Friday, April 17, 2009

Mùa xuân của ông bà ở Kyoto

Kyoto với 1 môi trường sống hoàn toàn khác hẳn với những gì đã quen thuộc với ông bà ở Hà nội, nhưng chính vì thế mà ông bà có nhiều cái để "khám phá" (từ mà bà hay dùng để nói về ông khi ông muốn đi chơi thật nhiều, trải nghiệm thật nhiều những điều mới mẻ ở một nơi xa lạ này).

Ở đây khác Hà nội vì thay vì đi xe máy hay ôtô, ông bà phải đi bộ, đi bus hay đi tàu. Ở nhà, ông bà có riêng khoảng thời gian dành cho việc đi dạo bộ để giữ gìn sức khoẻ, nhưng ở đây thì có khi phải đi bộ suốt cả ngày. Đi bộ ra ga, ra bến bus, đi nhà trẻ, đi chợ, và nhất là những lúc đi bộ ngắm cảnh đền, chùa hay các khu thăm quan nổi tiếng. Đi bộ nhiều đến nỗi mà bà chỉ chăm chăm tìm chỗ nào có ghế để ngồi nghỉ, rồi cho ông muốn đi đâu xem thì đi, bà ngồi đợi. Nhưng có lẽ ông bà thích nhất là đi bộ ra bờ sông Kamogawa vào lúc sáng sớm. Con cháu vẫn còn đang ngủ thì ông bà đã dậy mở cửa đi từ lúc nào rồi. Ra sông ngắm hoa, và ngắm cá chép. Bây giờ hoa tàn gần hết rồi thì có cá là mối quan tâm lớn nhất của ông bà. Thì ở VN làm gì có chỗ nào nhìn được cá rõ đến thế, gần đến thế và nhiều đến thế. Ông bà nhìn những con cá chép to hàng bao nhiêu kg ấy thì suýt xoa rằng chẳng bao giờ mua được ở VN con cá như thế, rồi có mua được thì cũng phải hàng bao nhiêu trăm nghìn 1 kg, đắt lắm, quý lắm. Cứ thế. Đi đến đoạn sông nào là ông bà cũng phải ngó xuống tìm xem có cá không. Đi vào chùa hay đền mà có ao thì cũng lại tìm cá. Có lẽ cá là chủ đề lớn nhất của ông bà trong những chuyến đi dạo hay đi chơi.

Sang đây, thay vì đi ôtô thì ông đi xe đạp, mặc cho con cháu ngăn cản vì sợ ông lâu ngày không đi, đường xá lại không thông thuộc, xe lại đi làn bên trái chứ không đi bên phải như ở VN. Nhưng ông vẫn cứ đi. Ông tự tin là ông đi được. Ông bảo đi xe đạp ở đây sướng lắm, đi đến đâu thì vứt xe ở đấy, không cần khoá mà chẳng sợ mất, lại không phải mất tiền gửi xe. Xe đạp lại được đi trên vỉa hè rộng, chẳng phải tránh ôtô hay xe máy như ở VN, nên đi dễ lắm. Có hôm trời mưa ông còn đạp xe 1tay cầm ô nữa. Thế có nguy hiểm không cơ chứ. Nhưng vẫn là cái tính "thích mạo hiểm và muốn khám phá" của ông.

Sang đây ông bảo đi đến đâu cũng thấy di sản văn hoá thế giới. Sao mà lắm di sản thế. Từ 1000 năm hay hàng trăm năm trước mà người ta vẫn gìn giữ được, ghê thật. Ở VN thì chẳng giữ được gì, nghĩ mà tiếc. Ông trầm trồ trước các di sản, còn bà thì đi chơi theo kiểu "đến nơi chụp được cái ảnh là xong, đi làm gì lắm, chỗ nào chẳng giống chỗ nào". Chịu bà. Cho nên bà hay ngồi ngoài. Hoặc là mua vé 500 yên rồi bà vào những cũng chỉ đi loanh quanh được một tí là lại tìm ngay chỗ nào để ngồi xuống. Cả nhà trêu bà "bà đi thế thì mới chỉ hết 200 yên thôi, làm sao mà hết 500 được".

