Monday, July 27, 2009

Trở về

"Cuộc đời là những chuyến đi", đó là điều mà mọi người thường nói. Nhưng mama nghĩ: người ta chỉ nhận ra hạnh phúc thực sự của cuộc sống vào những thởi điểm trở về nhà. Và cả gia đình mình đang chuẩn bị trở về nhà với ý nghĩa ấy.

Chuyến đi của mama với dự định ban đầu chỉ là 2 năm, thế mà cuối cùng dài ra thành 6 năm. 6 năm cũng đủ để cho a single girl biến thành a wife, rồi thành a mother của 2 nhóc. 6 năm đủ để cho cả gia đình mình gắn bó với Kyoto, yêu mến nơi này với con sông Kamo hiền hoà, và 4 mùa cảnh sắc chẳng đâu đẹp bằng. Xa Kyoto sẽ thấy buồn lắm, nhớ lắm. Nhưng cho dù ở đây, gia đình mình có nhiều bạn bè tốt, các con được đến nhà trẻ với môi trường giáo dục đáng tin cậy, môi trường sống và chất lượng dich vụ không có gì phải phàn nàn, và rất rất nhiều những điều tốt đẹp khác, thì nơi đây vẫn không phải là nơi gia đình mình thuộc về nó.

Gia đình mình sẽ trở về nơi có ông bà nội ngoại đang chờ đón từng ngày, nơi có các bác các cô các chú, các anh chị em họ hàng thân thích đông đến mức mà các con chưa thể nhớ hết ngay được. Nơi ấy có thể không bằng nước Nhật về điều kiện sống, về chất lượng giáo dục. nhưng ở nơi ấy có tình yêu thương của mọi người. Nơi ấy là Quê hương

Cảm xúc trước lúc trở về nhà thật lẫn lộn. Phải chia tay với những gì đã gắn bó với mình suốt một thời gian dài không phải là điều dễ dàng. Những con đường hàng ngày vẫn đưa đón con đi học leng keng tiếng tàu điện, những khuôn mặt của các thầy cô và các bạn của con, những lễ hội mùa hè hay những lễ hội thể thao, những ngày đông tuyết lạnh cóng hay những ngày hè oi bức, cả những ngày mưa làm cả nhà mình đi xe đạp đến là vất vả. Tất cả rồi sẽ trở thành những ký ức xa xăm. Và một ngày nào đó khi các con lớn lên, bố mẹ sẽ kể lại cho nghe nhé.

Cuộc đời có bao lâu mà cứ đi xa mãi. Cuộc đời có bao lâu mà cứ dong ruổi mãi trên những chuyến đi. Hãy trở về nhà thôi.

Thursday, July 23, 2009

Lễ hội mùa hè

Lễ hội mùa hè năm nay cũng giống như mọi năm, được tổ chức vào dịp tháng 7 cho cả 2 nhà trẻ Yosei nyuji và nhà trẻ yosei. Trời nóng nực, lại thêm những trận mưa làm cho không khí càng oi bức. Hôm đấy papa bận nên chỉ có mama đưa 2 anh em đi. Lễ hội bắt đầu lúc 6h chiều. Mama đến đón 2 anh em lúc 5h, vội vàng về nhà ăn cơm để quay lại nhà trẻ cho kịp giờ. Trên đường về mama đã dặn trước anh Kiên là hôm nay phải ăn cơm nhanh nhé, để còn đi lễ hội. Thế là 2 anh em ăn ngoan lắm, vèo một cái mỗi người hết một bát cơm, rồi mama cũng ăn qua loa để đi.

Thế mà đến nơi cũng đã quá 6h, hình như cả 3 mẹ con không được xem màn khai mạc. Thôi đành dẫn 2 anh em đi chơi các trò. Đầu tiên là trò làm quạt giấy uchiwa. Mỗi anh em được phát 1 cái uchiwa rồi có thể dán hay vẽ lên đó để trang trí. Khanh thì chỉ thích cầm bút màu vẽ ngệch ngoạc thôi. Hôm nay được mama mặc cho bộ jimbei nhìn rất hợp cảnh nhé. Ai nhìn cũng khen kawaii~. Anh Kiên thì mải mê dán hết hình nọ đến hình kia lên quạt. Mama vừa phải bế em Khanh, vừa phải khoác cái túi đựng camera và máy quay phim nặng trịch. Mama cũng muốn quay phim lắm, nhưng không thể làm được trong không gian chật và nóng, rồi lại còn phải để mắt 2 anh em nữa. Cuối cùng chỉ chụp vội vàng mấy cái ảnh để làm kỷ niệm.


