Friday, May 30, 2014

Chuyện của Kiên - số 7

Kiên được mẹ kể cho nghe về Bill Gates, rằng người ta dự đoán ông ý sẽ trở thành tỷ phú nghìn tỷ đô đầu tiên trên giới, và mặc dù ông còn trẻ, nhưng đã là tỷ phú từ rất sớm, hiện tại ông dành rất nhiều tiền để làm từ thiện, vì ông không phải làm vì tiền, bla bla. Kiên có vẻ rất quan tâm và ghi nhớ những điều này.

Có một lần, đang giờ cơm tối, Kiên bảo: Bố, có lần Bố nói là “bố mà không làm được thì chẳng ai làm được”, nhưng có việc bố không làm được đấy.
Bố (ra chiều rất quan tâm) hỏi lại: việc gì nào?
Kiên: Bill Gates có thể trở thành tỷ phú nghìn tỷ, thế Bố có làm được không?
Bố tất nhiên là không biết nói gì với câu trả lời này, thậm chí miệng thì cười nhưng méo xệch, hê hê. Còn mẹ thì cười toáng cả nhà, vì lại một lần nữa con trai nói hoàn toàn đúng. Phải cái tội bố hay “chém gió” cơ. Phải rút kinh nghiệm 1 điều là: khi nói chuyện với trẻ con, hãy nói một cách trong sáng và trung thực hết sức có thể. Những cái đầu non trẻ ấy thế mà biết đánh giá hết sức công bằng đấy. Đôi khi con trẻ đang dạy lại bố mẹ chúng theo cách như thế.

Chuyện của Kiên- số 6: Những đồng tiền đầu tiên của con

Một vài tháng trở lại đây, nhà mình đã áp dụng nguyên tắc “có làm có hưởng”. Chỉ đơn giản là ai giúp mẹ một số công việc nhà thì mẹ sẽ trả tiền công. Mức tiền công đã được mấy mẹ con thống nhất như sau:

-Xếp bát từ máy vào tủ sau khi rửa xong: 2000 đ/lần
-Phơi quần áo: 3000đ/lần
-Lấy quần áo và gấp cho cả nhà: 3000đ/lần
-Lau phòng khách: 5000đ/lần
-Lau phòng của bố mẹ: 5000 đ/lần (riêng phòng của mình thì phải tự lau, không được tiền)
-Dạy em Khanh học (chỉ áp dụng riêng cho anh Kiên): 5000 đ/30 phút (mức giá này chắc phải xem lại)
-Nhặt bóng tennis cho bố ở sân: 10,000 đ/tiếng
…………..

Hiện tại 2 anh em cũng có vẻ rất tích cực “kiếm tiền”. Nhất là anh Kiên, rất thích được ra sân nhặt bóng cho bố, vì công việc này thu nhập vừa cao lại vừa được chạy nhạy ngoài trời. Hôm nào về đến nhà là trông mồ hôi ướt đầm đìa. Nhưng việc lương cao này thì chỉ có 2 buổi/tuần thôi, còn các việc lương thấp kia thì có thể làm hàng ngày, thu nhập ổn định. Kiên đã được giải thích như thế. Nếu nhờ em Khanh giúp gì thì Kiên cũng phải chia tiền cho em theo công sức tương ứng.

Từ hồi áp dụng cách này, mẹ thấy hai anh em (nhất là Kiên) đã thay đổi hẳn suy nghĩ. Các con biết công sức mình bỏ ra sẽ thu được cái gì, biết rằng cũng phải vất vả mới kiếm được tiền, có ý thức giúp đỡ mẹ, không ngại việc nữa. Nhất là anh Kiên đã có ý thức tiết kiệm những đồng tiền mình kiếm được.
Kiên bảo với mẹ thế này: Mẹ ơi, con sẽ không dùng tiền của con để mua đồ chơi đâu, đồ chơi thì khi nào bố mẹ thưởng cho con thôi.
Nghe câu đấy của con mà mẹ thấy vui trong lòng lắm. Mẹ bảo: ừ, đồ chơi thì chỉ đem lại cho con sự thoải mái thôi, tiền đó con có thể mua sách, vì sách sẽ đem lại cho con kiến thức.
Kiên bảo: sách vừa đem lại cho con sự thoải mái, vừa đem lại kiến thức.
Đúng quá, con trai ạ. Con đã trở thành một chàng trai biết nghĩ rồi đấy. Điều này đem lại cho mẹ niềm vui lớn gấp nhiều lần so với những điểm 10 của con ở lớp.

