Friday, October 24, 2008

Chép-kun gọi "mẹ ơi"!

Chép ngồi thừ ra trên cái ghế trước cửa nhà thờ đạo Thiên chúa gần nhà. Đi dạo mà cứ đòi cầm theo cái gậy bóng chày papa vừa mua cho ở BigC

Hầu như lần nào về VN Chép cũng có vẻ bị sút cân. Chắc do thay đổi môi trường, khẩu vị. Lần này có vẻ cũng tương tự. Nhưng chủ yếu là do nghịch quá. Nhà ông bà ở VN thì rộng rãi, thoáng mát, chứ không như nhà mình ở Nhật chỉ có vài mét vuông, nên Chép tha hồ mà chạy nhảy. Chạy chán từ phòng nọ sang phòng kia thì chạy lên cầu thang, xuống cầu thang. Đến lúc ăn cơm cũng chẳng chịu ngồi yên. Ghế bàn ăn nhà ông bà lại cao nên không hợp với Chép. Chả có cách gì giữ cho con chịu ngồi một chỗ mà ăn. Bực mình kinh khủng. Có hôm Chép hầu như nhịn vì mẹ cương quyết không chịu chạy theo ép con ăn. Nhưng chẳng lẽ cứ bữa nào cũng như thế này. Thế có mà lại sút cân, lại còi xương, không lớn được (rồi nhỡ đâu sau này lại không đủ tiêu chuẩn lái xe máy ở VN đâu con ạ). Thế là mama đành phải vào bếp, nấu vài món theo kiểu con vẫn thường ăn ở Nhật, rồi chạy theo con để bón. Được cái là con cũng chịu ăn hơn, nhưng vẫn phải chạy theo con, vì con chả chịu ngồi yên tí nào.

Mấy hôm đầu về VN tất nhiên là con vẫn tuôn ra toàn tiếng Nhật. Con lại là đứa nói lắm, nói cứ như vẹt ấy. Tất nhiên nói tiếng Nhật ở đây thì chả ai hiểu nhưng con vẫn cứ nói, nói một mình. Ông dắt cháu đi dạo thấy thằng cháu nói nhiều lắm mà ông chỉ biết có ậm ừ. Về quê nội, đến chơi với các anh chị, hỏi xin nước thì cứ "omizu, omizu" chả ai hiểu gì, nên cứ đi lên đi xuống đến mấy lần mà vẫn chưa xin được nước mà uống. Ra đường chơi với các bạn thì vẫn cứ tuôn tiếng Nhật, mặc các bạn nói gì thì nói bằng tiếng Việt, chả biết rồi có hiểu nhau không.

Thế mà được vài hôm thì con bắt đầu học thêm được mấy từ tiếng Việt. Đầu tiên là "đi chơi", vì thích được cho ông đi dạo, rồi "các bạn" vì xung quanh nhà hàng xóm có bao nhiêu bạn rủ đi chơi cùng, rồi gọi "bác Chung ơi", "ông bà ơi" luôn mồm. Nhưng nói hơi ngọng, "các bạn" thì phát âm thành "các bạm", "ông" thì thành "ôm" nghe buồn cười lắm. Rồi xung quanh toàn tiếng Việt, được nghe tiếng Việt nhiều nên thành quen. Tự dưng hôm nay con trai toàn gọi mẹ là "mẹ ơi", gọi rõ to, dõng rạc mà chả ai bảo. Đứng từ tầng 1 mà gọi mama đang ở tầng 3 "mẹ ơi" to lắm làm mama ngạc nhiên quá, cứ vừa "hai, hai" vừa chạy xuống xem con bảo gì. Rồi lại "mẹ ơi" cái này, mẹ ơi cái kia, nghe lạ ghê.