Sau đấy anh Kiên còn được chơi trò ném bóng, câu cá, câu bóng, nhưng mama không chụp thêm được cái ảnh nào. Đến 7h mama với em Khanh lại còn phải ngồi làm uketsuke đóng hanko cho các anh chị và các bạn vào chơi nữa. Em Khanh cứ giữ khư khư cái con dấu, đóng lung tung lên cái quạt mà anh Kiên nhờ cầm hộ. Đến lúc về đến nhà anh Kiên cứ phàn nàn là tại sao cái quạt lại nhem nhuốc như thế.
Hôm nay mama còn gặp cô Azuma trước đây phụ trách lớp của Kiên nữa. Năm nay cô xin nghỉ nên không còn đi làm nữa. Gặp lại cô chỉ muốn chụp ảnh và hỏi chuyện cô mà anh Kiên chẳng nhận ra cô gì cả, cứ kéo tay mama đòi đi. Mama chỉ kịp bảo cô là cả nhà mình sắp về Việt nam, và muốn xin địa chỉ của cô. Cô bảo sẽ đưa địa chỉ cho cô Ishii sau. Thế có chán không cơ chứ.

Đến gần 8h thì anh Kiên cứ đòi đi về. Trời thì mưa lất phất. Đứng ngoài sân còn bị bao nhiêu muỗi đốt nữa chứ. Sắp đến màn bắn pháo hoa rồi mà lại không được xem, mama đành cho 2 anh em về nhà sớm để nghỉ ngơi. Mama cũng thấy mệt vì cả ngày làm đủ thứ, 2 anh em cũng mệt muốn về đi ngủ sớm. Lễ hội mùa hè năm nay là lễ hội cuối cùng của 2 anh em đấy. Sau này về Việt nam, ngồi ôn lại những kỷ niệm thì sẽ lại thấy nhớ những lễ hội như thế này lắm đây.

Friday, July 10, 2009

Các tác phẩm mới

Dạo này Chép rất hứng thú với trò xếp hình bằng block. Cứ xếp xong hình nào là phải bắt mama chụp ảnh bằng được rồi mới phá đi. Mama cũng thích chụp lại các tác phẩm của Chép, rồi dần dần sẽ có được 1 bộ sưu tập kha khá cho mà xem. Với lại tác giả chẳng mấy khi xếp lại tác phẩm lần thứ 2 cả đâu.
Dưới đây là một số các tác phẩm được thực hiện trong tuần trước.

Cả nhà nắm tay nhau (new version)

Cả nhà nắm tay nhau (old version)

Con bò
(đấy là tên do Kiên đặt, còn mama lại nhìn thấy giống con bọ cánh cam hơn nhỉ)

Con cá

Con bọ dừa !?
(nhìn ngang)

Con bọ dừa
(nhìn từ đằng sau)

Monday, June 29, 2009

Những video clips đáng nhớ của MJ

I Want You Back
Cậu bé 10 tuổi Michael Jackson trình diễn ca khúc "I Want You Back" cùng các anh em trong nhóm Jackson 5 trong show của Ed Sullivan năm 1968.

Billie Jean
Michael biểu diễn "Billie Jean" tại chương trình kỷ niệm 25 năm thành lập hãng đĩa Motown, hãng đĩa đầu tiên Michael gia nhập với các anh em trong nhóm Jackson 5. Đây là lần đầu tiên Michael trình diễn điệu nhảy Moonwalk trước công chúng.

Remember The Time
Màn trình diễn "Remember The Time" năm 1993 ở lễ trao giải thưởng âm nhạc Soul Train. Michael bị trật mắt cá chân nên không thể nhảy, nhưng Michael vẫn ngồi trên chiếc ngai vàng Pharaoh và dành cho khán giả màn trình diễn không chê vào đâu được. Sau đó Michael ngồi trên xe lăn ra nhân 3 giải thưởng danh giá.