Wednesday, March 26, 2014

"Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương"

Từ trước đến nay, mẹ vẫn thấy mình loay hoay trong việc dạy con, mặc dù mẹ cũng đã đọc nhiều sách về giáo dục. Nhưng đến khi đọc cuốn "Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương" của Sara Imas, thì mẹ mới thấy mình được khai sáng ra rất nhiều điều. Mẹ ghi ra đây những điều tâm đắc nhất, và mong rằng gia đình mình sẽ áp dụng được chúng hàng ngày, hàng giờ từ nay trở đi.

"Mọi tình yêu trên thế giới đều hướng đến mục đích chung là sự gắn kết, chỉ có một tình yêu luôn hướng đến sự phân ly là tình yêu cha mẹ dành cho con cái. Giúp con sớm trở thành một cá thể độc lập sau khi rời khỏi cha mẹ, có thể đối diện với thế giới bằng chính nhân cách độc lập của mình, đó mới là tình yêu đích thực cha mẹ nên dành cho con cái. Cha mẹ rút lui càng sớm, buông tay càng sớm, trẻ càng dễ thích nghi trong tương lai."

"Có hai nguyên tắc cơ bản về bồi dưỡng khả năng giao tiếp ở trẻ em: Một là phải lắng nghe đối phương nói với thời gian nhiều gấp đôi thời gian mình nói. Hai là phải đưa ra nhiều câu hỏi, vì nhu cầu trao đổi thông tin và tri thức là khởi đầu của mối quan hệ giữa con người với con người."

"Cha mẹ cần chú trọng bồi dưỡng kỹ năng vượt khó cho con từ nhỏ, hay còn gọi là chỉ số vượt khó AQ (Adversity Quotient). Trẻ có chỉ số AQ cao, sau này lớn lên thường nhận thức rõ ràng nguyên nhân khiến mình rơi vào nghịch cảnh và sẵn sàng gánh chịu tất cả trách nhiệm, kịp thời rút ra bài học xương máu, đứng dậy từ nơi vấp ngã."

"Giáo dục khen ngợi có thể giúp con trẻ xây dựng sự tự tin, có tâm trạng vui vẻ, nhưng giáo dục nghịch cảnh khiến chúng thắng được thì cũng phải thua được, dám chấp nhận thất bại, rút ra bài học kinh nghiệm từ trong thất bại, tránh làm tổn thương đến lòng tự tin, bằng không con cái chúng ta sẽ không thể đứng dậy được."

"Khả năng kiểm soát bản thân của các bé trai có phần kém hơn, dù đã sửa thói quen xấu, nhưng chúng vẫn có thể tái phạm. Các bậc cha mẹ đừng phạt các bé ngay từ lần đầu chúng làm trái quy định. Hãy nhẹ nhàng nhắc nhở con, nếu sau ba lần nhắc nhở trẻ vẫn phạm lỗi, lúc này cha mẹ mới cân nhắc đến hình phạt"

"Cha mẹ cần lùi lại phía sau trẻ, chỉ làm quân sư có trách nhiệm tham mưu, quan sát, nhắc nhở trẻ, chứ không ôm đồm mọi việc. Không lo lắng thái quá, trông đợi vào sự thay đổi và tin tưởng trẻ"

"Dù con trẻ có đưa ra những quyết định và hành động không giống với sự kỳ vọng của chúng ta, thì chúng ta cũng phải tin tưởng và ủng hộ chúng."

"Phương pháp giáo dục con cái "nhận thù lao theo cơ chế thị trường" rèn luyện kỹ năng quản lý thông tin, kỹ năng quản lý giá thành, kỹ năng quản lý thời gian của con trẻ trên nhiều phương diện."

Monday, March 17, 2014

Chuyện của Kiên-số 5

Con trai của bố mẹ từ bé đến giờ không có gì đặc biệt. Tất nhiên con vẫn rất đặc biệt với bố mẹ, nhưng là theo 1 nghĩa khác. Nói chung con phát triển bình thường, và bố mẹ cũng không mong gì hơn. Thực ra là cũng có mong được con chăm chỉ học bài hơn mà không cần bố mẹ phải giục, mong con tự giác dọn phòng mà mẹ không phải cáu, mong con chơi vui vẻ với em mà hai anh em không ai phải mếu máo,... Thực ra là cũng không thể kể hết những niềm mong mỏi của bố mẹ nơi con, nhưng dù sao thì việc con luôn mạnh khỏe về tinh thần và thể lực là điều bố mẹ mong muốn nhất.

