Sunday, September 28, 2008

Papa nhận bằng tốt nghiệp

Mấy ngày hôm nay cả nhà mình bận chuyển nhà nên mama chẳng có lúc nào mà update được blog. Post tạm mấy cái ảnh lên rồi mama sẽ viết sau vậy.

Hôm 25/9 vừa rồi là ngày papa nhận bằng tốt nghiệp. Hôm 26 thì chuyển nhà. 27 lại có Ngày hội thể thao ở nhà trẻ của 2 anh em. Bao nhiêu là việc, cứ chóng hết cả mặt. Post tạm vài cái ảnh trong lễ tốt nghiệp của papa để báo cáo với cả nhà đã.

CHÚC MỪNG PAPA!!!

Cuối cùng thì papa cũng đã hoàn thành xong 4 năm học.

4 năm với 1 tấm bằng Phd và 2 nhóc, mà tất cả đều có 1 điểm chung là không hề định trước.

4 năm sống xa Bố mẹ giống như thời sinh viên đại học, xa quê hương, nhưng có gia đình của mình bên cạnh.

4 năm với bao nhiêu niềm vui của những lần câu cá, tiệc tùng, nhảy nhót.

4 năm với 4 lần kỷ niệm ngày cưới của hai vợ chồng.

4 năm với 4 mùa hoa anh đào và 4 mùa lá đỏ yên bình ở Kyoto.

4 năm với bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu cuộc gặp mặt và chia tay.

4 năm chẳng phải ngắn, mà thấy như trôi vèo một cái.

4 năm kết thúc để mở ra 1 bắt đầu mới...


Sáng hôm papa dự lễ tốt nghiệp thì mama phải đưa em Khanh đi khám định kỳ 8 tháng. Khám xong đạp vội xe lên trường papa thì lễ kết thúc từ lúc nào rồi. Chỉ còn kịp cùng với mấy anh chị em chụp ảnh kỷ niệm ở bên ngoài thôi.
IMG_9444

Đợt tốt nghiệp vào tháng 9 thì ít hơn vào dịp tháng 4. Cả trường KIT mà chỉ có ngần này người tốt nghiệp.
IMG_9447

Mama vội đi nên chẳng kịp mua hoa tặng papa nữa. Đây là bó hoa các cô chú tặng đấy. Quý ơi là quý nên đến lúc chuyển nhà, bao nhiêu đồ đạc lỉnh kỉnh, papa vẫn quyết tâm đem bằng được sang nhà mới.
IMG_9462

Các sinh viên Việt nam của trường KIT, trừ mama và bác Tâm đứng ngoài cùng bên trái. Tay mama đang ôm khư khư cái bằng của papa, nhưng mà nhìn không rõ đấy. Dù sao thì trong này cũng có công của mama chứ "của chồng công vợ", các cụ đã nói thế rồi mà.
IMG_9478

Hai vợ chồng chụp với nhau tình cảm chưa, bằng biếc vứt sang 1 bên, hihi.
IMG_9521

Tuesday, September 23, 2008

Vẽ tranh cho ngày Hội thể thao


Kỷ niệm 4 năm ngày cưới

IMG_9418 copy

Kỉ niệm ngày cưới thứ 4, theo truyền thống của phương Tây thì người ta sẽ tặng nhau hoa và quả. Còn những năm sau thì sẽ như thế này: năm thứ 5 là gỗ, năm thứ 6 là sắt, ....năm thứ 10 là nhôm, năm thứ 20 là sứ, năm thứ 30 là ngọc trai, năm thứ 40 là đá ruby, năm thứ 50 là vàng, năm thứ 60 là kim cương. Có lẽ ngày xưa người ta quy ước như vậy theo quan niệm hôn nhân càng dài lâu thì càng bền vững. Hay là hôn nhân càng dài lâu thì càng quý nhỉ (vàng, kim cương mà), nhưng quý bao giờ cũng đi liền với hiếm đấy :) Thế mới biết các cụ ngày xưa thật thâm thuý.

