Tuesday, October 7, 2014

điều kỳ diệu

Cuốn truyện "Điều kỳ diệu" quả là một cuốn sách đáng đọc. Mẹ thường đọc cho Kiên nghe khi cả nhà di chuyển trên xe, như thế cho tiết kiệm thời gian, vì thực ra, về đến nhà là mẹ có cả đống việc để làm nên chẳng mấy khi có thời gian đọc truyện cho con nghe.

Truyện kể về bạn August có gương mặt kỳ dị, khó coi từ lúc sinh ra. Khi đi học, August bị các bạn xa lánh, chòng ghẹo, nên chỉ có 1,2 người bạn thân. Câu chuyện khá cuốn hút, dễ đọc, nhưng đôi khi cũng có những tình tiết, những câu nói hay những suy nghĩ làm người lớn cũng phải giật mình hay ngạc nhiên. Thỉnh thoảng, trong lúc đang đọc, mẹ lại hỏi Kiên xem nếu gặp bạn August ở ngoài đời thì Kiên sẽ cảm thấy thế nào.

Thực ra ở lớp Kiên cũng có 1 bạn hơi đặc biệt, tên là Lộc, Bạn Lộc học cùng với Kiên từ hồi lớp 1, nên mẹ cũng được nghe Kiên kể nhiều về bạn Lộc. Mẹ hay dặn Kiên có gì thì giúp đỡ bạn trong việc học, chơi với bạn. Khi thấy Kiên vào lớp, bạn Lộc hay gọi: Kiên ơi.

Hôm nay, trong lúc đang đọc truyện August ở trên xe, Kiên bảo: Bạn August không bình thường bên ngoài, nhưng nếu không bình thường ở bên trong thì mới phức tạp. Chắc là ý Kiên đang muốn nói đến bạn Lộc ở lớp. Con so sánh như vậy cũng đúng. Nhưng thực ra nếu mình bị thiệt thòi cái này thì thế nào cũng sẽ được bù đắp ở cái khác, mẹ tin là thế.

Có hôm Kiên đi học về kể chuyện bạn Lộc ở lớp biết chế thơ. Kể ra bạn Lộc nhận thức có thể chậm hơn các bạn, nhưng nếu bạn í biết chế thơ như Kiên nói, thì mẹ tin là bạn í cũng có khả năng về cái gì đó.

Mẹ mong con trai luôn biết quan tâm đến người khác, biết thông cảm và chia sẻ, hòa đồng với mọi người, con nhé.

Friday, October 3, 2014

Chuyện vặt vãnh

Mẹ phải ghi ngày 30/9 vào mới được. Vì sáng nay con trai đánh thức mẹ dậy để đi tập thể dục, thật là hiếm có.
Thực ra trước đây 2 mẹ con cũng đã từng chạy bộ buổi sáng một thời gian rồi, nhưng sau đó, với đủ mọi lý do, mà chủ yếu là do lười, thì mẹ nghỉ tập dài dài. Dạo này thấy người ngợm gớm quá, nên cũng hạ quyêt tâm sẽ dậy để chạy bộ trở lại. Nhưng chỉ mãi đến sáng nay, khi con trai gọi, thì cái quyết tâm của mẹ mới biến thành hành động.
đến hôm nay 2 mẹ con đã chạy liên tục được 4 hôm rồi, cảm thấy người sảng khoái hẳn lên, mặc dù có bị đau cơ. LÚc về còn tiện thể mua đồ về ăn sáng nữa. Thời tiết cũng có hôm oi, nhưng đã dễ chịu rất nhiều so với mùa hè. Hy vọng mùa đông sắp tới, 2 mẹ con vẫn có đủ can đảm để chui ra khỏi chăn.