Thế mà tối qua con lại làm cho bố mẹ phải ngạc nhiên. Nếu kể ra đây lý do ngạc nhiên thì mọi người sẽ không chỉ ngạc nhiên và sẽ phải cười phá lên nữa. Đó là: con trai của bố mẹ biết vẫy tai. Chính xác là vẫy tai bên trái nhé, giống tể tướng Lưu gù!!! Haha, bố mẹ không thể nào nhịn được cười khi con biểu diễn trò này. Mẹ thì không biết có nên tự hào không, vì cũng không mấy người làm được điều này (bằng chứng là cả bố và mẹ đều không làm được). Con còn khoe tiếp là biết làm lõm mấy chỗ ở bắp chân và đầu gối nữa. Một kiểu của việc điều khiển được cơ ở những chỗ đó.

Hóa ra là từ trước đến nay con "vận công" vào mấy cái việc này. Con gọi đấy là "bí mật" của con, và chỉ cho bố mẹ và anh Trí biết.

Đôi khi những niềm vui nho nhỏ, hiếm hoi như thế này được con đem đến cho bố mẹ một cách hết sức không hề được mong đợi.

Tuesday, March 4, 2014

Chuyện của Kiên- số 4

Kiên tự nhiên hỏi mẹ: trên Đội là gì hả mẹ?
Mẹ: là Đoàn con ạ
K: Thế trên Đoàn là gì?
M: là Đảng.
K: Thế mẹ đã được vào Đảng chưa?
M: mẹ chưa.
K: Thế là mẹ bị trượt vào Đảng à? Sao mẹ không cố gắng?
M: à, không phải mẹ bị trượt, mà là mẹ không muốn. Đảng là 1 tổ chức chính trị (nghe quá khó, đến mẹ cũng không hiểu), chứ không phải là trình độ học vấn để thi vào.
K: cô giáo của con cũng chưa được vào đảng đâu. Cô cũng đang cố gắng.

Wednesday, February 5, 2014

Khai bút đầu xuân Giáp Ngọ 2014

Bộ phim Her vừa xem xong làm mình phải suy nghĩ về thế giới ảo. Nhân vật chính trong bộ phim đã thấy lại được cảm xúc, vốn đã lạnh giá kể từ sau cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng cảm xúc đó lại với một phần mềm máy tính, một "con người" của thế giới ảo, hoàn toàn ảo. Nhưng cảm xúc của anh lại có thật. Thật hơn rất nhiều cảm xúc của những con người thật trong thế giới thật với nhau. Thật đến mức anh thấy rằng chưa bao giờ anh yêu ai đến thế. Thật cảm động khi chứng kiến cách họ yêu nhau. Bộ phim có kịch bản quá sáng tạo, ngoài sức tưởng tượng, làm cho mình xem mà cũng khó có thể đoán trước được kết thúc sẽ thế nào. Cuối cùng cô gái phần mềm cũng biến mất. Dù sao "cô ấy" cũng đã đem đến cho anh Theodor những cảm xúc chân thật, biết quý trọng hạnh phúc, và biết trân trọng người mình yêu như chính bản thân họ. Nếu biết được những điều này từ trước, có lẽ Theodor đã giữ được cuộc hôn nhân của mình.
Cảm xúc của Theodor trong phim cũng có vẻ giống như mối quan hệ giữa những người bạn qua thư, kiểu như chỉ chuyện trò qua thư mà không bao giờ gặp mặt, rất hiểu nhau, chia sẻ mọi thứ, nhưng chỉ tồn tại với nhau qua các câu chữ, mà không bao giờ cần tiếp xúc trực tiếp. Hay cũng giống như quan hệ trên mạng, chỉ chat chit với nhau mà thôi. Những mối quan hệ kiểu này dường như rất hoàn hảo, vì họ hiểu nhau bằng cảm xúc, họ nghĩ rằng họ rất hiểu nhau. Nhưng có lẽ họ có được điều đó là vì họ không bị chi phối với sự hiện hữu bên cạnh nhau. Nếu họ sống với nhau hàng ngày face to face, liệu họ có còn giữ được sự hoàn hảo đó không? mình nghĩ là chưa chắc. Nếu sống với nhau trong thế giới thực, họ cảm nhận partner của mình bằng đầy đủ 5 giác quan, chứ không chỉ "nghe" như giữa Theodor và cô gái ảo kia, hay như những người bạn penpals. Có thể nếu chỉ "nghe" thôi thì họ có thể yêu nhau, hiểu nhau, nhưng nếu họ "thấy", "chạm", "nếm" ,.. để cảm nhận người yêu của mình ở các khía cạnh khác nhau thì liệu họ có còn yêu nhau nhiều đến thế không? 
Xét cho cùng một tình yêu sinh ra từ thế giới ảo, thì khi bước ra ngoài thế giới thật, nó có thể tồn tại hoặc không tồn tại được. Nhưng nếu một tình yêu bắt đầu từ thế giới thực, nó có thể tồn tại mãi mãi, cho dù họ không còn ở bên cạnh nhau.
Nhưng điều này đối với mình mới là quan trọng: cảm xúc thật trong thế giới ảo còn giá trị hơn và đáng trân trọng hơn nhiều so với những gì đang là ảo trong thế giới thật.