They Don't Care About Us
Video clip "They Don't Care About Us" phiên bản trong tù. Có lẽ mọi người không lạ gì với phiên bản "They Don't Care About Us" quay ở Brazil, nhưng Michael còn thực hiện một video khác của ca khúc này lấy bối cảnh trong tù, với những hình ảnh khá nhạy cảm của các em bé bị bỏ đói, cảnh sát đánh đập người dân, các vụ thả bom... Video clip này đã bị cấm trình chiếu trên MTV còn một số đài khác chỉ dám chiếu vào lúc nửa đêm.

Black or White, Will You Be There
Màn trình diễn ca khúc "Black or White" và "Will You Be There" của Michael lại lễ trao giải thưởng MTV năm 1992.

You were there
Ca khúc "You were there" dành tặng cho Sammy Davis Jr. Michael chỉ biểu diễn ca khúc này duy nhất một lần tại buổi lễ sinh nhật lần thứ 60 của Sammy Davis.

Smooth Criminal
Màn trình diễn "Smooth Criminal" tại Bucharest, Rumani trong tour diễn vòng quanh thế giới Dangerous năm 1992. Trong màn trình diễn này Michael thực hiện cú đổ người 45 độ về phía trước nhờ vào chiếc giầy nam châm chống trọng lực.

Cheater
Còn đây là ca khúc rất hay của Michael nhưng không phải ai cũng biết đến, "Cheater". Ca khúc này nằm trong album Bad nhưng hồi đó không được phát hành, sau này "Cheater" được phát hành trong bộ đĩa "The Ultimate Collection" của Michael.

The Way You Make Me Feel
Michael trình diễn ca khúc "The Way You Make Me Feel" cùng Britney Spears tại chương trình kỷ niệm 30 năm ca hát của Michael.

Nguồn: WTT

Saturday, June 27, 2009

Video ngày Mẹ cùng Kiên đến lớp (Hoikusanka)



Video này mama vừa quay hôm 26/6 vừa rồi. Hôm đấy là ngày Bố mẹ cùng đến lớp với con, chơi với con và ăn trưa cùng con ở nhà trẻ. Đầu tiên cả lớp Sakura của Kiên ra chơi ở ngoài sân. Nhiều trò lắm, nào là lấy xẻng xúc cát, nặn dango bằng cát, pha nước hoa quả bằng bột phẩm màu của cô,...Kiên chạy chơi hết trò này đến trò khác. Hôm nay có mama chơi cùng nên Kiên vui lắm, làm cái gì cũng là để cho mama. Chơi xong thì quần áo cũng ướt và lấm lem hết cả. Thay quần áo xong thì chuyển sang phần chơi ở trong lớp. Kiên hý hoáy với khu đồ hàng nấu ăn, một lúc sau thì còn mặc thêm cả váy vào nữa.

Sau đó đến phần làm đồ thủ công. Hôm nay các cô hướng dẫn bố mẹ làm 1 chiếc sổ bọc bằng bìa vải. Miếng vải thì bố mẹ đã chuẩn bị sẵn để đem đi. Cách làm cũng đơn giản. Kiên giúp mama quết hồ để dán miếng vải lên tấm bìa. Cuối cùng là viết tên Kiên vào 1 miếng label để các cô dùng bàn là dính lên mặt vải. Thành phẩm vẫn chưa được đem về vì còn phải đợi các cô hoàn thành nốt công đoạn cuối cùng đấy nữa.

11h30 đến giờ ăn cơm trưa. Hôm nay menu của Kiên ngon lắm: có cá hồi rán, salát rau trộn vừng, cơm trộn gobo, súp miso. Bố mẹ cũng có 1 đĩa riêng mỗi thứ một ít để nếm. Đầu bếp là ông Hayashi-san mà Kiên có vẻ rất yêu quý, hôm nào đi về cũng vẫy tay rồi chào rõ to. Món ăn thì ngon nhưng Kiên ăn không tập trung. Mama lại phải bón cho từng thìa. Nhìn bạn gái bên cạnh ăn thêm cơm và rau mà Kiên vẫn chưa ăn hết một nửa thức ăn. Bạn Ichi và Hibiki còn chạy lung tung khắp phòng làm Kiên cứ mải nhìn theo, ra vẻ cũng muốn làm như thế lắm. Vì mải quay đầu nhìn nên Kiên làm đổ hết bát súp ra quần áo, mama phải dẫn Kiên về phòng thay quần áo khác. Việc này làm mama bực mình lắm. Cuối cùng khi các bạn đã ăn xong hết thì chỉ còn Kiên và Ichi vẫn ngồi ăn. Kiên chắc chỉ ăn xong trước bạn Ichi khoảng 1 thìa cơm gì đấy.