Chuyện khác
Hai anh em rất hay cãi nhau. Hôm nay, trên đường về cũng thế, cãi nhau cái gì đó ầm mỹ trên xe. Con em tức quá bảo: thôi, Khanh không thích anh trai này nữa đâu, đổi anh trai khác đi.
Thằng anh nghe thấy thế ngoạc mồm ra: chả bao giờ có anh trai khác cả, vì nếu mẹ đẻ em nữa thì chỉ là em của Khanh thôi, mà nếu chẳng may mà là em gái thì cũng chẳng có em trai.
Mẹ thấy thế xen vào: sao lại chẳng may? có con gái thì cũng tốt chứ sao.
đấy, toàn những câu chuyện chả đi đến đâu.

Kiên bảo: pê đê tức là con trai yêu con gái, còn đê pê tức là ngược lại, con gái yêu con trai.
Mẹ bảo: ơ, thế bố là pê đê à? vì bô yêu mẹ mà.
Kiên: vâng, bố là pê đê, rồi cười hề hề.
Mẹ đinh giải thích nghĩa cho con hiểu, nhưng bố có vẻ ngăn lại, nên lại thôi.

Wednesday, October 1, 2014

Phượt miền Tây (2): Sóc Trăng -- vùng đất của người Khmer

2 bác xe ôm chở đến Viện bảo tàng Khmer trước tiên. Người dân gốc của vùng này là người Khmer, nên dấu ấn văn hóa Khmer khá rõ nét. Vừa bước vào bảo tàng thì gặp ngay mấy con chó sủa toáng lên. Chị nhân viên bảo tàng thấy có khách đến thì mới mở cửa, bật đèn để khách vào thăm. Chứng tỏ vùng này cũng ít có khách đến thăm. Hôm nay được tiếp mấy vị khách nói giọng Bắc chắc lạ lắm. Bảo tàng này trưng bày rất nhiều vật dụng về đời sống văn hóa của người Khmer như trang phục, chữ viết, kiểu quan tài,… Nhưng ấn tượng nhất là bộ đàn ngũ âm, gồm 5 loại nhạc cụ khác nhau của người Khmer.

Đối diện Bảo tàng là chùa Khleang, chùa Phật giáo của người Khmer. Chùa này có kiến trúc khá đẹp, với bề ngoài phủ một mầu vàng, với nhiều bức tượng phía ngoài chùa được trạm trổ tinh tế. Xung quanh chùa có rất nhiều cây xanh. Có 1 loại cây khá đặc trưng mà sau này mama mới biết là cây thốt nốt. Một nhóm các nhà sư mặc áo màu cam đang ngồi uống nước và chuyện trò dưới tán cây. Trời hơi lất phất mưa, nên bố cứ giục phải xem nhanh không thì hết thời gian. Trong chùa cũng có cả một ngôi trường bổ túc văn hóa gì đó, phía ngoài ghi các tên và khẩu hiệu đều bằng cả 2 thứ tiếng Kinh và tiếng Khmer.

Trời vẫn lất phất mưa nên phải tranh thủ đi cho nhanh. Địa điểm tiếp theo là Chùa đất sét, hay còn gọi là Bửu Sơn Tự. Đây cũng là một địa danh nổi tiếng của Sóc Trăng, với các bức tượng đều được làm bằng đất sét. Trong chùa còn có 8 cây nến to, trong đó có 2 cây đã được thắp từ hồi ông tổ của chùa này mất từ năm 70 đến nay mà vẫn chưa cháy hết. Thấy bảo nếu đốt những cây nến kia thì chắc phải 70,80 năm mới cháy hết được. Cuộc đời mà để lại những di sản đáng quý như thế này thì sẽ mãi được con cháu nhớ đến và biết ơn, tưởng nhớ.