Gia đình mình thì mới chỉ là lần thứ 4 thôi. Mới chỉ tương xứng như kiểu "nếm quả và thưởng hoa" thôi. Thế cho nên lần này chỉ mừng nhau bằng hoa và quả thôi nhé. Mẹ và anh Chép đi mua đấy. Bánh kem có trang trí hoa quả thì ăn ngon lắm, nhưng có 1 lon bia mà cả hai bố mẹ uống mãi chẳng hết. Chả hiểu sao dạo này "tửu lượng" kém thế.

Mới đấy mà đã 4 năm nhỉ. Thời gian trôi nhanh thật. Nhà bây giờ đã thành 4 người. Nhân dịp ngày kỉ niệm lại ngồi ngẫm nghĩ về hôn nhân. Hôn nhân thực ra là gì nhỉ. Có lẽ đó là một kiểu
"ràng buộc" nhau bằng tình yêu. Chứ giấy tờ đăng ký thực ra chẳng có ý nghĩa gì, ngoài ý nghĩa về mặt hành chính. Hãy ràng buộc nhau bằng tình yêu, đó là sự ràng buộc ngọt ngào và dễ chịu nhất.

Đọc được trên net 1 bài viết "Hôn nhân là thế đấy" cũng khá hay

----------
Bạn sinh ra cùng nhau và sẽ bên nhau mãi mãi.

Sẽ bên nhau khi đôi cánh trắng của thần chết phủ bóng xuống bạn.

Sẽ bên nhau ngay cả trong ký ức câm lặng của Chúa.

Nhưng hãy để những khoảng cách xen vào giữa hai bạn,

Và hãy để gió trên thiên đàng nhảy múa giữa hai bạn.


Hãy yêu nhau nhưng đừng trói buộc tình yêu:

Hãy để tình yêu là biển động giữa những bến bờ của tâm hồn.

Hãy rót đầy chén rượu cho nhau nhưng đừng uống từ cùng một chén.

Hãy trao cho nhau mẩu bánh mì nhưng đừng ăn bánh từ cùng một ổ.

Hát nhảy cùng nhau và tràn ngập niềm vui, nhưng hãy để mỗi người được riêng lẻ,

Thậm chí ngay cả những dây đàn lia cũng riêng lẻ dù chúng cùng rung lên một điệu nhạc.

Hãy trao trái tim nhưng nhưng đừng biến nó thành tài sản,

Vì chỉ có bàn tay của cuộc sống mới có thể nắm bắt trái tim bạn.

Hãy đứng bên nhau nhưng đừng quá gần:

Vì những chiếc cột của cùng một cây đền cũng cách biệt,

Và cây sồi, cây bách sẽ không thể lớn lên dưới những cái bóng của nhau.
----------

Chúng ta đến với nhau bằng "tình yêu", liên kết với nhau bằng 2 chữ "hôn nhân" nhưng chúng ta luôn là 2 cá thể riêng biệt.

Hãy hiểu nhau nhưng đừng nên hiểu hết. Để mãi mãi chúng ta tìm kiếm về nhau.