12h mama tạm biệt Kiên để Kiên chơi nốt buổi chiều ở nhà trẻ. Kiên khóc không muốn cho mama đi làm cô giáo phải bế Kiên dỗ dành. Thôi cố gắng lên con trai. Ngày mai là thứ 7 cả nhà mình tha hồ có nhiều thời gian mà chơi với nhau nhỉ.

Tuesday, June 23, 2009

Một nền giáo dục đáng mơ ước?

Nếu so sánh chất lượng nhà trẻ của Nhật với Việt nam thì tất nhiên ai cũng có thể nghĩ ngay rằng nhà trẻ của Nhật thì tốt hơn hẳn. Ở Nhật không hề có chuyện cô giáo đánh đập các cháu, cô giáo ăn bớt khẩu phần ăn của cháu, cũng không có chuyện bố mẹ phải "chạy" xin cho con vào trường tốt. Ở đây mama có thể yên tâm khi gửi các con đi nhà trẻ. Mỗi ngày đến lớp đối với con là một niềm vui. Thậm chí, ngày chủ nhật ngủ dậy, con hỏi sao hôm nay không đi nhà trẻ.

Ở nhà trẻ các cô dạy con biết ngăn nắp, biết hoạt động tập thể, biết sáng tạo qua những trò nặn đất sét hay vẽ tranh, rồi chạy nhảy ngoài trời, học hát. Với môi trường như thế này, mama có thể nghĩ là con sẽ được rèn luyện và phát triển tốt, cả về tinh thần lẫn thể chất.

Nhưng thế này đã phải là cách giáo dục tốt nhất chưa? Câu trả lời là CHƯA khi mama được đưa đi tham quan 1 nhà trẻ với một phương pháp giáo dục hoàn toàn khác ở ngay Kyoto.

Nhà trẻ đấy có tên gọi là Syushichi Hoikujo(朱七保育所).

Bố mẹ được cô Fujimoto giới thiệu về một mô hình giáo dục ở bậc nhà trẻ hoàn toàn khác với các tiêu chuẩn thông thường, và khi thấy cô gợi ý về ngày Open day của nhà trẻ thì bố mẹ muốn đến tham quan ngay. Nhưng vì ngày Open Day chính thức thì bố mẹ lại có việc bận, nên cô Fujimoto đã sắp xếp 1 buổi thăm quan khác, chỉ có riêng cô và bố mẹ đến thôi.

9h45p bố mẹ và cô đã có mặt ở nhà trẻ. Từ cổng bước vào, mama đã thấy 1 khung cảnh hoàn toàn khác so với nhà trẻ của Khanh và Kiên. Giữa sân có "núi" đất cao, rồi có cái cầu trượt tự tạo bằng gỗ rất đơn sơ. Khung cảnh này được tái tạo giống như trường học của nước Nhật vài chục năm trước. Cả cô lẫn trò đang nghịch đất, nghịch bùn, người lấm lem. Cô Fuji bảo đây là công trình do phụ huynh và nhà trường tự làm, và thỉnh thoảng được sửa sang lại. Các cháu chơi toàn bằng tay, không hề có dụng cụ đồ chơi kiểu như xẻng hay thùng được bán đầy ngoài cửa hàng. Tiếc là lúc bọn trẻ chơi thì không chụp được ảnh, vì cô hiệu trưởng vẫn chưa đến để xin phép.

Toàn bộ các gian nhà được làm bằng gỗ, giống như khung cảnh của nước Nhật thời xa xưa. Sàn gỗ và cầu thang gỗ sẽ được các anh chị lớp 5 tuổi lau vào buổi sáng. Các thùng đựng đồ quần áo cũng đều là các thùng gỗ, chứ không phải là rổ nhựa như ở nhà trẻ của Kiên. Tất cả tạo nên một không gian gần gũi với thiên nhiên, không hề có dấu ấn của những sản phẩm công nghiệp tiện nghi thường thấy.