Ra khỏi chùa, trời vẫn mưa lác đác, nhưng kệ, đành đi tiếp. Đi phượt dưới trời mưa được cái là mát mẻ, dễ chịu. Mấy bác xe ôm đưa tiếp đến chùa Dơi, hay còn gọi là chùa Mã tộc (Mahatup). Đây có lẽ là điểm đến đáng mong đợi nhất của chuyến đi Sóc Trăng. Chùa này nghe nói là có hàng ngàn con dơi đậu, không biết giờ chiều chiều này thì có nhiều dơi chưa. Cổng chùa màu vàng với những họa tiết cũng giống như ở chùa Khleang. Bên trong khá rộng. Điện chính của chùa cũng có bày những nhạc cụ ngũ âm, chắc ở đây dịp lễ hội người ta sẽ biểu diễn. Đi ra phía ngoài để xem dơi. Mặc dù đã nghe thấy tiếng dơi kêu khắp nơi, nhưng phải đi thêm 1 chút mới thấy. Chúng đậu trên những ngọn cây cao tít, nên nhìn xa chỉ thấy như những chấm đen to. Nhưng đôi khi chúng sải cánh ra thì cũng nhìn thấy rõ hình dáng dơi. Nghe chúng kêu thì chẳng thấy dễ chịu chút nào. Nhìn lũ dơi bâu kín trên cây trông cũng kinh kinh. Trời mưa nên càng thấy âm u.

Đi tiếp một đoạn nữa thì thấy có mấy cụ cao tuổi, ngồi quây thành vòng tròn, mỗi cụ một loại nhạc cụ trong tay, và đang gẩy những điệu nhạc rất thú vị. Nhất là tiếng trống tạo thành nhịp rất hay. Bố và Kiên chăm chú xem lắm. Chắc đây là nhóm nhạc biểu diễn của chùa. Phía trước cũng có để 1 cái hộp để nhận tiền ủng hộ của mọi người. Bố mẹ cũng cho vào đó 20k, rồi đứng nghe một lúc. Điệu nhạc truyền thống của người Khmer, rất réo rắt, rất dân tộc, vừa nghe vừa có thể tưởng tượng ra những điệu múa của cô gái Khmer. Thật là một khoảnh khắc hết sức ấn tượng của chuyến đi.
Ra ngoài chùa dơi, bố cứ đòi mua một loại quả gì đó mà người ta bày bán rất nhiều, chẳng biết gọi tên là gì, hình như là quả cheri của vn, 15k/cân, mua thêm cho Khanh 1 cái giỏ bằng tre, đan có vẻ khéo, giá 20k. Thế là bố vừa ngồi xe ôm vừa cắn quả ăn, hạt thì ném ra đường.
Điểm đến tiếp theo là Chùa chén kiểu, hay còn gọi là chùa Sà Lôn, chùa này hình như là xa nhất. Cổng vào chùa có ghi tên chùa bằng tiếng Khmer và tiếng Kinh. Dọc 2 bên đường thì đủ các quán bán hàng, các gánh hàng rong, trông kiểu như đang họp chợ. Phía trong chùa là các điện thờ, với các bức tường đều được ốp bằng các đĩa sành sứ, trông rất độc đáo. Trời bắt đầu mưa to, nên phải chạy vào 1 gian chùa để trú mưa. Không ngờ lại đúng là chỗ thờ của vị sư của chùa, có cả áo quan để đó luôn. 