* * *

Một nghìn bốn trăm ngày đi qua

Sống cùng nhau dưới một mái nhà

Liệu trong đấy bao nhiêu ngày hạnh phúc

Đem lại cho nhau ấm áp nụ cười


Một nghìn bốn trăm ngày đi qua

Liệu trong đấy bao nhiêu ngày giận dỗi

Cãi vã nhau vì những chuyện không đâu

Làm đau lòng nhau mỗi người một ít


Một nghìn bốn trăm ngày đi qua

Hạnh phúc, hờn giận cũng đã qua

Nhưng tất cả giờ trở thành ký ức

Em cất vào riêng một góc trái tim


Để lúc nào buồn em sẽ đem ra ngắm

Những ngọt đắng của đời mình đã trải

Khi nào già có cái mà nhìn lại

Một nghìn bốn trăm ngày đã qua…


Để sống cùng nhau nhiều nghìn ngày nữa

Mong cả hai cùng biết sẻ chia

Biết nhường nhau những điều nhỏ nhặt

Biết đứng vững trước dòng đời cám dỗ

Biết động viên nhau những lúc khó khăn


Để sống cùng nhau nhiều nghìn ngày nữa

Hãy cảm ơn nhau vì hạnh phúc nụ cười

Những kỷ niệm buồn cũng đừng quên nhé

Hãy ghi nhớ để không lặp lại


Sẽ thế nào hàng nghìn ngày phía trước

Anh và Em sẽ tự viết nên

Quá khứ đã qua luôn là như vậy

Nhưng tương lai xấu đẹp sẽ do mình.


Cảm ơn nhau vì những ngày đã qua…




Monday, September 22, 2008

Thư giãn trong bệnh viện

Trông em Khanh cắn cái dây truyền nước này. Cứ cái gì vào tay là em cho hết vào mồm. May mà cái dây này cũng dai nên không bị em cắn đứt, hihi. Răng em bây giờ sắc lắm. Lại có thêm 2 cái răng cửa to như 2 cái "bàn cuốc" ở hàm trên nữa, tổng cộng là 4 cái.Thỉnh thoảng ngứa răng mà không có cái gì cắn là em lại nghiến răng ken két.
Anh Chép thì thích đến bệnh viện thăm em lắm, nhưng ngó em thì ít mà chạy sang cái phòng đồ chơi thì nhiều. Cái phòng này có đủ các loại đồ chơi, lại còn có cả 1 thư viện đầy sách. Có cả những quyển sách mà các gia đình đã từng có con cháu nằm viện ở đây tặng lại bệnh viện. Hôm nào mama cũng chạy sang ôm vài quyển về đọc cho 2 anh em nghe. Lúc nào em Khanh ngủ, anh Chép về nhà rồi thì mama đọc để học thêm từ mới tiếng Nhật, hehe. Công nhận sách trẻ con của Nhật hay thật, hình vẽ cũng đẹp nữa. Mà lại có bao nhiêu sách để thay đổi, chứ ở nhà chỉ quanh đi quẩn lại vài quyển, đọc mãi cũng chán, mà mua nhiều thì chật nhà, vì mỗi quyển có vài trang thôi. Ở đây vài ngày tha hồ đọc. Anh Chép cũng hứng thú với mấy quyển sách mới lắm.
Đây là 1 ví dụ, anh Chép đang đọc quyển Anpanman dậy cách nấu món cari này.


Em Khanh chỉ chẳng cần đọc sách, chỉ cần cho vào mồm nếm xem nó có cái mùi vị gì không.
Ngày em được ra viện đây. Tay được tháo băng rồi, thoải mái hẳn, có thể cầm được bằng 2 tay nhé. Em cầm cái bát rồi cho luôn vào mồm gặm gặm, thế mà chơi được lâu lắm.
Ở bệnh viện cũng thấy thoải mái, vì 2 mẹ con nằm ở phòng 3 giường, nhưng 2 giường kia trống nên cứ như là phòng của mình ấy, yên tĩnh và rộng rãi. Chứ nếu 2 giường bên cạnh mà có người nằm là sẽ có ngay cái cảm giác của bệnh viện, vì các giường kê cũng sát nhau lắm, chỉ cách nhau có mỗi cái rèm. Nhưng chỉ đến đúng cái hôm Khanh ra viện thì mới có thêm người vào. Mà có người vào là khác ngay. Nhà mình đi đứng, ăn nói cũng phải nhỏ nhẹ. Anh Chép đến mà chạy uỳnh uỵch hay nói to là bị nhắc nhở ngay.
Ở trong viện em Khanh được phục vụ 2 bữa dặm một ngày, mama đỡ phải nấu. Khanh ăn ngon lành, mỗi tội là 1 suất nhiều quá, Khanh chỉ ăn hết cũng lắm là một nửa, rồi uống thêm sữa. Ăn xong thì lại nằm khểnh chơi, 2 mẹ con đọc truyện. Phòng thì điều hoà 24/24 mát mẻ. Chẳng hiều vì mát hay vì ăn no mà suốt mấy hôm trong viện, Khanh ngủ một mạch cả đêm chẳng dậy ăn thêm lần nào. 2 mẹ con ngủ ngon lành cho tới sáng. Papa bảo vào viện mà cứ như đi an dưỡng ấy.
Nhưng thôi, về nhà với 2 bố con vẫn thích hơn. Cả nhà được ăn uống cùng nhau mà không phải ăn bento như thế này nữa. Khanh được ra viện nhưng vẫn có lịch đi khám lại. Mong là con gái của mama sẽ không sao cả, con gái nhỉ.