Mama đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Vào đến khu nhà bếp thì thấy ngay mấy cái đựng cơm (ohitsu) bằng gỗ như hình dưới. Cơm nấu xong, được cho vào những cái ohitsu này rồi mới xới ra cho các cháu ăn. Đây là nồi đựng cơm truyền thống của Nhật, được làm bằng gỗ, có nắp đậy. Cơm đã nấu xong, cho vào hộp gỗ này sẽ có tác dụng hút nước từ hạt cơm, nhờ thế mà hạt cơm sẽ ngon hơn. Thế mới biết thế nào là sự cầu kỳ của người Nhật trong nghệ thuật ẩm thực. Dường như thấy mama vẫn chưa tin lắm vào công dụng của nó, một cô nấu bếp còn bê hẳn một chiếc ohitsu có đựng cơm vừa nấu xong để mama ăn thử. Gạo mà các cô nấu là gạo xát thô, ăn vào đã có cảm giác khang khác so với gạo thường, ăn xong thì thấy có vị ngọt. Mặc dù không cảm nhận được rõ ràng hiệu quả của chiếc ohitsu này, mama vẫn muốn đem 1 chiếc về Việt nam để dùng. Mà giá của nó không hề rẻ tí nào, 1 chiếc như thế này cũng hơn 9000 yên, vì chỉ có các nghệ nhân mới có thể làm ra được.
Gần ngay chiếc bàn đặt ohitsu này, mama còn nhìn thấy 2 lọ mơ muối, giống như ở Việt nam mọi người vẫn hay ngâm mơ cả năm để lấy nước uống. Cô hiệu trưởng giải thích đây là những quả mơ được hái từ ngoài vườn kia, ngâm cho các cháu uống. Mama chỉ còn biết trầm trồ thán phục về việc có thể được uống nước mơ ở nhà trẻ như thế này.

Khu nhà bếp không rộng lắm, có cửa làm bằng kính trong suốt để từ bên ngoài có thể nhìn vào được. Điều đặc biệt nữa là nhà bếp được sắp xếp nằm ở vị trí mọi người phải đi qua để lên tầng 2, chứ ở nhà trẻ của Kiên thì mama chưa bao giờ được thăm quan cái nhà bếp cả. Nhìn vào bếp thì có thể nhận ngay ra là rất nhiều rau. Cô Fuji giải thích là rau ở đây được chọn là những loại rau ít dùng hoá chất, và tất cả thức ăn đều được nấu bằng tay, chứ không mua sẵn. Những nhà trẻ nào chất lượng không tốt thì có thể hay dùng những nguyên liệu được chế biến sẵn ở siêu thị hay đồ đông lạnh, còn ở đây thì không.

Đến 10h có một lớp được đi dạo. Mama thắc mắc là tại sao chẳng có ai đội mũ cả, thì cô hiệu trưởng trả lời rằng như thế để cho trẻ gần gũi với thiên nhiên, rèn luyện thể lực. Mama thấy thật khâm phục quá vì trời cực kỳ nắng nóng. Thảo nào mà cả trường đứa nào đứa nấy đen trùi trũi và trông rất rắn rỏi. Trẻ em ở đây cũng ăn mặc quần áo rất giản dị, không hề có hình character của phim hoạt hình như superman hay Anpanman, bởi những hình ảnh đấy tác động không tốt đến trẻ. Rồi không có trẻ nào mặc bỉm cả, chỉ mặc pant thôi. Vì nếu mặc bỉm trẻ sẽ không cảm nhận được lúc nào đã shikko.