Trời vẫn mưa lất phất. Giờ là tầm 4,5h chiều và cũng đã hoàn thành xong các điểm cần đi của buổi chiều nay. Các bác xe ôm sẽ chở cả nhà ra bến xe bus lúc trưa để bắt xe về Cần thơ. Giờ quyết tâm không đi cái xe dù như buổi sáng nữa. Nhưng đang gần đến bến bus, thì thấy bác xe ôm vẫy vẫy 1 cái xe khách đi Cần thơ, rồi giơ 2 ngón tay lên, ý là có 2 người muốn đi. Lái phụ hét to bảo lên luôn đi, nhưng bác ý bảo còn một người nữa ở đằng trước. Bố và xe kia đã đi trước khá xa nên đuổi theo mãi không kịp. Mẹ gọi di động cho bố cũng không được. Cũng vừa lúc thì tới bến. Xe kia cũng vào bến. Xe này khá to, chắc đi cũng được. Nhưng phía ngoài lại có 1 xe khác, tầm 16 chỗ y như xe ban sáng dụ đi. Thế là bố lại quyết định lên luôn xe nhỏ. Bố toàn quyết định những cái chả ra sao. Lên xe, hỏi giá vé 50k/người, rẻ hơn buổi sáng bao nhiêu, nên mẹ cũng thấy xuôi xuôi. Xe này tất nhiên là cũng bắt khách dọc đường, nhưng may mà không bắt hàng. Lái xe thì liên tục vừa lái vừa gọi di động, hình như là để hẹn tối nay đi nhậu với mấy em nào đó. Mạ lạ một cái là vừa gọi xong cho người này là lại phải bấm máy gọi ngay cho người khác, kiểu như là không gọi thì không chịu được, nếu chỉ có mỗi lái xe thì buồn bực hay sao đó. Mẹ ngồi sau cũng thấy chả yên tâm chút nào, và lại thấy hơi ân hận vì đã đồng ý với bố lên xe này. Đi được 1 lúc thì xe dừng lại để lái phụ xuống mua Bánh Pía. Nghe nói bánh pía ở Sóc trăng là nổi tiếng. Anh lái phụ mua xong quay lại xe, chắc nhìn mặt mình thấy tần ngần muốn mua, nên hỏi: có mua không? Mình gật đầu, thế là lại chạy vào mua hộ cho 1 gói, giá 40k. xe này đi mẹ ngồi một mình cả một dãy ghế, bố và Kiên ngồi trên ghế đầu. Trời bắt đầu nhá nhem tối nên mẹ cũng cứ phải gắng mà nhìn đường.

Tuesday, September 30, 2014

Phượt miền Tây (1)

Chuyến phượt miền Tây được quyết định rất nhanh và thực ra là không hề nằm trong kế hoạch. Bởi năm nay cả nhà đã có 1 chuyến đi Huế- Đà nẵng đầu năm, 1 chuyến của ba mẹ con đi Nhật, một chuyến bố đi Mỹ, và dự định là còn 1 chuyến cả nhà đi Quy Nhơn cuối năm nữa thôi. Nhưng chuyến đi miền Tây là đột xuất, trong lúc nổi hứng, vì bố có kế hoạch đi Cần thơ dự hội thảo, nên mẹ quyết định sẽ đi cùng, Nhưng thực ra mẹ rất muốn đi miền Tây chơi từ lâu rồi, vì chưa đi bao giờ. Một lý do nữa là muốn được đến những nơi đã đi vào những câu chuyện của Nguyễn Ngọc Tư, nên mẹ quyết định mà chẳng phải suy nghĩ gì nhiều. Trong hành lý mẹ còn nhét thêm cuốn Đảo của NNT nữa, hy vọng sẽ được đọc những dòng văn ấy trên vùng đất miền Tây sông nước.

Và mẹ muốn cho Kiên đi cùng. Khanh thì hơi nhỏ cho việc đi phượt kiểu này nên đành cho ở nhà, việc này cũng làm mẹ áy náy lắm. Còn bố thì muốn cho cả Kiên và Khanh ở nhà, chỉ 2 bố mẹ đi thôi. Nhưng mẹ thì vẫn muốn con trai được đi đây đi đó thật nhiều để học hỏi. Nên mặc dù mới vào năm học mới được mấy ngày nhưng mẹ vẫn xin nghỉ cho con 1 ngày để đi chơi. 

Cả nhà có 3 ngày, khởi hành từ sáng ngày 13/9 (thứ 7), đến nơi tầm 10h30 sáng, chơi thứ 7, chủ nhật, thứ 2. Hai mẹ con sẽ bay về HN trước vào thứ 2, còn bố sẽ ở lại để dự hội thảo vài ngày nữa. Chỉ có 3 ngày ở miền Tây, nhưng không ngờ là cũng tận dụng thời gian để đi lại được khá nhiều nơi.