Còn hơn 1 tuần nữa là ông bà về Việt nam rồi. Chắc là ông bà cũng nhớ phở VN này, nhớ ôtô hay xe máy ở VN này, hay đơn giản là được ngồi bàn ăn bằng ghế ở VN thay vì ngồi chiếu như ở đây này. Thời gian còn lại ông bà tranh thủ đi chơi thật nhiều, thưởng thức thật nhiều vào nhé. Không sau này về VN rồi lại ngồi ngớ những ngày ở Kyoto tuyệt đẹp đấy.

Yasaka shrine
Ông bà trước cổng đền Yasaka

2470
Ông bà rung chuông để lễ theo phong tục của người Nhật

2478
Bên trong đền

Heian jingu
Ông bà ngồi ngắm cá trong vườn của đền Heian, khu đền lớn nhất của Kyoto

Chùa bạc
Ông bà ở phía trong chùa Bạc, ngôi chùa nổi tiếng với hình cát được cào phẳng và khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp

2506
Một mình ông đang "khám phá" thiên nhiên

Monday, April 13, 2009

Hanami

Sau 1 tuần bận rộn, cuối tuần vừa rồi cả nhà mình cũng đi hanami được một cách thư thái. Mà không đi nhanh thì sakura cũng rụng hết mất. Sakura dọc bờ sông mà cũng đã rụng mất một nửa, và chuyển sang lá xanh nhiều rồi. Hôm nay cả nhà đi dọc bờ sông và ngắm hoa ở Vườn thực vật. Chỗ này có khu sakura rủ rất đẹp. Có lẽ loại hoa này lâu tàn hơn các loại khác. Khắp nơi mọi người ngồi ngắm hoa và ăn uống rất đông, tìm mãi mới được một chỗ ngồi đẹp dưới tán hoa, ngồi xuống mà hoa rủ xuống tận mặt. Em Khanh thì cứ túm cành hoa rồi vặt hoa xuống nghịch. Đến lúc cả nhà đứng lên thì cành hoa cũng bị em vặt mất gần một nửa, nhưng bảo mãi em không được.

IMG_2422

IMG_2337

Ông bà bây giờ hôm nào cũng đi dạo ra bờ sông để ngắm hoa và ngắm cá chép. Cứ sáng sớm ra là ông bà đã dậy đi rồi. 8h sáng về nhà ăn sáng rồi lại đi tiếp đến tận chiều mới về. Bà xách theo cơm hộp đi để ăn dọc đường, chứ bà không thích vào quán ăn, vừa kêu đắt vừa kêu là ăn không hợp. Có hôm 2 ông bà cũng bị đi lạc ở bờ sông, nhưng may mà cũng tìm được đường về. Bây giờ thì ông bà tự tin là sẽ không bao giờ bị lạc đường nữa vì đã quen thuộc với các đoạn sông và nhánh sông rồi. Không khí và quang cảnh 2 bên bờ sông làm ông bà thích lắm. Hoa sakura thì nở rộ 2 bên bờ sông, dưới lòng sông thì tràn ngập hoa cải vàng, rồi chim chóc, cá nữa, tha hồ mà ngắm, không sợ không khí ô nhiễm, không sợ xe cộ qua lại.
IMG_2446

Còn rất nhiều ảnh đẹp nữa chưa kịp post, còn bao nhiêu chỗ vẫn chưa kịp đi. Phải đi gấp gáp tranh thủ thôi, trong tháng 4 này.

