào lúc 3h. Thế cũng là kết thúc 1 ngày quá dài rồi. Chúc cho dì Thu và chú Jerome mãi mãi hạnh phúc và có nhiều con cháu.






Chuẩn bị đám cưới

Trang trí check box

Cắm hoa cài ghế ở nhà thờ

Chuẩn bị gói quà viên hạnh nhân bọc đường

Nhà dì Thu

Cả nhà Chép đang ở một vùng nông thôn miền Nam nước Pháp. Khung cảnh ở đây thật hùng vĩ với núi non bao quanh, những khu vườn xanh mướt của người dân trồng các loại rau quả, những dàn nho quả trĩu cành mà người ta hái để ép lấy nước quả hoặc trưng cất thành rượu, những cây hạt dẻ quả vẫn còn xanh, chắc phải 2 tuần nữa mới vào rừng để nhặt hạt dẻ được. Khung cảnh thật yên tĩnh và thơ mộng. Dì Hương cứ bảo giống trong phim "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên". Nhà cửa ở đây đi đâu cũng không cần khoá, chỉ cần khép hờ, ôtô cũng có thể vứt ngoài vườn xa mà cũng chẳng ai động đến, những cây táo hay dâu trĩu quả mà cũng chẳng có ai hái trộm. Về 1 khía cạnh nào đó, nền văn minh của vùng nông thôn này đã vượt xa cả thành phố.
Còn quá nhiều chuyện để kể từ đầu chuyến đi đến giờ, nhưng chắc phải dành dịp khác. Từ hôm sang đây đến giờ, mẹ Chép bị cảm cúm nên cũng phải nằm mất mấy hôm, vì thời tiết ở đây lạnh quá, lại gió nữa, đến hôm nay vẫn còn sụt sịt.
Post tạm vài cái ảnh đã nhé.


Hoa quả vườn nhà dì Thu




Đàn dê nhà hàng xóm

Chép chơi trước cửa nhà

Friday, August 24, 2007

Sữa bột, baibai!

Khoảng hơn 1 tuần nay, Chép đã chính thức chia tay với sữa bột. Buổi tối, trước khi đi ngủ, mẹ vẫn cho Chép tu 1 bình 200cc, nhưng mẹ thay sữa bột bằng sữa tươi. Chép vẫn uống ngon lành. Chỉ có 1 điều hơi khác là những lần mẹ pha sữa bột, thì Chép có cớ để kêu "atsui, atsui", còn uống sữa tươi thì mẹ chỉ hâm sữa khoảng 30 giây bằng lò vi sóng để sữa bớt lạnh thôi, thế là Chép chẳng thấy nóng gì để mà kêu nữa.
Sữa tươi tốt hơn sữa bột ở chỗ hàm lượng các vitamin đồng đều hơn, nhất là hàm lượng canxi nhiều hơn sữa bột, nên rất tốt cho sự phát triển ở lứa tuổi của Chép. Thực ra Chép phải chuyển sang sữa tươi hoàn toàn sớm hơn cơ.
Bước tiếp theo là sẽ phải cố gắng bỏ bữa sữa trước khi đi ngủ này, nhất là bỏ việc bú bằng bình. Chép có phải akachan nữa đâu. Nhưng chẳng biết đến bao giờ mới bắt được Chép bỏ đây.

Thursday, August 23, 2007

Chuyến đi Châu Âu đầu tiên của cả nhà - Ngày đoàn tụ gia đình

Chỉ còn 5 ngày nữa là cả nhà sẽ lên đường, bắt đầu 1 chuyến bay dài nhất từ trước đến nay, là cũng là bắt đầu 1 chuyến đi đáng mong đợi nhất của năm.
Chỉ 5 ngày nữa thôi, cả đại gia đình sẽ đoàn tụ sau gần 5 năm, để cùng nhau tổ chức 1 trong những sự kiện lớn và có ý nghĩa nhất của năm 2007, đó là đám cưới của dì Thu.
Để chuẩn bị cho chuyến đi này là cả một câu chuyện dài, có cả những rắc rối, những chuyện không được vui, đã tốn bao nhiêu công sức, thời gian của bao nhiêu người, đã đem lại bao nhiêu lo lắng, và cả những hồi hộp, mong chờ. Nhưng rồi tất cả đã trở nên xuôn xẻ vào thời điểm này, và tâm trạng của mỗi thành viên trong gia đình chỉ còn là sự háo hức và xúc động trước chuyến đi.
Gia đình Chép sẽ bay từ Nhật, còn ông bà và dì Hương sẽ khởi hành từ Việt nam. Tất cả sẽ cùng gặp nhau ở một điểm là Lyon của nước Pháp. Mẹ chưa thể tưởng tượng được giây phút gặp nhau sẽ thế nào, nhất định sẽ rất vui, rất nhiều chuyện để nói. Nhưng trước tiên là mẹ phải chuẩn bị sức khoẻ đã. Và còn một số việc phải hoàn thành trước khi đi.
Mong sao những ngày gặp nhau sẽ trôi thật chậm, thật chậm thôi để cả nhà có thể tận hưởng được những phút giây quý báu ấy.