Wednesday, September 17, 2008

Các loại xét nghiệm

Em Khanh sau khi xét nghiệm về, tay trái bị băng chặt, gắn với ống truyền nước. Lúc nào cũng có dây lòng thòng ở tay nên lẫy cũng khó hơn, nhiều lúc dây cứ cuốn quanh người.

Các xét nghiệm được tiến hành ngay sau khi nhập viện.

Đầu tiên là chụp X-quang vùng ngực để xem phổi có vấn đề gì không. Phòng chụp X-quang nằm dưới tầng 1. Cô y tá và cô thực tập đưa Khanh và 2 bố mẹ xuống đến nơi thì quay về, 2 bố mẹ ngồi chờ đến lượt. Mà lại gặp lại đúng cái cô thực tập sinh hồi mẹ sinh em Khanh. Bây giờ cô ấy chuyển sang thực tập ở khoa nhi.
Khanh được cởi áo và đặt ngồi trên 1 cái ghế cao, bé tí. Bác sĩ và papa mỗi người giữ 1 bên. Trông con gái bé xíu giữa 1 đống máy móc to đùng, đến là tội nghiệp. Chắc là sợ nên Khanh khóc nhè luôn. Sau khi phải chỉnh ghế sang trái sang trái, lên trên 1 tí thì bác sĩ cũng chụp xong.

Sau khi quay về phòng thì bác sĩ thông báo sẽ tiến hành xét nghiệm máu. Phòng lấy máu ở ngay cùng tầng, nhưng bố mẹ phải ngồi ngoài chờ, còn Khanh được 3 y tá đưa vào phòng để lấy máu. Đây là thời điểm khó khăn nhất, vì Khanh khóc kinh quá, khóc váng cả cái tầng đấy. Con khóc lâu lắm rồi, phải mấy chục phút rồi mà vẫn chưa thấy nín. Có lúc mama mở cửa vào hỏi nhưng bác sĩ bảo vẫn phải chờ thêm chút nữa. 1 lúc sau cô y tá ra mở cửa cho mama vào để bế Khanh. Hoá ra là vẫn chưa lấy được máu. 2 mu bàn tay của con đều bị băng lại nhưng các y tá và bác sĩ vẫn chưa tìm thấy ven. Y tá bảo vì khi ốm sốt thường thì mạch máu bị hẹp đi nên rất khó tìm. Mama phải bế Khanh 1 lúc để Khanh nghỉ ngơi lấy lại sức thì mới có thế làm tiếp được. Khổ thân con gái cứ khóc nấc lên. Mẹ bế mãi mà vẫn cứ khóc. Thấy papa vào bế lại càng khóc hơn. Hôm nay các bác sĩ được “thưởng thức” giọng ca toàn tập của Khanh nhé. 1 lúc sau bác sĩ Watanabe xuất hiện, nói bằng tiếng Việt với bố mẹ. Bác sĩ này gốc là người Việt nhưng chắc là ở Nhật lâu rồi nên tiếng Việt hơi khó nghe. Bác sĩ sẽ thực hiện lấy máu cho Khanh,vì các y tá mãi không làm được. Khanh lại tiếp tục khóc. Bố mẹ chỉ biết ở ngoài chờ, chả làm được gì. Một lúc sau thì thấy đã xong. Khanh được băng trắng quanh bàn tay trái, gắn với đường truyền nước được điều chỉnh bằng máy đo. Thấy bố mẹ vào bế Khanh còn làu bàu kiểu như là mách bố mẹ là đã bị đau như thế nào. Khổ thân con gái. Khóc lâu thế chắc khản hết cả cổ. Sau khi được đưa về phòng 1 lúc thì ngủ. Con gái phải ngủ lấy lại sức không thì mệt lắm.