Tuesday, April 7, 2009

Khai giảng năm học mới

Sau gần 1 tuần nghỉ ngơi và đi chơi với ông bà thì 2 anh em cũng đã bắt đầu buổi học đầu tiên của năm học mới vào hôm qua. Năm học của Nhật bắt đầu vào tháng 4 nên khắp nơi thấy nhộn nhịp lễ khai giảng để nhập học cho học sinh mới.
Từ tháng 4 này, em Khanh chuyển sang lớp tanpopo của nhà trẻ Yosei nyuji, còn anh Kiên chuyển sang lớp sakura của nhà trẻ Yosei. Hai trường khác nhau nhưng ở ngay gần nhau.
Từ tháng 4 các cô giáo cũng được phân công nơi công tác mới, cô thì chuyển sang trường khác, cô thì chuyển sang lớp khác, cô thì nghỉ hưu. 1 tin vui với Kiên là cô Ishii yêu quý được chuyển sang nhà trẻ Yosei của Kiên, nhưng có điều là cô phụ trách lớp khác. Nhưng như thế cũng là tốt lắm rồi, vì cô vẫn có thể gặp Kiên và chơi với Kiên hàng ngày. Còn cô Azuma thì nghỉ việc. Cô Hara của em Khanh thì chuyển sang nhà trẻ khác. Hôm chia tay cô khóc, mama cũng chẳng kịp xin địa chỉ của cô.

Hôm đầu tiên vào lớp mới, mama đưa Kiên còn papa thì đưa em Khanh. Bao nhiêu là thủ tục, bao nhiêu là những cái mới phải làm quen. Mama phải chuẩn bị cho anh Kiên 1 hộp bút 16 màu, một hộp đất nặn, 1 hộp case đựng đất nặn, 1 lọ hồ dán, 1 cái cốc và 1 bàn chải đánh răng. Tất cả được ghi tên đầy đủ để đánh dấu. Bởi vì các cô sẽ dậy vẽ, dậy nặn đất sét và dậy cách đánh răng. Sáng ra anh Kiên đeo balô có đầy đủ những thứ ấy, vẻ mặt hăm hở lắm. Nhưng đến nơi thì bắt đầu thuỗn ra vì thấy khung cảnh lạ quá, đông các bạn quá, mà toàn là các anh chị lớn hơn. May mà vẫn có bạn Masayo, bạn Icchi, bạn Hibiki, bạn Ta để chơi cùng. Các cô tập hợp tất cả các cháu để giảng giải cái gì đó, mỗi cháu được đeo 1 cái nafuda ghi tên họ trên cánh tay, có lẽ vì các cô chưa nhớ hết tên.

Mama về đến nhà thì thấy papa kể chuyện đưa em Khanh vào lớp mới. Khanh khóc ghê lắm vì toàn cô giáo lạ. Cô nào bế cũng lắc đầu rồi khóc, chỉ sang papa bế là lại cười tươi tỉnh. Chắc con gái cũng phải mất cả ngày hôm nay để làm quen đây.

1 năm học mới lại bắt đầu. Mong các con sẽ nhanh chóng quen với bạn mới, cô giáo mới và học được nhiều điều mới.

Thursday, April 2, 2009

Ông bà và dì Hương ở Kyoto

Ông bà và dì Hương sang Kyoto đã được đúng 1 tuần rồi mà mama chưa có thời gian để update blog. Dì Hương chỉ có đúng 8 ngày ở Nhật nên phải tận dụng thời gian đưa ông bà và dì đi chơi. Giờ này thì dì đang vi vu ở Tokyo rồi, sáng mai mới về đến nhà để ngày kia quay lại SG.
1 tuần vừa rồi cả nhà cũng đi chơi được nhiều nơi, nhưng có vài hôm thời tiết xấu. Hoa sakura vẫn chưa nở nhiều, hầu như mới chỉ nở khoảng 30-50% nên chưa thấy đẹp.
Post tạm vài cái ảnh của 1 tuần vừa rồi nhé.