Đến giờ tập rizumu (thể dục theo nhịp) của các lớp. Ở đây mama được chứng kiến các động tác chạy, vừa chạy vừa nhảy cao, rồi vừa chạy vừa nhảy dây theo nhịp đàn piano. Cô hiệu trưởng cũng phân tích tác dụng của việc tập theo nhịp, nhưng để giải thích cặn kẽ thì mất rất nhiều thời gian. Người ta đã nghiên cứu và chỉ ra rằng tuỳ theo nhịp điệu mà lượng hormon của cơ thể sản sinh ra cũng khác nhau. Việc tập này giúp tạo tư thế tốt cho cơ thể, và giúp trí não phát triển. Cô còn chỉ cho bố mẹ 1 em bị bệnh bại não nhưng đã tập đi được và theo được các bạn ở tất cả các động tác, chỉ có điều em di chuyển chậm hơn. Nhìn em cố gắng tập động tác vừa chạy vừa nhảy dây mà thấy xúc động ghê. Các bạn thì chạy còn em cứ cố gắng từng bước một, dừng lại để bước qua dây, rồi lại khập khiễng đi tiếp, cho đến hết 1 vòng mới thôi. Mama cũng cảm thấy là để tập cho trẻ bị bại não có thể đi lại gần được như bình thường thế này quả là 1 kỳ công. Cô hiệu trưởng lại chỉ sang 2 em khác mắc bệnh tự kỷ. Mặc dù có khiếm khuyết nhưng các em đều được tham gia vào môi trường học tập và rèn luyện giống như các bạn.

Cô hiệu trưởng đang dẫn mama lên thăm quan phòng của lớp 5 tuổi. Ở đây trẻ được chơi ngoài trời là chính, bởi cô giải thích là trẻ từ 0 đến 6 tuổi phải được học ngoài thiên nhiên, được trải nghiệm bằng những gì thực tế nhất, đấy mới là cách để phát huy trí não của trẻ. Còn những việc dạy đơn thuần như dạy con số hay dạy chữ, đấy chỉ là việc dạy một cách khiên cưỡng, vì học xong trẻ có thể quên ngay. Nhưng ở đây, ngoài các hoạt động ngoài trời thì trẻ cũng có 1 số hoạt động ở trong nhà, như vẽ tranh, hay khâu vá. Cô cho xem mỗi trẻ có 1 hộp riêng đựng kéo, kim khâu và chỉ khâu. Những chiếc rẻ lau sàn là do các em tự mình khâu viền lại, rồi nếu dùng lâu chỗ nào bị rách thì các em tự mình khâu lại chỗ đó. Mặc dù đường khâu còn vụng về nhưng trẻ mới 5 tuổi dùng được kim để khâu thế này thật đáng ngạc nhiên. Việc này cũng giúp trẻ có được tinh thần trách nhiệm đối với những đồ vật của mình.

Các phòng học ở đây cũng không hề đươc trang trí gì, hầu như để mộc mạc và giản dị, với các đồ đạc đều bằng gỗ. Dường như môi trường ở đây không hề có dấu ấn của các sản phẩm công nghiệp thời hiện đại ở một nước Nhật văn minh. Các phòng cũng không hề có bất cứ một loại đồ chơi bằng nhựa nào, bởi những đồ chơi đấy được cho là không tốt cho sự phát triển của trẻ. Các cô giáo ở đây cũng không có ai son phấn cả, bởi trẻ em, nhất là akachan nếu sờ vào sẽ không tốt. Đúng là 1 môi trường no chemical.

Có lẽ hôm nay cô được tiếp 2 vị khách đặc biệt từ Việt nam nên cô dẫn đi tham quan cả 1 nơi chưa bao giờ được dành để tham quan. Ngay cả cô Fuji đi cùng cũng chưa bao giờ được biết. Đấy là 1 gian phòng washitsu khá rộng dùng để uống trà đạo. Các cô giáo ở đây sẽ pha trà đạo theo đúng kiểu syado để các cháu thưởng thức. Và lớp 5 tuổi khi chuẩn bị tốt nghiệp ra trường sẽ ngủ lại 1 đêm ở căn phòng này. Ở trong 1 không gian như thế này hẳn sẽ làm cho tâm hồn người ta trở nên thuần khiết hơn.


Đến 11h30 các cháu chuẩn bị ăn trưa. Tất cả các món ăn được bày ra 1 cái đĩa to cho mỗi cháu 1 đĩa, và các cháu ăn bốc, không hề dùng thìa hay dĩa. Bốc từ cơm, cho đến rau, cá, kể cả soup miso. Mama được giải thích là khi bốc bằng tay thì các cháu mới cảm nhận được bằng các đầu ngón tay những thứ khác nhau, và kích thích sự phát triển của trí não. Lớp 0 tuổi cũng tương tự, cô thì nhón thức ăn nhét vào mồm cháu, còn cháu thì bốc được cái gì thì bốc.