Papa thì phải về nhà để lấy các thứ cần thiết đem vào cho 2 mẹ con. Lúc đi khám chỉ đem ít sữa và bỉm thôi mà. Vừa ngủ được 1 lúc thì con lại được gọi đi kiểm tra eco bụng (siêu âm). Không hiểu lý do của việc kiểm tra này là gì (mama cũng chẳng nghĩ ra là phải hỏi nữa). Chắc là bác sĩ muốn xét nghiệm đường ruột. Cái chỗ siêu âm cũng chính là chỗ hồi trước mama siêu âm lúc mang bầu Khanh tuần thứ 28. Kiểu siêu âm cũng y như vậy. Em Khanh được bôi ít gel lên bụng rồi bác sĩ soi. Khanh ngoan lắm, cứ nằm yên đưa mắt xem bác sĩ đang làm gì. Chắc 1 phần là do đang ngái ngủ nữa. Bác sĩ cứ khen sao mà nó ngoan thế. Lúc siêu âm xong mama phải đưa Khanh lên phòng. Vừa phải bế lại vừa phải kéo theo cái máy truyền nước. Được 1 lúc thì cánh tay mỏi nhừ.

Ngoài ra con cũng phải xét nghiệm nước tiểu nữa. Thế là riêng ngày hôm nay Khanh đã phải làm bao nhiêu là xét nghiệm rồi.

Cuối buổi chiều thì có kết quả xét nghiệm máu. Ngoại trừ lượng bạch cầu cao do cơ thể sản sinh ra để chống lại virus hay khuẩn truyền nhiễm, còn các chỉ số khác đều không có vấn đề gì. Nhưng việc xác định cụ thể loại virus thì không phải dễ. Nếu là loại virus nào đó mới xuất hiện thì sẽ nằm ngoài khả năng của bác sĩ.
Theo kết quả chụp X-quang thì Khanh hơi bị viêm đường khí quản. Bác sĩ sẽ cho thuốc uống trong 3 ngày. Thế là mặc dù không có vấn đề gì nghiêm trọng thì Khanh cũng sẽ phải ở lại bệnh viện hết ngày hôm nay rồi. Không biết ngày mai, ngày kia có được ra viện luôn không. Với lại Khanh cũng đang phải truyền nước 24h/24h, mà sẽ truyền cho đến khi ra viện.

(mama viết khi đang còn ở trong viện nhưng bây giờ mới post được)

Em Khanh nhập viện

Khanh uống thuốc ho và thuốc chữa cảm sốt của ông bác sĩ Uehara gần nhà mãi chẳng khỏi. Vẫn cứ sốt vào buổi sáng, buổi chiều thì hạ sốt. Ở nhà suốt gần 1 tuần. Thứ tư cho Khanh đi nhà trẻ thì đến nơi, các cô vẫn đo được là 38 độ. Chắc cô thương tình cả tuần vừa rồi nghỉ nên cô bảo hôm nay cô sẽ theo dõi Khanh 1 hôm xem sao. Cả ngày cứ nhấp nhổm chờ điện thoại từ nhà trẻ gọi đến đón Khanh về nhưng cũng không thấy. Chắc tại đến chiều Khanh hết sốt mà. Cuối buổi thấy cô báo cáo là Khanh ăn vẫn ngoan, không hiểu sao lại sốt như vậy. Thông thường nếu là cảm sốt thì sẽ hay sốt về chiều, chứ Khanh thì ngược lại, cô bảo như thế mới đáng lo.