Ngày 1:
Chuyến bay từ HN đi Cần thơ diễn ra khá xuôn xẻ. Đến Cần Thơ lúc tầm 9h, về đến khách sạn lúc 10h, nhưng chưa có phòng để check in, phải chờ đến 12h. Theo kế hoạch ban đầu, mẹ dự định sẽ đi chơi lòng vòng quanh Cần Thơ, nhưng nói chuyện với nhân viên khách sạn thấy họ nói mấy chỗ đó cũng không có gì. Họ gợi ý Khu du lịch Mỹ Phước gì đó, nhưng mẹ lại không thích đi mấy điểm như vậy. Vườn cò thì lúc nãy có hỏi giá xe của bác taxi thì thấy chi phí cả đi lẫn về gần 1 triệu, mắc quá, để tính cách khác rẻ hơn. Thôi, không theo kế hoạch nữa. Ngay lập tức mama quyết định là sẽ đi Sóc trăng, bằng xe khách. 

Cả nhà ngay lập tức bắt taxi ra bến xe khách. Từ hồi về vn là mẹ chưa đi xe khách chuyến nào đâu đấy, thế mà giờ đi phượt thì chấp nhận xe khách sẽ là phương tiện chính. Thực ra mẹ đã check trước là xe bus Phương Trang khá ok, mẹ vào quầy của PT book ngay 3 vé đi Sóc Trăng, giá vé 85,000/người, nhưng 11h30 mới có chuyến tiếp theo. Nhân tiện mẹ book luôn 3 vé đi Châu Đốc cho ngày mai, cái này thì nằm trong kế hoạch rồi nên không phải nghĩ nữa. Đang định là ngồi đợi đến 11h30 để đi, thì có ông cò mồi của hãng khác cứ chèo kéo đi xe khác, khởi hành sớm hơn, giá vé có 80,000/người. Mẹ thì không muốn đi lắm, nhưng bố thì ok, vì không thích chờ đợi. Đành cancel vé của Phương Trang, sang bên kia mua vé khác. Ông đó bảo 10h45 khởi hành, nhưng phải chờ đến hơn 11h mới có xe, mà là xe nhỏ 16 chỗ, chứ không phải xe to. Ngồi lên xe rồi mới biết kiểu xe này là xe dù chứ chả phải hãng gì, và nghĩa là hãng xe kia đã bán 3 người nhà mình cho cái ông tài xế này, chứ xe kiểu này chỉ tầm 50k/người. Bài học đầu tiên khi đến Cần Thơ.

Càng đi tiếp càng thấy quyết định chuyển sang xe này là một sai lầm. Bác tài sau khi bán mấy người khách vừa bắt ở bến xe cho 1 xe khác, kèm theo 1 câu: “đời không như là mơ”, một cách hết sức tỉnh bơ, thì bắt đầu bắt khách suốt dọc đường. Thậm chí còn dừng lại 2 lần để lấy hàng chất lên xe. Một lần thì lấy hàng đã hẹn trước. còn 1 lần thì đang đi đường, thấy bác ý dừng lại, đi lùi lại, rồi hỏi cái bà đứng bên vệ đường với một đống quận dây to có vẻ muốn chở đi. Rồi 2 bên ngã giá. Bác xế gật đầu đồng ý, rồi chạy xuống mở cửa xe, xem xét các chỗ có thể nhét hàng vào. Không ngờ là nhiều thế, phải đến mấy chục cái cuộn dây to, và phải mất đến 30p để chất xong đồ. Sauk hi chất đồ xong thì dưới chân các hành khách toàn là dây rợ. Thậm chí Kiên chẳng có chỗ mà để chân xuống đất, phải bỏ dép ra, rồi gác chân lên đống dây đó để ngồi. Phải nói thêm là cái ghế của Kiên còn không phải là 1 cái ghế, mà chỉ là tấm gỗ gá vào cạnh ghế để làm thành 1 chỗ để ngồi. 2 mẹ con vừa đi đường vừa trách móc cái xe mà bố đã lựa chọn. 

Sóc Trăng cách Cần Thơ chỉ tầm 65km, cứ nghĩ chỉ đi hết hơn 1 tiếng là đến nơi, thế mà cuối cùng hết gần 2 tiếng rưỡi, thật không thể không bực mình. Thà cứ đợi cái xe PT thêm 1 chút nữa thì đã đến nơi sớm hơn rồi không. 