Chùa Kyomizu, Kyoto
Kyomizudera

Ông bà rửa tay trước khi vào chùa (Kyomizu, Kyoto)
Kyomizudera

Chùa Ninnaji, Kyoto
Ninaji

Thành Osaka, Osaka
Osaka Castle

Kobe harbor, Kobe city
Kobe harborland

Công viên tưởng niệm trận động đất hansin ở Kobe năm 1995
Kobe- Earthquake Memorial Park

Chinatown ở Kobe, một trong 3 khu chinatown lớn nhất ở Nhật
Kobe-China Town

Saturday, March 28, 2009

Những kỷ niệm buồn ở nhà trẻ

Nghe cái tiêu đề như vậy có vẻ hơi khó hiểu, nhưng mama muốn kể lại những tai nạn nhỏ của các con ở nhà trẻ suốt gần 3 năm qua. Lẽ ra mama không muốn nhắc đến đâu nếu như nó không xảy ra khá nhiều lần.

Lần đầu tiên là anh Chép bị ngã từ trên bàn thay bỉm cao gần 1m ở nhà trẻ, lúc đấy con mới có 6 hay 7 tháng tuổi gì đó. Cô giáo của con là cô Shimako, 1 cô giáo đầy kinh nghiệm trong công việc mà bố mẹ vẫn tin tưởng và ngưỡng mộ phong cách của cô. Mama đang ở trường thì cô gọi điện, nói là con bị ngã, mama phải đến trường để cùng cô đưa con đi bệnh viện khám. Mama liên lạc ngay với papa để bố mẹ cùng đến trường xem thế nào. Mama lo quá. Lúc đến nơi thì con đang ngủ trưa. Cô kể lại sự việc và liên tục xin lỗi. Lúc đấy cô đang thay bỉm cho con ở trên bàn, cô vừa quay đi vứt cái tã, chỉ vài giây thôi thì con đã lật người lại, vượt qua cái chắn cạnh bàn và rơi xuống đất. Cũng may là con hơi bám được vào cạnh bàn và rơi người xuống chứ không bị đập đầu. Nhưng cái bàn khá cao so với người con. Sau đó cô có theo dõi các biểu hiện của con, mặc dù không thấy có gì khác thường, cô vẫn liên lạc ngay với bố mẹ để đưa con đi khám. Papa nhìn qua thấy con không sao nên quay lại trường, chỉ có mẹ và cô đưa con đi bằng taxi. Cô địu con sau lưng, đi gấp gáp, mái đầu bạc trắng, lưng cong cong làm mama thấy cô như là 1 người bà hơn là 1 cô giáo. Cô tự địu con, chứ không cho mẹ bế, vì cô nghĩ đấy là bổn phận là trách nhiệm của cô, là lỗi của cô. Mama cứ đi theo sau cô như thế đến bệnh viện. Đến nơi cô trình bày rõ ràng với bác sĩ, bác sĩ khám xong thì kết luận là không có vấn đề gì. May mắn là con không bị làm sao. Cô vẫn tiếp tục xin lỗi. Cô bảo 30 năm trong nghề chưa bao giờ cô để xảy ra những việc như thế này, thế mà đến lúc cô đã quá lão luyện trong nghề rồi, đã gần đến tuổi nghỉ hưu rồi mà còn để xảy ra lỗi đáng tiếc. Cô bảo sẽ sắp xếp lại phòng, sẽ kê lại cái bàn thay bỉm để không để xảy ra sự việc tương tự nữa. Thực lòng là mama chỉ lo lắng cho con, chứ không trách cô nhiều, bởi sự việc xảy ra ngoài mong muốn, và do 1 lỗi sơ xẩy rất nhỏ của cô, hơn nữa con ở tầm tuổi đấy chân tay không lúc nào ngừng nghỉ, làm người lớn nhiều khi cũng không theo kịp. Nhưng trong lòng mama vẫn thầm mong các cô luôn cẩn thận hơn để các cháu không bao giờ bị ngã như thế nữa, mama nghĩ trong lòng chứ không nói ra. Sau đấy thì cô Shimako cũng chuyển sang nhà trẻ khác. Suốt thời gian cô chăm sóc anh Chép có bao nhiêu kỷ niệm vui và thân thiết, nhưng cũng có 1 chuyện không vui như vậy mà bây giờ mama mới kể ra.