Trẻ con nhanh nhớ mà cũng nhanh quên. Mới được có vài hôm mà tiếng Nhật của con cũng bị "loạng choạng" đi nhiều rồi. Mấy bài hát vẫn thường lải nhải suốt thì bây giờ hơi bị ngắc ngứ, có lúc còn quên chả biết là đang hát đến đâu. Hôm nay định nói là "ichigô nô yogưrưttô" (nghĩa là sữa chua dâu) thì cũng mãi chả nói xong được, cứ từ nọ xọ sang từ kia. Mama hỏi tên các bạn ở lớp thì không nhớ hết đâu, hoặc mãi chẳng nhớ ra tên các bạn, mặt cứ thừ ra.

Về VN được ông ngoại chiều nên con khó bảo lắm, mặt lúc nào cũng "nhơn nhơn" ra. Bà ngoại có lúc bực mình vì không bảo được cháu, quát "cha mày" thì Chép cũng nhại luôn "cha mày" làm bà lại cười hề hề. Vẫn còn nhiều chuyện về con lắm, để hôm nào mama lại kể tiếp.

Thursday, October 23, 2008

Về nhà thật là sướng

Về nhà mama thấy sướng thật. Chép thì ông chăm, đưa đi dạo, Khanh thì bà bế, nấu cho ăn. Rồi đi chợ, nấu nướng, giặt giũ mama cũng chẳng phải làm. Thật chẳng bù cho những ngày "đầu tắt mặt tối" ở bên "nước tư bản" kia. Đúng là về nhà sướng thật.

Rồi thích món gì là có món đấy. Để xem từ hôm về mama đã được ăn món gì rồi nhỉ: bánh cuốn này, trứng vịt lộn này, xôi ngô, xôi xéo này, rồi cả món thịt cầy nữa. Thực ra là vẫn chưa ra quán xá ăn lần nào, toàn mua về nhà thôi. Ra đường ngồi ăn sao tự nhiên thấy ngại thế. Đội mũ bảo hiểm, đeo khăn bịt mặt, phóng xe máy mãi mới vào được trung tâm thành phố, rồi nào là tắc đường, khói bụi nên tự dưng chẳng thấy muốn dừng lại hàng nào ven đường để ăn bát miến lươn hay bát phở bò như hồi xưa nữa.

Nói chung là trừ những lúc hơi khó chịu một tí vì phải nghe tiếng nhà hàng xóm hát karaoke quá to vào đêm khuya, hay hàng sáng phải nghe cái nhà trẻ ngay đối diện nhà bật nhạc bài Lasting on my mind cho các cháu tập thể dục, hay những lúc ra đường phải hít khói bụi,... thì về nhà vẫn thấy sướng. Sướng vì được ông bà chăm sóc, được đi gặp bạn bè tán gẫu, được buôn dưa lê qua điện thoại, được giở những quyển album cũ ra xem lại ảnh ngày xưa, được bật tivi lên nghe thời sự trong nước và ngoài nước, được giở vài tờ báo và tạp chí ra xem (nhưng thực ra là chỉ xem ảnh chứ chả thấy hứng thú đọc bài nào), được chiêm ngưỡng cái giá sách mà các cô em vẫn liên tục cập nhật những quyển đang hot, từ Phạm Xuân Ẩn, điệp viên hoàn hảo, cho đến Phải lấy người như anh, hay Nhóc Nicolas mà mình chưa biết là bao giờ có thể cầm lên mà đọc được.

Về nhà thật sướng và mama vẫn đang cố gắng enjoy những ngày còn lại đây.

Wednesday, October 15, 2008

Em Khanh 8 tháng tuổi và kết quả kiểm tra MRI lần 2

Trước khi về Việt nam, em Khanh phải đến bệnh viện để kiểm tra MRI lần thứ 2. Hôm kiểm tra, papa đưa Khanh đi vì mama bận nhiều việc quá. Còn hôm sau thông báo kết quả thì cả papa và mama đưa em đi. Kết quả là: kết cấu của não không có vấn đề gì khác thường. Đấy, bố mẹ vẫn luôn tin là con gái không sao mà. Sau đó Khanh được đặt nằm lên giường để kiểm tra phản xạ. Nhưng vừa nằm xuống giường là Khanh khóc toáng lên. Khóc một lúc mà chẳng thấy bố mẹ bế thì lại càng khóc to hơn. Sau đó lại còn bị bác sĩ phủ lên mặt cái giấy ăn để xem con có tự lấy xuống không thì con vẫn chỉ có khóc, để mặc cho cái giấy ăn nằm trên mặt. Chắc con bực mình lắm rồi. Chứ bình thường chơi trò ú oà thì con vẫn tự lấy cái khăn trùm lên mặt mà.