Đến Sóc Trăng là hơn 1h chiều. Vừa xuống xe khách là đã có 1 đống xe ôm vây quanh hỏi đi đâu đi đâu. Mà cũng cần phải kiếm xe ôm để đi thật, chứ làm gì có phương tiện gì khác. Các địa điểm cần đi thì viết sẵn ra giấy rồi. Chìa cho 1 bác xe ôm, bác í xem xong rồi nói đi được, giá 200k/xe, 2 xe là 400k, đi hết những điểm này, chỉ trừ 1 điểm hơi xa thì mama cũng không muốn đi. Thôi, cũng được, chẳng kỳ kèo thêm nữa, trông bác í cũng có vẻ chất phác, với lại địa điểm xa nhất thì mẹ check cũng tới 12km, giá đó chắc cũng không quá mắc. Nhưng lúc sau nhìn thấy 2 cái xe ôm không yếm, không gì của 2 bác thì cũng hơi ái ngại. Mà thôi, đi phượt thì nó phải thế.
Đầu tiên là yêu cầu mấy bác tour-guide-kiêm-xe-ôm chở đến quán ngon nhất ở Sóc Trăng để ăn bún nước lèo. Bác ok ngay, nói có quán ngon số 1. Vào gọi 3 bát. Chẳng biết mặt mũi cái món bún nước lèo là gì nên cũng hồi hộp. Vì nghe tên thì cũng chẳng đoán ra là nó sẽ gồm những cái gì. Hóa ra nó gồm bún với cá, tôm, thịt kiểu xá xíu. Ăn hay phết, và khá ngon. Món này thực ra là món của người Khmer du nhập vào vn, với nước lèo làm từ mắm cá lóc, cá linh hay các loại cá khác, thảo nào nó có một mùi vị rất đăc biệt. Nói chung là đi xe khách dù từ sáng đến giờ, bụng đói meo nên bát bún này làm mình thỏa mãn quá. Ăn xong, trả tiền hết 28k/bát, mua thêm cái gói que gì đó hết 5k nữa. Rồi, giờ thì mặt mũi tươi tỉnh để bắt đầu thăm thú thôi.

Con nhòm, con ú!

Bố đang nói chuyện với Khanh gì đó thì quát con gái: Nghiêm.
Nó đi mấy bước rồi phụng phịu quay lại nói: Có phải bộ đội đâu.
6 tuổi mà cũng biết cãi ra phết đấy chứ.

Trong bữa cơm, thấy mẹ ăn ít, Khanh hay nói: Mẹ gầy nhòm như con nhòm! (Chả hiểu nó học đâu được cái câu này, mà cũng chẳng hiểu con nhòm là con gì luôn)
Anh Kiên nghe thấy vậy nói lại: Khanh béo ú như con ú!
Lúc nào 2 anh em cũng đối lại nhau y như vậy, Khanh nói xong câu này thì thằng anh nói ngay câu kia. Kiểu như không nói lại thì không chịu được. Ở nhà này hình như chẳng ai chịu ai câu gì.

Sunday, September 28, 2014

Không để gió cuốn đi...

Ngồi đọc lại những post cũ của blog mới thấy là ngày xưa mẹ viết cho con được nhiều, đọc lại những điều hết sức nhỏ nhặt ấy mới thấy sao mà chúng đáng quý đến thế. Nếu không viết lại những điều đó thì làm sao bây giờ mẹ có thể nhớ được, và rồi mẹ sẽ để cho những kỷ niệm ấy trôi đi mất theo thời gian, kiểu như không hề để lại chút dấu vết nào trong đầu mẹ ấy. Nghĩ thế mẹ lại thấy thật tiếc vì từ hồi về vn mẹ chẳng ghi chép được gì nhiều cho các con, và cho cả chính mẹ nữa. Cái này thì có nhiều lý do lắm, nhưng chắc chắn là do mẹ đã mất đi ít nhiều cảm hứng ngồi gõ trên bàn phím. Mặc dù vẫn muốn lắm, nhiều lúc tự nhủ rằng tối nay nhất định phải gõ lại cái này cái này, nhưng rồi đến tối lại thấy mệt nhoài, và không đủ cảm hứng để giở máy tính ra.