Lần thứ 2 là em Khanh. Cô Hara bảo là cô đang bế em trên tay, định đặt em xuống sàn, nhưng ở khoảng cách khoảng 20cm cô bị tuột tay và em bị đập mông xuống sàn. Có lẽ là em không bị đau, nhưng do bất ngờ nên em sợ, khóc kinh lắm, khóc đến mức ngừng thở một lúc, mặt tím xanh đi. Cô lại xin lỗi. Còn mama hỏi lại xem em có bị va vào đầu không. Chắc là em không sao đâu, nhưng tại lúc khóc, mặt em xanh đi nên cô cũng lo lắng.

Lần thứ 3 vẫn là em Khanh. Hôm đấy lớp rất vắng vì có đến 6 bạn nghỉ ốm, nên chỉ còn Khanh và 2 bạn khác đến lớp. Lúc đến đón Khanh, bố mẹ lại phải nghe cô xin lỗi vì hôm nay Khanh nghịch cái ghế, rồi nhét tay qua khe thế nào mà bị kẹp, chỗ móng tay hơi bị chảy máu. Các cô đã lau cồn rồi nhưng vẫn còn vết máu khô. Đến 1 tuần sau chỗ móng tay của con vẫn chưa khỏi hẳn. Khổ thân con. Chắc lần này khá đau đây.

Lần thứ 4 và thứ 5 thì vẫn là em Khanh, và 2 lần này chỉ cách nhau có đúng 1 ngày. Khanh đang trong giai đoạn vịn đứng và tập đi, mà lại hay có kiểu vịn đứng lên rồi cứ thế đứng, bỏ 2 tay ra. Những lúc như thế nếu không có bố mẹ đỡ là ngã rồi. Cho nên hôm đấy ở nhà trẻ, Khanh cũng vịn đứng lên rồi ngã ra phía sau, va đầu vào cái thanh gỗ. Các cô bảo đã chườm mát cho con 30 phút rồi, nhưng mama vẫn thấy hơi sưng. Rồi chỉ 2 ngày sau, cô lại đến xin lỗi vì cô không để ý nên Khanh bị 1 bạn khác đẩy ngã. Khổ thân con gái của mama, ngã liên tục mà lại toàn bị va đầu. Còn mama có cảm giác không hiểu sao dạo này các cô có vẻ làm việc không được tập trung cho lắm. Cứ mỗi lần đến đón con mà thấy cô lại gần rôi "ano~" là mama biết ngay là có chuyện rồi.

Gần đây, đi họp cho các con, được nghe cô thông báo về ảnh hưởng kinh tế, phải cắt giảm 1 số khoản mà từ trước đến nay nhà trẻ vẫn cung cấp, nhưng cô cũng bảo nhà trẻ luôn cố gắng để không làm giảm chất lượng giáo dục. Nói đến chất lượng của nhà trẻ là mama lại nghĩ ngay đến những lần con bị ngã. Chất lượng là thể hiện ở đó đấy. Kinh nghiệm và sự thành thục trong công việc của các cô sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự an toàn và quá trình phátt triển của các cháu. Dù sao thì ở đây bố mẹ cũng được thông báo đầy đủ và chân thực về những sự việc xảy ra. Mama chỉ mong sao mỗi ngày con đến trường là mỗi ngày bố mẹ cảm thấy yên tâm và tin tưởng.

Monday, March 23, 2009

Em tập làm cảnh sát

Sau xe kyukyusya (xe cứu thương) thì anh Chép say mê xe patoka (xe cảnh sát) và shirobai (xe máy của cảnh sát). Đi ngoài đường mà nhìn thấy xe cảnh sát đi lòng vòng để kiểm tra khu vực là thế nào cũng chỉ tay rồi kêu to "patoka, patoka", đến mức chú cảnh sát ngồi trong xe cũng để ý thấy và vẫy tay chào lại.