Vì Khanh vẫn chưa bò được nên bác sĩ cho là tiến trình phát triển của con hơi chậm hơn so với bình thường khoảng 1, 2 tháng. Bác sĩ lại hẹn khi nào Khanh được 10 tháng thì đến khám lại. Hy vọng là lúc đấy con đã bò được và ngồi được. Cố gắng lên con gái nhé.

Bây giờ 8 tháng, con đã ăn được cá thịt trắng, lòng đỏ trứng gà, đậu phụ, thịt gà và các loại rau. Về Việt nam thì hơi khó mua cá biển thịt trắng nên con chỉ ăn loanh quanh hết trứng lại đến thịt gà. Bà ngoại thấy thế cứ nấu cháo với thịt lợn cho con ăn. Rồi có hôm papa còn cho con ăn cá nước ngọt, đến hôm sau thấy bụng mẩn đỏ, chắc là bị dị ứng.

Bây giờ Khanh có 4 cái răng rồi, 2 cái răng hàm trên to lắm, cứ như "răng bàn cuốc" ấy. Khanh lại đang mọc thêm 1 cái răng nữa ở hàm trên, mà lại chỉ mọc thêm có mỗi 1 cái.

Khanh bây giờ cũng hay khóc nhè và mếu máo ăn vạ lắm. Bị anh Chép giật mất đồ chơi là thế nào cũng khóc. Thấy người lạ bế là cũng khóc. Bế con ra chơi với người lạ cũng khóc. Nhưng khóc to nhất và lâu nhất là lúc con đói. Con khóc một lúc thì thành gào. Chỉ có cách là pha ngay sữa cho con uống chứ chẳng có cách nào dỗ được.

Em Khanh bỏ được tật mút tay rồi. Em tự bỏ đấy. Chắc là tại thỉnh thoảng cho tay vào mồm để mút thì lại quên mất đi cắn một cái, thế là đau quá chẳng muốn cho tay vào mồm nữa, hihi. Đến anh Chép có lần cho tay vào mồm em bị em cắn cho đau quá còn không chịu được nữa cơ mà.

À, em Khanh giống mama ở một điểm là rất hay bị rụng lông mi nhé. Mới bé thế này mà đã bị rụng lông mi rồi nhỉ. Hay là lại giống mama ở cái mắt "toét nhèm" thì chán quá con nhỉ.

Bây giờ thì con gái đang được ông bà bế rồi. Đừng có quen được bế mà sau này lại hư con nhé.

Monday, October 13, 2008

Những chuyện chắc chỉ có ở Việt nam

1. Ở trên máy bay phần vì mệt do máy bay sóc, phần vì buồn ngủ nên mama không để ý khi cô nhân viên phát Tờ Khai hải quan. Xuống đến may bay, ra gần chỗ làm thủ tục mới nhớ ra là chưa khai Tờ khai Hải quan. Mà có đến 4 tờ liền, tờ nào cũng dầy đặc đủ các loại thông tin. Đang viết thì anh Chép đòi đi tè nên papa phải dẫn đi, còn mama thì 1 tay vừa bế em Khanh, 1 tay vừa cầm bút viết. Thế là có mấy anh nhân viên của sân bay chạy ngay lại bảo là đưa anh ấy ghi hộ cho. 2 anh rất nhiệt tình, vừa giở từng quyển passport ra vừa điền vào Tờ khai, rất nhanh, có chỗ còn gạch chéo đi vì chắc là chả cần, chứ nếu là mình thì mình sẽ phải ghi hết. Mama thì vừa ngạc nhiên, vừa buồn cười vì "phong cách" hết sức nhiệt tình của mấy anh nhân viên, vừa thấy biết ơn các anh lắm vì nếu mama ghi thì sẽ không biết đến bao giờ mới xong. Thật chẳng ở đâu có nhân viên tận tình đối với hành khách như ở đây.