Nhưng giờ mẹ cũng phải quyết tâm để viết. Viết để sau này mẹ đọc lại, các con đọc lại, để hình dung lại ngày xưa là như thế, mình đã có những khoảnh khắc như thế. Nó đã được viết ra, có nghĩa là nó sẽ được đọc lại và sẽ không biến mất đi đâu cả.

Chuyện của ngày hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng có khi sau này đọc lại chắc mẹ sẽ lại mỉm cười cho mà xem. Hôm nay anh Kiên tập làm thầy giáo để dạy Khanh mà bố mẹ ở phòng bên cũng không nhịn được cười. Anh đứng viết lên bảng, giảng giải cho em nét khuyết trên, khuyết dưới, rồi yêu cầu em Khanh nói lại y như thật. Thỉnh thoảng lại thấy anh Kiên nói: mời em đứng lên, rồi thế này thế kia. Được một lúc thì em Khanh chắc chán học quá, nên anh Kiên chạy sang chỗ bố mẹ phàn nàn. Mẹ bảo hay con cho em nghỉ một lúc đi, nhưng Kiên bảo Khanh đã được nghỉ rồi. Mẹ lại gợi ý, hay con cho em học cái khác đi cho đỡ chán, học toán chẳng hạn. Kiên thấy được bèn chạy sang bảo em: Thầy đã trao đổi với bố mẹ em và quyết định sẽ… Con trai cũng diễn y như thật ấy nhỉ.

Hôm nay bố đo chiều cao cho 2 anh em, Kiên được 128cm, Khanh 120 cm. Chiều cao của anh Kiên có vẻ khiêm tốn. Mẹ và Kiên đang đặt ra mục tiêu từ nay đến sinh nhật của Kiên vào tháng 12 này sẽ tang được thêm 3 cm nữa. để đạt được mục tiêu này, chắc mẹ sẽ phải thực hiện 1 số biện pháp cụ thể thôi, không thì con trai còi quá.


Hôm nay có món flake cho vào sữa, hai anh em thích món này lắm, nên cả ngày ăn được 3 lần sữa trộn flake như thế, cứ ăn theo đà này chắc sẽ có thêm calci đấy nhỉ. Bữa chiều mẹ còn làm thêm món bánh muffin để ăn giữa bữa nữa. Bữa tối có món cá hấp, anh Kiên chén tì tì. Cứ đà này thì cả 2 mẹ con mình đều tăng cân nhỉ.

10 năm kỷ niệm

Ngày 19/9/2014: Sáng nay mở mắt ra, điều đầu tiên mà cả bố lẫn mẹ đều nghĩ tới là đã tròn 10 năm rồi cơ đấy. 10 năm sống chung mà cứ như một cái chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy sao mà nhanh thế. Nhưng giở lại những bức ảnh, những trang blog mà đọc thì thấy 10 năm ấy chất chứa quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều những điều tốt đẹp, nhiều niềm vui và cả rất nhiều những nỗi buồn, giận, trách cứ. 

10 năm đủ để cho cả bố lẫn mẹ ( ít nhất là me) đã dần học được những điều chưa hoàn hảo của người kia, và quan trọng hơn là nhận ra chính mình cũng là người không hoàn hảo chút nào, để học cách chấp nhận bản thân mình và đừng quá coi trọng cái tôi của chính mình, đừng khư khư với những định kiến và quy tắc cứng nhắc, đừng cứng đầu cứng cổ, đừng nghĩ là lúc nào mình cũng đúng, đừng áp đặt ý muốn của mình lên xung quanh, đừng coi cảm xúc của mình là quan trọng nhất, đừng đừng nhiều thứ khác nữa. 