Thứ năm mama vẫn đưa Khanh đi nhà trẻ vì lúc ở nhà đo có 37.1 độ. Nhưng đến nơi, đo lại thì 37.8, theo nguyên tắc là phải đưa về, nhưng cô lại “thương tình” bảo cứ để cô theo dõi thêm 1 hôm nữa, hôm nay cô sẽ đo nhiệt độ cho Khanh nhiều lần hơn để theo dõi xem chu kỳ thay đổi là như thế nào. Đến chiều thấy cô Hara nhăn nhó bảo là hôm nay Khanh có vẻ không được tươi tỉnh lắm, ăn xong cũng nôn hết cả ra vì ho, rồi buổi chiều nay có lúc nhiệt độ cũng hơn 37.5. Cô bảo nên cho đi khám ở bệnh viện, xét nghiệm máu để biết chính xác nguyên nhân là do đâu. Mấy cô khác cũng nói vậy. Chả hiểu sao mama cứ tin cái ông bác sĩ Uehara vì ông ấy bảo Khanh chỉ cảm sốt bình thường thôi, không có gì phải lo lắng cả.


Nhưng thôi, cô đã khuyên thì mama sẽ nghe theo. Cho yên tâm. Sáng thứ sáu (12/9), cả hai bố mẹ đưa Khanh đến khám ở Bệnh viện Chữ thập đỏ, bệnh viện mama đã sinh 2 anh em. Ở đây bác sĩ có hồ sơ theo dõi Khanh từ lúc mới sinh nên tốt nhất là nên đến đây.


Hôm nay phụ trách khám không phải là bác sĩ Ito như thường lệ, mà là bác sĩ khác, trông có vẻ rất nhiều tuổi, đầu hói. Nhìn biển bên ngoài cửa thì hoá ra là bác sĩ trưởng khoa. Mama vào trình bày một thôi một hồi như máy vì cái bài này đã được tua đi tua lại nhiều lần rồi. Ông bác sĩ nghe xong, rồi xem lại hồ sơ, thấy có chụp MRI lúc 3 tháng, nhưng sau đó 1 tháng không thấy đi khám lại. Ông ấy bảo lẽ ra phải đi khám chứ. Mama đành phải xin lỗi và nói dối là lúc đó không có ở Nhật (khổ thế đấy). Tại vì kết quả MRI là bình thường nên mama nghĩ chẳng cần đi khám lại nữa. Với lại đúng vào thời điểm đó cũng có kỳ khám 4 tháng do quận tổ chức nên mama nghĩ chỉ đi một cái là được.

Ông bác sĩ này xem qua người Khanh rồi quyết định luôn là phải nhập viện để theo dõi. Cần phải tiến hành xét nghiệm, kết hợp với việc kiểm tra đầu nữa.


Thế là bắt đầu những ngày nằm viện của em Khanh. Lại vẫn bệnh viện đấy, vẫn cái giường kiểu đấy, nhưng gần giống như cái cũi để tránh cho trẻ bị ngã ra ngoài, vẫn cái rèm màu vàng, chỉ khác là khoa nhi thì nằm ở tầng 3, còn hồi trước lúc Khanh sinh thì nằm trên tầng 7.

Tầng 3 này, ngoài khoa nhi thì cũng gần khoa điều trị dành cho người già. Có người già đang nằm viện, nhưng lại cũng có nhiều người già khoẻ mạnh đang làm công việc dọn vệ sinh, lau chùi các phòng bệnh. Kể cũng lạ thật. Sức khỏe lúc nào mất đi mới thấy nó đáng quý.

Tuesday, September 16, 2008

Những bài tiếp theo

Từ thứ 6 tuần trước cả nhà bận rộn vì em Khanh phải nhập viện. Vì không có vấn đề gì nghiêm trọng nên em Khanh đã được ra viện ngày hôm qua rồi. Khi nào có thời gian, mama sẽ tường thuật lại những "sự kiện" vừa qua vào blog nhé.
  • Đi họp phụ huynh cho anh Chép
  • Em Khanh nhập viện
  • Các loại xét nghiệm
  • Đi viện như đi an dưỡng