Nhìn từ xa đã thích thế rồi, thế mà hôm nay anh Chép còn được ngồi hẳn vào trong xe nữa cơ đấy. Thế mà trông cái mặt cứ thừ ra, vừa ngạc nhiên, vừa căng thẳng, chẳng thấy tươi tắn tí nào. Chắc tại xung quanh nhiều chú cảnh sát quá, các chú còn mở cửa xe cho Chép ngồi lên. Cái xe thì to quá, Chép ngồi trước vô lăng trông lọt thỏm, nhưng vẫn biết cầm cái vô lăng xoay xoay.



Papa cũng cho em Khanh vào ngồi thử.
Ngồi trên cái shirobai này mới oách chứ. Chép được khoác cái áo xanh của cảnh sát, đội mũ cảnh sát, trông ra dáng lắm, mỗi tội cái mặt thì vẫn hết sức căng thẳng. Ở chỗ người lạ là con trai vẫn nhát lắm. Cái xe to đùng nhưng Chép-kun vẫn cố cầm vào cái tay lái


Cho papa và em Khanh ghé vào một tí.
Em Khanh cũng được đội mũ của cô cảnh sát đây này. Mũ của con gái thì tròn tròn hơn. 2 cái mũ này được làm riêng để đội cho các cháu nên nhỏ hơn mũ bình thường, nhưng may mà vẫn đội vừa vào cái đầu to của con gái. Em Khanh chẳng thấy sợ gì cả, chỉ trố mắt ra nhìn thôi. Anh Chép thì suốt từ nãy vẫn cứ ngồi im ở tư thế ấy, không nhúc nhích tẹo nào.
2 chiếc xe này được đưa lên tận tầng 3 của toàn nhà Miyakomesse để trưng bày trong ngày giáo dục an toàn giao thông hôm thứ 7 vừa rồi. Cả nhà đi xem chương trình ca nhạc Live Kids rồi mới đến đây, đúng vào lúc chuẩn bị kết thúc chương trình. May mà vẫn còn chụp được vài cái ảnh và không phải xếp hàng.

Tuesday, March 10, 2009

Khám sức khỏe 3 tuổi

Hôm qua (17/3) mama vừa đưa anh Kiên đi khám sức khỏe 3 tuổi ở hokensyo (kiểu như phòng y tế quận). Trước khi đi mama mới đọc các giấy tờ hướng dẫn, may quá là còn giở ra đọc thì mới biết là phải lấy nước tiểu vào buổi sáng để xét nghiệm, nhưng còn phần tự kiểm tra thị giác và thính giác thì không kịp làm trước khi đi rồi, thôi để sau vậy. Phần này bố mẹ phải tự làm ở nhà cho con theo chỉ dẫn.

Buổi sáng ở nhà trẻ anh Kiên lại có chương trình đi dạo cả buổi sáng, đem obento đi ăn rồi mới về. Sáng ra mama phải chuẩn bị 1 hộp bento, 1 bình nước, 1 hộp đựng khăn lau tay, 1 hộp đựng dĩa, 1 túi quần áo để thay. Tất cả cho cái 1 cái balô con để Kiên đeo đằng sau lưng. Hôm nay cả lớp đi dạo ở bờ sông kamogawa. Đến 1h chiều mama đến đón Kiên để đi khám thì Kiên đang ngủ trưa. Thấy cô bảo là đi dạo về mệt quá nên Kiên ngủ ngon lắm. Con trai vẫn còn chưa tỉnh ngủ, nhưng biết được đi khám thì có vẻ thích lắm. Mama hỏi Kiên có ăn hết obento không, Kiên bảo Kiên ăn hết, nhưng kêu mệt thì omotai (nặng quá). Chắc là cái balô đeo sau lưng nhiều đồ nên hơi nặng. Mama hỏi: thế lúc về có nặng không? Kiên bảo không. Chắc ăn hết obento nên đỡ nặng nhỉ. Lần đầu tiên mama làm obento cho Kiên đi ăn với các bạn đấy, toàn những thứ Kiên thích: onigiri (cơm nắm), trứng chim cút, xúc xích, chikuwa rắc nori, xúp lơ luộc, măng xào. Kiên ăn hết thế là mama mừng lắm rồi. Dạo này Kiên thích ăn obento lắm. Bữa chiều mà được mama làm cơm xếp vào obento là thế nào cũng kêu "yatta" cho mà xem.