2. Về nhà vào đúng dịp đám cưới của một ông em họ nên dì Hương và mama đi dự. Định đi taxi nhưng dì Hương còn rẽ qua vài chỗ nữa nên lại quyết định đi xe máy, dì Hương đèo. Bây giờ đi xe máy phải đội thêm cái mũ bảo hiểm, nặng trình trịch. Nhà mới bây giờ ở xa trung tâm hơn nên phải đi hơi xa. Đường xá thì mama vẫn chưa biết chỗ nào với chỗ nào, cứ để cho dì Hương đi đâu thì theo đó thôi. Người và xe đâu ra mà lắm thế không biết. Người đứng chờ lên xe bus cứ như biểu tình ở ngoài đường ấy, tràn lan và chả ra hàng lối gì. Xe nào cũng xả khói bụi mù. Xe nọ thi nhau vượt xe kia, chả cần biết là vượt trái hay vượt phải, nhưng cứ phải dí còi mà vượt cho bằng được. Xe máy thì đi tranh cả đường ôtô. Ôtô chả có cách nào khác lại đi sang đường xe máy. Ôi, nói chung là về giao thông ở VN thì ai ai cũng biết rồi, chả nói làm gì nữa. Nhưng có 1 điều cần nói là lần đầu mama ra đường thì bị công an chặn lại vì vi phạm luật giao thông. Ở cái chỗ đèn đỏ lẽ ra phải dừng lại thì dì Hương lại vượt phải. Mama vừa mới hỏi "tại sao cậu không dừng lại" thì bị 1 chú công an đứng ra chặn ngay lại. Thôi chết rồi. Đành phải giả vờ nhăn nhó, xin xỏ giải thích mấy câu ra chiều ăn năn lắm. Nhưng chú cảnh sát sau khi kiểm tra giấy tờ xe xong thì buông ngay 1 câu "vượt đèn đỏ, tịch thu xe nhá", nghe mà thấy sợ. Dì Hương cãi "vượt đèn đỏ mà lại bị giữ xe hả chú". 1 chú khác vẫn mải viết viết giấy phạt lúc này mới bảo, "thôi, nộp 50 nghìn tiền phạt rồi đi". Ôi may quá, được chú "mở lượng khoan hồng" cho nộp phạt. Thế này thì cháu sẽ "vui vẻ" mà nộp phạt lắm. Chứ tịch thu xe thì cháu biết đi dự đám cưới bằng gì.
Mà dì Hương cũng thật chán quá, cứ quen cái kiểu "đèn đỏ được phép rẽ phải" như ở trong Sài gòn. Ở Hà nội này chỗ nào mà không treo cái biển "đèn đỏ được phép rẽ phải" thì đừng có rẽ. Nhớ đấy.

3. Giờ mới biết giải phân cách trên đường (ở Việt nam) có thêm tác dụng làm đất trồng rau sạch, để các gia đình có rau sạch để ăn mà không phải đi mua, tiết kiệm thêm thu nhập. Trước đây các dải đất nằm giữa 2 làn xe này được các công ty giao thông công chính trồng cây xanh, nhưng giờ đây được các gia đình 2 bên đường biến thành các dải rau xanh mơn mởn đủ loại, từ rau cải, rau muống, rau thơm cho đến cả rau bí, ngô. Cứ đất thẳng nhà nào ra thì nhà đấy trồng. Xe đang chạy qua đường cũng cứ qua mà tưới rau, hái rau đem về ăn. Nguy hiểm thì có đấy, nhưng cũng chả sợ. Nhà có rau ăn là tốt rồi. Có thấy ai nói gì đâu. Đất để thế này mà trồng cây cảnh thì phí quá. Để cho nhân dân tận dụng như thế này, thật lợi cả đôi đường.