Nhưng không phải lúc nào mẹ cũng là học sinh xuất sắc trong những môn học này. Đôi khi vẫn cứng đầu, vẫn cứng nhắc, và vẫn hết sức chủ quan. Nhưng mẹ cũng mong bố sẽ có đủ sự cảm thông, rộng lượng và trên hết là tình yêu để "xí xóa" cho mẹ những điều đó, và mẹ cũng mong mình sẽ làm được như vậy đối với những gì chưa hoàn hảo của bố.

Nhưng dù sao thì 10 năm cũng đã dạy cho mẹ nhiều thứ, để mở to con mắt ra mà nhìn cuộc sống, để thấy rằng cuộc sống đôi khi là màu hồng, và đôi khi không phải thế, để đừng quá cuống quýt lên vì những điều tốt đẹp, nhưng cũng không quá ủ rũ, sầu thảm với những khổ đau, để sống và yêu một cách có lý trí. Nếu nhìn lại thì mẹ thấy thực sự 10 năm qua rất đáng trân trọng, bởi con người và suy nghĩ của mẹ đã trưởng thành lên từ đó.

Thực ra gia đình là một cái gì đó hết sức đặc biệt. Từ hai con người xa lạ, gắn kết lại với nhau, rồi con cái sinh ra sẽ trở thành máu mủ của họ. Nhưng thực ra gia đình là một cái gì đó cũng hết sức mong manh. Con cái coi bố mẹ là những người không thể thay thế, nhưng bố mẹ chúng thì sao. Xung quanh mình có rất nhiều câu chuyện về sự đổ vỡ. Thực ra 10 năm, 20 năm hay gì gì đó chỉ là những con số. Nó không có nghĩa là người ta hiểu nhau nhiều hơn, yêu nhau hơn. Nhiều gia đinh vẫn chia tay nhau ngay cả khi họ 60,70 tuổi. Có những người sống với nhau cả đời nhưng cũng không làm cho nhau hạnh phúc. Thế cho nên mẹ luôn tâm niệm rằng chẳng thể nói trước điều gì, và mẹ luôn cảnh giác, đa nghi với những gì làm ảnh hưởng đến gia đình mình, và đôi khi mẹ còn tự nhủ, nếu chẳng may có điều gì xảy đến với tình cảm của bố và me trong gia đình thì mẹ cũng có đủ bản lĩnh để đón nhận và đương đầu với nó. Nghe cũng kinh khủng nhỉ, nhưng ở tuổi này mẹ thấy mình yêu bằng lý trí nhiều hơn là trái tim.

Tình cảm của mình là một điều thiêng liêng, vì thế nó phải được đặt vào đúng người, đúng chỗ dành cho nó, đừng phung phí nó.

Thực ra tình yêu cũng luôn biến đổi. Sống với nhau hàng ngày nên mọi thứ trở nên quen thuộc, như phải thở bằng không khí, phải ăn uống mỗi ngày, nên đôi khi mình quên đi cả cảm xúc của mình, hoặc là cảm xúc đó cũng quá ít để cảm nhận. Nhưng đôi khi, trong cuộc sống bận rộn, mẹ lại chợt nhận ra những cảm xúc ấy vẫn đến với mình một cách tự nhiên nhất và bình thường nhất. Chẳng hạn, khi đang đi công tác, ngồi bar nghe nhạc với mấy người bạn, xung quanh thật sôi động, đầy màu sắc, và khi đó mẹ chợt nhận ra rằng mình muốn chia sẻ khoảnh khắc với bố biết bao. Hay khi đang ngồi trên taxi để đến chỗ họp với khách hàng, nhận được tin nhắn tạm biệt của bố để bố chuẩn bị lên máy bay đi công tác xa, thì lúc đấy tự nhiên mắt cay xè, thấy tự nhiên mình cô đơn kinh khủng. Tình yêu ở tuổi này chắc chỉ đơn giản vây thôi, chứ không hoa mỹ hay lãng mạn như hồi mới yêu nhau.

Đã tròn 10 năm, và con số vẫn chỉ là những con số. Cảm ơn 10 năm, cảm ơn những kỷ niệm chung đã có với nhau trong suốt 10 năm qua, thực sự là thế. Bởi chính nó đã làm nên con người mình, và là một phần của con người mình.