Chỗ khám hôm nay cũng đông, gặp cả bạn Hibiki cùng lớp cũng đến khám. Mẹ bạn ấy bảo sáng ra đã chuẩn bị obento cho bạn ấy rồi nhưng bạn ấy lại bị kaze nên phải nghỉ ở nhà. Kiên cầm cái thẻ khám số 21 cứ nhìn số đọc rồi nhìn khắp nơi xem có số 1 và số 2 không. Trong lúc chờ gọi vào khám thì mama và Kiên phải đọc được đến gần chục quyển truyện tranh khác nhau. Kiên cứ chạy đi chạy lại lấy hết quyển này đến quyển khác.

Đầu tiên là khám chung chung, rồi đo chiều cao cân nặng, khám mắt và cuối cùng là tâm sinh lý.
Khám chung chung: Nói chung các nhân viên y tế ở đây cũng chỉ hỏi qua loa về tình trạng phát triển của trẻ xem có vấn đề gì không, nhất là bố mẹ có cảm thấy căng thẳng trong việc chăm sóc con cái hay không. Mới đầu vào khám Kiên có vẻ e dè, được hỏi tên, tuổi thì mãi không nói. Rồi Kiên được đưa cho 5 miếng gỗ xếp thành hình giống như yêu cầu thì Kiên xếp được ngay. Cái này đối với con chắc là sở trường, vì ở nhà con còn tự nghĩ ra đủ hình mà xếp cơ mà. Rồi vẽ hình tròn, vòng từ trái sang phải như các bạn nhật, chẳng có gì khó.
Chiều cao, cân nặng: Kiên ở mức trung bình, cao gần 95cm và nặng 13.8kg (hôm nọ ở nhà trẻ cân được 14kg cơ đấy)
Khám răng: Kiên có đủ 20 chiếc răng nhưng 2 răng cửa ở hàm trên có dấu hiệu bị sâu, và răng ở hàm dưới hơi có cao răng. Mama được khuyên là nên đưa con đi khám nha khoa.
Khám tâm lý: Kiên lại tiếp tục được kiểm tra 1 số bài và lần này thì con trả lời nhanh chứ không rụt rè như lúc đầu nữa. Chẳng hạn như chỉ tên đồ vật, chỉ khuôn mặt với các trạng thái vui buồn ngạc nhiên khác nhau, chỉ hình to nhỏ,...Kiên được khen là giỏi quá.
Khám xong 2 mẹ con còn đi chợ mua thức ăn rồi mới về nhà. Hôm nay Kiên được mẹ cho đi chơi thảnh thơi thế này thích lắm, lại còn được về nhà sớm hơn em Khanh nữa chứ.