Những chuyện như thế này ở Việt nam cứ ra đường là sẽ thấy ngay. Mama ngồi sau xe dì Hương mà cứ kêu oái oái. Dì Hương thì quen rồi, chả nói gì, chả cảm thấy gì. Còn bảo mama sao mà kêu ca lắm thế. Mà đúng là ở đây có ai kêu đâu nhỉ. Ai cũng "quen rồi", "chấp nhận đi". Cứ cái kiểu "chấp nhận đi" này mới đáng nói đây. Ai cũng chấp nhận thì còn ai muốn thay đổi nữa. Chắc mama cũng phải cố gắng mà học cách chấp nhận thôi.

Thursday, October 9, 2008

Chuyến bay Kansai- Hà nội


Đến lúc cái xe MK taxi đến đón trước cửa thì bố mẹ vẫn chưa xếp xong hành lý. Chỉ còn kịp nhét vội những gì nhớ ra được vào cái túi xách tay. Ông lái xe lúc đấy mới thấy chủ nhà khệ nệ đem rác đi vứt thay vì xách hành lý xuống thì chắc ngán ngẩm lắm. Suốt mấy ngày hôm nay bận đến chóng mặt mà vẫn chưa xong hết việc. Đến lúc ngồi lên xe nghĩ lại xem còn thiếu những gì thì mới thấy là quên bao nhiêu thứ: địu cho em Khanh, quần áo ngủ của mẹ, album ảnh ... nhưng may mà cũng không có gì quan trọng lắm.

Thủ tục ở sân bay không gặp vấn đề gì. Nhưng có điều không mang địu cho Khanh nên bố mẹ phải bế em Khanh, rồi còn bao nhiêu hành lý xách tay lỉnh kỉnh nữa, mà Chép thì cứ chạy đi lung tung. Lúc kiểm tra passport và giấy tờ trước khi ra cửa, nhân viên của sân bay đã phải nhắc nhở vì Chép đã chạy sang phía bên kia trong lúc đang chờ làm thủ tục. Rồi còn mở cả cái vali kéo tay làm bao nhiêu hành lý rơi ra hết.

Ra đến cửa ngồi chờ để lên máy bay, Chép háo hức lắm. Vì ngồi ở đấy có thể nhìn ngay ra cái máy bay to uỳnh đang đỗ của JAL. Nhà có 2 trẻ em nên được ưu tiên lên máy bay đầu tiên cùng với hạng VIP. Chỉ có điều là máy bay bé, nên em Khanh không có cái basket để nằm, papa phải bế suốt dọc đường. Anh Chép thì bây giờ có ghế ngồi riêng rồi, ngồi ngay cạnh cửa sổ, nhưng vì là bay buổi tối nên Chép cứ kêu là không nhìn thấy gì. Chép ngó ngoáy nghịch đủ thứ, chỉ ngồi im được 1 lúc khi xem hoạt hình thôi. 2 tiếng đầu máy bay sóc kinh khủng, chắc do thời tiết xấu, nên thỉnh thoảng tín hiệu thắt dây an toàn lại được bật lên. May mà 2 tiếng sau bay êm hơn, Chép nằm ngủ 1 giấc ngon lành.