Saturday, January 25, 2014

Chuyện anh Kiên- số 3

Kết thúc học kỳ I năm lớp 3, Kiên được học sinh giỏi. Thành tích này của con làm bố mẹ (nhất là mẹ) phải ngạc nhiên, sau khi con đã vượt qua năm lớp 1 và lớp 2 với “thành tích” học sinh khá hay trung bình của lớp. Năm lớp 3 đánh dấu một bước tiến bộ của con, cho dù những điều học hành ở trường công lập này không mấy làm mẹ thấy ưa cho lắm. Nhưng dù sao điểm số vẫn là điểm số. Bố mẹ ngay lập tức chúc mừng con, và có phần thưởng cho con ngay. Mẹ hứa là sẽ cho đi du lịch bằng máy bay 1 chuyến vào tháng 4 này.

Nhưng vui chưa được mấy ngày thì con phải hứng 1 đống điểm 0 rơi vào đầu, còn bố mẹ thì hứng một đống tin nhắn của cô giáo phàn nàn về việc con không làm bài tập về nhà. Bố mẹ lại ngạc nhiên, người ngạc nhiên nhất vẫn là mẹ.

Hóa ra suốt bao nhiêu tháng nay con không hề làm bài tập toán và tiếng Việt trong sách, mà hiển nhiên là hôm nào cô cũng giiao về nhà. Không chỉ có thể, mấy ngày sau, mẹ còn tìm thấy trên tầng cao nhất của giá sách một đống Phiếu bài tập cô in riêng để làm. Con cũng nhét lên đó, chưa hề làm 1 bài nào. Mẹ bắt đầu không thể kiên nhẫn và bình tĩnh được nữa.

Ngay lập tức một loạt hình phạt được ban ra ngay. Lẽ ra theo kế hoạch là ngày hôm sau con được bố mẹ đưa lên nhà anh Trí ở Mê Linh chơi, nhưng con sẽ bị phạt phải ở nhà, không đi chơi đâu cả. Không được gặp anh Trí, có lẽ đấy là hình phạt nặng nề nhất đối với con. Tiếp tục, mẹ phạt không được xem tivi 1 tuần.

Sau khi bị phát hiện ra bài tập toán trong sách chưa làm, bài tập trong Phiếu cũng chưa làm, thì lại đến 4 điểm 0 của bài tập tiếng Việt. Đến giờ này thì con đã giống Nobita ở rất nhiều thứ, ngay cả có điểm 0 trong vở.

Con có riêng 1 quyển vở ghi các lỗi đã mắc phải. Đã 3 lần con phải ghi cùng một lỗi “không làm bài tập về nhà”.

Bố mẹ chưa kịp vui vì thành tích của con thì đã phải nhăn nhó, cáu gắt vì sai phạm của con.
Sau chuyện này, mẹ nghĩ cần phải sắt sao với con hơn.

Có một điều làm mẹ phải suy nghĩ: con lười làm bài tập thế mà vẫn đạt học sinh giỏi. Bố mẹ nên vui hay nên buồn về chuyện này nhỉ?