---------------------

Đỏ và vàng
Dạo này con trai chỉ thích có 2 màu đỏ và vàng, chỉ đúng 2 màu đấy thôi. Ở nhà mà chọn bút màu để vẽ là cũng chỉ đúng 2 màu đấy. Chơi xếp hình bằng những miếng nhựa có 3 màu xanh, đỏ, vàng thì con cũng chỉ chọn miếng màu đỏ và vàng để xếp. Con tự xếp được nhiều hình lắm. Xếp xong thì con cất các miếng đỏ và vàng vào hộp, còn miếng màu xanh thì vứt ra ngoài. Mama bảo xếp chung vào nhưng nhất định con không chịu nghe. Hộp của con chỉ có đúng 2 màu đấy thôi, không thể khác. Đến nhà trẻ chơi con cũng chọn các loại tàu, xe màu vàng và đỏ rồi nằm bò ra sàn chơi. Đỏ thì con vẫn rất thích rồi vì đấy là màu của xe cứu hoả, con thì lúc nào cũng chỉ xe cứu hoả thôi. Còn màu vàng thì mama cũng không hiểu tại sao con lại thích đến thế. Để xem sau này sở thích của con có thay đổi không nhé.

Tính hiếu thắng
Con trai có cái tính làm cái gì cũng muốn mình phải làm trước. Đi ra khỏi nhà, xuống cầu thang cũng phải là mình đi trước tiên. Rồi ở nhà trẻ về là cũng phải lên xe đạp cùng mama đi trước em Khanh và papa, rồi giục mama phải đi thật nhanh để papa không đuổi kịp. Papa mà xuất phát trước là thế nào cũng mếu máo. Bây giờ đến giai đoạn 2 anh em bắt đầu thi nhau ăn và tranh nhau ăn. Muốn cho anh Kiên uống sữa là cho vào bình để 2 anh em thi xem ai uống xong trước. Thế là anh Kiên cũng nằm khểnh ra như em để tu bình. Em Khanh thì hiển nhiên là uống rất nhanh rồi, vèo 1 cái hết bình 100cc, làm anh Kiên mặt phụng phịu rồi quay ra nhìn em tức tối, đến mức mà còn định đánh em nữa. Mama đành vội vàng đi rót thêm cho em Khanh 50cc nữa để em thi tiếp với anh. Nhưng mama vừa cầm bình cho em uống vừa rút ra để ngăn không em uống xong trước anh, chứ không chỉ loáng cái là lại hết. Cuối cùng thì anh Kiên cũng uống xong trước, mặt giãn ra tươi tỉnh, rồi kêu "Kiên-chan hayai yo, akachan hayai nai desyo" (Kiên nhanh còn akachan thì không nhanh)

Phân biệt trái phải
Kiên được dậy đâu là bên trái, đâu là bên phải rồi đấy. Đi xe đạp lúc nào rẽ trái thì Kiên bảo rẽ trái, lúc rẽ phải thì Kiên bảo rẽ phải. Lúc đầu chưa hiểu lắm thì cứ rẽ trái rồi tiếp theo là rẽ phải, rồi lại rẽ trái, cứ thế. Nhưng bây giờ thì có vẻ chuẩn hơn rồi. Hỏi chân trái, chân phải, tay trái, tay phải là trả lời đúng ngay.

Vỉa hè ở đây được chia làm 2 bên, một bên màu trắng dành cho người đi bộ, và 1 bên gạch đỏ dành cho người đi xe đạp. Mama đèo Kiên đi xe đạp, đi bên đường màu đỏ. Kiên bảo:
Mama, bên này là xe đạp, bên kia không phải nhé. Mama đi bên này nhé. Đi bên kia không được đâu. Như thế thì Kiên yêu.
Con trai dài giọng ra giảng giải ghê không.

Kiên vừa đánh răng xong, đang nằm trong chăn với mẹ. Mẹ nói chuyện với Kiên bảo: Ông bà đi dạo này, rồi về ăn cơm, chắc là bây giờ cũng đi ngủ rồi đấy. Kiên bảo: đánh răng nữa chứ.

Đây là 1 số tác phẩm mà Kiên tự xếp. Những miếng nhựa này bây giờ là trò Kiên say mê nhất, cứ mày mò cả buổi tối.

đây là đường tàu

đây là đường hầm cho xe chạy qua

còn đây thì Kiên gọi là pháo hoa, lại còn dùng cái hộp để xếp cho dễ nữa chứ