Monday, August 13, 2007

Chuyện học nói của Chép

Dạo này Chép chịu khó học nói lắm. Mẹ chỉ tranh và nói 1 từ là Chép sẽ cố gắng bắt chước để nói lại từ đó, cái mồm thì tròn xoe ra, mắt cũng tròn ra, trông đến là buồn cười. Nhưng tất nhiên là không phải từ nào Chép cũng bắt chước được, có nhiều từ khó phát âm nhưng Chép cứ nói đại đi thành một từ nào đấy đến mẹ cũng chịu chẳng đoán ra được nghĩa là gì.

Chép thích học nhất là xem tranh động vật rồi nói tên. Chép đã biết nói thêm được những từ zou (con voi), sakana (con cá) nhưng toàn nói thành akana, riêng con cá thì Chép còn nói được cả tiếng Việt là rất sõi, wani (con cá sấu), uma (con ngựa). Nhưng đến chỗ có con khỉ hay con đười ươi thì Chép nhất định nói là aya, mặc dù mẹ đã cố dậy Chép nói từ saru, nhưng chẳng ăn thua gì, Chép cứ một mực aya, aya, không hiểu là Chép học ở nhà trẻ hay ở đâu nữa, có lúc còn đưa 2 tay lên đầu khua khua như con khỉ nữa chứ. Ngoài ra còn những từ khác hơi khó phát âm hơn thì Chép chưa tập được.

Buồn cười nhất là hôm nọ mẹ cầm cái quả trứng đồ chơi của Chép rồi dậy Chép nói từ tamago. Mẹ nói: "TA", Chép cũng: "TA", mẹ nói "MA", Chép cũng "MA", mẹ nói tiếp "GO", Chép cũng bắt chước rất sõi "GO". Cuối cùng ghép lại, mẹ nói "TAMAGO" thì Chép nói ngay "ANPANMAN", vừa tức vừa buồn cười. Anpanman là tên 1 nhân vật hoạt hình mà trẻ con Nhật rất thích. Chép cũng mê Anpanman lắm. Nhìn thấy hình vỏ bánh kẹo có anpanman là chỉ ngay, cho dù là hình bé tí xíu.

Câu đầy đủ duy nhất mà Chép nói được rồi, đó là "Papa đi đâu rồi", mỗi khi không thấy papa có nhà. Nhưng cái chữ "rồi" thì Chép lên bổng xuống trầm uốn éo buồn cười không chịu được.

Chép vẫn hay gọi bố mẹ là papa và mama, nhưng hôm nọ dậy Chép từ "mẹ""bố" thì Chép nói được ngay rất rõ ràng, lại còn gọi "bố ơi" rất tình cảm nữa. Nghe con trai gọi bố mẹ mà thấy xúc động ghê. Bố mẹ yêu con trai nhiều lắm.

-----------------

Ôi, mẹ phải sửa lại là cái từ aya mà Chép dùng để gọi con khỉ, thực ra đọc đúng là aiai, mà có nghĩa là loài khỉ thật. Mẹ phải giở từ điển ra tra mới biết đấy, hihi. Không ngờ là tiếng Nhật của Chép đã vượt cả mama rồi.

Dạo này Chép còn nói thêm được câu "chotto matte ne" (đợi một chút nhé) rất rõ và dễ thương nữa. Gớm, ông con cứ như là vẹt ấy.

Đang là mùa hè, ve kêu ra rả suốt ngày điếc cả tai. Có hôm Bố còn bắt 1 con ve đem vào nhà cho Chép xem nữa. Thế là nói được từ "ve", mặc dù đôi khi nói chệch thành "be". Bây giờ sáng ra mẹ chở đi học, qua chỗ hàng cây có nhiều ve kêu là chỉ tay kêu "ve, ve", lại còn gọi "ve ơi" nữa chứ.

Bây giờ "baibai" thì to lắm, nói oang oang giữa phố ai cũng nghe thấy. Hôm thì baibai 1 ông đi ngang đường lạ hoắc. Hôm thì baibai cả ôtô đang đỗ bên đường, gặp cái nào cũng baibai, "ôtô, baibai, baibai". Có lần mẹ đi đón ở nhà trẻ về thì phải quay lại baibai bằng được cái hình bạn Anpanman dán rất cao trên tường của cái toilet, baibai rõ lâu rồi mới chịu về. Thế có khổ không.