Mô hình giáo dục gần gũi với thiên nhiên kiểu này làm mama nhớ đến phương pháp giáo dục của Jean Jacques Rousseau. Ông cũng quan niệm là phải giáo dục trẻ trong môi trường thiên nhiên, với những gì gần gũi nhất, thực tế nhất, bằng trải nghiệm của bản thân, chứ không phải bằng sách vở, và những kiến thức trìu tượng.

Mô hình này cũng làm mama nhớ lại cái thời trẻ con, chỉ toàn chơi đồ hàng bằng lá cây, viên sỏi, chứ đâu có những đồ chơi cầu kỳ, nhiều tính năng như bây giờ. Cái nào tốt hơn cái nào thì cũng phải nghiên cứu mới biết được, hoặc nhiều khi cũng là do quan điểm của mỗi người. Nhưng phải công nhận rằng giáo dục theo cách như thế này sẽ làm đứa trẻ khoẻ mạnh về thể chất, trong sáng về tâm hồn, và có một tuổi thơ với đúng nghĩa của nó.

Saturday, June 20, 2009

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời

Một cuốn tiểu thuyết của Haruki Murakami. Phải công nhận rằng cuốn này hay và sâu sắc hơn Rừng Nauy rất nhiều. Murakami đã dẫn người đọc vào những cung bậc rất sâu trong suy nghĩ, tình cảm của con người. Không phải ai cũng có thể viết về những chiều sâu tâm tưởng bằng một giọng văn hết sức giản dị, gần gũi như vậy. Hoá ra cuộc đời này, đôi khi người ta cứ đi tìm một cái gì đó ở phía Tây mặt trời. Liệu có cái gì ở phía tây mặt trời? Người ta có thể có tất cả: hạnh phúc gia đình, tiền bạc, sự kính trọng,.. nhưng sao vẫn thấy một cái gì đó không đủ. Nên cứ phải đi tìm mãi. Rồi cuối cùng như một người dân sống ở thảo nguyên Siberi, vứt bỏ mọi thứ để đi về phía mặt trời ở phía Tây, đi mãi, đi mãi, không ăn không uống, cho đến lúc gục xuống đất và chết. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết, mà rất có thể được lấy khuôn mẫu từ chính tác giả, đã gần như vứt bỏ đằng sau lưng gia đình và sự nghiệp để đi tìm cho mình cái phần thiếu hụt ấy ở người bạn gái bí ẩn từ hồi còn trung học. Nhưng rồi sự biến mất không một lời giải thích của cô bạn gái đã làm cho anh đứng lại và nhìn về phía đằng sau lưng mình, nơi đó có sự hiện diện của tình yêu thương gia đình và những gì thực tại nhất. Còn đằng trước anh, liệu có cái gì không? Chưa chắc. Mà nếu có cái gì đó thì nó cũng chỉ dành cho anh, cho riêng anh mà thôi. Mà giờ đây anh không thể chỉ sống cho riêng mình. Kết thúc của cuốn tiểu thuyết là nhân vật chính trở về với gia đình của mình, sống trong thực tại và hiện tại. Nhưng biết đâu sau này, thể nào cũng có lúc anh lại thấy cuộc sống của mình thiếu thiếu một cái gì đó và lại đi tìm....

(Copy from Yahoo 360 blog)

Đã đặt mua cuốn 1Q84, cuốn tiểu thuyết mới xuất bản của Haruki Murakami. Nhưng không biết đến lúc nào mới bắt đầu đọc được đây. Phải đến cả năm nay chả động tay vào một cuốn sách (truyện) nào. Suốt ngày "đầu tắt mặt tối" với chuyện ở lab, chuyện con cái, nhà cửa. Đành rằng công việc nào chẳng có niềm vui trong đấy, công việc nào chẳng có ý nghĩa của nó, nhưng chẳng có gì có thể sánh được với thú vui của việc nằm đọc một cuốn sách hay. Hy vọng rằng thờì gian sắp tới mình sẽ sắp xếp được cuộc sống một cách tốt hơn, để có thời gian và tâm hồn enjoy những sở thích và thú vui của riêng mình.