9h30 máy bay hạ cánh. Nhà Chép ra sau cùng vì lỉnh kỉnh nhiều thứ quá. Ra đến nơi thì lại nhớ ra còn phải viết 4 cái tờ khai hải quan nữa nên mất khá nhiều thời gian. Lúc ra lấy hành lý thì chỉ còn đúng 3 chiếc vali chạy trên băng chuyền. Ngó nghiêng ra ngoài xem ông bà và dì Hương đâu nhưng không thấy. Đến lúc cả nhà ra đến bên ngoài rồi vẫn không thấy ông bà đâu. Quái lạ nhỉ, mọi lần ông bà vẫn đi sớm lắm cơ mà. Hay ông bà đợi ở nhầm chỗ. Đi tìm loanh quanh 1 lúc cũng không thấy đâu. Hay là xe ông bà có gặp gì trục trặc dòng đường không nhỉ. Mà chẳng có tiền việt để gọi điện. Cả nhà phải đứng chờ. Mọi người xung quanh cứ nhìn ra vẻ tò mò lắm, nhà nào mà tay xách nách mang, lại còn 2 con nhỏ mà chẳng có ai ra đón. Được khoảng 15p thì thấy ông bà và dì Hương đến. Hoá ra trước khi đi, mama bảo với bà ngoại là 11h máy bay mới hạ cánh nên gần 10h ông bà mới đi. Mama thì lại đãng trí thông báo giờ Nhật chứ không phải giờ VN. Thật khổ quá.

Lần này cả nhà về nhà ông bà ngoại trước. Mà ông bà cũng vừa chuyển nhà nên xe ôtô đưa thẳng về nhà mới của ông bà. Nhà ông bà đẹp và thiết kế hợp lý hơn nhà cũ. Sẽ có nhiều chuyện để nói, nhiều nơi để đi, nhiều người để thăm hỏi đây. Hy vọng mama vẫn có thời gian để viết blog và hoàn thành cái luận văn.

Thêm 1 số ảnh của Ngày hội thể thao

089

076

083

087

Sunday, October 5, 2008

Lại khăn gói về Việt nam

Quyết định về Việt nam vào thời điểm này kể ra là hơi bị "liều" đấy. Vì mama đang ở vào giai đoạn quan trọng nhất- viết luận văn. Mặc dù cũng đã xác định được là sẽ viết cái gì rồi, nhưng vấn đề là viết như thế nào, viết có ra cái gì không. Số liệu, sách vở nhiều lúc cứ thấy rối như mớ bòng bong, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Nhiều thông tin cần thiết đến bây giờ mới tìm ra nên có vắt chân lên cổ mà đọc, mà tổng hợp lại bây giờ thì có khi cũng chả kịp. Nhưng thôi, than phiền nhiều khéo ông bà và mọi người ở nhà lại lo lắng. Làm được đến đâu hay đến đấy.

Lần này về Việt nam là để cho cháu Kiên và cháu Khanh được gặp ông bà nội ngoại và mọi người. Ông bà ngoại thì hầu như hôm nào cũng nhìn cháu qua webcam nhưng ông bà vẫn nhớ cháu lắm, muốn được bế cháu đi chơi cơ. Về nhà thì không sao nhưng đến lúc lại phải chia tay ông bà ở sân bay thì cũng buồn lắm. Ông bà đón cháu về chơi nhưng cũng phải chuẩn bị tinh thần nhé.

Rồi về Việt nam lần này cũng một phần quan trọng là vì dì Thu đấy nhé. Dì và chú J sẽ ra mắt mọi người ở Việt nam nên cả nhà mình cũng nên có mặt. Mà cũng chỉ gặp nhau được có 2, 3 ngày rồi lại phải chia tay. Ở xa là khổ thế đấy. Nhưng thôi, gặp được nhau là tốt rồi.

Về Việt nam lần này cũng là để cho papa "xả hơi" sau mấy năm vừa đi học vừa nuôi con nuôi vợ nhỉ. Papa thì xả hơi trong lúc mama phải vắt chân lên cổ mà chạy, chắc phải đóng cửa mấy tháng mà "tu luyện" quá.

Chia tay Kyoto trong lúc thời tiết chuyển mùa. Có những hôm se lạnh phải khoác thêm cái áo khoác. Nên nhiều lúc cũng thấy nao lòng.

Còn bao nhiêu việc trước giờ lên đường. Hẹn gặp lại ông bà và cả nhà trong vài ngày nữa nhé.